Lời Tòa Soạn:
Trong niềm vui rộn rã, hôm qua chúng tôi đã gửi đi bản tin phác thảo (bản tin số 12) còn thô sơ và chưa có hình ảnh. Xin mời đọc bản tin đã cập nhật, bản tin tổng kết và đầy đủ hơn.



GIẢI VIẾT VĂN ĐƯỜNG TRƯỜNG 2018
BẢN TIN TỔNG KẾT


Thưa quý độc giả và quý tác giả,

Trong tâm tình tạ ơn Thiên Chúa, Đức Cha Matthêô Nguyễn Văn Khôi, Giám mục Giáo phận Qui Nhơn đã chủ trì buổi lễ trao giải và tổng kết Giải Viết Văn Đường Trường vào lúc 19g00 ngày 22-9-2018. Đây là cuộc thi truyện ngắn dọn mừng kỷ niệm 400 năm loan báo Tin mừng tại Giáo phận Qui Nhơn (1618-2018), được tổ chức liên tục và trao giải từng năm trong sáu năm qua, 2012-2018, dành cho các tác giả Công giáo dưới 40 tuổi, không phân biệt giáo phận.


Lễ trao giải và tổng kết diễn ra với một chương trình họp mặt qui mô nhất từ trước đến nay, kéo dài trong ba ngày họp mặt 21-23 tháng 9-2018.


CON ĐƯỜNG “ĐI LÊN MẶT TRĂNG”

PHÁT BIỂU TỔNG KẾT “GIẢI VIẾT VĂN ĐƯỜNG TRƯỜNG LẦN THỨ 6”




Trọng kính…….; kính thưa………

Cách đây 56 năm, ngày 12/9/1962, trong chương trình chinh phục không gian và tài trợ cho dự án Apollo, Tông thống John F. Kennedy của Mỹ đã tuyên bố :
“Chúng ta chọn đi lên Mặt Trăng và tiến hành những chương trình khác không phải vì đây là những việc dễ làm, nhưng bởi vì đây là những sứ mạng khó khăn…”.

Vâng, cách đây hơn nửa thế kỷ, quả thật “Mặt Trăng”, đối với đa phần nhân loại chỉ là tinh cầu xa xôi, cho dù có hiện hữu đó, nhưng gần như chỉ là một hình tượng của thi ca, huyền thoại…chứ chẳng mấy người dám nghĩ tới việc “đặt bước chân viếng thăm” hay chinh phục như một vùng lãnh địa của quả đất. Cho nên, đúng như Tổng thống John F. Kennedy: “chọn đi lên mặt trăng là những sứ mạng khó khăn”.

CON ĐƯỜNG PHÍA TRƯỚC

(Trích trong sách "Người vẽ hy vọng")


Ngày 26-7-2018, Giáo phận Qui Nhơn long trọng cử hành Lễ tạ ơn Năm thánh mừng kỷ niệm 400 năm loan báo Tin mừng, khởi đi từ giáo điểm Nước Mặn, một cái nôi của chữ quốc ngữ (1618-2018). Trong bài giảng thánh lễ, vị giám mục chủ nhà nhấn mạnh rằng cuộc lễ không kết thúc một sự kiện nhưng mở ra một giai đoạn mới.

Nơi chân trời phúc âm hóa toàn diện ấy, trên bình diện văn học Công giáo, những năm dọn mừng Năm thánh vừa qua cũng là một thời điểm bản lề.


Cập nhật: Do ảnh hưởng của chương trình quốc tang, BBT không thể tiến hành livestream như dự kiến. Mong mọi người thông cảm.


Chào mọi người,


Tại Qui Nhơn đang diễn ra chương trình họp mặt các tác giả đã tham gia cuộc thi Viết Văn Đường Trường trong 6 năm qua. Theo kế hoạch, lễ tổng kết sẽ bắt đầu vào 7h30 tối thứ Bảy (22/9).


(Mã số 18-163)
Tôi- Một cô gái quê mùa xóm đạo lên thành phố. Tôi- Đam mê ca hát, rời bỏ gia đình để theo cái nghiệp này trên thành phố. Mãi sau này tôi mới biết: Đó là nghiệp chướng! Tôi- Một nghệ sĩ hết thời!
Khi còn là một ca sĩ còn thời, tôi hái ra tiền mệt nghỉ! Bạn biết đó, tôi bán sức lực, bán giọng ca... Thậm chí là bán thân… chỉ để mong có được cái danh tiếng hão.
Tôi trước kia là cô gái trẻ, xinh, hay hát đáp ca nhà thờ. Với chất giọng vang, khỏe, sở hữu làn hơi tốt, tôi sớm được giao trọng trách solo trong những Thánh lễ trọng, lễ lớn. Tôi hạnh phúc với những lời khen ngợi, mặc xác những con mắt đố kị, những câu nói dè bỉu ngứa tai. Tôi ngạo mạn và thô lỗ... Thế nhưng, tôi lại bẽn lẽn không tưởng với ánh mắt của ông thầy trẻ mới về xứ, mỗi khi thầy tập hát... Tôi mơ tưởng là thầy đang hướng về phía tôi. Và có lẽ trực giác ấy là đúng, tim tôi đập loạn nhịp. Tôi tự vấn: “Thầy thích mình chăng?”. Và rồi tự đáp: “Thầy cũng là người mà!”
Có vẻ, thầy bắt đầu né tránh tôi hơn trước. Nhưng như thế, tôi càng xác quyết rõ hơn: Thầy thích tôi và sợ cảm giác yêu tôi! Tôi chẳng muốn giấu tình cảm của mình dù chỉ là sự rung động đầu đời. Cái lần mà giáo xứ tổ chức cắm trại hè, tôi bị lạc trong rừng khi đang chơi trò chơi lớn, tôi sợ lắm. Kinh khủng luôn! Trời chạng vạng, một mình tôi chệnh choạng. Tiếng rú của những con thú rừng làm tôi càng mất phương hướng. Tôi va vào tảng đá lớn và trật chân. Tôi không thể nào đi được nữa, chỉ biết ngồi đó, gào như một đứa trẻ thất lạc mẹ. Khi lời hồi đáp là chính tiếng vọng của mình, tôi tuyệt vọng và khóc. Rồi hàng loạt câu giá như... Giá như tôi cố nhịn tiểu tiện trong lúc đang chơi thì sẽ không phải như thế này, hoặc giá như... tôi bớt kiêu ngạo đi và dặn mọi người chờ tôi trong lúc đi tiểu tiện thì đâu ra nỗi này. Vì lúc đó tôi nghĩ mình là trung tâm của vũ trụ...
Đang dở những trang nhật ký, đọc về hồi ức, nhớ lại và tủm tỉm cười. Cái Lan đập vào vai tôi:
- Má lại tưởng nhớ lại cái thời “oanh tạc” ngày xưa chứ giề?- Lan nháy mắt với tôi và nhoẻn cười.
- Biết hết! Như đi guốc trong bụng người ta! Giõi...- Tôi cố trêu và kéo dài từ “giõi” thay vì “giỏi” cho đúng chính tả.


Thưa quý độc giả và quý tác giả,
Sau khi có đầy đủ kết quả chấm điểm của Ban chung khảo, Ban Tổ chức Giải Viết Văn Đường Trường lần VI (2018) và cũng là lần cuối đã tiến hành cộng điểm, xem xét lại từ mọi góc độ liên quan, quyết định số lượng và xếp hạng các giải thưởng. Hôm nay, chúng tôi vui mừng gửi đến quý độc giả và quý tác giả danh sách những tác giả đạt giải cuộc thi lần này, theo nguyên tắc tác giả nào có nhiều bài đạt giải thì chỉ lấy giải cao nhất.
Việc chấm thi đã được thực hiện kỹ lưỡng qua ba công đoạn. Năm nay có tất cả 167 bài dự thi. Sau khi nhận bài và đưa vào hồ sơ dự thi, Ban Tổ chức tiến hành “rọc phách” và đánh mã số bài dự thi, đọc chọn qua vòng sơ loại để giới thiệu trên các trang mạng đến độc giả bốn phương qua các bản tin của cuộc thi. Tổng số bài được chọn giới thiệu là 107 bài. Ban Tổ chức gửi số bài này đến Ban Sơ khảo. Chấm sơ khảo năm nay gồm 5 vị: Tác giả Piô X Lê Hồng Bảo (Ninh Thuận), tác giả Đaminh Nguyễn Ngọc Hoài Nam (Sài Gòn), tác giả Nguyễn Thị Hường Lý (Hà Nội), tác giả Nguyễn Văn Học (Hà Nội) và tác giả Tôma An Thiện Minh (Sài Gòn). Từ kết quả sơ khảo, Ban Tổ chức chọn ra 64 bài có tổng điểm cao gửi đến Ban Chung khảo. Chấm chung khảo năm nay gồm ba vị: Tác giả Micae Bùi Công Thuấn (Long Khánh), tác giả Quyên Di Bùi Văn Chúc (Hoa Kỳ) và tác giả linh mục Giuse Cao Gia An (Italia).
Từ kết quả chung khảo, BTC cân nhắc quyết định số lượng và xếp hạng các giải thưởng. Kết quả có 21 tác giả đạt giải gồm: 1 giải Nhất, 1 giải Nhì, 3 giải Ba và 16 giải Triển vọng. Sau đây là danh sách các tác giả đạt giải xếp theo thứ tự ABC:


(Mã số 18-167)
(Viết tặng một người bạn của tôi. 
Chúc chị luôn vững vàng trong tình yêu Thiên Chúa!)


Ngày... Tháng... Năm...
Chị thân yêu! Hồi chúng mình còn bé tí bé teo ấy, chị đã kể cho em câu chuyện cổ tích về nàng Vác-va-ra, con gái vua thuỷ tề. Nàng đẹp lắm! Đẹp đến độ bất cứ gã đàn ông nào trông thấy cũng đều ngất ngây, và chẳng ngần ngại thốt lên rằng hắn ta yêu nàng biết nhường nào! Nhưng nàng chỉ mỉm cười, phân thân ra thành sáu bản thể giống nhau như đúc, rồi đố kẻ ấy rằng đâu mới thực là nàng. Hắn đứng như trời trồng, ngậm tăm, hoặc bập bẹ mãi chẳng thốt ra được chữ gì! Nàng công chúa xứ biển liền lắc đầu, nghiêm giọng: “Vậy là ngươi chẳng thành thật rồi!” 
Chị có nhớ không, nghe đến đoạn này, em đã nhăn mặt: "Nàng Vác-va-ra sao mà tính khí oái oăm làm vậy! Cả sáu bản thể đều như một thế kia sợ đến cha sinh mẹ đẻ còn không nhận ra nữa là! Ví như anh em thằng Phúc, thằng Đức lớp em ấy, chúng nó vẫn hay ấm ức mách cô giáo là lắm khi thằng này nghịch mà thằng kia phải chịu phạt oan vì bố mẹ bị nhầm lẫn đấy!" Nghe em nói, chị gật đầu, vuốt tóc em, bảo rằng chờ nghe chị kể nốt câu chuyện rồi sẽ hiểu. 
Đến một ngày, nàng Vác-va-ra gặp chàng đánh cá An-rê. Ngay từ thời khắc đầu tiên của thử thách, chàng trai đã biết ai chính là Vác-va-ra giữa những hình dáng khác. Nàng con gái hết sức vui mừng, cũng không khỏi thắc mắc mà hỏi lại rằng: “Vì sao chàng lại nhận ra em giữa những bản thể đó?”. Chàng trai đăm đăm nhìn nàng: “Nàng nói gì thế? Tôi có thấy ai khác nữa đâu! Tôi chỉ thấy một mình nàng thôi!”. Vác-va-ra nở nụ cười rạng rỡ, nhủ thầm đã tìm được đúng tình yêu chân thật và nồng nhiệt của cuộc đời mình.


(Mã số 18-166)
1. 
Len qua những con hẻm nhỏ ngột ngạt và chật chội của Sài Gòn, cuối cùng Lam cũng về tới phòng trọ. Cô mở cửa bước vào phòng, không bật đèn, nằm soài xuống chiếc giường nhỏ đã ngả màu lá úa. Bóng tối, bóng tối đổ đầy căn phòng. Cô nhắm mắt lại để tìm một tia sáng trong suy nghĩ. Tất cả vẫn đen đúa và rối ren như một mê hồn cung không lối thoát. Những lời chàng trai ấy nói không rõ từ đâu, dội ngược trong đầu Lam, lùng bùng, mơ hồ mà đầy ám ảnh.
- Mày làm gì mà nằm như chết thế Lam, đèn cũng không chịu bật lên.- Một giọng nói hơi chát lảnh lên, đi liền theo đó là những đợt sáng chập chùng từ chiếc đèn huỳnh quang sắp hỏng.
Lam đưa tay lên che đi thứ ánh sáng chập chờn ấy, giọng cô yếu và mỏng như một mảnh tơ:
- Tao không sao! Sao nay mày về sớm vậy? 
- Thằng bồ tao bận việc nên về sớm.- Cô gái vừa nói vừa rút chiếc Iphone ra lướt.-  Còn mày, mày với thằng người yêu tới đâu rồi?
Lam im lặng, cô gái kia cũng chỉ hỏi vậy cho hợp câu chuyện. Căn phòng lại trở về tĩnh mịch, thỉnh thoảng có vài tiếng chuông báo facebook có tin nhắn mới.
- Lam, mày xem này…- Cô bạn cùng phòng cầm điện thoại hơi nhoài về phía Lam đang nằm.  
Lam nghiêng người đủ để xem thấy đoạn video đang phát. Giọng người phóng viên bất bình vang lên qua cái loa nhỏ của chiếc iphone màu trắng:
“Đây là trung tâm X, một địa điểm thu nhận các trẻ em bị bỏ rơi ở Thành phố Hồ Chí Minh, do một nhóm đối tượng lừa đảo có tổ chức lập ra nhằm mục đích trục lợi từ những khoản đóng góp của các mạnh thường quân. Chính vì thế các trẻ em ở đây không những không được giúp đỡ về mặt vật chất mà còn phải sống trong môi trường ẩm thấp, bẩn thỉu, hôi hám không đảm bảo vệ sinh, sức khỏe. Đề nghị các cơ quan chức năng sớm giải quyết tình trạng này, và các nhà hảo tâm sáng suốt hơn trong việc giúp đỡ các hoàn cảnh khó khăn”.


(Mã số 18-162)
(Gửi tặng em, cô gái ngày hôm qua tôi đã gặp trên đường đời)

Tôi ghé thăm em vào một chiều cuối năm, đường phố đông nghịt người vào ra sắm Tết. Chạy loanh quanh thành phố, tôi tìm mua cho em đóa hoa bi, loài hoa mà em thích nhất. Hôm nay là Thứ Tư Lễ Tro, một ngày thật đặc biệt.
Nhà em ở trên một ngọn núi cao chênh vênh, đường đi xa và dốc, phải chật vật lắm tôi mới lên đến nơi em ở, ấy vậy mà em lại thích nơi này kia chứ. Mà lý do khiến em thích thì cũng thật kỳ cục: “Ở đây em có thể nhìn thấy xóm đạo nhà mình nè, được xem thấy tháp chuông nhà thờ này, được nghe chuông chiều mỗi ngày”. Cái lý do đó cũng kỳ cục như chính bản thân em vậy, một cô bé bướng bỉnh và khó hiểu. Tôi nhớ có lần em đã nói với tôi: “Em chắc chắn sẽ xây một ngôi nhà ở đây nè, chắc luôn ấy, chắc…”. Nhỏ nói hay thật, tôi lắc đầu ngán ngẩm, tự nhủ lòng, chắc nó khùng… nhẹ. 
Tôi vào nhà em, mỉm cười. Em cười chào tôi, nụ cười của một thiên thần, nụ cười mà lâu lắm rồi tôi mới được thấy lại. Vẫn ánh mắt ấy, vẫn nụ cười ấy, vẫn gương mặt ấy, em thánh thiện và trong sáng đến thế là cùng! 


(Mã số 18-161)
1.
-Trân ơi, vào nhà sơ một chút, mau lên con.
Tôi tức tốc bật dậy, lao ra khỏi nhà lúc 10h khuya, chắc chị sinh, tôi nghĩ vậy.
- Trân ơi, khăn con….
- Trân, ơi, nước sôi, mau…
- Trân ơi,….
Tôi chạy như loạn giữa những tiếng kêu của các sơ và tiếng thét của chị….
- 2,3… sắp được rồi con, gắng lên,,,,
- 2, 3….. 
- Á…..
- 2, 3 cố lên con….rặng đi con, ráng lên….
- 2, 3….cố lên, cố lên, sắp được rồi này…
- 2, 3…. 
- A….a….a….á…..á….
…...
- Oe, oe, oe…


(Mã số 18-159)
Phải gần một năm nay, kể từ ngày Anh đi tù về, tính khí Anh khác hẳn, lúc nào cũng hậm hực, nóng nảy. Bởi thế, vợ chồng lúc nào cũng cãi nhau. Cũng từ ngày Anh đi tù, Chị bỏ bê việc đạo, một mình lo toan gia đình khiến chị già nua và lôi thôi.
Hôm đó ngày Rằm, Chị mua đĩa hoa quả về, dựng ba ông Phúc, Lộc, Thọ ngay cạnh bàn thờ Chúa. Anh cảm thấy bị xúc phạm ghê gớm. Anh lao từ trong phòng ra, hai chân huỳnh huỵch, hai tay vồng vồng, đôi mắt đỏ hoe, cố lấy hết sức lực tát Chị một cái điếng người. Có vài lọn tóc mái rớt xuống trán che một bên mắt, làm nổi bật thêm cái sự hung dữ của Anh. Chị nằm bẹp co quắp như con cún ở cạnh gầm bàn co ro không nói gì.
Đấy, cuộc đời thay đổi khôn lường…
* * *


(Mã số 18-158)
Làn khói thuốc đều đều thả kín căn phòng chật hẹp, trên chiếc giường với tấm drap trắng đã ố màu, cô gái bé nhỏ đang miên man vừa say thuốc vừa nốc vào mớ rượu, ánh mắt trắng dã, nhìn vô định, thỉnh thoảng trợn trừng lên đầy căm hờn, tủi hổ. Cô thấy bản thân lúc này nhuốc nhơ chẳng khác nào tấm drap kia cả…
Ướt nhòa, hàng nước mắt theo cơn say rơi xuống bàn tay, rồi vụn vỡ trên nền nhà. Chốc chốc, ánh mắt dịu lại, đầy buồn bã, tiếc nuối, cô lén nhìn lên cây Thánh giá mẹ cho đang bám mạng nhện trên tường. Cây Thánh giá ngày nào là động lực, giờ cứ sắc nhọn cào từng nhát một lên trái tim.
Lại uống. Thời gian cứ vậy trôi qua cùng cô trong ngập tràn khói thuốc và mùi rượu.
“Xoảng”… Chai rượu rơi xuống nền vỡ tan tành, rượu lênh láng. Cô hét lên trong tuyệt vọng, dằng xé. Bất giác, cô cúi xuống nhặt mảnh chai vỡ, rồi cứa vào cánh tay đã chằng chịt bao nhiêu vết sẹo, máu túa ra. Cứ mỗi khi tuyệt vọng dâng lên tột độ, một vết rạch mới xuất hiện trên cánh tay, và cứ đều đặn mỗi ngày vài vết rạch như thế, như để cố che lấp đi vết thương lòng còn đang rỉ máu…


(Mã số 18-156)
Thanh đặt chân đến Truồi vào chiều muộn một ngày mùa đông năm 2016. Xứ đạo nhỏ bé nằm lọt thỏm giữa ngọn đồi bạt ngàn đá là đá. Sừng sững hai bên là những tảng đá cao vút, trầm mặc như những pho tượng cổ. Pho nào pho nấy hệt như những khuôn mặt người. Bà nội Thanh nói núi là nơi linh thiêng, ẩn sâu trong nó là một số phận. Chạy xe qua đây những lúc trời còn đẫm sương sớm, ý nghĩ có hàng trăm con mắt đang chòng chọc nhìn mình khiến Thanh gai hết cả người. Thế mà Thanh vẫn cứ len lén ngước lên, như có một hấp lực vô hình nào đó cuốn lấy cô.
Nhà Samari kỳ thực chỉ là một cái lán được chắp thêm phía sau gian mặc áo của nhà thờ. Cha Nên cho dựng cái lán này được hơn ba năm, ban đầu chỉ khám bệnh cấp thuốc miễn phí cho người dân nghèo trong vùng. Dần dà có thêm nhiều bệnh nhân ở xa đến xin lưu lại, cha cũng không nỡ từ chối. Kinh phí và thuốc men do cha Nên vận động nhiều nơi quyên góp. Ngài còn gửi thư tới một số hội dòng xin cử các nữ tu có chuyên môn y tế lên trợ giúp mình. 

(Hình ảnh do tác giả cung cấp)
(Mã số 18-155)
(Mến tặng Đỏ)

Một ngày nọ, tự dưng có một người lạ gửi cho tôi lời mời kết bạn trên Yahoo Messenger với lời chào bí ẩn.
Người-lạ: Chào cậu. Tớ mới đọc blog của cậu. Trong đó cậu viết rằng mọi người cho rằng cậu bị điên. Nhưng tớ tin chắc rằng cậu không điên.
À thì ra… Người-lạ đọc blog của tôi. Trong đó tôi kể rằng tất cả mọi người quanh tôi đều cho rằng tôi điên bởi một quyết định của tôi: quyết định theo Công giáo trong khi nhà tôi bao đời chưa có ai biết Chúa. Lý do dẫn tôi đến quyết định ấy chỉ đơn giản là: Mình thích thì mình theo thôi!
Tôi: Sao cậu tin rằng tớ không điên?
Người-lạ: Tớ cũng tin Chúa. Tớ có thể giúp cậu nếu cậu muốn tìm hiểu.
Tôi: Cậu là ai vậy?
Người-lạ: Giờ chưa nói được. Nhưng tớ không phải người xấu, hãy tin tớ đi. Có gì không hiểu cậu cứ hỏi, tớ sẽ gắng sức giúp. Có gì muốn chia sẻ, tớ sẵn sàng lắng nghe.
Thật kỳ cục. Tôi tin Người-lạ. Tôi bỏ qua một bên những lời cảnh báo về sự nguy hiểm tiềm ẩn trong Thế Giới Mạng. Tôi kể với Người-lạ mọi chuyện, đặc biệt là chuyện bị bố mẹ mắng nhiếc và cấm cản tôi tìm hiểu đạo Công giáo và nhận lại được những sự cảm thông, an ủi và động viên từ Người Lạ. Tôi tự tìm tài liệu trên Internet, tự kiếm Kinh Thánh để đọc, có gì không hiểu tôi lại mang hỏi Người Lạ… và nhận lại được những câu trả lời vô cùng hợp lý. Blog của hắn cũng chỉ vu vơ mấy dòng cảm xúc, chẳng nói lên gì nhiều về chủ nhân của nó. 
Cách nói chuyện của Người-lạ thì rất trẻ trung, nhưng tầm hiểu biết của Người Lạ thì thật đáng kinh ngạc. Chưa kể tới sự kiên nhẫn của Người Lạ thì thật đáng khâm phục, chẳng kiếm đâu ra người nào quan tâm và dành thời gian cho tôi tới như vậy. Chỉ là những dòng chat Yahoo khô khan, nhưng cũng đủ làm tôi thấy cảm mến một người chưa từng gặp gỡ hay biết mặt.
Một tháng… Hai tháng… Ba tháng trôi qua… Mà tôi vẫn không đoán ra nổi Người Lạ là ai, cho tới một ngày…



(Mã số 18-153)
Ngày xưa, cũng không đến nỗi “xưa” lắm đâu, vào thời của các cụ ấy, gia đình là một khối vững chắc và bền chặt. Khi ấy cuộc sống rất đơn sơ, chưa có các phương tiện biết nổ máy chạy lung tung ngoài đường như bây giờ. Khi ấy, chưa nhà nào có cái tủ lạnh để nhồi nhét đồ ăn vào đó, rồi lại lấy thức ăn từ trong đó để nhồi nhét vào dạ dày. Làm kiếp dạ dày thật khổ! 
Chứ sao! Nó hứng chịu mọi phong ba bão táp trong cuộc đời một con người. Khi vui, người ta thích ăn cho căng cái bụng, khiến dạ dày phải làm việc cật lực. Khi buồn, họ chán chẳng thèm ăn gì, làm cho dạ dày chẳng có gì để nhâm nhi, đói! Cứ thế, dạ dày chịu ảnh hưởng trực tiếp của mọi cảm xúc “hỉ-nộ-ái-ố” với đủ thứ áp lực. Có cả câu: “Con đường đi vào trái tim người đàn ông phải thông qua cái dạ dày” nữa cơ mà! Đúng vậy không, đàn ông? Tôi thì đương nhiên là không biết, vì tôi đâu phải là đàn ông. 
Tôi là một phụ nữ, chính xác thì phải nói rằng, tôi là một người mẹ đơn thân. 
Với các cụ ngày xưa, mẹ đơn thân thường là đối tượng thật tội nghiệp. Họ trở thành mẹ đơn thân vì một lý do dở hơi nào đó, để rồi phải cô đơn vùng vẫy giữa cuộc đời. 
Với “các cụ” ngày nay, mẹ đơn thân là một hiện tượng bùng nổ, tưng bừng như cuộc chiến pháo hoa đêm giao thừa. Các nàng trở thành mẹ đơn thân vì cả đống những lý do không tưởng. Và dù các nàng ấy có giàu sang hay nghèo khổ, thành đạt hay lầm lũi, xã hội cũng luôn dành cho họ sự cảm thông sâu sắc.


(Mã số 18-154)
- Tý ơi ra đây mẹ bảo! Hôm nay bố mẹ đi làm mày ở nhà trông em nhé! Xong ra kia chặt mấy đon củi, nấu cơm, mẹ về mà chưa làm xong việc, để em khóc thì mày cứ chuẩn bị nhịn cơm đi… Mẹ nói thì mẹ sẽ làm.        
- Vâng con biết rồi ạ! Bố mẹ đi cẩn thận.


(Mã số 18-152)
Ngày bé, Liên hay đùa nghịch, hay tò mò và hứng thú với mọi thứ xung quanh một cách không chừng mực. Mẹ thường bảo Liên hiếu động, thông minh. Ngày ấy, một buổi chiều tĩnh lặng của Mùa Chay, Liên theo mẹ lên nhà thờ, nơi mà ít khi cô bé được đến bởi mẹ cô lấy chồng không theo đạo dù bà là người có đạo. Vườn thánh nhà thờ là nơi linh thiêng, nhưng đối với Liên đấy là một thiên đường đầy hoa, thứ mà cô yêu thích nhất. Theo mẹ đến nhà thờ chỉ vì mê hoa chứ với cô lúc đấy không có khái niệm nào về Công giáo cả. 
Chiều hôm ấy, Mùa Chay Thánh man mác buồn hòa quyện cùng làn gió nhẹ nhàng. Mẹ ngồi nơi góc dưới  nhà thờ, âm thầm, lặng lẽ nhìn thứ gì đó mà Liên ko rõ, chỉ biết đó là một cây gỗ với một người đàn ông bị treo trên đấy vô cùng thảm thương. Để mình mẹ ngồi đấy, Liên lon ton chạy ra vườn nhà thờ với hy vọng được chơi hoa. Đang mải mê nhìn những bông hoa hồng, bất chợt có giọng nói nhẹ nhàng, ấm áp vang lên từ phía sau: 
- Con đến đây làm gì thế? Đi nhà thờ buổi chiều à cô bé?


Thưa quý độc giả và quý tác giả,
Một tuần trước khi phát hành bản tin này, Ban Tổ chức Giải Viết Văn Đường Trường lần VI đã tổng kết điểm của 107 bài được vào vòng sơ khảo (trong số 167 bài dự thi). Trong số này, đã chọn ra 64 bài đạt điểm cao để giới thiệu vào vòng chung khảo. Ban Chung khảo bắt đầu vất vả với hơn 430 trang bài.
Các bài được chọn thuộc về 37 tác giả sau đây (xếp theo thứ tự ABC):
Agata Nguyễn Thị Kim Tuyến,
Anna Hoàng Thị Huyền,
Anna Huỳnh Thị Ngọc Trân,
Anna Nguyễn Bích Hạt,
Anna Nguyễn Thị Lành,
Antôn Trần Văn Dũng,
Gioakim Nguyễn Quốc Nam,
Gioakim Nguyễn Vũ Hồng Kha,
Gioakim Trần Văn Trung,
Gioan Nguyễn Đức Tín,
Giuse Cao Viết Tuấn,
Giuse Dư Văn Từ,
Giuse Lê Ngọc Thành Vinh,
Giuse Lê Văn Quân,
Mađalêna Đặng Hoàng Hương Giang,
Maria Bùi Thị  Hải Giang,
Maria Đặng Kim Thoa,
Maria Dương Thị Quỳnh,


(Mã số 18-151)
- Do nó nói bậy trước! 
- Con tui nói có sai không? Thiên hạ người ta nói đầy ra đó, ngon thì đánh hết đi!-  Lời má thằng Dương rít qua từng kẽ răng như đay nghiến. 
- Em xin lỗi chị, có gì em dạy bảo lại nó.- Mặt má tái nhợt, năn nỉ. 
Thằng Dương và má nó vẫn nhìn tôi bằng ánh mắt tức giận. Được một lúc, má nó xuống giọng: 
- Ừ… Bỏ qua lần này, chứ lần sau tui không để yên đâu. Chị xem lại chồng mình đi, cả thằng con này nữa. 
Nói xong, hai má con Dương dập cổng rồi lên xe ra về, đánh rơi câu nói chát chúa giữa hiên nhà. Má buông cây chổi xuống đất, mắt rưng rưng nước rồi đi thẳng vào phòng. Đây không phải lần đầu tôi làm má khóc nhưng nước mắt lần này do cộng hưởng nhiều điều. Không biết tự khi nào, chuyện gia đình tôi nổi tiếng khắp xóm cồn.


(Mã số 18-150)
Khuya, gió cồn cào thổi từ trên núi xuống. Sương đêm làm ướt đám cỏ khô. Trăng vẫn thức nằm vắt ngang tháp chuông nhà thờ nghe nỗi buồn miên man chảy. Ama Phương không thể chợp mắt, tay cầm chuỗi hạt lui tới trước nhà xứ. Có lẽ, đêm nay lại là một đêm thức trắng với cha. Cũng phải! Sao ama có thể ngủ ngon khi những con chiên cha yêu thương vẫn còn trằn trọc, bồn chồn. Có khi, họ cũng đang thao thức như cha suốt đêm nay. Chẳng lẽ, Chúa cứ để ama phải u uất, lo lắng như vậy mãi? Lan man suy nghĩ, ama rảo bước rồi tiến vào nhà thờ.
Lúc mới lên với vùng cao này, trăn trở, thao thức lớn nhất của ama là làm sao có nhiều bà con Raglai biết Chúa. Về sau, ama tìm cách giúp mọi người đủ sống, đủ ăn để họ có thể vững vàng tin yêu, thờ phượng. Mấy năm liền vất vả cùng đoàn chiên, rồi xây lên ngôi nhà thờ khang trang hiện tại đã bào mòn tâm sức ama phần nào. Chưa kể những lần thất vọng, cám dỗ ama so bì với người khác làm cha thêm phần tiều tụy. Ama phải đến giáo xứ xa xôi hẻo lánh, trong khi những người bạn linh mục cùng lớp đến những xứ lớn ở thành phố, đỡ phải lo lắng nhiều bề. Chỉ đến khi đối diện một mình với Chúa, ama mới tự an ủi: “Phải tin tưởng lắm, Chúa mới đặt để mình lên đây!”.
Ama buồn, ưu tư là vậy nhưng tất cả mọi thứ như nằm trong ý định của Chúa. Mọi chuyện cứ đến rồi qua; ngay hiện tại, ama phải lo lắng vì điều khác. Bài toán khó này cứ lặp đi lặp lại, nhưng mỗi lần đụng phải, ama vẫn ngập ngừng khi giải quyết. Với bà con, ama là cầu nối đem Chúa đến cho họ, là khí cụ để xóa bỏ khoảng cách giữa người Raglai và người Kinh, nhưng bây giờ ama thấy bứt rứt trong lòng. Những lời ama khuyên bảo bà con sống yêu thương nhau đang bị chính người Kinh đi ngược lại? Biết khi nào người Kinh thôi bắt bẻ bà con Raglai? Biết bao giờ sự công bằng an nhiên thẩm thấu và chảy đều trong máu người ta? Những câu hỏi ấy ama luôn nghĩ nhưng chưa thể trả lời.
Ama trở ra khi Katơ Min đang tựa đầu vào góc nhà ngầy ngật ngủ. Sương đêm phủ dày mọi vật làm tấm thân người đàn ông gầy rạc co ro. Hẳn ông đã thấm mệt vì cứ lui tới nhà xứ từ lúc chiều đến giờ.
- Katơ Min! Sao lại ngồi đây?
Được tạo bởi Blogger.