Mã số VVYT 16-018
Giuse Vinh Hiển, sn 1959, tgp Saigon
(Giải khích lệ VVYT 2016)
Thằng bé cầm trên tay cuốn sổ bìa màu đỏ có hình chiếc thuyền buồm và xấp vé số chưa kịp bán hết . Nó ngồi ngủ gà gật, lưng tựa vào bức tường cáu bẩn đầy những câu chữ ngoằn ngoèo vô nghĩa . Mùi xú uế xông ra nồng nặc từ cái thùng rác trước đầu hẻm. Thân hình nó gầy nhom đen đúa. Bàn tay dơ dáy của nó chốc chốc lại đưa lên gải sồn sột hai khuỷu tay xương xẩu đầy mụn ghẻ ngứa.
Một con chó nhỏ từ đâu chaỵ đến ngoe nguẩy đuôi rồi ngồi xuống bên thằng bé. Liếc mắt nhìn con chó thấy nó bị ghẻ đầy người giống y như mình thằng nhỏ chợt mỉm cười. Có lẽ cậu nghĩ tại một nơi tận cùng của sự dơ bẩn thế này mà vẫn tìm được một con chó đồng cảnh ngộ nên cậu thấy vui. Thân hình con chó cũng gầy trơ xương như cậu bé. Bộ lông vàng xỉn trụi lủi đấy chốc ghẻ toát ra mùi hôi đến nghẹt thở. Con chó có vẻ đói, bụng nó lép xẹp.
Chú ruồi trâu bụng căng đầy đang ra sức hút lấy máu mủ trên vết ghẻ của thằng bé. Bỗng nó giật mình bởi con chó đang cựa cái thân mình đầy ghẻ của nó vào chân cậu bé, khiến cậu tỉnh ngủ. Trông con chó thật tội nghiệp ! Thằng nhỏ lại nở nụ cười đưa bàn tay ghẻ lở ra vỗ đầu chú chó với ánh nhìn đầy lòng thương cảm. Con chó đưa mắt nhìn thằng bé bằng đôi mắt đờ đẫn. Nó bỗng rên lên khe khẽ, tiếng kêu rên của một chú chó đang “ sướng”. Hai mắt nó lim dim nhô cái lưng cho thằng nhỏ mơn trớn vuốt ve.
- Mày từ đâu đến vậy ?Tao đang buồn lắm đây ! Mày có muốn làm bạn với tao không ? Mày tên gì nhỉ ? …Tao hiểu rồi , mày sống lang thang như tao phải không ? Hay tao đặt tên mày là Phốc nhé ? Tao tên Bi. Mẹ tao hay gọi thằng cu Bi của mẹ. Bi làm bạn với Phốc được không ? Mày sao vậy hả Phốc ? Mày đói phải không ?

Mã số VVYT 16- 021
Giuse Vinh Hiển, sn 1959, tgp Saigon
(Giải khích lệ VVYT 2016)

(chuyển thể từ câu chuyện về tấm gương nhân đức mẫu mục của Thánh Savio )
Nhân vật :
Savio
Cha Giáo
Học sinh nam ( 4 bạn nam khoảng 10 tuổi )
Học sinh nữ
Cậu giúp lễ
CẢNH 1
Trong sân trường, Savio đang tung tăng đi bộ, tay ôm cặp sách, vừa đi cậu vừa khẽ hát một bài Thánh Ca mà Cha giáo Cugliêrô vừa dạy cho tất cả học sinh trong lớp . Cùng khi ấy bốn cậu học sinh học chung lớp với Savio đi tới , nhưng do mải hát Savio đã không để ý tới đám bạn đang đứng nhìn Savio chằm chằm . Rồi cả bốn HS túm vào nhau nói xấu Savio
HỌC SINH 1 : ( vẻ khó chịu ) Ê , tụi bây coi thằng Savio kìa , trông nó thật đáng ghét !
HỌC SINH 2 : ( bĩu môi )Lúc nào Cha cũng khen nó học giỏi , đạo đức , tháng nào nó cũng đứng nhất lớp …Tao thấy nó có giỏi gì đâu !
HỌC SINH 3 : ( vẻ mặt bậm trợn ) Tao không ưa thằng Savio . Tao muốn cho nó một bài học . Tụi bay tìm cách nào để Cha giáo không còn tin vào Savio nữa
HỌC SINH 1: Tao muốn nó bị Cha phạt cho bõ ghét !
HỌC SINH 4: ( hớn hở ) Ê , nghe hay đó ! Tao có kế này tin chắc Cha Giáo sẽ phải phạt Savio thôi
Ba học sinh nghe HS 4 nói cùng trố mắt
HỌC SINH 1: Đâu, nói thử nghe xem !
Cả 4 HS lại túm vào nhau nghe HS 4 nói gì đó . Vừa nghe xong cả bọn cùng phá nhau ra cười . Một đứa khoái trá

Mã số VVYT 16-023
Têrêsa Nguyễn Thị Thanh Xuân, 1956, tgp Saigon
(Giải khích lệ VVYT 2016)
Cứ mỗi lần nhìn những trận mưa lớn như mấy ngày qua là tôi lại nhớ đến hình ảnh của ba tôi. Người cha tận tụy gánh vác mọi việc trọng trong gia đình.
Hồi nhỏ, gia đình sống trong thời giặc giã, chạy loạn liên miên đến khi đất nước hòa bình thì ba mẹ chỉ còn đủ tiền mua một căn nhà nhỏ, ộp ẹp bên kia cầu chữ Y. Ba làm công, mẹ lo việc nhà, hai chị cả phải vừa đi học vừa đi làm để phụ ba. Tuy nhiên nhà chỉ đủ mua gạo thỉnh thoảng được lạng thịt từ ba mang về cũng là để bồi dưởng cho mẹ và các em nhỏ nhất. Bữa cơm hằng ngày của gia đình là cơm độn khoai lang, canh bằng nước rau muống luộc. Hôm khác là đọt dứa luộc chấm nước tương. Hôm khác nữa là bắp cải nồi xào dầu hoặc nước lã chan cơm với dưa mắm. Vậy mà bữa cơm chiều nào cũng vui và đầy ắp tiếng cười … Mẹ gắp thức ăn cho ba, ba san bớt cơm cho mẹ và xới thêm cho chị em tôi nữa, ba cười bảo: “ Trưa trong cơ quan ba đã có ăn no rồi !” Vừa nói ba vừa đưa thẳng tay gồng lên để đưa con “chuột” phình lên từ cánh tay của ba. Chị em tôi nhìn mà cười nhưng tôi chợt im lặng ngắm nhìn gương mặt khắc khổ của ba.

Mã số VVYT 16- 016
Simon Cao văn Tuấn, 1964
(Giải khích lệ VVYT 2016)
(Mừng ngày khai giảng niên khóa Giáo lý 18/9/2016 – 2017 Giáo xứ Quảng Ngãi)
***
Con dâng Chúa với ước mơ nhỏ bé
Một niềm tin và chăm chỉ học hành
Mai khôn lớn thi đua cùng nhân thế
Dâng lên Người lời ca tụng tôn vinh
Con tin Thiên Chúa giàu lòng thương xót

Mã số VVYT 16-024
Giuse Cao Viết Tuấn, 1984, gp Xuân Lộc
(Giải khích lệ VVYT 2016)

“Lạy Chúa! Lạy Thiên Chúa của tôi! Sao Ngài đành bỏ tôi!” (Mt 27, 46)
Đó là tiếng kêu bi thương của một con người đang hấp hối trên thập tự giá, trong cơn đau đớn và tuyệt vọng cùng cực, chua xót và cay đắng đến tột độ.
Con người ấy đã đi đến tận đáy sự bi đát của một phận người: đau khổ, cô độc, thất bại hoàn toàn, vô nghĩa, vô ích, vô vọng, lạc lõng…
Không một ai đứng ra giúp đỡ, bênh vực, an ủi, động viên.
Nhìn xung quanh, chỉ có người mẹ hiền đang đứng chết lặng, chỉ có người môn đệ non nớt và yêu đuối nhất, chỉ có một cô gái mới rời khỏi làng chơi.

Mã số VVYT 16-025
Giuse Cao Viết Tuấn, 1984, gp Xuân Lộc
(Giải khích lệ VVYT 2016)

“Hãy cho tôi điểm tựa, tôi sẽ nâng bổng trái đất lên!” (Archimedes Syracuse, 287 – 212 trước Công Nguyên)
Trong bề bộn cuộc sống, ai cũng mong muốn tìm một điểm tựa cho mình. Điểm tựa là nơi nương náu mỗi khi bị đe doạ, là nơi an nghỉ mỗi khi mệt mỏi, là nơi ủi an mỗi khi buồn phiền, sưởi ấm mỗi khi giá lạnh. Những lúc rơi vào cùng cực nhất, điều người ta cần nhất là một điểm tựa đủ lớn làm sức bật cho họ vượt qua tất cả. Điểm tựa đem lại sức mạnh, can đảm, nghị lực để vượt qua mọi sóng gió cuộc đời.
Điểm tựa đó có thể là cha mẹ, là người chồng người vợ, là con cái, là bạn bè, là thầy cô. Điểm tựa ấy có thể là một nhân vật danh giá, nổi tiếng, giàu có đem lạ nhiều hứa hẹn. Chúng ta hy vọng nơi những người ấy sẽ luôn ở bên cạnh chúng ta, đặc biệt là những khi chúng ta gặp khó khăn, thất bại.
Một số người lại tìm cho mình điểm tựa nơi tiền bạc. Tiền bạc giúp giải quyết nhiều vấn đề trong cuộc sống. Tiền bạc là một bảo đảm cho con người có được những gì mình muốn. Có một tài khoản kếch xù trong ngân hàng làm cho con người yên tâm, đặc biệt khi về già.
Một số người khác khác lại vươn xa hơn khi đi tìm quyền lực. Họ bất chấp mọi thủ đoạn, mọi cách, thậm chí bằng tiền bạc, để tiến thân, để có nhiều quyền. Khi đó, họ khẳng định vị trí của họ trong người khác và trong xã hội.

Mã số VVYT 16-022
Nguyễn Duy Nghĩa, 9x, Hưng Hóa
(Giải khích lệ VVYT 2016)
Tình yêu thương luôn có những giá trị hết sức diệu kỳ, đủ sức làm thay đổi một con người, một số phận, nó khiến chúng ta cảm thấy muốn sống, muốn phục vụ hết mình. Nhưng khi bước vào cuộc sống bạn mới thật sự đặt chân lên cuộc hành trình tự khẳng định mình, tìm kiếm giá trị cuộc sống và ý nghĩa bản thân, bạn sẽ nhận ra rằng : “Tình yêu thương là hạnh phúc của con người”.
Tình yêu thương là tình cảm thiêng liêng và bất tử. Là mối dây nối liền tương quan giữa con người với Thiên Chúa, và giữa con người với nhau - một sợi dây vững chắc và bền chặt nhất trên trần gian mà không có loại dụng cụ nào có thể chia cắt được.

Mã số : VVYT 16-009
Trần Thùy Linh, sn 1998, tỉnh Phú Thọ (ngoại Đạo)
(Giải khuyến lệ VVYT 2016)

Tình yêu thương là thứ tình cảm thiêng liêng và cao cả tồn tại giữa con người với con người. Đó là sợi dây vô hình để kết nối, làm bền vững và gắn bó hơn giữa các cá nhân trong xã hội. Nó sẽ làm cuộc sống này sẽ trở nên tốt đẹp và hạnh phúc hơn. Như mẹ Teresa từng nói:

Mã số: VVYT 16-014
Anna Lã Thị Lê, 1993, gp Hưng Hóa
(Giải triển vọng VVYT 2016)

- Cháu học trường nào?
(Người đàn ông đi cùng chuyến bay hỏi Linh).
- Dạ cháu học trường SP Tp.Hồ Chí Minh ạ. (Linh đáp lại)
- À vậy hả! Thế là ở Q.5 ?
- Dạ! cơ sở chính thì trên đó nhưng cháu học ở chi nhánh bên Q.9.
- Hay quá ! Chú dạy ngay bên Q.Thủ Đức đó!
- Vậy chú là thầy giáo? Hì hì…Thế chú dạy môn gì ạ?
- Chú là Giảng viên trường Trường cảnh sát.
- Ồ! Vậy ạ!
- Cháu tên gì ? Quê ở đâu?
Lúc này Linh cũng đã bớt ngại ngùng, cô sinh viên trẻ vui vẻ chuyện trò với “người bạn” mới quen.
- Dạ ! Cháu tên Linh ạ! Cháu sinh ra và lớn lên ở Yên Bái.
- Vậy ta là đồng hương rồi…
Thế là trong hai tiếng đồng hồ ngồi trên máy bay Linh và chú Hùng đã trò chuyện chia sẻ thật thật nhiều…

Mã số: VVYT 16-006

Anna Lã Thị Lê, 1993, gp Hưng Hóa

(Giải khích lệ VVYT 2016)

Như ngàn cây nhỏ mong cao lớn
Vươn tới trời xanh chạm sương mai
Ngày thêm tươi tốt trĩu sai
Nặng bao quả mới nhánh dài kết se.

Như bờ tre bao năm xanh biếc
Tuy mỏng manh nhưng Chúa đã dùng
Niềm tin rực lửa bập bùng
Yêu người nhớ núi chập chùng thiết tha.

Như bài ca năm xưa Mẹ đã
Trao cho con say giấc trưa hè
Bên con Mẹ dạy lặng nghe
Âm thanh cuộc sống chữ se giục lòng.

Như niềm mong Người thổi sức sống
Sống vị tha- bác ái- chan hòa
Bởi đời như gió thoảng qua
Cơn mưa sẽ tạnh, cánh hoa sẽ tàn.

Nhưng chia san tình yêu vĩnh cửu
Mãi trong nhau giây phút thuộc về
Nhớ người xin gọi Hương Quê
Hồn ta sẽ được thỏa thuê bên Người.

Mẹ Têrêsa gương đường con bước
Ánh đức tin xin mãi đồng hành
Ngàn đời ca ngợi chúc danh
Vang câu cảm tạ Chúa dành thế nhân.

Mã số VVYT 16-029

Phêrô Đồng Quang Đạt, sn 1993, gp Hưng Hóa

(Giải khích lệ VVYT 2016)


Đồng sinh ra trong một gia đình nghèo. Tuy nhiên, gia đình em sống rất đầm ấm và hạnh phúc. Hàng xóm láng giềng ai cũng tấm tắc khen gia đình em sống đạo đức. Gia đình em có được điều đó phần lớn là do có được từ nên tảng của đạo Công Giáo. Đồng là người con thứ ba trong gia đình-gia đình em có bốn anh em đều là con trai. Cuộc sống của em từ nhỏ cho tới lớn luôn là những cảm xúc vui buồn đan xen với nhau.

Gia đình đông con nên cuộc sống rất vất vả. Cha của em lại không được may mắn khi hồi nhỏ đi chăn trâu đã đóng cọc vào một trái lựu đạn. Vì vậy mà cha của em từ đó chỉ còn sáu ngón tay trên hai bàn tay. Mẹ em là một người vợ, một người mẹ rất đảm đang và hiền hậu. Sau mỗi bữa ăn tối, cha mẹ em lại ngồi chia sẻ với các con về cuộc sống. Chính vì thế mà cả gia đình rất hiểu nhau và có được tiếng nói chung để cùng nhau vươn lên trong cuộc sống. Trở lại với Đồng, những ngày tháng đầu tiên đi học của em đã gặp nhiều khó khăn, trắc trở. Như lẽ thường tình, năm em lên sáu tuổi, em bắt đầu bước vào lớp một. Niềm vui, niềm sung sướng được tung tăng cặp sách tới trường cùng các bạn chưa được bao lâu, vẻn vẹn chưa đầy hai tháng thì em đã phải chia tay mái trường, chia tay thầy cô, chia tay bạn bè để trở về với gia đình để phụ giúp cha mẹ việc nhà và trông nom người em út. Vì khi đó em út còn quá nhỏ, mẹ em thì tất bật với cuộc sống mưu sinh-hàng ngày mẹ em phải vào trong rừng lấy măng từ sáng tới tối mới về. Còn cha em thì ngày ngày đi đốn tre, mua tre rồi lại bán buôn cho người ta, có khi phải đạp xe đạp cùng với hai bên hông xe là những cây tre giao hàng cho người ta cả mười mấy cây số. Đồng nghỉ học, Đồng rất buồn, nhưng vì hoàn cảnh gia đình nên Đồng cam chịu và vì Đồng rất thương cha mẹ em. Hàng ngày, Đồng ẵm em ra cổng nhìn theo các bạn cắp sách tới trường, mỗi lần như vậy là nước mắt em lại rơi xuống. Đồng mong mỏi cái ngày được đi học trở lại. Và rồi cái ngày mong đợi đó cũng đến. Một năm sau, khi gia đình đã bớt vất vả hơn, mẹ em không còn đi rừng lấy măng nữa. Cha em cũng không còn đi buôn tre nữa. Cả gia đình đều ở nhà tập trung chăn nuôi và cha em làm thêm nghề sửa xe đạp, và điều quan trọng hơn là em lại được cắp sách đến trường. Ở lớp, Đồng luôn được thầy cô giáo khen vì tinh thần học tập, đạo đức và em luôn có mặt trong nhóm dẫn đầu của lớp về học tập. Điều đó trở thành niềm vui cho cả gia đình.

Khi em bắt đầu bước vào cấp II, tức là lớp sáu, thì trong lớp đã bắt đầu có sự kỳ thị với em, vì em là dân tộc thiểu số. Em sinh ra trong một gia đình dân tộc Mường. Từ nhỏ em đã theo học các trường của người Kinh. Mỗi khi em đi đường mọi người lại nhìn em và cười khinh chê. Khi em đến lớp thì được một số bạn hồn nhiên đặt cho cái tên theo kèm mà em chưa bao giờ nghĩ và có cái tên đó là “ Đồng tọoc” hay “ Đồng rừng” hay nữa là “ Đồng mọi” và chơi những trò gì cũng không cho em chơi cùng. Những lúc đó cảm giác của em thật tê tái và buồn bã. Cũng những lúc đó, em cũng được đón nhận sự đồng cảm của các bạn có thể nói là tốt lành trong lớp đến ai ủi và động viên. Nhờ đó cũng giúp em phần nào giảm đi được sự buồn bã trong lòng. Em luôn mang theo tâm trạng đó trên khắp quãng đường từ trường về tới nhà. Em nghĩ rằng mình dân tộc Mường thì có gì sai? Sao các bạn lại đối xử với em như vậy? Có những lần cha mẹ em thấy em ngồi ăn cơm mà không được vui vẻ nên hỏi.
“Đồng có chuyện gì hay sao mà có vẻ buồn vậy con?”
Vì không muốn để cho cha mẹ biết và lo cha mẹ sẽ thêm phiền lòng, em liền trả lời.
“ Con không sao bố mẹ ạ. Chắc là do con đi đường nắng nên vậy đó ạ”
Thời gian cứ thế trôi. Bốn năm học cấp II em vẫn chìm trong tình trạng đó. Nhưng em không nản trí mà có thêm động lực để học tập. Em vẫn còn nhớ nhất năm lớp chín. Hồi đó trong lớp đang dậy lên phong trao dán tem vào sách, vở, có khi cả vào tay và mặt nữa. Khi đó em được cô giáo dạy môn Văn gọi lên bảng, cũng là cô giáo chủ nhiệm. Em hăng hái lên bảng mà không biết rằng trên chán em vẫn còn hình dán, và cô giáo đã tặng một câu mà em nghĩ nó sẽ theo em suốt cả cuộc đời “ Cậu đã tọoc rồi lại còn muốn gì nữa”. Ôi cái cảm giác đó thật khó diễn tả được. Em đi về chỗ ngồi mà hai dòng nước mắt bắt đầu nhỏ xuống. Các bạn nhìn theo với đủ loại ánh mắt. Em hi vọng có ngày cô sẽ nói lời xin lỗi em, nhưng mà em vẫn chưa bao giờ nhận được. Nhưng em cũng không trách móc gì cô và đã tha thứ cho cô, vì em nhớ lại những lời Chúa dạy

“ Tha kẻ dễ ta, nhịn kẻ mất lòng ta”. Năm đó, cũng là năm đầu tiên em không đạt học sinh tiên tiến mặc dù điểm trung bình môn thì cao. Cha mẹ em buồn lắm và em cũng vậy. Thời gian cứ vậy trôi qua, nỗi buồn của em vẫn còn đó. Tưởng rằng khi lên cấp III mọi chuyện sẽ khác, nhưng đến khi em bước vào cấp III e vẫn còn được phong thêm những biệt danh khác nữa “ Đồng tazan”. Mỗi lần đi học về, khi đi qua là các bạn lại nhìn em và cười nói rằng “ Ê, Đồng tazan! Sao phải đi xe đạp làm gì cho mệt, bỏ đấy trèo lên dây điện mà đu về rừng” Các bạn không biết khi trêu em như vậy, các bạn có để ý đến tâm trạng của em không. Mỗi lần như vậy là mỗi lần em lại khóc thêm trong lòng một chút và cộng lại nhiều lần sẽ thành nỗi đau sâu thẳm. Có lẽ mọi người cũng phần nào nhận ra nên dần dần không còn ai trêu em nữa.

Một kỷ niệm khác nữa. Gia đình em là gia đình theo đạo Công Giáo. Các bạn học cũng lấy đó làm khoái trí để trêu đùa. Chắc hẳn ai cũng biết trong ngày lễ Giáng Sinh tại các nhà thờ, mọi nhà đều làm hang đá Noel và đặt tượng Chúa Giêsu bên trong. Các tượng ảnh của Chúa trong bề ngoài như có vẻ trần truồng và có lẽ là một phần nào đó cũng vần nên các bạn gặp em lại tặng em câu thơ “Chúa Giêsu nằm trong hang đá thò… ra ngoài” em vừa bực bội, vừa thấy mình bị xúc phạm. Em đã cố gắng giải thích mà các bạn đó nào đâu có hiểu. Em cố nén lòng lại vì nếu phản ứng mạnh thì sẽ làm mất hòa khí và không đúng với những gì Chúa dạy.

Ở giáo họ, em là một cậu giúp lễ lâu năm. Trong giáo họ chỉ có mình em giúp lễ mà không còn ai khác. Vì thấy em ngoan ngoãn, lại được mọi người trong họ khen là học tốt nên cha xứ đã gợi ý cho em đi “Tu”. Em lấy đó làm phấn khởi lắm. Em thích đi tu để làm linh mục, để được mặc áo đẹp, được mọi người kính trọng. Ôi! Động lực ban đầu thật hồn nhiên và trong sáng, đơn sơ và giản dị. Nhưng em đâu biết rằng con đường đó rất khó và gian nan. Vào các dịp hè em đều về nhà xứ để ở với cha xứ để có thể học tập thêm và tìm hiểu rõ hơn về đời tu. Và cái ngày em quyết định xin gia đình cho em nhập tu, cha mẹ em vì thương con nên ban đầu ngăn cản. Em vẫn quyết tâm. Em nhờ cha xứ gặp cha mẹ em nói giùm em, và cuối cùng cha mẹ cũng đồng ý. Em vui sướng. Em bắt đầu làm hồ sơ, và đúng cái ngày 23 tháng 8 năm 2011 em đã chính thức trở thành một tu sinh của giáo phận. Đi đâu cũng được gọi bằng chú. Nhưng cũng cái ngày đó mà mẹ em đã khóc suốt cả ngày vì thương con. Cũng trong năm 2011 đó, em thi đại học nhưng thật không may là em không đủ điểm và em quyết định đi học ba năm hệ cao đẳng. Ba năm đó là khoảng thời gian thử thách đời tu của em. Em bắt đầu sống xa gia đình để đến với môi trường xã hội đầy hỗn loạn. Quả thật đã có khi em tưởng rằng con đường tu của mình đã chấm hết. Em đã nhiều khi đua theo bạn bè, tham gia các bữa nhậu, chơi games… chính vì thế đời tu của em bị đe dọa. Cũng may cho em khi gặp những khó khăn thử thách đó lại có những người bạn tốt trợ giúp em, để giúp em trở lại đúng quỹ đạo của mình. Đó là thầy đồng hành, cha linh hướng và những anh em đồng chí hướng. Mọi người đã giúp em nhận ra rằng mình đang đi sai hướng và nếu tiếp tục em sẽ dễ rơi vào sự sa ngã. Cha linh hướng- người cha thiêng liêng là người luôn theo bước chân của em. Khi em sa ngã ngài dịu dàng nâng đỡ. Ngài phân tích và định hướng cho em, nhờ đó em đã tìm lại được chính mình. Thầy đồng hành cũng vậy. Còn các bạn đồng chí hướng của em-đó là những người đã cùng chung sống với em, cùng ăn cùng uống cùng mọi sinh hoạt. Em và mọi người thường hay chia sẻ với nhau về đời tu và những gì khó khăn trong đời sống và học tập. Khi em vấp ngã, khi em không còn là chính mình, các bạn cũng không bỏ rơi em mà ngược lại, mọi người lại giúp em vượt qua khó khăn đó bằng những lời động viên và những lời cầu nguyện chân thành. Thời gian ba năm thấm thoát trôi qua. Năm 2014 em đã tốt nghiệp cao đẳng và năm đó em cũng tham gia kì thi vào Tiểu Chủng Viện. Kết quả em đã được nhận vào lớp Tiểu Chủng Viện năm đó. Trải qua hai năm học tại Tiểu Chủng Viện, hai năm đầy những niềm vui, đầy cảm xúc. Và niềm vui của em càng lớn hơn khi em được Bề trên giáo phận gửi em đi học Đại Chủng Viện. Ai ai cũng vui mừng. Đối với em đó là hồng ân cao cả của Chúa dành cho em. Và ngày 2 tháng 9 năm 2016 em đã một lần nữa chia tay mọi người thân để bước vào hành trang mới-hành trang của ngôi nhà chủng viện. Và cũng như thường lệ, mẹ em lại khóc thêm lần nữa khi tiễn em lên đường. Giọt nước mắt hạnh phúc cùng với sự lo lắng dành cho con.Giờ đây em đã trở thành một chủng sinh, và cũng từ giai đoạn này em phải quyết tâm nhiều hơn để học tập và rèn luyện. Còn cả chín năm nữa chờ đợi em phía trước. Chúc em luôn giữ vững được niềm tin và bền chí tới cùng.

Con người ai cũng trải qua gian khổ và thử thách mới đến được vinh quang. Đồng đã trải qua cuộc sống hoàn cảnh gia đình, sự kì thị của bạn bè để quyết tâm học tập. Cho đến ngày hôm nay, nhìn lại con đường đó chắc hẳn em cũng phần nào thành công, cho dù con đường của em còn rất dài và nhiều thử thách. Và cho đến giờ phút này, Đồng càng thêm yêu hai tiếng dân tộc và cái biệt danh “Đồng Tazan” biết chừng nào.

Mã số VVYT 16-030
Têrêsa Nguyễn Phương Thảo, 
(Giải nhì VVYT 2016)
(Kính tặng Cha Xứ Phêrô Bùi Quang Tuấn, CSsR, và bạn Anna Phạm Thị Kiều Thu)

PHẦN 1
Gia đình nội ngoại của tôi đều gốc Phật Giáo. Riêng bản thân tôi, ngay từ nhỏ lại chịu ảnh hưởng của hệ tư tưởng vô thần từ mẹ tôi. Đặc biệt, tôi rất có ác cảm với Thiên Chúa Giáo (Công Giáo), vì qua sách báo, tôi được nghe biết về lắm vụ tai tiếng kinh thiên động địa của Giáo Hội, nhất là vào thời Trung Cổ. Có thể nói, tất cả bạn bè thân thiết của tôi đều hoặc theo Phật Giáo, hoặc theo Đạo “Thờ Ông Bà”. Còn những người quen sơ theo Công Giáo luôn phải chướng tai gai mắt với những luận điệu khích bác đến xóc hông của tôi …

Mã số VVYT 16- 017
Maria Nguyễn Thị Khánh Nguyên, 1985, gp Xuân Lộc
(Giải 3 VVYT 2016)



Ngước nhìn đồng hồ, Mỹ Linh nén tiếng thở dài thao thức. 2h sáng, mắt nàng vẫn đau đáu nhìn lên khoảng không trắng xóa trên trần nhà. Nàng không thể chợp mắt được. Suốt một tuần qua, kể từ ngày que thử thai báo hai vạch rõ ràng, nàng đang mang trong mình một sinh linh bé bỏng, một sinh linh không được mong đợi, nàng chẳng thể nào yên an. Nàng mệt mỏi trở dậy, bước đến chiếc bàn nhỏ, kéo ghế ngồi xuống. Soi mình trong gương, nàng ngờ ngợ như chẳng nhận ra mình được nữa. Làn da khô héo hắt, đôi mắt thâm đen, vẻ mặt tiều tụy. Vô thức, tay nàng sờ soạng tìm viên thuốc phá thai trong ngăn bàn. Nàng vẫn như nghe rõ mồn một những lời ngọt nhạt của Nguyên Kha, người yêu nàng, khi nàng báo tin đã mang thai với anh:

(VVYT 16-015, tác phẩm giải 5)

Đang trò chuyện, bỗng chị Trang bảo Quân:

- Chú đợi chị chút nhé!

Chị vội vã đi ra cổng, lúc quay lại chị cười:

- Chú làm một chiếc nhé!

Trên tay chị là hai chiếc bánh giò đã bóc lớp lá ngoài. Quân rùng mình, đối với anh đó là loại bánh vô cùng khó ăn mà thời sinh viên phải nhắm mắt nhắm mũi cố nuốt để bò lên giảng đường mỗi sáng bởi nó rẻ tiền và rất ấm bụng, giúp anh đủ sức trụ được sáu tiết học. Khi ra trường, đi làm có chút tiền anh đã “chia tay không hối tiếc” món quà sáng khủng khiếp này. Ngạc nhiên thay khi hôm nay bà chị có “của ăn của để” mời anh món này, lại chẳng đúng giờ đúng buổi gì cả.

- Chị mà cũng ăn được loại bánh này sao?

- Thi thoảng đổi gió ấy mà, với cả ăn để ủng hộ hàng xóm nữa.

- Ủng hộ hàng xóm? Hàng xóm nào vậy chị?

- Thì xóm trọ bên cạnh nhà chị, “xóm chạy thận” ấy. Chú không biết thôi…

Chị kể “hàng xóm” nhà chị là xóm trọ của những người có vợ chồng, con cái phải chạy thận. Họ nghèo lắm, phải bỏ quê lên đây chữa bệnh cho người thân. Sáng đi bán quà sáng từ sớm, nửa buổi thì về đi lượm ve chai, đồng nát đến tối mịt, cá biệt mấy đứa bé còn có một “nghề” rất đặc biệt nữa là trực chờ ở Nhà tang lễ để chạy theo các xe tang nhặt tiền lẻ về chữa bệnh cho bố mẹ. Dù cuộc sống khó khăn, chỗ trọ nhếch nhác nhưng họ sống rất đoàn kết và yêu thương giúp đỡ nhau. Tuy thế, một điểm đặc biệt là họ rất “khái tính”, sòng phẳng trong chuyện tiền nong, không muốn sự giúp đỡ vô điều kiện của người khác. Có lần chị cho tiền bọn trẻ bị người ta mang trả lại. Họ nói “còn nhiều người khác cần giúp đỡ hơn”. Tiền thuốc đã có bệnh viện và các quỹ từ thiện hỗ trợ một phần, còn bao nhiêu họ “tự lo” được. Chị cũng không hiểu họ “tự lo” kiểu gì, chỉ biết giúp đỡ bằng cách mua giúp quà sáng cho họ những lúc giữa buổi, ế hàng phải mang về, đến gần xóm trọ vẫn cố rao thêm vài lần trước khi chuyển sang công việc lượm đồng nát. Nhưng chị bán bánh giò cũng chưa bao giờ chịu bán cho chị quá hai chiếc, bảo “thừa, phí”. Chị rất nể phục họ. Duy chỉ có điều chị thấy không phù hợp là họ vẫn treo ảnh Chúa mà không có lấy một cái bàn thờ tử tế trong những căn nhà xập xệ, mỗi lần sau những ngày mưa, đứng trên gác nhìn sang chị lại thấy họ mang ảnh tượng ra cửa lau lau phơi phơi. Chị thắc mắc, họ chỉ cười “chị không phải người Công giáo chị không biết đâu…”

Quân nghe chuyện, anh rưng rưng cầm lấy chiếc bánh giò chị đưa, lại nhắm mắt nhắm mũi cố nuốt “ủng hộ”. Anh cũng muốn giúp họ, dù gì anh chỉ một thân một mình, không đến mức “có của ăn của để” như chị Trang nhưng cũng khá “xông xênh”, song nghe chị kể vậy xem ra muốn giúp đỡ cũng khó.

*****

Một tuần sau Quân có việc gần nhà chị Trang tính ghé chơi nhưng chị đi vắng, vừa quay xe, anh thấy một phụ nữ trung niên nhỏ bé, dáng lam lũ đang kẹp nách chiếc thúng phủ sơ sài cái bì “xác rắn”, miệng rao uể oải:

- Ai bánh giò khôôôônnnngggg….

- Cho em hai chiếc…

Anh vội gọi, “hàng xóm” của chị Trang đây mà. Quân đưa chị Năm mươi ngàn, nhận lại Ba chục, thốt nhiên nảy ra ý định ngầm giúp chị, anh cố ra vẻ giật giọng gọi chị lại:

- Chị thối nhầm rồi, sao đưa em tận Năm trăm mốt thế này?! Chắc nhầm tờ Hai mươi với tờ Năm trăm rồi!

Nói xong anh chìa ra tờ Năm trăm xanh lam vừa mới “đánh tráo” và tờ Mười ngàn đỏ thẫm. Chị bán bánh giò nhìn nhìn anh rồi ríu rít cảm ơn:

- May quá, cảm ơn chú nhiều…

Quân thở phào nhẹ nhõm. Anh sắp đi “đánh quả”, nay làm phúc cho người ta thể nào cũng trúng quả đậm…

*****

Hai tháng sau, Quân lại qua nhà chị Trang bàn chuyện làm ăn. Lần trước may mắn mọi việc suôn sẻ, anh kiếm được không ít. Khi về, vừa chạy xe ra khỏi cổng, Quân nhìn thấy chị bán bánh giò đang thất thểu đi về, chắc hôm nay lại ế hàng. Anh dừng xe “cho em hai chiếc”“giở lại bài cũ”. Anh muốn cảm ơn vì có thể nhờ “vía” của chị bán bánh giò mà mấy chuyến làm ăn vừa rồi đều thuận lợi. Anh chạy xe chầm chậm rề rề vào cuối đường, nơi tập kết rác và liệng hai chiếc bánh giò xuống. Đang định tăng ga chạy nhanh, bỗng anh thấy xe bị ai đó giữ lại, phía sau là tiếng thở gấp gáp. Hoảng hồn tưởng cướp, anh quay ngoắt lại càng sững sờ hơn. Đó là chị bán bánh giò đang vươn hai tay giữ chặt đuôi xe SH của anh, nói ngắt quãng trong tiếng thở:

- Chú…không ăn…sao…mua những hai chiếc…

- À… à…à… là sếp em gọi, em vội đi không kịp ăn nên phải liệng - Sau thoáng giật mình anh vội nói thác ra - Chị buông xe cho em đi ạ!

- Không được. Chị đoán là chú muốn giúp chị nhưng cách này “lỗi phép công bằng” chú ơi, lại còn phí phạm đồ ăn thức uống nữa. Chị không nhận đâu. Năm trăm hôm trước chị sẽ gửi lại chú qua cô Trang sau, lúc này chị không mang đủ.

Nói rồi chị đặt tờ Năm trăm ngàn Quân vừa “đánh tráo” lên yên xe anh, vội vã nhặt hai chiếc bánh giò lên, tay phủi phủi, quay bước về phía chiếc thúng bánh xa xa. Quân ngỡ ngàng nhìn theo bóng Chị đang nhỏ dần nhưng anh thấy dường như Chị đang cao lên, cao lên, cao mãi khôn cùng…

 

Giuse Lê Ngọc Thành Vinh

(VVYT 16-001 giải 4)

Hai tay cầm hai tách trà nóng bốc khói chị Hoan từ nhà bếp bước lên gian phòng khách tuềnh toàng, chỉ độc mỗi bộ bàn ghế cũ kiểu xưa nằm bên cửa sổ nhìn ra đường. Khách là cô gái trẻ tên Hương, ăn mặc kín đáo, dáng vẻ khép nép nhưng ân cần dịu dàng, cô có nét lai Tây tựa như bà Thánh Madalena với ánh nhìn ấm áp, trìu mến.
 
Lúc chị Hoan vừa đặt hai tách trà xuống bàn thì từ ngoài cửa một anh chàng cao lớn bước vào nhà nhanh như một cơn gió. Chị Hoan thoáng vui nhận ra Nhân, em trai chị. Nhân ăn mặc giản dị, tóc húi cao kiểu đầu đinh, đeo cặp kiếng cận trông như một thày tu.
 
- Ôi …Nhân ! Chị tưởng chiều em mới xuống !
 
- Dạ …em tranh thủ đi sớm ghé chợ mua cho chị mấy hộp Ensure 
 
Nhân vừa nói vừa phủi những hạt mưa chưa kịp thấm trên áo
 
Chợt nhìn thấy Hương, Nhân lịch sự cúi đầu chào cô. Rồi anh đặt túi quà lên bàn, kéo ghế ngồi xuống bên chị Hoan
 
- Em xin lỗi chị , định về thăm chị mấy lần em lại bận việc không đi được. Lần này em được nghỉ phép dài hạn về chơi với chị rồi em đi công tác luôn thể …Chị sao rồi ? Chị có ăn uống được nhiều không, chạy thận có đỡ chút nào không chị ?
 
Nhân ríu rít hỏi thăm
 
- Ơn Chúa , chị vẫn khỏe …Chị vẫn chạy thận đều , sức khỏe cũng tương đối thôi em
 
Nhân làm việc trên tỉnh, thỉnh thoảng về thăm người chị dăm ba hôm rồi lại đi. Hai chị em cùng hoàn cảnh khó khăn. Nhân đi làm rồi ở luôn trong cơ quan, còn chị Hoan bị bệnh hiểm nghèo đang ở cùng hai chị khác trong căn nhà “ tình thương mến thương” của ông Bổn, một giáo dân nổi tiếng giàu có trong xứ đạo này, người đã cho ba chị bệnh tật ăn ở chữa bệnh miễn phí .
 
Quay sang nhìn Hương, chị Hoan định giới thiệu cô gái với Nhân. Nhưng chị bỗng phát hiện gương mặt Hương đột nhiên tím tái nhợt nhạt. Cô nhăn nhó ôm lấy ngực, vẻ khó thở, khiến chị Hoan tay chân bủn rủn. Chị vội đỡ lấy người Hương
 
- Hương …Em sao vậy ? Chị Hoan cuống lên
 
- Em …em thấy khó thở …
 
Hương thều thào, tay vò chặt lấy ngực đau đớn … rồi gục xuống không biết gì nữa
 
Mặt chị Hoan xanh mét. Nhanh như cắt, Nhân vội vàng cõng Hương trên lưng chạy nhanh ra ngoài đường lộ kêu taxi.
 
Hai giờ sau, tại hành lang phòng cấp cứu , Nhân và chị Hoan đang ngồi ngoài phòng cấp cứu vẻ lo lắng . Nhân quay sang chị Hoan
 
- Nghe chị nói em không tin được ! Một cô gái đang bệnh nặng lại có thể đến lo chăm sóc cho mấy chị được sao ? Em thấy cô ấy rất yếu ớt !
 
- Ngày nào cô ấy cũng tự nguyện đến lo cho mấy chị. Chị thấy Hương không được khỏe nên hỏi thăm, Hương nói bị biến chứng tiểu đường túyp 1 khiến cô ấy mất chức năng thận suốt 2 năm nay. Nhưng Hương cho biết đã đi chữa trị và uống thuốc đầy đủ rồi, còn bảo mấy chị yên tâm…Đâu ai ngờ, hôm nay Hương đến đây đột nhiên ngất đi như vậy. Chị cầu xin cô ấy mau chóng tỉnh lại
 
Chị Hoan vừa nói vừa lau nước mắt. Nhân ngồi thẫn thờ
 
- Em chưa từng gặp người con gái nào như cô ấy
 
- Tội nghiệp Hương lắm em, lo cho mấy chị từng chút, coi mấy chị như người thân ruột thịt trong nhà. Tấm lòng của Hương thật hiếm có, không bao giờ ba chị có thể quên được.
 
Cả hai chị em chợt lặng đi khi nghĩ về Hương . Cánh cửa phòng cấp cứu bật mở. Vị bác sỹ bước ra. Nhân vội đến hỏi thăm bác sỹ
 
- Bệnh nhân Phan thị Hương đã tỉnh chưa, bác sỹ ?
 
- Vẫn còn hôn mê, chúng tôi đang theo dõi, xin mọi người yên tâm nhé. Xin lỗi, tôi đang bận quá !
 
Vị bác sỹ nói rồi bước đi vội vã. Chị Hoan đứng lặng người lo lắng.
 
- Chị nghe nói cô ấy sống một mình, không còn cha mẹ anh em, chỉ có vài người bạn thân, giờ cô ấy nằm đây phải có người túc trực giúp đỡ lo cho cô ấy. Mấy chị không ai được khỏe nên không biết tính sao. Có lẽ phải thay phiên nhau lo cho Hương thôi Nhân ạ !
 
- Vâng, chị an tâm. Chuyện này chị đề em. Em sẽ lo chu đáo cho cô ấy
 
- Em lo được không ? – Chị Hoan bối rối nhìn Nhân – Em còn công việc của em, làm sao lo cho Hương được ?
 
- Được chị. Em đang nghỉ phép, em sẽ sắp xếp
 
- Vả lại, em là nam làm sao có thể chăm sóc mọi thứ cho một cô gái ? Hương mê man như vậy không biết đến khi nào mới tỉnh lại !
 
Im lặng một thoáng, Nhân quay sang nhìn chị Hoan.
 
- Cô ấy thật đáng ngưỡng mộ. Dù chính mình phải chiến đấu với bệnh tật đang rút dần sức lực với nhiều biến chứng, Hương vẫn nồng hậu mở lòng giúp đỡ những người khó khăn khác . Bây giờ cô ấy đang trong cơn hoạn nạn, chị em mình phải chung tay giúp đỡ châm sóc cô ấy . Nhìn cách sống của Hương em thấy mình thật tầm thường nhỏ bé
 
- Mọi sự mấy chị trông cậy vào em.
 
- Dạ, em sẽ cố gắng…A chị này, chuyến này về thăm chị em có chuyện muốn nói với chị.

- Có chuyện gì vậy em ?

- Nếu chẳng may bệnh của chị chuyển biến xấu… em muốn hiến thận cho chị…Xin chị đừng nghĩ ngợi gì. Em là em trai của chị, em tin ơn trên sẽ ban ơn lành xuống cho chị khỏe lại.

Hai mắt chị Hoan đỏ quạnh nhìn đứa em trai nghẹn ngào

- Làm sao được hả Nhân ? Chị biết khả năng thận em cho chị tương hợp rất cao, nhưng nếu em cho đi một quả thận sức khỏe của em sẽ ra sao ?…Không , chị không thể làm như vậy được . Em cần sức khỏe hơn chị , hãy để chị tìm cách chữa trị. Chị rất tin vào quyến năng của Chúa, lòng chị thấy bình an, Chị tin Chúa sẽ cứu chữa cho chị.

Nhân nắm lấy tay chị Hoan

- Chị . Ba mẹ mình mất hết rồi, em chỉ còn mình chị là người thân yêu duy nhất. Em không sao đâu chị, em muốn hy sinh một chút để chị được sống khỏe. Em còn trẻ. Bác sỹ nói em vẫn có thể sống tốt dù cho đi một quả thận.

- Không …chị nói không được là không được . Em đừng cãi chị. Chị không thể chấp nhận chuyện này. Em đừng nói nữa.

Ngay lúc đó, cô y tá bước ra đến gặp hai chị em Nhân.

- Ai là người nhà của bệnh nhân Phan thị Hương ?

- Dạ tôi – Nhân nhanh nhẩu nói

- Chị Hương cần phải nhập viện, anh chị vui lòng vào ký giấy tờ làm thủ tục nhập viện

- Dạ được !

Nhân nhanh nhẹn bước theo cô y tá . Chị Hoan vội đứng lên bảo Nhân

- Chị phải về đi chạy thận bây giờ. Em ở đây giúp chị lo cho Hương nhe Nhân ! Có gì chị em mình nói chuyện sau !

- Dạ, chị yên tâm . Có gì em sẽ báo cho chị

Chị Hoan gật đầu đi vội ra ngoài. Nhân bước vào phòng cùng cô y tá.

Hương đã tỉnh sau ba ngày nằm hôn mê. Ba ngày Hương rơi vào trạng thái mê man vô thức, trong lúc Nhân túc trực bên cô. Lúc Hương tỉnh lại Nhân không có mặt trong phòng. Sau đó Hương lại thiếp đi . Khoảng 10 phút sau cô gái chợt mở mắt , trông thấy Nhân đang mang cái bô tiểu của cô đi đổ khiến cô không khỏi đỏ mặt ngượng ngủng”. Thì ra là anh ấy đã ở đây lo cho mình mọi sự suốt từ hôm mình mê man đến giờ”. Hương thừ người suy nghĩ, và cô chỉ muốn ngồi bật ngay dậy, chỉ muốn nói lời cám ơn Nhân ngay không thôi không còn cơ hội nữa, nhưng cô đã không thể ngồi dậy được , chỉ biết nhìn anh, thầm biết ơn người dưng nước lã, người bỗng nhiên xuất hiện nuôi bệnh chăm sóc cho cô một cách bắt đắc dĩ.

Nhận tin Hương tỉnh lại bác sỹ vội đến thăm khám cho cô. Nhưng họ chỉ khuyên Hương cố gắng ăn uống đầy đủ để sức khỏe không bị suy giảm thêm nữa, vì cơ thể cô đang thiếu chất trầm trọng. Họ không cho biết gì thêm, chỉ truyền dịch và cho thuốc uống. Nhân tìm hiểu thì được biết Hương bị biến chứng tiểu đường làm tổn thương thận nặng, chính điều này đã làm cô gái rơi vào tình trạng hôn mê lúc nào không biết.

Hôm qua Hương cón ăn đước chút cháo, nhưng hôm nay hễ cứ ăn vào Hương lại ói ra hết. Nhân cố gắng đút cho Hương ăn từng muỗng cháo nhỏ, may sao cô ăn được và không còn ói nữa , nhờ ăn được chút cháo Hương có vẻ tỉnh táo hơn. Nhìn tấm thân gấy héo quắt queo của Hương Nhân thấy nhói lòng. Lần đầu gặp Hương ở chỗ chị Hoan anh chưa nhận ra điều gì khác thường ở cô. Có lẽ lúc đó Hương mặc thêm áo khoác bên ngoài , da mặt cô đánh phấn nên Nhân không nhận ra. Đằng sau vẻ bề ngoài bình thường đó là một cô gái đang mang trong mình căn bệnh nguy hiểm. Bây giờ, cô gái chỉ còn khoảng hơn 30 ký là cùng.

Buổi tối, Hương tỉnh táo nên cô có thể nói chuyện được nhiều với Nhân. Hương không còn thấy e ngại nữa. Cô nghĩ, chàng trai ngồi trước mặt cô đây thật gần gũi biết bao. Hương xiết chặt lấy bàn tay Nhân một cách thân tình tự nhiên như muốn truyền hơi ấm cho anh thay cho lời cám ơn chân tình.

Hương kể, từ khi biết mình bị bệnh thận nặng , nhưng suốt 2 năm qua cô bất chấp hậu quả không hề đi khám. Nhiều lúc không chịu nổi cơn đau hành hạ, đi lọc máu, đứng ở lan can bệnh viện Hương chỉ muốn gieo mình xuống sân tự vẫn. Bởi vì cô biết, mình có thể ra đi bất cứ lúc nào. Sống đơn độc một mình , cha mẹ và người anh trai đã mất sớm , gia đình Hương ở tận Hà Nội, vô Sài Gòn làm ăn sinh sống mới mấy năm Hương để dành được chút tiến thì phát hiện mình bị thận giai đoạn cấp. Dù được bạn bè động viên, nhưng vì tủi thân và biết bệnh của mình không có nhiều hy vọng , số tiền Hương dành dụm được chẳng thể giúp cô vượt qua căn bệnh. Nghĩ vậy, Hương quyết định dùng hết số tiền đi giúp đỡ những người nghèo khó khăn khác. Hương gặp ba chị bị bệnh hiểm nghèo nên sẵn lòng đến chăm sóc giúp đỡ cho họ. Hương nói, nhờ vậy cuộc sống của cô đã vui hơn, bất chấp mọi cơn đau cô gái gần gắng sức chịu đựng, Hương muốn làm một việc gì thật hữu ích để nếu có chết cũng ra đi nhẹ nhàng thanh thản hơn

Nhân thấy cay cay ở mắt khi ngồi nghe Hương kể chuyện. Ngồi lắng nghe mà tay Nhân cũng đã nắm chặt lấy tay Hương từ lúc nào, không muốn rời ra. Một cái nắm tay chứa đựng biết bao sự cảm thông trong đó. Nhân biết lòng mình đang rất khao khát một sự chia sẻ tràn đầy, từ tận đáy lòng anh dành cho cho cô gái mà anh không hiểu vì sao, anh sẽ thấy hụt hẫng đầy tiếc nuối nếu như anh không có cơ hội được giúp đỡ cô ấy.

- Em yên tâm , Anh sẽ chăm sóc em cho đến khi nào em khỏi bệnh …

- Không – Hương lắc đầu giàn giụa nước mắt – bệnh của em không khỏi được đâu anh , vì đã quá trể rồi , bác sỹ nói em phải ghép thận thì mới có hy vọng sống …

Chợt nghĩ đền chuyện gì đó , Hương lay nhẹ tay Nhân

- Em còn mộtchút tiền trong giỏ và một chiếc xe máy …nếu em có chuyện gì, em nhờ anh bán chúng đi có tiến lo cho em…Lúc này đây, chỉ mình anh là người em trông cậy tin tưởng

- Được rồi, em yên tâm nằm dưỡng bệnh đi, đừng lo lắng gì, mọi chuyện anh sẽ lo cho em. Nếu được em cho phép anh xin nhận em làm em gái, anh sẽ lo cho em đến hết đời này.

Hương nghe Nhân nói mà gương mặt cô nóng bừng, như thể vừa có luồng điện chạy qua khắp người cô, khiến cô run lên bần bật, tựa hồ như có hàng vạn mũi kim châm vào trái tim đang đập lên từng hồi rộn rã, bởi dường như Hương vừa nghe Nhân nói mà cô cứ ngỡ anh đang lầm lẫn, anh nói bình thản khiến Hương nghĩ Nhân chỉ nói cho vui chứ đâu hề là chuyện thật. Nhân nhắc đi nhắc lại nhiều lần muốn được lo cho cô, Hương vẫn cứ mơ màng chắc mình đang nằm chiêm bao …

- Anh biết em còn ngại, chưa thật tin anh, nhưng anh nói thật lòng – giọng nhân càng trở nên tha thiết – Em xứng đáng được hưởng hạnh phúc vì tấm lòng cao cả của em đã dành cho người chị của anh, đó là người chị anh yêu quý nhất trên đời này…

Nhân nói và đột nhiên anh ôm chặt lấy Hương khiến cho trái tim cô như muốn rớt ra ngoài, vì cô không sao có thể diễn tả nổi cái ôm thấm đẫm tính cảm chan chứa ấy, Hương cũng không biết phải trả lời Nhân ra sao trước lời nói chân tình của anh, nước mắt cứ thế tuôn trào ra làm hai mắt Hương nhòe đi.

Chiều hôm đó, bác sỹ đến gặp Nhân thông báo một tin quan trọng, Hương cần phải ghép thận, vì chức năng cả hai thận của cô đều bị tổn thương trầm trọng không thể hồi phục. Bác sỹ nói, nếu không ghép thận ngay lúc này Hương khó bảo toàn tính mạng.

Tin không vui từ bác sỹ tưởng đâu sẽ khiến Hương lo lắng, sẽ suy sụp tinh thần. Nhân thấy Hương vẫn bình thản cứng cỏi một cách lạ lung.

- Em có muốn ghép thận không, bác sỹ nói vậy em nghĩ sao ?

Hương nằm nhìn lên trần nhà.

- Em còn dám nghĩ gì nữa hả anh ?

- Em không chết ! Em có quyền được sống, em không thể buông xuôi tất cả

- Em biết, nhưng em phải làm gì bây giờ khi em khi không còn cơ hội nào nữa. Trường hợp của em rất khó anh ạ. Em giờ chỉ còn biết phó thác mọi sự trong tay Chúa …

Nhân ngồi suy nghĩ. Buổi tối hôm đó sau khi lo cho Hương xong anh nói với Hương anh về nhà với chị Hoan một chút rồi quay lại.

Nghe Nhân nói chuyện ghép thận của Hương chị Hoan trố mắt nhìn Nhân.

- Hương phải ghép thận sao em, nhưng làm sao cô ấy có thể làm được việc này khi không có thận thay thế ? Phải có người cho thận Hương mới có nhiều hy vọng ? Tội nghiệp ! Giá như cô ấy còn người thân sẵn sàng hiến thận cho cô ấy thì tốt biết chừng nào !

Chị Hoan chợt thở dài lo cho số phận của cô gái, trong khi Nhân ngồi gục đầu suy nghĩ. Chị Hoan bỗng nói mà không chút nghĩ ngợi.

- Hay là…em thử xem sao ? Chị biết em lo cho chị, nhưng lúc này người cần trái thận của em là Hương chứ không phải chị.

Chị Hoan đột nhiên nói như vậy khiến Nhân sững sờ cứ trố mắt nhìn chị.

- Chị nói gì em không hiểu ? Chẳng phải em đã nói với chị, chỉ dành quả thận của em cho chị thôi sao ? Hơn nữa, em và Hương không cùng huyết thống nên khó hợp nhau về nhóm máu, không thể được đâu chị Hoan

- Hương thật bạc phước ! Nếu không được thay thận cô ấy sẽ chết. Chị thật sự chỉ nghĩ nếu như chị khỏe mạnh chị sẽ đi thử máu ngay bây giờ để hy vọng cô ấy được cứu sống…cô ấy là ân nhân của chị.

Quay sang Nhân chị Hoan cầm lấy tay anh

- Chị xin lỗi Nhân, chị thấy mình thật ích kỷ, chị thật vô lý phải không em. Chỉ vì, tấm lòng của Hương dành cho các chị, dù thật nhỏ bé, nhưng nó thật vĩ đại cao cả làm sao . Trên đời này, chị chưa thấy ai là người như cô ấy, bản thân đang bị bệnh nặng sắp chết mà vẫn lo cho người khác. Người như Hương nếu chị phải hy sinh cả tính mạng chị cũng không tiếc !

Nhân ngồi nghe chị Hoan mà lòng nhói đau.

- Dù em có chấp nhận thì cũng rất ít hy vọng chị à

- Chị biết. Chị thành thật xin lỗi em. Chị quá ngốc nghếc đã buông ra lới nói đó với em . Nhưng chị nghe tiếng Chúa nói : “ Cho thì có phúc hơn nhận”. Chúng ta hãy thử mở rộng tâm hồn để trao ban, để san sẻ. Chúng ta sẽ cảm thấy được xoa dịu trong tâm hồn.

Nhân như muốn bật khóc

Khi Nhân bước vào phòng nơi Hương đang nằm, nhìn Hương trong cơn đau vật vã, tưởng chừng như …cái chết sắp đến với cô , khiến trái tim Nhân như muốn vỡ tung ra . Có lẽ nào, lời bác sỹ nói đã thành sự thật ! Nếu không ghép thận vào lúc này Hương sẽ…chết ! Biết là rất khó có hy vọng, nhưng Nhân không thể ngồi nhắm mắt nhìn Hương đi dần vào cõi chết. Anh bước nhanh ra ngoài, chạy nhanh đi tìm bác sỹ. Nhân muốn được thử máu, dù biết điều này chỉ là hy vọng mong manh, anh muốn biết máu của anh có hợp với máu của Hương không !

Sau hai tuần chờ đợi Nhân nhận được kết quả: máu của anh hoàn toàn phù hợp với Hương. Tuy nhiên, Hương không hề biết gì khi Nhân đang âm thầm làm mọi xét nghiệm để ca mổ nhanh chóng được tiến hành. Nhân sẽ hiến thận cho Hương thay vì cho người chị mà anh vô cùng kính yêu. Chị Hoan hoàn toàn ủng hộ chuyện này . Còn Nhân hiểu rõ anh đang làm gì. Một câu trong Kinh thánh nói rằng: Có lẽ bạn sinh ra vào đúng thời điểm để làm việc đó. Và Nhân thấy câu nói đó rất đúng!

Cuộc phẫu thuật diễn ra thành công hơn cả mong đợi , sức khỏe Hương và Nhân cùng hồi phục tốt. Hương đang trong quá trình theo dõi các biểu hiện đào thải nếu có sau ghép tạng. Sau khi xuất viện, Hương sẽ đến viện 1-2 lần mỗi tuần trong vòng một tháng để kiểm tra. Trong khi , Nhân thường xuyên đi kiểm tra sức khỏe

Khi biết Nhân chính là người cho thận mình Hương đã ôm chặt lấy anh khóc nức nở . Cho đến giờ Hương vẫn chưa tin mình có thể khỏe lại nhờ vào quả thận của chàng trai mà cô chỉ mới quen biết chưa đầy 2 tháng.

Ít lâu sau, mọi người được biết Nhân và Hương trở thành đôi vợ chồng sống bên nhau hạnh phúc. Họ trở nên như thế như một sự sắp đặt tuyệt với của Thiên Chúa: "Ta bảo thật các ngươi: mỗi lần các ngươi làm như thế cho một trong những anh em bé nhỏ nhất của Ta đây, là các ngươi đã làm cho chính Ta vậy." (Mt 25,40)
Giuse Vinh Hiển, Saigon

Sau ba tháng phát động nhân dịp Mẹ Têrêsa Calcutta được tuyên thánh 04.09.2016, Phong trào Viết Về Yêu Thương đã thu hút được 20 tác giả với 30 tác phẩm tham dự. Trong số 20 tác giả, chỉ có 7 người trên 40 tuổi, 4 tác giả thuộc thế hệ 8x, còn lại 8 tác giả thế hệ 9x và 1 tác giả sinh năm 2000. Cũng trong số này, có 4 tác giả từng tham gia giải Viết Văn Đường Trường. Đặc biệt, một niềm vui bất ngờ với sự tham gia của hai em học sinh ngoại Đạo đến từ Hưng Hóa, là cánh đồng truyền giáo bao la bát ngát nhất Việt Nam. Đây cũng là Giáo phận có nhiều tác giả tham gia nhất, với 7 tác giả trẻ thuộc thế hệ 9x bao gồm: hai thầy đại chủng sinh (Giuse Nguyễn Ngọc Bích & Phêrô Đồng Quang Đạt), một nữ tu (Anna Lã Thị Lê), hai chú tu sinh (Nguyễn Duy Nghĩa & Xuân Hòa) và hai em học sinh tôn giáo bạn (Trần Thùy Linh & Lưu Thùy Dương). Hi vọng quý tác giả này tiếp tục tham gia, và BTC sẽ xem xét trao giải đồng đội sau 4 quý.

Thể loại các tác phẩm tham gia phong trào quý đầu tiên cũng rất đa dạng, gồm 10 truyện ngắn, 9 bài thơ, 4 tùy bút, 6 bài tản văn, suy niệm, cảm nhận và 1 vở kịch ngắn. Như thế, tỉ lệ văn xuôi chiếm ưu thế hơn 2/3 số lượng tác phẩm. Về chất lượng, điểm truyện ngắn cũng cao hơn hẳn các thể loại khác.

Đó là một vài dấu chỉ đáng mừng cho nền Văn Thơ Công giáo Việt Nam với những mầm non đầy khao khát vươn lên. Hơn bao giờ hết họ đang cần được quan tâm bằng lời cầu nguyện, tấm lòng của các vị hữu trách cũng như tất cả quý độc giả.

Như đã nói trong thể lệ, phong trào này không nhằm tranh đua so tài, nhưng tạo ra nhịp cầu chia sẻ. Thực lòng mà nói BTC muốn trao giải cho tất cả quý tác giả, bởi xét ở góc cạnh nào đó, họ đều xứng đáng được hưởng công sức bỏ ra. Tuy nhiên, phần thưởng chính của BTC chỉ là những lời cầu nguyện, chuỗi tràng hạt Mẹ Têrêsa Calcutta cùng với cuốn sách. Phần thưởng tiền mặt lại phụ thuộc vào các ân nhân.

Bảng điểm của 6 vị trong BGK cũng rất đa dạng, có khi cùng một bài mà điểm trái ngược nhau, nhất là về thơ. Điều đó cho thấy không thể có một kết quả hài lòng hết mọi người. Căn cứ vào số điểm, BTC đành phải chọn ra 5 tác giả có phẩm đạt điểm cao nhất để nhận quà tặng 500.000 VNĐ của vị ân nhân hứa tặng:

NĂM TÁC GIẢ CÓ ĐIỂM CAO NHẤT LẦN LƯỢT:

1. Giuse Nguyễn Ngọc Bích, 1991, gp Hưng Hóa với truyện ngắn YÊU THƯƠNG KHÔNG NGỜ mã số VVYT 16-028.

2. Têrêsa Nguyễn Phương Thảo, 1975, Hải Ngoại với truyện ngắn CHUỖI MÂN CÔI mã số VVYT 16-030.

3. Maria Nguyễn Thị Khánh Nguyên, 1985, gp Xuân Lộc với truyện ngắn ĐÊM DÀI mã số VVYT 16-017.

4. Giuse Vinh Hiển, sn 1959, tgp Saigon với truyện ngắn VÌ YÊU mã số VVYT 16-001. (Tác giả này cũng đạt giải triển vọng với kịch VỊ THÁNH CAN ĐẢM & truyện ngắn MỘT THẰNG BÉ KỲ LẠ).

5. Giuse Lê Ngọc Thành Vinh, 1980, tgp Hà Nội với truyện ngắn CHIẾC BÁNH GIÒ mã số VVYT 16-015.

Một số tác phẩm thơ, tùy bút, tản văn, nếu xét riêng theo thể loại thì cũng đạt giải cao. Tuy nhiên, xếp chung thì thua điểm thể loại truyện ngắn. BTC quyết định trao giải triển vọng sau đây cho quý tác giả sau (theo A.B.C). Giải thưởng mang ý nghĩa tinh thần là chính.

- Phêrô Đồng Quang Đạt, sn 1993, gp Hưng Hóa với truyện ngắn ĐỒNG TAZAN VVYT 16-029.
- Tác giả Anna Lã Thị Lê, 1993, gp Hưng Hóa với thi phẩm ĐẤT MẸ GỌI LÒNG VVYT 16-006 và truyện ngắn MUỘN MÀNG ? VVYT 16- 014.
- Trần Thùy Linh, sn 1998, tỉnh Phú Thọ (ngoại Đạo) với tản văn TÌNH YÊU THƯƠNG, VVYT 16-009.
- Nguyễn Duy Nghĩa, 9x, Hưng Hóa với tác phẩm suy niệm TÌNH YÊU THƯƠNG LÀ HẠNH PHÚC CỦA CON NGƯỜI, VVYT 16-022.
- Đặng Kim Thoa, 1983, gp Hải Phòng với tùy bút XIN CON THA THỨ, VVYT 16-027.
- Giuse Cao Viết Tuấn, 1984, gp Xuân Lộc, tác phẩm suy niệm SAO NGÀI BỎ TÔI VVYT 16-024 & ĐIỂM TỰA VVYT 16-024.
- Si mon Cao văn Tuấn, sinh năm 1964, thi phẩm ƯỚC MƠ NHỎ! Mã số VVYT 16-016.
- Gioan B. Vũ Toàn Năng, 1968, với thi phẩm MẸ TÊRÊSA CALCUTTA - CON NGƯỜI NHỎ BÉ, VVYT 16-003.
- Têrêsa Nguyễn Thị Thanh Xuân, 1956, tgp Saigon, với tùy bút TÌNH CHA.

QUÀ TẶNG SÁCH CHO QUÝ TÁC GIẢ KHÁC:
- Lưu Thùy Dương, sn 1998, tỉnh Phú Thọ (ngoại Đạo), với truyện ngắn CẬU BÉ BÁN RONG, VVYT 16-010.
- Giuse Hoàng Công Nga, 1954 tác giả lớn tuổi nhất, gp Bà Rịa Vũng Tàu với thi phẩm NẾU CÓ MỘT NGÀY, VVYT 16-011.
- Giuse Nguyễn Thanh Hà, 1958, gp Xuân Lộc, với thi phẩm HOA HỒNG TÊ-SÊ-SA, VVYT 16-012 .
- Xuân Hòa, 1995, gp Hưng Hóa, với bài suy niệm YÊU THƯƠNG, VVYT 16-019.
- Phêrô Nguyễn Đức Nghiên, 1990, tgp Hà Nội YÊU THƯƠNG TRAO ĐI TÌNH NGƯỜI CÒN MÃI VVYT 16-004.
- Têrêsa Vũ Thị Uyên, 2000 tác giả trẻ tuổi nhất: gp Phát Diệm với thi phẩm NGƯỜI CHA NHÂN HẬU VVYT 16-020.

PHẦN THƯỞNG HIỆP NGUYỆN
- Tác giả Giuse Vinh Hiển, sn 1959, đã hứa, như trong Bản tin 03, xin được dâng một chuỗi 50 kinh Kính Mừng cho cả năm người đạt giải mỗi ngày trong vòng 3 tháng từ ngày công bố giải.
- Tác giả, Đặng Kim Thoa và chị Dương Liễu tặng lời cầu nguyện cho những tác giả KHÔNG đạt giải VVYT, mỗi ngày một chục kinh mân côi trong vòng một tháng.
- Cô giáo Therese Quý Anh xin tặng chuỗi Mân Côi trong vòng một tháng cho hai tác giả Cao Viết Tuấn với SAO NGÀI BỎ TÔI và anh Gioan B. Vũ Toàn Năng với SẼ KHÔNG CÒN NƯỚC MẮT.
- Tác giả Têrêsa Nguyễn Phương Thảo xin cầu nguyện cho BGK và BTC.
- Chị Khánh Vân, xin cầu nguyện cho quý tác giả đạt giải triển vọng.
- Nữ tu chiêm niệm, xin ẩn danh. Ngoài 50 kinh kính mừng cho 5 tác giả đạt giải như đã thông báo trong bản tin 02, sơ mới gửi thư thêm cho BTC: “Mỗi ngày người ẩn sĩ đọc 7 giờ kinh, mỗi bài viết mà “chưa đạt giải” sẽ được thông công một ngày cầu nguyện của người ẩn sĩ (tác giả nào có mấy bài chưa đạt giải thì sẽ được bấy nhiêu ngày cầu nguyện của ẩn sĩ).

“Phần thưởng này cần có niềm xác tín mãnh liệt của mọi người, vì Chúa đã hứa: “Anh em cứ xin thì sẽ được” (Mt 7,7) và “Tất cả những gì anh em cầu xin, anh em cứ tin là mình đã được rồi, thì sẽ được như ý” (Mc 11,24). Nên các bạn hãy tích cực gửi bài dự thi để đạt được phần thưởng quý báu này”. Nữ tu chiêm niệm: Maria Giuse” (trích thư trong bản tin 02).

BTC ao ước quý hữu trách trong Giáo hội, quý ân nhân xa gần và tất cả bạn đọc quan tâm hơn nữa tới việc xây dựng các đền thờ tinh thần, văn hóa, để hi vọng một ngày kia trong vườn VTCG sẽ có những mầm non mọc thành cây đại thụ, có thể cung cấp chất liệu gỗ quý, xây lên những lâu đài tinh thần bền vững cho dân tộc Việt Nam.

Cuối cùng, chúng tôi cũng xin chân thành cảm ơn quý ân nhân đã dành quà tặng tinh thần cũng như vật chất cho quý tác giả. Xin Chúa chúc lành cho tất cả quý vị !

BTC

DANH SÁCH 5 TÁC PHẨM ĐẠT ĐIỂM CAO NHẤT

Mã số VVYT 16-028 YÊU THƯƠNG KHÔNG NGỜ
https://www.facebook.com/groups/vanthoconggiao/permalink/586648484854877/
Mã số VVYT 16-030 CHUỖI MÂN CÔI
phần 1-2
https://www.facebook.com/groups/vanthoconggiao/permalink/587906331395759/
phần 3-4
https://www.facebook.com/groups/vanthoconggiao/permalink/587977568055302/
Mã số VVYT 16- 017 ĐÊM DÀI
https://www.facebook.com/groups/vanthoconggiao/permalink/568226390030420/
VVYT 16-001 VÌ YÊU
https://www.facebook.com/groups/vanthoconggiao/permalink/554329701420089/
Mã số VVYT 16-015 CHIẾC BÁNH GIÒ.
https://www.facebook.com/groups/vanthoconggiao/permalink/566988686820857/

CÁC GIẢI TRIỂN VỌNG:
Mã số VVYT 16-029 ĐỒNG TAZAN
https://www.facebook.com/groups/vanthoconggiao/permalink/587482388104820/
Mã số: VVYT 16-006 ĐẤT MẸ GỌI LÒNG
https://www.facebook.com/groups/vanthoconggiao/permalink/559265524259840/
Mã số: VVYT 16-014 MUỘN MÀNG?
https://www.facebook.com/groups/vanthoconggiao/permalink/566065760246483/
Mã số : VVYT 16-009 TÌNH YÊU THƯƠNG
https://www.facebook.com/groups/vanthoconggiao/permalink/560855664100826/
Mã số VVYT 16-022
TÌNH YÊU THƯƠNG LÀ HẠNH PHÚC CỦA CON NGƯỜI
https://www.facebook.com/groups/vanthoconggiao/permalink/580695165450209/
Mã số VVYT 16-026 Tùy Bút: XIN CON THA THỨ…
https://www.facebook.com/groups/vanthoconggiao/permalink/585129301673462/
Mã số VVYT 16-025 ĐIỂM TỰA
https://www.facebook.com/groups/vanthoconggiao/permalink/584255708427488/
Mã số VVYT 16-024 SAO NGÀI BỎ TÔI
https://www.facebook.com/groups/vanthoconggiao/permalink/582887015231024/
Mã số VVYT 16- 016 ƯỚC MƠ NHỎ!
https://www.facebook.com/groups/vanthoconggiao/permalink/567818323404560/
Mã số VVYT 16-023 Tùy bút: TÌNH CHA
https://www.facebook.com/groups/vanthoconggiao/permalink/581109865408739/
Mã số: VVYT 16-003
MẸ TÊRÊSA CALCUTTA - CON NGƯỜI NHỎ BÉ
https://www.facebook.com/groups/vanthoconggiao/permalink/557316914454701/
Mã số VVYT 16- 021 VỊ THÁNH CAN ĐẢM
https://www.facebook.com/groups/vanthoconggiao/permalink/579280972258295/
Mã số VVYT 16-018 MỘT THẰNG BÉ KỲ LẠ
https://www.facebook.com/groups/vanthoconggiao/permalink/571241986395527/

(Mã số VVYT 16-025, Giải triển vọng)

 
“Hãy cho tôi điểm tựa, tôi sẽ nâng bổng trái đất lên!” (Archimedes Syracuse, 287 – 212 trước Công Nguyên)

Trong bề bộn cuộc sống, ai cũng mong muốn tìm một điểm tựa cho mình. Điểm tựa là nơi nương náu mỗi khi bị đe doạ, là nơi an nghỉ mỗi khi mệt mỏi, là nơi ủi an mỗi khi buồn phiền, sưởi ấm mỗi khi giá lạnh. Những lúc rơi vào cùng cực nhất, điều người ta cần nhất là một điểm tựa đủ lớn làm sức bật cho họ vượt qua tất cả. Điểm tựa đem lại sức mạnh, can đảm, nghị lực để vượt qua mọi sóng gió cuộc đời.

Điểm tựa đó có thể là cha mẹ, là người chồng người vợ, là con cái, là bạn bè, là thầy cô. Điểm tựa ấy có thể là một nhân vật danh giá, nổi tiếng, giàu có đem lạ nhiều hứa hẹn. Chúng ta hy vọng nơi những người ấy sẽ luôn ở bên cạnh chúng ta, đặc biệt là những khi chúng ta gặp khó khăn, thất bại.

Một số người lại tìm cho mình điểm tựa nơi tiền bạc. Tiền bạc giúp giải quyết nhiều vấn đề trong cuộc sống. Tiền bạc là một bảo đảm cho con người có được những gì mình muốn. Có một tài khoản kếch xù trong ngân hàng làm cho con người yên tâm, đặc biệt khi về già.

Một số người khác khác lại vươn xa hơn khi đi tìm quyền lực. Họ bất chấp mọi thủ đoạn, mọi cách, thậm chí bằng tiền bạc, để tiến thân, để có nhiều quyền. Khi đó, họ khẳng định vị trí của họ trong người khác và trong xã hội.

Tuy nhiên, nghịch lý và sự bi đát của cuộc đời, đó là tất cả mọi thứ trên đời này đều qua đi, không có gì vĩnh cửu trường tồn. Nên những điểm tựa vừa kể đều mong manh, hữu hạn, tạm bợ, hay thay đổi. Và rồi cuối cùng, cái chết sẽ chấm dứt tất cả.

Bên cạnh đó, mỗi người chúng ta đều có kinh nghiệm về sự bội bạc của con người là không giới hạn. Tiền bạc, danh vọng, quyền lực đều sẽ mau chóng tan thành như mây khói. Cha mẹ rồi sẽ già yếu, cũng sẽ qua đời. Bạn bè thậm chí bạn đời cũng có thể phản bội. Con cái cũng có thể lãng quên, bỏ rơi cha mẹ của mình.

Vậy đâu là điểm tựa vững chắc nhất, điểm tựa vĩnh cửu, đáng cho tôi đánh đổi tất cả để có được? Đọc lại Kinh Thánh, chúng ta có thể nhận thấy tác giả Thánh Vịnh đã dùng những hình ảnh rất cụ thể để Thiên Chúa như là điểm tựa tuyệt vời nhất, vượt xa tất cả mọi sự trên đời:
- Chúa là nguồn sức mạnh tôi
- Chúa là núi đá cho tôi nương ẩn
- Chúa là mục tử chăn dắt tôi
- Chúa là khiên mộc che chở tôi
- Chúa là gia nghiệp đời tôi
- Chúa là Đấng Cứu Độ tôi

Nhưng tại sao tôi vẫn cứ khát khao điên cuồng, loay hoay mỏi mệt tìm kiếm những điểm tựa trên trần gian, để rồi cuối cùng thất vọng, chán chường và đau khổ khi chúng không như chúng ta mong đợi. Chính Thánh Augustine thành Hippo (13.11.354- 28.8.430) cũng thú nhận về sự lầm lạc của mình: “Chúa vốn ở trong con mà con lại ở ngoài con, và tìm Chúa ở bên ngoài” ( Tự Thuật 10, XXVII, 38); và rồi ngài đã phát thốt lên một câu nói vừa hạnh phúc vừa đầy vẻ nuối tiếc: “Con yêu Chúa quá muộn màng” (Tự Thuật 10, XXVII,38).
Ước mong sao mỗi người chúng ta cất lên lời tha thiết như những lời thơ của đại thi hào Ấn Độ Rabindranath Tagore (6.5.1861 – 7.8.1941):

Chỉ mong tôi chẳng còn gì,
nhờ thế Người là tất cả của tôi.
Chỉ mong ý muốn trong tôi chẳng còn gì,
nhờ thế tôi cảm thấy Người ở mọi nơi,
đến với Người trong mọi sự,
và dâng Người tình yêu trong mọi lúc.
Chỉ mong tôi chẳng còn gì,
nhờ thế tôi không bao giờ muốn tránh gặp Người.
Chỉ mong mọi ràng buộc trong tôi chẳng còn gì,
nhờ đó tôi gắn bó với ý muốn của Người
và thực hiện ý Người trong suốt đời tôi.

(Lời Dâng 34)
Được tạo bởi Blogger.