Hiển thị các bài đăng có nhãn VVĐT-2018. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn VVĐT-2018. Hiển thị tất cả bài đăng

27/09/2018

Một kinh nghiệm workshop

Một kinh nghiệm workshop

MỘT KINH NGHIỆM WORKSHOP


Workshop "Người vẽ hy vọng" là một trong những hoạt động của cuộc họp mặt tổng kết Giải Viết Văn Đường Trường 2012 - 2018. Chương trình nhằm giúp cho các tác giả nối kết với nhau, học tập kỹ năng sáng tác để tiếp tục rèn luyện, nâng cao tay bút của mình, góp phần phát triển nền văn học Công Giáo.

Workshop diễn ra tại Chủng viện Qui Nhơn từ chiều ngày 21 và trọn ngày 22 với hơn 40 tác giả, hầu hết đã từng tham dự và đạt giải hoặc có bài chung khảo của Giải. Trong số tham dự workshop có 2 linh mục, 6 đại chủng sinh và 8 nữ tu.

23/09/2018

Giải Viết Văn Đường Trường 2018: Bản tin tổng kết

Giải Viết Văn Đường Trường 2018: Bản tin tổng kết

Lời Tòa Soạn:
Trong niềm vui rộn rã, hôm qua chúng tôi đã gửi đi bản tin phác thảo (bản tin số 12) còn thô sơ và chưa có hình ảnh. Xin mời đọc bản tin đã cập nhật, bản tin tổng kết và đầy đủ hơn.



GIẢI VIẾT VĂN ĐƯỜNG TRƯỜNG 2018
BẢN TIN TỔNG KẾT


Thưa quý độc giả và quý tác giả,

Trong tâm tình tạ ơn Thiên Chúa, Đức Cha Matthêô Nguyễn Văn Khôi, Giám mục Giáo phận Qui Nhơn đã chủ trì buổi lễ trao giải và tổng kết Giải Viết Văn Đường Trường vào lúc 19g00 ngày 22-9-2018. Đây là cuộc thi truyện ngắn dọn mừng kỷ niệm 400 năm loan báo Tin mừng tại Giáo phận Qui Nhơn (1618-2018), được tổ chức liên tục và trao giải từng năm trong sáu năm qua, 2012-2018, dành cho các tác giả Công giáo dưới 40 tuổi, không phân biệt giáo phận.


Lễ trao giải và tổng kết diễn ra với một chương trình họp mặt qui mô nhất từ trước đến nay, kéo dài trong ba ngày họp mặt 21-23 tháng 9-2018.


[Sách] Người vẽ hy vọng - Giải Viết Văn Đường Trường 2018

[Sách] Người vẽ hy vọng - Giải Viết Văn Đường Trường 2018

CON ĐƯỜNG PHÍA TRƯỚC

(Trích trong sách "Người vẽ hy vọng")


Ngày 26-7-2018, Giáo phận Qui Nhơn long trọng cử hành Lễ tạ ơn Năm thánh mừng kỷ niệm 400 năm loan báo Tin mừng, khởi đi từ giáo điểm Nước Mặn, một cái nôi của chữ quốc ngữ (1618-2018). Trong bài giảng thánh lễ, vị giám mục chủ nhà nhấn mạnh rằng cuộc lễ không kết thúc một sự kiện nhưng mở ra một giai đoạn mới.

Nơi chân trời phúc âm hóa toàn diện ấy, trên bình diện văn học Công giáo, những năm dọn mừng Năm thánh vừa qua cũng là một thời điểm bản lề.

08/09/2018

Nghệ sĩ hết thời... của Chúa!

Nghệ sĩ hết thời... của Chúa!


(Mã số 18-163)
Tôi- Một cô gái quê mùa xóm đạo lên thành phố. Tôi- Đam mê ca hát, rời bỏ gia đình để theo cái nghiệp này trên thành phố. Mãi sau này tôi mới biết: Đó là nghiệp chướng! Tôi- Một nghệ sĩ hết thời!
Khi còn là một ca sĩ còn thời, tôi hái ra tiền mệt nghỉ! Bạn biết đó, tôi bán sức lực, bán giọng ca... Thậm chí là bán thân… chỉ để mong có được cái danh tiếng hão.
Tôi trước kia là cô gái trẻ, xinh, hay hát đáp ca nhà thờ. Với chất giọng vang, khỏe, sở hữu làn hơi tốt, tôi sớm được giao trọng trách solo trong những Thánh lễ trọng, lễ lớn. Tôi hạnh phúc với những lời khen ngợi, mặc xác những con mắt đố kị, những câu nói dè bỉu ngứa tai. Tôi ngạo mạn và thô lỗ... Thế nhưng, tôi lại bẽn lẽn không tưởng với ánh mắt của ông thầy trẻ mới về xứ, mỗi khi thầy tập hát... Tôi mơ tưởng là thầy đang hướng về phía tôi. Và có lẽ trực giác ấy là đúng, tim tôi đập loạn nhịp. Tôi tự vấn: “Thầy thích mình chăng?”. Và rồi tự đáp: “Thầy cũng là người mà!”
Có vẻ, thầy bắt đầu né tránh tôi hơn trước. Nhưng như thế, tôi càng xác quyết rõ hơn: Thầy thích tôi và sợ cảm giác yêu tôi! Tôi chẳng muốn giấu tình cảm của mình dù chỉ là sự rung động đầu đời. Cái lần mà giáo xứ tổ chức cắm trại hè, tôi bị lạc trong rừng khi đang chơi trò chơi lớn, tôi sợ lắm. Kinh khủng luôn! Trời chạng vạng, một mình tôi chệnh choạng. Tiếng rú của những con thú rừng làm tôi càng mất phương hướng. Tôi va vào tảng đá lớn và trật chân. Tôi không thể nào đi được nữa, chỉ biết ngồi đó, gào như một đứa trẻ thất lạc mẹ. Khi lời hồi đáp là chính tiếng vọng của mình, tôi tuyệt vọng và khóc. Rồi hàng loạt câu giá như... Giá như tôi cố nhịn tiểu tiện trong lúc đang chơi thì sẽ không phải như thế này, hoặc giá như... tôi bớt kiêu ngạo đi và dặn mọi người chờ tôi trong lúc đi tiểu tiện thì đâu ra nỗi này. Vì lúc đó tôi nghĩ mình là trung tâm của vũ trụ...
Đang dở những trang nhật ký, đọc về hồi ức, nhớ lại và tủm tỉm cười. Cái Lan đập vào vai tôi:
- Má lại tưởng nhớ lại cái thời “oanh tạc” ngày xưa chứ giề?- Lan nháy mắt với tôi và nhoẻn cười.
- Biết hết! Như đi guốc trong bụng người ta! Giõi...- Tôi cố trêu và kéo dài từ “giõi” thay vì “giỏi” cho đúng chính tả.

29/08/2018

Giải Viết Văn Đường Trường 2018- Bản tin 11

Giải Viết Văn Đường Trường 2018- Bản tin 11


Thưa quý độc giả và quý tác giả,
Sau khi có đầy đủ kết quả chấm điểm của Ban chung khảo, Ban Tổ chức Giải Viết Văn Đường Trường lần VI (2018) và cũng là lần cuối đã tiến hành cộng điểm, xem xét lại từ mọi góc độ liên quan, quyết định số lượng và xếp hạng các giải thưởng. Hôm nay, chúng tôi vui mừng gửi đến quý độc giả và quý tác giả danh sách những tác giả đạt giải cuộc thi lần này, theo nguyên tắc tác giả nào có nhiều bài đạt giải thì chỉ lấy giải cao nhất.
Việc chấm thi đã được thực hiện kỹ lưỡng qua ba công đoạn. Năm nay có tất cả 167 bài dự thi. Sau khi nhận bài và đưa vào hồ sơ dự thi, Ban Tổ chức tiến hành “rọc phách” và đánh mã số bài dự thi, đọc chọn qua vòng sơ loại để giới thiệu trên các trang mạng đến độc giả bốn phương qua các bản tin của cuộc thi. Tổng số bài được chọn giới thiệu là 107 bài. Ban Tổ chức gửi số bài này đến Ban Sơ khảo. Chấm sơ khảo năm nay gồm 5 vị: Tác giả Piô X Lê Hồng Bảo (Ninh Thuận), tác giả Đaminh Nguyễn Ngọc Hoài Nam (Sài Gòn), tác giả Nguyễn Thị Hường Lý (Hà Nội), tác giả Nguyễn Văn Học (Hà Nội) và tác giả Tôma An Thiện Minh (Sài Gòn). Từ kết quả sơ khảo, Ban Tổ chức chọn ra 64 bài có tổng điểm cao gửi đến Ban Chung khảo. Chấm chung khảo năm nay gồm ba vị: Tác giả Micae Bùi Công Thuấn (Long Khánh), tác giả Quyên Di Bùi Văn Chúc (Hoa Kỳ) và tác giả linh mục Giuse Cao Gia An (Italia).
Từ kết quả chung khảo, BTC cân nhắc quyết định số lượng và xếp hạng các giải thưởng. Kết quả có 21 tác giả đạt giải gồm: 1 giải Nhất, 1 giải Nhì, 3 giải Ba và 16 giải Triển vọng. Sau đây là danh sách các tác giả đạt giải xếp theo thứ tự ABC:

10/07/2018

Chân dung tình yêu

Chân dung tình yêu


(Mã số 18-167)
(Viết tặng một người bạn của tôi. 
Chúc chị luôn vững vàng trong tình yêu Thiên Chúa!)


Ngày... Tháng... Năm...
Chị thân yêu! Hồi chúng mình còn bé tí bé teo ấy, chị đã kể cho em câu chuyện cổ tích về nàng Vác-va-ra, con gái vua thuỷ tề. Nàng đẹp lắm! Đẹp đến độ bất cứ gã đàn ông nào trông thấy cũng đều ngất ngây, và chẳng ngần ngại thốt lên rằng hắn ta yêu nàng biết nhường nào! Nhưng nàng chỉ mỉm cười, phân thân ra thành sáu bản thể giống nhau như đúc, rồi đố kẻ ấy rằng đâu mới thực là nàng. Hắn đứng như trời trồng, ngậm tăm, hoặc bập bẹ mãi chẳng thốt ra được chữ gì! Nàng công chúa xứ biển liền lắc đầu, nghiêm giọng: “Vậy là ngươi chẳng thành thật rồi!” 
Chị có nhớ không, nghe đến đoạn này, em đã nhăn mặt: "Nàng Vác-va-ra sao mà tính khí oái oăm làm vậy! Cả sáu bản thể đều như một thế kia sợ đến cha sinh mẹ đẻ còn không nhận ra nữa là! Ví như anh em thằng Phúc, thằng Đức lớp em ấy, chúng nó vẫn hay ấm ức mách cô giáo là lắm khi thằng này nghịch mà thằng kia phải chịu phạt oan vì bố mẹ bị nhầm lẫn đấy!" Nghe em nói, chị gật đầu, vuốt tóc em, bảo rằng chờ nghe chị kể nốt câu chuyện rồi sẽ hiểu. 
Đến một ngày, nàng Vác-va-ra gặp chàng đánh cá An-rê. Ngay từ thời khắc đầu tiên của thử thách, chàng trai đã biết ai chính là Vác-va-ra giữa những hình dáng khác. Nàng con gái hết sức vui mừng, cũng không khỏi thắc mắc mà hỏi lại rằng: “Vì sao chàng lại nhận ra em giữa những bản thể đó?”. Chàng trai đăm đăm nhìn nàng: “Nàng nói gì thế? Tôi có thấy ai khác nữa đâu! Tôi chỉ thấy một mình nàng thôi!”. Vác-va-ra nở nụ cười rạng rỡ, nhủ thầm đã tìm được đúng tình yêu chân thật và nồng nhiệt của cuộc đời mình.

09/07/2018

Trăng sớm

Trăng sớm


(Mã số 18-166)
1. 
Len qua những con hẻm nhỏ ngột ngạt và chật chội của Sài Gòn, cuối cùng Lam cũng về tới phòng trọ. Cô mở cửa bước vào phòng, không bật đèn, nằm soài xuống chiếc giường nhỏ đã ngả màu lá úa. Bóng tối, bóng tối đổ đầy căn phòng. Cô nhắm mắt lại để tìm một tia sáng trong suy nghĩ. Tất cả vẫn đen đúa và rối ren như một mê hồn cung không lối thoát. Những lời chàng trai ấy nói không rõ từ đâu, dội ngược trong đầu Lam, lùng bùng, mơ hồ mà đầy ám ảnh.
- Mày làm gì mà nằm như chết thế Lam, đèn cũng không chịu bật lên.- Một giọng nói hơi chát lảnh lên, đi liền theo đó là những đợt sáng chập chùng từ chiếc đèn huỳnh quang sắp hỏng.
Lam đưa tay lên che đi thứ ánh sáng chập chờn ấy, giọng cô yếu và mỏng như một mảnh tơ:
- Tao không sao! Sao nay mày về sớm vậy? 
- Thằng bồ tao bận việc nên về sớm.- Cô gái vừa nói vừa rút chiếc Iphone ra lướt.-  Còn mày, mày với thằng người yêu tới đâu rồi?
Lam im lặng, cô gái kia cũng chỉ hỏi vậy cho hợp câu chuyện. Căn phòng lại trở về tĩnh mịch, thỉnh thoảng có vài tiếng chuông báo facebook có tin nhắn mới.
- Lam, mày xem này…- Cô bạn cùng phòng cầm điện thoại hơi nhoài về phía Lam đang nằm.  
Lam nghiêng người đủ để xem thấy đoạn video đang phát. Giọng người phóng viên bất bình vang lên qua cái loa nhỏ của chiếc iphone màu trắng:
“Đây là trung tâm X, một địa điểm thu nhận các trẻ em bị bỏ rơi ở Thành phố Hồ Chí Minh, do một nhóm đối tượng lừa đảo có tổ chức lập ra nhằm mục đích trục lợi từ những khoản đóng góp của các mạnh thường quân. Chính vì thế các trẻ em ở đây không những không được giúp đỡ về mặt vật chất mà còn phải sống trong môi trường ẩm thấp, bẩn thỉu, hôi hám không đảm bảo vệ sinh, sức khỏe. Đề nghị các cơ quan chức năng sớm giải quyết tình trạng này, và các nhà hảo tâm sáng suốt hơn trong việc giúp đỡ các hoàn cảnh khó khăn”.

07/07/2018

Nhành hoa dại

Nhành hoa dại


(Mã số 18-162)
(Gửi tặng em, cô gái ngày hôm qua tôi đã gặp trên đường đời)

Tôi ghé thăm em vào một chiều cuối năm, đường phố đông nghịt người vào ra sắm Tết. Chạy loanh quanh thành phố, tôi tìm mua cho em đóa hoa bi, loài hoa mà em thích nhất. Hôm nay là Thứ Tư Lễ Tro, một ngày thật đặc biệt.
Nhà em ở trên một ngọn núi cao chênh vênh, đường đi xa và dốc, phải chật vật lắm tôi mới lên đến nơi em ở, ấy vậy mà em lại thích nơi này kia chứ. Mà lý do khiến em thích thì cũng thật kỳ cục: “Ở đây em có thể nhìn thấy xóm đạo nhà mình nè, được xem thấy tháp chuông nhà thờ này, được nghe chuông chiều mỗi ngày”. Cái lý do đó cũng kỳ cục như chính bản thân em vậy, một cô bé bướng bỉnh và khó hiểu. Tôi nhớ có lần em đã nói với tôi: “Em chắc chắn sẽ xây một ngôi nhà ở đây nè, chắc luôn ấy, chắc…”. Nhỏ nói hay thật, tôi lắc đầu ngán ngẩm, tự nhủ lòng, chắc nó khùng… nhẹ. 
Tôi vào nhà em, mỉm cười. Em cười chào tôi, nụ cười của một thiên thần, nụ cười mà lâu lắm rồi tôi mới được thấy lại. Vẫn ánh mắt ấy, vẫn nụ cười ấy, vẫn gương mặt ấy, em thánh thiện và trong sáng đến thế là cùng!