Lời chào khai mạc của Đức Giám mục Giáo phận Qui Nhơn
trong Tọa đàm trực tuyến về văn học Công giáo, ngày 19-9-2021


Xin kính chào Đức cha Giuse, Giám mục Giáo phận Đà Nẵng, Chủ tịch Ủy ban Văn hóa của HĐGM Việt Nam, Cha Tổng Đại diện Giáo phận Qui Nhơn, quý Cha và anh chị em tham dự hội thảo hôm nay,

Cách đây vừa tròn một thập kỷ, trong hai ngày 21-22/9/2012, nhân phát hành bộ sưu tập Có Một Vườn Thơ Đạo chào mừng kỷ niệm 100 năm ngày sinh của thi sĩ Hàn Mạc Tử, hơn 60 tác giả Công giáo từ khắp các miền đất nước đã cùng nhau về tham dự cuộc họp mặt Văn thơ Công giáo tại Chủng viện Qui Nhơn, do Ban Văn hóa Giáo phận Qui Nhơn tổ chức.

Dịp ấy, theo sáng kiến của Cha Gioan Phêrô Võ Tá Khánh, bút hiệu Trăng Thập Tự, Trưởng ban Văn hóa Giáo phận Qui Nhơn, tôi đã công bố mở Giải thưởng truyện ngắn Viết Văn Đường Trường kéo dài sáu năm liền để chào mừng 400 năm loan báo Tin mừng tại giáo điểm Nước Mặn thuộc Giáo phận Qui Nhơn và sẽ trao giải thưởng hằng năm vào hai ngày 21-22/9, vì ngày 21 là lễ kính Thánh Matthêô Tông đồ, bổn mạng của giới cầm bút, và ngày 22 là sinh nhật của Hàn Mạc Tử, một nhà thơ lớn Công giáo. Từ đó, ngày 21-22/9 đã trở thành ngày hẹn, ngày họp mặt hàng năm của tất cả chúng ta.

Những chữ "ngày hẹn", "ngày họp mặt" gợi lên nơi mỗi người chúng ta một sự háo hức với khung cảnh thân thương tay bắt mặt mừng, lòng phấn khởi tưng bừng. Tuy nhiên, năm nay vì hoàn cảnh đại dịch đang hoành hành khắp nơi, cuộc họp mặt lần thứ 10 của chúng ta chỉ có thể diễn ra qua màn hình trực tuyến, một kinh nghiệm truyền thông hiện đại có khả năng nối kết bất chấp mọi trở ngại. Chủ đề của cuộc họp mặt hôm nay là Dòng Văn Học Công Giáo Đương Đại.

Xin kính chúc tất cả quý vị, các bạn và gia đình được bình an và hạnh phúc trong vòng tay yêu thương của Thiên Chúa.

Gm. Matthêô Nguyễn Văn Khôi

Giám mục Giáo phận Qui Nhơn





TỌA ĐÀM VỀ VĂN HỌC CÔNG GIÁO
VÀ GIẢI VĂN CHƯƠNG CÔNG GIÁO TOÀN QUỐC



Bài phát biểu đúc kết của Đức cha Chủ tịch Ủy ban Văn hóa

trong tọa đàm về văn học Công giáo 19-9-2021


Trọng kính Đức cha Matthêô, Giám mục Giáo phận Quy Nhơn

Kính thưa quý Cha và quý tham dự viên cuộc tọa đàm hôm nay

Xin cho tôi được bày tỏ niềm vui khi được mời tham dự và có vài tâm tình trong cuộc tọa đàm với chủ đề: “Văn học Công giáo đương đại”. Tôi đã cảm nhận hai niềm vui xuất phát từ chính cuộc “quy tụ” đặc biệt này: (1) Trước hết, là niềm vui được gặp gỡ cả thanh lẫn hình trong hoàn cảnh dịch bệnh tưởng như không thể quy tụ và gặp gỡ; đặc biệt được gặp nhau trong bầu khí huynh đệ từ giáo phận mẹ của Giáo phận Đà Nẵng chúng tôi là Giáo phận Qui Nhơn để cùng chia sẻ những chủ đề liên quan đến “văn hóa-nghệ thuật” mà Đức Cha Matthêu và tôi được vinh dự phân nhiệm trong Hội đồng Giám mục Việt Nam (HĐGMVN). (2) Thứ đến, cách tổ chức cuộc tọa đàm này cũng rất đặc biệt vì là “trực tuyến” thích hợp với hoàn cảnh và cũng là xu thế hiện nay của thế giới và ngay tại Việt Nam chúng ta, đặc biệt là trong cách hoạt động của chính quyền dân sự và xã hội, ngay cả trong việc giáo dục đào tạo, kể cả các lớp rất nhỏ! Nói theo ngôn ngữ xã hội hiện nay thì hình thức trực tuyến (online hoặc livestream) đang là “xu thế thời đại” và “tất yếu” trong hoàn cảnh khó khăn cho việc tập trung và di chuyển trong giai đoạn dịch bệnh covid-19 đang hoành hành. Giáo hội hoàn vũ nói chung và Việt Nam nói riêng cũng đang sử dụng phương tiện này cho các hoạt động tông đồ, mục vụ và phụng vụ của mình. Có một kiểu nói đặc biệt cho việc ứng dụng các phương tiện truyền thông xã hội trong thời đại internet này là “ngôn ngữ mới và văn hóa mới” (new language, new media culture). Tôi xin có bày tỏ sự ấn tượng với lời khen và rất biết ơn ban tổ chức của Ban văn hóa giáo phận Quy Nhơn đã can đảm tổ chức trực tuyến Buổi tọa đàm về Văn học Công giáo đương đại. Ban Tổ chức có đề nghị tôi phát biểu vài ý kiến về 2 nội dung:

1/ Tóm tắt lại các đề tài đã trong buổi tọa đàm chúng ta vừa nghe:

Có 8 đề tài được trình bày theo 3 nhóm chủ đề mà tôi phân ra như sau:

a/ 4 đề tài chuyên biệt về văn học Công giáo:

Đề tài 1: Tìm kiếm và bảo tồn văn học Hán Nôm Công giáo do Chị Maria Lê Hà thuyết trình.

Đề tài 2: Bước dò dẫm của các nữ tác giả văn học Công giáo do Nữ tu Anna Nguyễn Bích Hạt thuyết trình.

Đề tài 4: Định hướng văn học trong mục vụ truyền giáo thời đầu tại Việt Nam, do diễn giả là Cha Giuse Trương Đình Hiền, Tổng đại diện Gp Qui Nhơn.

Đề tài 5: Văn học Công giáo từ năm 1975 đến nay do chị Nguyễn Thị Khánh Liên trình bày.

b/ 2 đề tài liên quan tới văn học Công giáo địa phương:

Đề tài 3: Đôi nét văn học Công giáo Tây Nguyên do diễn giả Ông Phêrô Lê Minh Sơn trình bày.

Đề tài 7: Khai thác văn học Công giáo với việc phát triển du lịch tại Bình Định do Tiến sĩ Lê Nhật Ký trình bày.

c/ 2 đề tài liên quan đến việc đề xuất cho hướng phát triển nền văn học Công giáo tương lai:

Đề tài 6: Khích lệ cho việc phát triển nền văn xuôi Công giáo do Anh Nguyễn Văn Học trình bày.

Đề tài 8: Hướng tới một giải văn chương Công giáo toàn quốc do Lm. Võ Tá Khánh trình bày.

Trước hết, cám ơn Ông Bùi Công Thuấn là người hướng dẫn chương trình rất tri thức, dí dỏm và nhẹ nhàng giúp tọa đàm tốt đẹp. Ngoài 8 đề tài, còn có sự hiện diện và bày tỏ ý kiến của Phó Gs-Tiến sĩ Nguyễn Hữu Sơn-Nguyên Phó viện trưởng Viện Văn học Việt Nam. Ông nhận định Văn học Công giáo đã đóng góp ngay từ ngày đầu cùng với Văn học dân tộc Việt Nam tiếp cận với nền văn học Phương Tây để cùng phát triển nền Văn học đương đại trên thế giới và Việt Nam.

Có thể nói rằng tất cả 8 đề tài đều được các diễn giả nghiên cứu công phu và trình bày rất tâm huyết trong chương trình Tọa đàm hôm nay. Tôi rất mừng khi nhận thấy các nội dung chủ đề được trình bày với định hướng là bảo tồn và phát triển hướng về Loan báo Tin mừng; trong đó có thêm những đề xuất mang tính nhằm vào khả năng phát triển lâu dài mang tính phổ quát, cộng đồng và Công giáo. Với những đề tài mang tính nghiên cứu, tôi rất mong chúng ta nên có thêm những tìm tòi chuyên sâu hơn, đặc biệt đối với các nguồn tư liệu liên quan đến Hán-Nôm, Quốc ngữ thời sơ khai và tìm cách bảo tồn cũng như phổ biến cho các thế hệ trẻ có thể tham khảo và thưởng thức. Điều đặc biệt trong chương trình có ba đề tài do ba người nữ (trong đó có một nữ tu) muốn nói tới sự trân trọng và vai trò của người nữ trong văn học Công giáo. Ngoài ra, tôi cũng lưu ý đặc biệt đến việc tìm cách mở rộng và khuyến khích nỗ lực tìm tòi và nghiên cứu khoa học để lưu giữ và phổ biến các tư liệu và sự phong phú của nền văn học Công giáo tại các giáo phận. Đối với các đề xuất mang tính thực hành để có thể lưu giữ và phát triển phục vụ cho các hoạt động tông đồ mục vụ (đa dạng) và loan báo Tin Mừng cần được kiên trì để có thể hiện thực trước khi quá muộn. Những điều này cần sự chung lòng và hợp sức của nhiều thành phần dân Chúa; cách riêng những vị có trách nhiệm và thẩm quyền cần có “tâm” và có “tầm” hơn trong lãnh vực khá riêng biệt này. Đây cũng là một trong những ưu tư và nỗ lực của Ủy ban Văn hóa (UBVH) trực thuộc HĐGMVN mà chúng tôi luôn trăn trở để có thể thực hiện cho Giáo hội Việt Nam chúng ta.

(2) Xin Đức cha cho biết đường hướng hoạt động văn hóa, văn học của Hội đồng Giám mục Việt Nam trong giai đoạn tới. Như chúng ta cũng biết, tháng 04/2017, sau khi ĐC Giuse Vũ Duy Thống, Chủ tịch UBVH qua đời, quý Đức Giám mục trong cuộc họp thường niên kỳ I tại Tgm Nha Trang đã bầu tôi là Chủ tịch UBVH trực thuộc HĐGMVN. Tôi bắt tay hoàn thiện cơ cấu, và tiếp tục đặt Cha Giuse Nguyễn Tín Ý làm Thư ký của UBVH (trước được gọi là Tổng thư ký). Từ đó đã có buổi Hội thảo về Chữ quốc ngữ tại Trung tâm Mục vụ Tgp Tp Hồ Chí Minh. Đã chuẩn bị xong lần hội thảo II tại Tgp Huế, thì Covid.19 đã khiến phải hoãn lại. Sau đề nghị của UBVH, HĐGMVN đã trao cho UBVH lập Thư viện của HĐGMVN, hiện đang thực hiện tại Trụ sở HĐGMVN, 72/12 Trần Quốc Toản, Q.3. Tp Hồ Chí Minh. Chúng ta cũng biết, mỗi UB của HĐGM mỗi năm chỉ có một kinh phí rất nhỏ bé do HĐGM trao, còn tất cả mọi chi phí cho hoạt động, phát triển, hội thảo, in sách… đều tự thu xếp. Ngay việc thành lập Thư viện của HĐGM như mua sắm máy móc, trang bị thư viện, mua và photo, scan sách cũng là sự “vận động” xin các ân nhân.

Chính vì vậy, tôi đã rất quan tâm khi nhận được đề nghị của Cha Trăng Thập Tự, Ban Văn hóa gp Qui Nhơn với những thao thức: Trước hết là thẩm quyền tổ chức giải; thứ hai là chuyện kinh phí, thứ ba là tìm đâu ra những người đủ trình độ và có cùng cái nhìn mục vụ để mời làm giám khảo, và thứ tư là nhân sự tổ chức. Ngài tâm sự: Cả giải Đất Mới tại Xuân Lộc và giải Viết Văn Đường Trường tại Qui Nhơn đều có những kết quả khả quan, thế nhưng khi càng làm, càng thấy cần phải có một Giải thưởng toàn quốc, bằng không mọi chuyện dù kết quả tới đâu cũng không có tương lai. Chắc chắn, chúng ta sẽ phải tìm giải pháp để đưa ra một quyết định như mong ước và đề nghị của Cha Võ Tá Khánh (Trăng Thập Tự), đó là nâng tầm giải Đất Mới thành giải văn chương Công giáo toàn quốc. Nếu đề xuất trên thực hiện thì nên chăng đề nghị Giáo phận Xuân Lộc đứng ra tổ chức, một Giáo phận có nhiều điều kiện về nhân sự và khả năng kinh phí, hoặc ngay chính GP Qui Nhơn với giải Viết văn đường trường và những Vị khả năng văn hóa cũng là một khả thi.

Ngày hôm qua, Vatican News đã trích lời của ĐTC Phanxicô như sau: “Niềm hy vọng sẽ giúp chúng ta nhận ra: luôn có một lối thoát; chúng ta luôn có thể tái định hướng các bước đi của mình; và chúng ta luôn có thể làm điều gì đó để giải quyết vấn đề của mình”. Như vậy, từ tâm tình của ĐTC Phanxicô, chúng ta đều có quyền hy vọng, và cùng tìm ra giải pháp nào thích hợp nhất cho chương trình và mong ước của chúng ta. Chắc chắn ngay hôm nay chúng ta chưa thể đưa ra MỘT QUYẾT ĐỊNH CHÍNH THỨC, vì cần phải có một sự đồng thuận cao từ chính chúng ta, của nhiều phía, để UBVH sẽ có đề nghị chính thức tới các Bản quyền Giáo phận, và Ban VH của các GP liên quan để mong được sẽ có một quyết định chính thức vấn đề này.

Một lần nữa xin chân thành cám ơn Đức cha Matthêô, quý Cha trong Ban Văn hóa Gp Qui Nhơn, quý Cha và quý Vị trong Ban tổ chức, quý thuyết trình viên, và quý ông bà anh chị em tham dự viên; chắc chắn mỗi cố gắng của chúng ta: là người chuẩn bị, người nói bài, hay người nghe đều đón nhận nơi Chúa là Ân ban, và đón nhận tri thức, khả năng của nhau để cùng xây dựng và phát triển nền Văn hóa Công giáo đương đại phù hợp với Tin Mừng và Hội nhập với Văn hóa Dân tộc Việt Nam. Xin kính chúc Đức Cha, quý Cha và toàn thể quý Vi luôn tràn đầy Thánh ân, với sức khỏe, nghị lực, niềm vui và an bình. Xin chân thành cám ơn quý Đức Cha, quý Cha và quý Vị.



Đà Nẵng, Chúa Nhật ngày 19/09/2021

+Giuse Đặng Đức Ngân

Giám mục GP Đà Nẵng

Chủ tịch UBVN/HĐGMVN



TỌA ĐÀM VỀ VĂN HỌC CÔNG GIÁO



Nhân dịp họp mặt các tác giả văn chương Công giáo lần thứ 10, sáng Chúa nhật 19/92021, Ban Văn hóa giáo phận Quy Nhơn tổ chức tọa đàm văn học với chủ đề: “Văn học Công giáo đương đại”. Ngày họp mặt này bắt đầu từ dịp kỷ niệm 100 năm ngày sinh nhà thơ Hàn Mạc Tử, 21-22/9/2012 đến nay. Mỗi năm Ban Văn hóa Giáo phận Qui Nhơn đều tổ chức gặp gỡ các tác giả Công giáo tại Chủng viện Qui Nhơn. Năm nay do hoàn cảnh đại dịch Covid, buổi gặp gỡ được tổ chức trực tuyến.

Tuy thiếu cảnh trực tiếp tay bắt mặt mừng, nhưng bù lại, số tham dự viên vượt hẳn các năm trước. Tọa đàm được vinh dự đón tiếp Đức cha Matthêô, Giám mục Giáo phận Qui Nhơn kiêm Chủ tịch Ủy ban Nghệ thuật thánh, Đức cha Giuse Đặng Đức Ngân, Giám mục Giáo phận Đà Nẵng, kiêm Chủ tịch Ủy ban Văn hóa, PGS. TS. Nguyễn Hữu Sơn, nguyên Phó viện trưởng Viện Văn học và Tổng biên tập tạp chí Nghiên cứu Văn học và gần một trăm tham dự viên là các tác giả Công giáo đến từ khắp các miền đất nước cùng hai vị hải ngoại

Sau hát kinh Chúa Thánh Thần, Đức cha Matthêô nhắc tới lai lịch ngày họp mặt và tuyên bố khai mạc. Trong phần chia sẻ, PGS. TS. Nguyễn Hữu Sơn ghi nhận rằng từ xa xưa, đã có sự hội nhập văn học Việt Nam với phương Tây qua văn học Công giáo, và ngày nay giới nghiên cứu ngày càng quan tâm tới Văn học Công giáo. Nhà phê bình văn học Nguyễn Vy Khanh từ Canada bày tỏ sự vui mừng khi tham dự tọa đàm về văn học Công giáo. Ông nói rằng thế hệ nghiên cứu lớp trước giờ đã “lão hóa”, và mừng rằng, qua tọa đàm đã thấy thế hệ trẻ đang tiếp bước.

Tám diễn giả đã trình bày tám chuyên đề từ nguồn gốc văn học Công giáo, Hán Nôm Công giáo đến văn học Công giáo từ 1975 đến nay.

Cuối buổi tọa đàm, Đức cha Giuse Đặng Đức Ngân, có bài tổng kết.

Trước hết ngài lượng giá buổi tọa đàm qua cụm đề tài về lịch sử, với các bài:

- Định hướng văn học trong mục vụ truyền giáo thời đầu tại Việt Nam (Lm. Trương Đình Hiền, Tổng đại diện Gp. Qui Nhơn).

- Hán Nôm Công Giáo (Ts. Maria Lê Thị Hà, viện Hán Nôm).

- Bước dò dẫm của các cây bút nữ (Nữ tu Anna Nguyễn Thị Bích Hạt, Dòng MTG Thủ Đức).

- Vài nét về văn học Công giáo trong nước từ 1975 tới nay (Nhà văn Maria Nguyễn Thị Khánh Liên, Gp. Nha Trang).

Rồi cụm đề tài về văn học địa phương, với các bài:

- Văn học Công giáo Tây nguyên (Nhà nghiên cứu Lê Phêrô Minh Sơn, Gp. Kontum).

- Du lịch văn học tại Bình Định? (Ts. Lê Nhật Ký, Đại học Quy Nhơn).

Thứ ba là cụm đề tài hướng đến tương lai, với các bài:

- Khích lệ các tác giả văn Công giáo (Nhà văn Phêrô Nguyễn Văn Học, Gp. Hà Nội).

- Hướng tới một giải văn học Công giáo toàn quốc (Lm. Gioan Phêrô Trăng Thập Tự, Gp. Qui Nhơn).

Từ hai đề tài cuối này, Đức Cha Giuse đã cho câu trả lời về một điều được nhiều lần nhắc lại qua các bài thuyết trình là ước vọng về một Giải Văn chương Công giáo toàn quốc. Ngài cho biết đề xuất xin Ủy ban Văn hóa trực thuộc Hội đồng Giám mục Việt Nam ủy quyền cho một Ban Văn hóa Giáo phận có thực lực và kinh nghiệm là khả thi. Ngài nói: “Chắc chắn ngay hôm nay chúng ta chưa thể đưa ra MỘT QUYẾT ĐỊNH CHÍNH THỨC, vì cần phải có một sự đồng thuận cao từ chính chúng ta, của nhiều phía, để UBVH sẽ có đề nghị chính thức tới các Bản quyền Giáo phận, và Ban VH của các GP liên quan để mong được sẽ có một quyết định chính thức vấn đề này.” (Mời xem toàn văn bài phát biểu tổng kết đính kèm).

Phát biểu ấy của Đức Cha Chủ tịch đã làm nức lòng cử tọa. Mọi người chia tay trong niềm hân hoan đợi chờ sớm được thấy quyết định chính thức ấy.

Thư ký của Tọa đàm

Một số hình ảnh trong buổi tọa đàm


































Xin chào quý Cha và Anh Chị Em,


Mến chúc mọi người an vui hạnh phúc trong Chúa và cùng chào mừng ngày Truyền thống văn thơ Công giáo của gia đình Viết Văn Đường Trường.

Những năm trước đây cứ đến tháng 9, Ban Văn hóa Giáo phận Qui Nhơn lại rộn ràng chuẩn bị chào đón quý Tác giả về dự họp mặt truyền thống 21-22/9, dịp sinh nhật nhà thơ Hàn Mạc Tử.


ỦY BAN GIÁO DỤC CÔNG GIÁO
trực thuộc
HỘI ĐỒNG GIÁM MỤC VIỆT NAM


GIỚI THIỆU CUỘC THI SÁNG TÁC CHO TUỔI THƠ

Trong các thư mục vụ những năm gần đây, Hội đồng Giám mục Việt Nam thường xuyên nhắc tới tầm quan trọng của việc giáo dục đức tin và nhân bản cho lớp trẻ. Giáo dục quả là một trách nhiệm chung, cần được mọi thành phần Dân Chúa quan tâm đóng góp, tùy khả năng và điều kiện của từng người, từng nhóm. Thay vì ngồi than phiền chỉ trích tiêu cực, người Công giáo chúng ta, nhất là những người có khả năng truyền đạt sứ điệp đến giới thiếu nhi, cần nỗ lực cách đặc biệt cho công việc này.
Theo hướng ấy, Ban Văn hóa Giáo phận Qui Nhơn có chương trình gom góp những bài viết vừa có tinh kitô giáo, vừa có tính nhân văn để thực hiện những tuyển tập văn thơ và truyện tranh định kỳ dành cho thiếu niên và nhi đồng. Đây là một sáng kiến thiết thực. Với những nội dung và hình thức hấp dẫn được thiếu niên nhi đồng ưa thích, những tuyển tập này sẽ có tác dụng giáo dục theo kiểu mưa lâu thấm đất.
Khởi đầu chương trình này, Ban Tổ chức đề ra cuộc thi SÁNG TÁC CHO TUỔI THƠ theo bản thể lệ đính kèm, nhằm tìm kiếm những tác giả có khả năng và giàu tâm huyết cho lĩnh vực này.
Nhận thấy chương trình này rất hữu ích cho các em thiếu nhi học đường, chúng tôi tha thiết ước mong sẽ có thật nhiều người, cách riêng những vị sống đời thánh hiến, các tác giả văn thơ, các họa sĩ, các Thầy Cô, các huynh trưởng và giáo lý viên tích cực hưởng ứng hoặc vận động người khác tham gia cuộc thi.
Cầu chúc cuộc thi quy tụ được nhiều người có kinh nghiệm và thu lượm được nhiều sáng kiến để thiếu niên và nhi đồng sớm có được những món ăn tinh thần thật bổ dưỡng.
Xin chúc mọi người một Mùa Giáng sinh 2018 và Năm mới 2019 an vui hạnh phúc trong tình yêu Thiên Chúa.

Ngày 08 tháng 12 năm 2018




+ Giuse Đinh Đức Đạo
Chủ tịch Ủy Ban Giáo Dục Công Giáo Giám mục Gp Xuân Lộc
---------------------------------------------------

Ban mục vụ Văn hóa Giáo phận Qui Nhơn
Cuộc thi SÁNG TÁC CHO TUỔI THƠ  2018- 2019

MỘT KINH NGHIỆM WORKSHOP


Workshop "Người vẽ hy vọng" là một trong những hoạt động của cuộc họp mặt tổng kết Giải Viết Văn Đường Trường 2012 - 2018. Chương trình nhằm giúp cho các tác giả nối kết với nhau, học tập kỹ năng sáng tác để tiếp tục rèn luyện, nâng cao tay bút của mình, góp phần phát triển nền văn học Công Giáo.

Workshop diễn ra tại Chủng viện Qui Nhơn từ chiều ngày 21 và trọn ngày 22 với hơn 40 tác giả, hầu hết đã từng tham dự và đạt giải hoặc có bài chung khảo của Giải. Trong số tham dự workshop có 2 linh mục, 6 đại chủng sinh và 8 nữ tu.

Lời Tòa Soạn:
Trong niềm vui rộn rã, hôm qua chúng tôi đã gửi đi bản tin phác thảo (bản tin số 12) còn thô sơ và chưa có hình ảnh. Xin mời đọc bản tin đã cập nhật, bản tin tổng kết và đầy đủ hơn.



GIẢI VIẾT VĂN ĐƯỜNG TRƯỜNG 2018
BẢN TIN TỔNG KẾT


Thưa quý độc giả và quý tác giả,

Trong tâm tình tạ ơn Thiên Chúa, Đức Cha Matthêô Nguyễn Văn Khôi, Giám mục Giáo phận Qui Nhơn đã chủ trì buổi lễ trao giải và tổng kết Giải Viết Văn Đường Trường vào lúc 19g00 ngày 22-9-2018. Đây là cuộc thi truyện ngắn dọn mừng kỷ niệm 400 năm loan báo Tin mừng tại Giáo phận Qui Nhơn (1618-2018), được tổ chức liên tục và trao giải từng năm trong sáu năm qua, 2012-2018, dành cho các tác giả Công giáo dưới 40 tuổi, không phân biệt giáo phận.


Lễ trao giải và tổng kết diễn ra với một chương trình họp mặt qui mô nhất từ trước đến nay, kéo dài trong ba ngày họp mặt 21-23 tháng 9-2018.


CON ĐƯỜNG “ĐI LÊN MẶT TRĂNG”

PHÁT BIỂU TỔNG KẾT “GIẢI VIẾT VĂN ĐƯỜNG TRƯỜNG LẦN THỨ 6”




Trọng kính…….; kính thưa………

Cách đây 56 năm, ngày 12/9/1962, trong chương trình chinh phục không gian và tài trợ cho dự án Apollo, Tông thống John F. Kennedy của Mỹ đã tuyên bố :
“Chúng ta chọn đi lên Mặt Trăng và tiến hành những chương trình khác không phải vì đây là những việc dễ làm, nhưng bởi vì đây là những sứ mạng khó khăn…”.

Vâng, cách đây hơn nửa thế kỷ, quả thật “Mặt Trăng”, đối với đa phần nhân loại chỉ là tinh cầu xa xôi, cho dù có hiện hữu đó, nhưng gần như chỉ là một hình tượng của thi ca, huyền thoại…chứ chẳng mấy người dám nghĩ tới việc “đặt bước chân viếng thăm” hay chinh phục như một vùng lãnh địa của quả đất. Cho nên, đúng như Tổng thống John F. Kennedy: “chọn đi lên mặt trăng là những sứ mạng khó khăn”.

CON ĐƯỜNG PHÍA TRƯỚC

(Trích trong sách "Người vẽ hy vọng")


Ngày 26-7-2018, Giáo phận Qui Nhơn long trọng cử hành Lễ tạ ơn Năm thánh mừng kỷ niệm 400 năm loan báo Tin mừng, khởi đi từ giáo điểm Nước Mặn, một cái nôi của chữ quốc ngữ (1618-2018). Trong bài giảng thánh lễ, vị giám mục chủ nhà nhấn mạnh rằng cuộc lễ không kết thúc một sự kiện nhưng mở ra một giai đoạn mới.

Nơi chân trời phúc âm hóa toàn diện ấy, trên bình diện văn học Công giáo, những năm dọn mừng Năm thánh vừa qua cũng là một thời điểm bản lề.


(Mã số 18-163)
Tôi- Một cô gái quê mùa xóm đạo lên thành phố. Tôi- Đam mê ca hát, rời bỏ gia đình để theo cái nghiệp này trên thành phố. Mãi sau này tôi mới biết: Đó là nghiệp chướng! Tôi- Một nghệ sĩ hết thời!
Khi còn là một ca sĩ còn thời, tôi hái ra tiền mệt nghỉ! Bạn biết đó, tôi bán sức lực, bán giọng ca... Thậm chí là bán thân… chỉ để mong có được cái danh tiếng hão.
Tôi trước kia là cô gái trẻ, xinh, hay hát đáp ca nhà thờ. Với chất giọng vang, khỏe, sở hữu làn hơi tốt, tôi sớm được giao trọng trách solo trong những Thánh lễ trọng, lễ lớn. Tôi hạnh phúc với những lời khen ngợi, mặc xác những con mắt đố kị, những câu nói dè bỉu ngứa tai. Tôi ngạo mạn và thô lỗ... Thế nhưng, tôi lại bẽn lẽn không tưởng với ánh mắt của ông thầy trẻ mới về xứ, mỗi khi thầy tập hát... Tôi mơ tưởng là thầy đang hướng về phía tôi. Và có lẽ trực giác ấy là đúng, tim tôi đập loạn nhịp. Tôi tự vấn: “Thầy thích mình chăng?”. Và rồi tự đáp: “Thầy cũng là người mà!”
Có vẻ, thầy bắt đầu né tránh tôi hơn trước. Nhưng như thế, tôi càng xác quyết rõ hơn: Thầy thích tôi và sợ cảm giác yêu tôi! Tôi chẳng muốn giấu tình cảm của mình dù chỉ là sự rung động đầu đời. Cái lần mà giáo xứ tổ chức cắm trại hè, tôi bị lạc trong rừng khi đang chơi trò chơi lớn, tôi sợ lắm. Kinh khủng luôn! Trời chạng vạng, một mình tôi chệnh choạng. Tiếng rú của những con thú rừng làm tôi càng mất phương hướng. Tôi va vào tảng đá lớn và trật chân. Tôi không thể nào đi được nữa, chỉ biết ngồi đó, gào như một đứa trẻ thất lạc mẹ. Khi lời hồi đáp là chính tiếng vọng của mình, tôi tuyệt vọng và khóc. Rồi hàng loạt câu giá như... Giá như tôi cố nhịn tiểu tiện trong lúc đang chơi thì sẽ không phải như thế này, hoặc giá như... tôi bớt kiêu ngạo đi và dặn mọi người chờ tôi trong lúc đi tiểu tiện thì đâu ra nỗi này. Vì lúc đó tôi nghĩ mình là trung tâm của vũ trụ...
Đang dở những trang nhật ký, đọc về hồi ức, nhớ lại và tủm tỉm cười. Cái Lan đập vào vai tôi:
- Má lại tưởng nhớ lại cái thời “oanh tạc” ngày xưa chứ giề?- Lan nháy mắt với tôi và nhoẻn cười.
- Biết hết! Như đi guốc trong bụng người ta! Giõi...- Tôi cố trêu và kéo dài từ “giõi” thay vì “giỏi” cho đúng chính tả.


Thưa quý độc giả và quý tác giả,
Sau khi có đầy đủ kết quả chấm điểm của Ban chung khảo, Ban Tổ chức Giải Viết Văn Đường Trường lần VI (2018) và cũng là lần cuối đã tiến hành cộng điểm, xem xét lại từ mọi góc độ liên quan, quyết định số lượng và xếp hạng các giải thưởng. Hôm nay, chúng tôi vui mừng gửi đến quý độc giả và quý tác giả danh sách những tác giả đạt giải cuộc thi lần này, theo nguyên tắc tác giả nào có nhiều bài đạt giải thì chỉ lấy giải cao nhất.
Việc chấm thi đã được thực hiện kỹ lưỡng qua ba công đoạn. Năm nay có tất cả 167 bài dự thi. Sau khi nhận bài và đưa vào hồ sơ dự thi, Ban Tổ chức tiến hành “rọc phách” và đánh mã số bài dự thi, đọc chọn qua vòng sơ loại để giới thiệu trên các trang mạng đến độc giả bốn phương qua các bản tin của cuộc thi. Tổng số bài được chọn giới thiệu là 107 bài. Ban Tổ chức gửi số bài này đến Ban Sơ khảo. Chấm sơ khảo năm nay gồm 5 vị: Tác giả Piô X Lê Hồng Bảo (Ninh Thuận), tác giả Đaminh Nguyễn Ngọc Hoài Nam (Sài Gòn), tác giả Nguyễn Thị Hường Lý (Hà Nội), tác giả Nguyễn Văn Học (Hà Nội) và tác giả Tôma An Thiện Minh (Sài Gòn). Từ kết quả sơ khảo, Ban Tổ chức chọn ra 64 bài có tổng điểm cao gửi đến Ban Chung khảo. Chấm chung khảo năm nay gồm ba vị: Tác giả Micae Bùi Công Thuấn (Long Khánh), tác giả Quyên Di Bùi Văn Chúc (Hoa Kỳ) và tác giả linh mục Giuse Cao Gia An (Italia).
Từ kết quả chung khảo, BTC cân nhắc quyết định số lượng và xếp hạng các giải thưởng. Kết quả có 21 tác giả đạt giải gồm: 1 giải Nhất, 1 giải Nhì, 3 giải Ba và 16 giải Triển vọng. Sau đây là danh sách các tác giả đạt giải xếp theo thứ tự ABC:


(Mã số 18-167)
(Viết tặng một người bạn của tôi. 
Chúc chị luôn vững vàng trong tình yêu Thiên Chúa!)


Ngày... Tháng... Năm...
Chị thân yêu! Hồi chúng mình còn bé tí bé teo ấy, chị đã kể cho em câu chuyện cổ tích về nàng Vác-va-ra, con gái vua thuỷ tề. Nàng đẹp lắm! Đẹp đến độ bất cứ gã đàn ông nào trông thấy cũng đều ngất ngây, và chẳng ngần ngại thốt lên rằng hắn ta yêu nàng biết nhường nào! Nhưng nàng chỉ mỉm cười, phân thân ra thành sáu bản thể giống nhau như đúc, rồi đố kẻ ấy rằng đâu mới thực là nàng. Hắn đứng như trời trồng, ngậm tăm, hoặc bập bẹ mãi chẳng thốt ra được chữ gì! Nàng công chúa xứ biển liền lắc đầu, nghiêm giọng: “Vậy là ngươi chẳng thành thật rồi!” 
Chị có nhớ không, nghe đến đoạn này, em đã nhăn mặt: "Nàng Vác-va-ra sao mà tính khí oái oăm làm vậy! Cả sáu bản thể đều như một thế kia sợ đến cha sinh mẹ đẻ còn không nhận ra nữa là! Ví như anh em thằng Phúc, thằng Đức lớp em ấy, chúng nó vẫn hay ấm ức mách cô giáo là lắm khi thằng này nghịch mà thằng kia phải chịu phạt oan vì bố mẹ bị nhầm lẫn đấy!" Nghe em nói, chị gật đầu, vuốt tóc em, bảo rằng chờ nghe chị kể nốt câu chuyện rồi sẽ hiểu. 
Đến một ngày, nàng Vác-va-ra gặp chàng đánh cá An-rê. Ngay từ thời khắc đầu tiên của thử thách, chàng trai đã biết ai chính là Vác-va-ra giữa những hình dáng khác. Nàng con gái hết sức vui mừng, cũng không khỏi thắc mắc mà hỏi lại rằng: “Vì sao chàng lại nhận ra em giữa những bản thể đó?”. Chàng trai đăm đăm nhìn nàng: “Nàng nói gì thế? Tôi có thấy ai khác nữa đâu! Tôi chỉ thấy một mình nàng thôi!”. Vác-va-ra nở nụ cười rạng rỡ, nhủ thầm đã tìm được đúng tình yêu chân thật và nồng nhiệt của cuộc đời mình.


(Mã số 18-166)
1. 
Len qua những con hẻm nhỏ ngột ngạt và chật chội của Sài Gòn, cuối cùng Lam cũng về tới phòng trọ. Cô mở cửa bước vào phòng, không bật đèn, nằm soài xuống chiếc giường nhỏ đã ngả màu lá úa. Bóng tối, bóng tối đổ đầy căn phòng. Cô nhắm mắt lại để tìm một tia sáng trong suy nghĩ. Tất cả vẫn đen đúa và rối ren như một mê hồn cung không lối thoát. Những lời chàng trai ấy nói không rõ từ đâu, dội ngược trong đầu Lam, lùng bùng, mơ hồ mà đầy ám ảnh.
- Mày làm gì mà nằm như chết thế Lam, đèn cũng không chịu bật lên.- Một giọng nói hơi chát lảnh lên, đi liền theo đó là những đợt sáng chập chùng từ chiếc đèn huỳnh quang sắp hỏng.
Lam đưa tay lên che đi thứ ánh sáng chập chờn ấy, giọng cô yếu và mỏng như một mảnh tơ:
- Tao không sao! Sao nay mày về sớm vậy? 
- Thằng bồ tao bận việc nên về sớm.- Cô gái vừa nói vừa rút chiếc Iphone ra lướt.-  Còn mày, mày với thằng người yêu tới đâu rồi?
Lam im lặng, cô gái kia cũng chỉ hỏi vậy cho hợp câu chuyện. Căn phòng lại trở về tĩnh mịch, thỉnh thoảng có vài tiếng chuông báo facebook có tin nhắn mới.
- Lam, mày xem này…- Cô bạn cùng phòng cầm điện thoại hơi nhoài về phía Lam đang nằm.  
Lam nghiêng người đủ để xem thấy đoạn video đang phát. Giọng người phóng viên bất bình vang lên qua cái loa nhỏ của chiếc iphone màu trắng:
“Đây là trung tâm X, một địa điểm thu nhận các trẻ em bị bỏ rơi ở Thành phố Hồ Chí Minh, do một nhóm đối tượng lừa đảo có tổ chức lập ra nhằm mục đích trục lợi từ những khoản đóng góp của các mạnh thường quân. Chính vì thế các trẻ em ở đây không những không được giúp đỡ về mặt vật chất mà còn phải sống trong môi trường ẩm thấp, bẩn thỉu, hôi hám không đảm bảo vệ sinh, sức khỏe. Đề nghị các cơ quan chức năng sớm giải quyết tình trạng này, và các nhà hảo tâm sáng suốt hơn trong việc giúp đỡ các hoàn cảnh khó khăn”.


(Mã số 18-162)
(Gửi tặng em, cô gái ngày hôm qua tôi đã gặp trên đường đời)

Tôi ghé thăm em vào một chiều cuối năm, đường phố đông nghịt người vào ra sắm Tết. Chạy loanh quanh thành phố, tôi tìm mua cho em đóa hoa bi, loài hoa mà em thích nhất. Hôm nay là Thứ Tư Lễ Tro, một ngày thật đặc biệt.
Nhà em ở trên một ngọn núi cao chênh vênh, đường đi xa và dốc, phải chật vật lắm tôi mới lên đến nơi em ở, ấy vậy mà em lại thích nơi này kia chứ. Mà lý do khiến em thích thì cũng thật kỳ cục: “Ở đây em có thể nhìn thấy xóm đạo nhà mình nè, được xem thấy tháp chuông nhà thờ này, được nghe chuông chiều mỗi ngày”. Cái lý do đó cũng kỳ cục như chính bản thân em vậy, một cô bé bướng bỉnh và khó hiểu. Tôi nhớ có lần em đã nói với tôi: “Em chắc chắn sẽ xây một ngôi nhà ở đây nè, chắc luôn ấy, chắc…”. Nhỏ nói hay thật, tôi lắc đầu ngán ngẩm, tự nhủ lòng, chắc nó khùng… nhẹ. 
Tôi vào nhà em, mỉm cười. Em cười chào tôi, nụ cười của một thiên thần, nụ cười mà lâu lắm rồi tôi mới được thấy lại. Vẫn ánh mắt ấy, vẫn nụ cười ấy, vẫn gương mặt ấy, em thánh thiện và trong sáng đến thế là cùng! 


(Mã số 18-161)
1.
-Trân ơi, vào nhà sơ một chút, mau lên con.
Tôi tức tốc bật dậy, lao ra khỏi nhà lúc 10h khuya, chắc chị sinh, tôi nghĩ vậy.
- Trân ơi, khăn con….
- Trân, ơi, nước sôi, mau…
- Trân ơi,….
Tôi chạy như loạn giữa những tiếng kêu của các sơ và tiếng thét của chị….
- 2,3… sắp được rồi con, gắng lên,,,,
- 2, 3….. 
- Á…..
- 2, 3 cố lên con….rặng đi con, ráng lên….
- 2, 3….cố lên, cố lên, sắp được rồi này…
- 2, 3…. 
- A….a….a….á…..á….
…...
- Oe, oe, oe…


(Mã số 18-159)
Phải gần một năm nay, kể từ ngày Anh đi tù về, tính khí Anh khác hẳn, lúc nào cũng hậm hực, nóng nảy. Bởi thế, vợ chồng lúc nào cũng cãi nhau. Cũng từ ngày Anh đi tù, Chị bỏ bê việc đạo, một mình lo toan gia đình khiến chị già nua và lôi thôi.
Hôm đó ngày Rằm, Chị mua đĩa hoa quả về, dựng ba ông Phúc, Lộc, Thọ ngay cạnh bàn thờ Chúa. Anh cảm thấy bị xúc phạm ghê gớm. Anh lao từ trong phòng ra, hai chân huỳnh huỵch, hai tay vồng vồng, đôi mắt đỏ hoe, cố lấy hết sức lực tát Chị một cái điếng người. Có vài lọn tóc mái rớt xuống trán che một bên mắt, làm nổi bật thêm cái sự hung dữ của Anh. Chị nằm bẹp co quắp như con cún ở cạnh gầm bàn co ro không nói gì.
Đấy, cuộc đời thay đổi khôn lường…
* * *


(Mã số 18-158)
Làn khói thuốc đều đều thả kín căn phòng chật hẹp, trên chiếc giường với tấm drap trắng đã ố màu, cô gái bé nhỏ đang miên man vừa say thuốc vừa nốc vào mớ rượu, ánh mắt trắng dã, nhìn vô định, thỉnh thoảng trợn trừng lên đầy căm hờn, tủi hổ. Cô thấy bản thân lúc này nhuốc nhơ chẳng khác nào tấm drap kia cả…
Ướt nhòa, hàng nước mắt theo cơn say rơi xuống bàn tay, rồi vụn vỡ trên nền nhà. Chốc chốc, ánh mắt dịu lại, đầy buồn bã, tiếc nuối, cô lén nhìn lên cây Thánh giá mẹ cho đang bám mạng nhện trên tường. Cây Thánh giá ngày nào là động lực, giờ cứ sắc nhọn cào từng nhát một lên trái tim.
Lại uống. Thời gian cứ vậy trôi qua cùng cô trong ngập tràn khói thuốc và mùi rượu.
“Xoảng”… Chai rượu rơi xuống nền vỡ tan tành, rượu lênh láng. Cô hét lên trong tuyệt vọng, dằng xé. Bất giác, cô cúi xuống nhặt mảnh chai vỡ, rồi cứa vào cánh tay đã chằng chịt bao nhiêu vết sẹo, máu túa ra. Cứ mỗi khi tuyệt vọng dâng lên tột độ, một vết rạch mới xuất hiện trên cánh tay, và cứ đều đặn mỗi ngày vài vết rạch như thế, như để cố che lấp đi vết thương lòng còn đang rỉ máu…


(Mã số 18-156)
Thanh đặt chân đến Truồi vào chiều muộn một ngày mùa đông năm 2016. Xứ đạo nhỏ bé nằm lọt thỏm giữa ngọn đồi bạt ngàn đá là đá. Sừng sững hai bên là những tảng đá cao vút, trầm mặc như những pho tượng cổ. Pho nào pho nấy hệt như những khuôn mặt người. Bà nội Thanh nói núi là nơi linh thiêng, ẩn sâu trong nó là một số phận. Chạy xe qua đây những lúc trời còn đẫm sương sớm, ý nghĩ có hàng trăm con mắt đang chòng chọc nhìn mình khiến Thanh gai hết cả người. Thế mà Thanh vẫn cứ len lén ngước lên, như có một hấp lực vô hình nào đó cuốn lấy cô.
Nhà Samari kỳ thực chỉ là một cái lán được chắp thêm phía sau gian mặc áo của nhà thờ. Cha Nên cho dựng cái lán này được hơn ba năm, ban đầu chỉ khám bệnh cấp thuốc miễn phí cho người dân nghèo trong vùng. Dần dà có thêm nhiều bệnh nhân ở xa đến xin lưu lại, cha cũng không nỡ từ chối. Kinh phí và thuốc men do cha Nên vận động nhiều nơi quyên góp. Ngài còn gửi thư tới một số hội dòng xin cử các nữ tu có chuyên môn y tế lên trợ giúp mình. 

(Hình ảnh do tác giả cung cấp)
(Mã số 18-155)
(Mến tặng Đỏ)

Một ngày nọ, tự dưng có một người lạ gửi cho tôi lời mời kết bạn trên Yahoo Messenger với lời chào bí ẩn.
Người-lạ: Chào cậu. Tớ mới đọc blog của cậu. Trong đó cậu viết rằng mọi người cho rằng cậu bị điên. Nhưng tớ tin chắc rằng cậu không điên.
À thì ra… Người-lạ đọc blog của tôi. Trong đó tôi kể rằng tất cả mọi người quanh tôi đều cho rằng tôi điên bởi một quyết định của tôi: quyết định theo Công giáo trong khi nhà tôi bao đời chưa có ai biết Chúa. Lý do dẫn tôi đến quyết định ấy chỉ đơn giản là: Mình thích thì mình theo thôi!
Tôi: Sao cậu tin rằng tớ không điên?
Người-lạ: Tớ cũng tin Chúa. Tớ có thể giúp cậu nếu cậu muốn tìm hiểu.
Tôi: Cậu là ai vậy?
Người-lạ: Giờ chưa nói được. Nhưng tớ không phải người xấu, hãy tin tớ đi. Có gì không hiểu cậu cứ hỏi, tớ sẽ gắng sức giúp. Có gì muốn chia sẻ, tớ sẵn sàng lắng nghe.
Thật kỳ cục. Tôi tin Người-lạ. Tôi bỏ qua một bên những lời cảnh báo về sự nguy hiểm tiềm ẩn trong Thế Giới Mạng. Tôi kể với Người-lạ mọi chuyện, đặc biệt là chuyện bị bố mẹ mắng nhiếc và cấm cản tôi tìm hiểu đạo Công giáo và nhận lại được những sự cảm thông, an ủi và động viên từ Người Lạ. Tôi tự tìm tài liệu trên Internet, tự kiếm Kinh Thánh để đọc, có gì không hiểu tôi lại mang hỏi Người Lạ… và nhận lại được những câu trả lời vô cùng hợp lý. Blog của hắn cũng chỉ vu vơ mấy dòng cảm xúc, chẳng nói lên gì nhiều về chủ nhân của nó. 
Cách nói chuyện của Người-lạ thì rất trẻ trung, nhưng tầm hiểu biết của Người Lạ thì thật đáng kinh ngạc. Chưa kể tới sự kiên nhẫn của Người Lạ thì thật đáng khâm phục, chẳng kiếm đâu ra người nào quan tâm và dành thời gian cho tôi tới như vậy. Chỉ là những dòng chat Yahoo khô khan, nhưng cũng đủ làm tôi thấy cảm mến một người chưa từng gặp gỡ hay biết mặt.
Một tháng… Hai tháng… Ba tháng trôi qua… Mà tôi vẫn không đoán ra nổi Người Lạ là ai, cho tới một ngày…



(Mã số 18-153)
Ngày xưa, cũng không đến nỗi “xưa” lắm đâu, vào thời của các cụ ấy, gia đình là một khối vững chắc và bền chặt. Khi ấy cuộc sống rất đơn sơ, chưa có các phương tiện biết nổ máy chạy lung tung ngoài đường như bây giờ. Khi ấy, chưa nhà nào có cái tủ lạnh để nhồi nhét đồ ăn vào đó, rồi lại lấy thức ăn từ trong đó để nhồi nhét vào dạ dày. Làm kiếp dạ dày thật khổ! 
Chứ sao! Nó hứng chịu mọi phong ba bão táp trong cuộc đời một con người. Khi vui, người ta thích ăn cho căng cái bụng, khiến dạ dày phải làm việc cật lực. Khi buồn, họ chán chẳng thèm ăn gì, làm cho dạ dày chẳng có gì để nhâm nhi, đói! Cứ thế, dạ dày chịu ảnh hưởng trực tiếp của mọi cảm xúc “hỉ-nộ-ái-ố” với đủ thứ áp lực. Có cả câu: “Con đường đi vào trái tim người đàn ông phải thông qua cái dạ dày” nữa cơ mà! Đúng vậy không, đàn ông? Tôi thì đương nhiên là không biết, vì tôi đâu phải là đàn ông. 
Tôi là một phụ nữ, chính xác thì phải nói rằng, tôi là một người mẹ đơn thân. 
Với các cụ ngày xưa, mẹ đơn thân thường là đối tượng thật tội nghiệp. Họ trở thành mẹ đơn thân vì một lý do dở hơi nào đó, để rồi phải cô đơn vùng vẫy giữa cuộc đời. 
Với “các cụ” ngày nay, mẹ đơn thân là một hiện tượng bùng nổ, tưng bừng như cuộc chiến pháo hoa đêm giao thừa. Các nàng trở thành mẹ đơn thân vì cả đống những lý do không tưởng. Và dù các nàng ấy có giàu sang hay nghèo khổ, thành đạt hay lầm lũi, xã hội cũng luôn dành cho họ sự cảm thông sâu sắc.
Được tạo bởi Blogger.