https://template.canva.com/EADah3dXgfY/1/0/400w-Ww3uiGNHTik.jpg

XIN ĐƯỢC LÀM TIẾNG NÓI CỦA CÁC THAI NHI


Nhận những thai nhi về để an táng, tôi thấy rõ ràng đây là con người : tay này là tay của con người chúng ta, chân và hình dạng này lả của con người chúng ta. Đó là con người, chính Chúa tác tạo nên những hình hài đó. Thai nhi không phải là rác thải mà là con người.


Các em về nói với tôi rằng “con là con người, con không phải giọt máu, con không phải là cục thịt. Con là con người mà bố mẹ đã phá bỏ con tan nát, bố mẹ không được phép quên con”.

Đó là thông điệp với tôi thật rõ ràng. Xin mọi người hãy là tiếng nói thay cho các em để các em được nhìn nhận là con người, được tôn trọng như những con người, được bảo vệ và chào đời như những con người bình thường chúng ta.

KHI CHÚNG TA CHỈ CÓ TÌNH YÊU – QUAND ON N’A QUE L’AMOUR – Toan-Bich Pham



Hôm nay tình cờ nghe lại bài hát “Quand on n’a que l’amour – Khi chúng ta chỉ có tình yêu” của nhạc sĩ, ca sĩ, nhà thơ, diễn viên Jacques Brel ( 1929 – 1978 ) mà tôi rất hâm mộ, lòng bồi hồi nhớ dịp Noël vừa rồi dự Tang Lễ của cô bé người Pháp Gabrielle Marie 12 tuổi ở Nhà Thờ.

Bé có người anh trai lớn hơn 5 tuổi và một em trai. Bố mẹ bé là những người rất hiền lành, tử tế. Mẹ bé là dược sĩ, khi mang thai Gabrielle Marie, bác sĩ cho biết não bé có vấn đề nghiêm trọng và những khiếm khuyết khác của cơ thể không thể cứu chữa được… Bố mẹ bé vẫn quyết định giữ thai, sinh và nuôi dưỡng bé với một tình yêu thương vô bờ bến dù rất vất vả cùng nhiều khó khăn khác.

RANH GIỚI MỎNG MANH CỦA LƯƠNG TÂM


Gần đây, chúng tôi nhận thấy có nhiều phòng khám, nhiều bệnh viện tư ( thậm chí có cả một bệnh viện ngay tại Sàigòn, do một nhóm người Công Giáo điều hành và đầu tư vốn, lấy danh hiệu của Mẹ Maria ) bắt đầu có thêm dịch vụ phá thai công khai, niêm yết rõ ràng giá cả rất chi tiết trong từng phương cách phá thai rất sớm hay rất muộn.

Đáng sợ hơn nữa, các địa chỉ Y Tế ấy bắt đầu nghe ngóng, dò tìm về phía các Giáo Xứ, các Dòng Tu Công Giáo, các Nhà Chùa Phật Giáo, rồi cử người đến “thương thuyết”, đề nghị “cộng tác” để cả… ba bên đều có lợi!

Các “tay thuyết khách” thường được chọn là phụ nữ đứng tuổi, là y sĩ lâu năm, ăn nói giỏi, biết cách viện dẫn khéo léo những khía cạnh nhạy cảm, rào trước đón sau một hồi rất thân thiện cởi mở, rồi sau đó vào đề, nhẹ nhàng trình bày chi tiết về một… “gói dịch vụ phá thai” có đầy đủ các yếu tố cần thiết để phá thai… an toàn, thuận tiện, kín đáo và trọn vẹn.

THƠ SONG NGỮ VIỆT-ANH

TIẾNG KÊU CỨU CỦA THAI NHI



Con muốn tỏ cho mẹ cha được biết

Con đã là người với tim óc, tứ chi

Mẹ cha đừng nghĩ, con chẳng biết gì

Chỉ có nói là con chưa biết nói!



Hãy sinh con ra! Nghe theo tiếng gọi

Của chính con - Của nhân loại lương tri

Cho con thành người – Con mong mỏi quá đi!

Nhẫn tâm giết - Tội sát nhân gớm ghiếc!



Con, kết tinh của tình yêu tha thiết

Của mẹ cha - Của linh khí, anh hoa

Của yêu thương - Của tình ái chan hoà

Của son sắt - Của tơ duyên vĩnh cửu!



Sao giờ đây mẹ cha lại dè bỉu

chính đứa con, giọt máu của mẹ cha?

Chính đứa con đã kết nụ đơm hoa

từ ân ái - từ tình yêu trân quí?



Cho con ra đời – Dù không hoan hỉ

Bỏ con nơi bố thí, viện tế bần

Dù cùng cực, sống khốn khổ bần dân

Con muốn sống muôn ngàn lần hơn chết!



Những lời này thật vô cùng tha thiết

Là những lời òa vỡ tự trái tim

Xin ngưng tay! Hãy bớt giận! Con xin

Ðể con sống dù không nhìn con nữa!



Con lạy mẹ cha trăm ngàn lạy nữa

Hãy để con – Cho con được sinh ra!

Ngày chào đời bằng tiếng khóc oa oa

Chính là ngày con vô cùng sung sướng!



Xin hãy gắng – Hãy thương con, rộng lượng

Mẹ cha không... tủi hổ bởi con đâu

Con nằm đây, hai tay chắp, khấn cầu

Xin Thượng Ðế cho mẹ cha can đảm!



Cha thương con! Chớ giết con, mẹ nhá!



Little Saigon, CA ngày Nhi Ðồng Quốc Tế



THE S.O.S. FROM AN EMBRYO



I’d like to show you, Mom and Dad!

That I’m a human being with brain, heart and limbs.

Don’t think that I know nothing,

I just can’t speak!



Give me my birth due to my demand

And due to the conscience of humanity.

Let me be a human!

that’s what I hope for long time.

If you kill me you commit a brutal assassination!



Since I am the crystal of endless Love,

beauty and generosity,

Between both of you, Mom and Dad!

That you promised to love me when I’m in this world.



Why are you hating me who is your very blood

and your rare Love?

Let me be a human being though I’m not welcomed by you

Drop me in an orphanage and I will survive by the charity of some organizations or individuals.

I would have a miserable life but it pleases me simply because

I don’t want to die.



On the contrary I want so badly to live my life!

These words are very seriously and earnestly spoken

that come from my very lovely heart,

Don’t get angry, I beg you!

Don’t be embarrassed, either!

Let me survive eventhough you don’t want to see me!



I bow you a hundred thousand times more for not killing me!

The day I salute this beautiful world is the day full of happiness.



Try to survive me! I’m praying the Creator for your courage,

I promise not to bring you humiliation, no matter what!

Love me, Dad!

Don’t kill me, have pity on me, Mom!

Please, please, please!



Little Saigon, CA the World Children’s Day 1999

Xuan Vu TRAN DINH NGOC

Xin đừng phá thai!

(Tại sao ta giết con của ta, tại sao?)


Hôm nay người dân Hoa Kỳ đi bầu, các anh chị em hãy bầu các ứng cử viên thuộc đảng Cộng Hoà vì đảng Dân Chủ ủng hộ phá thai...

Chừng này 20 năm trước cha của Donald chở mẹ của cháu đi khám thai thì mới biết thai nhi bất thường, qua bao ngày cầu nguyện với hàng vạn giọt nước mắt cha mẹ của Donald đã quyết định giữ bầu thai cho đến ngày Donald chào đời ...

Trong thời gian mang bầu, mặc dù rất nhiều người làm việc cho chính phủ cũng như bác sĩ đã khuyên dại và hù doạ rằng đứa bé sẽ bị tàn tật, ngu si, khờ khạo và là gánh nặng cho cha mẹ cũng như xã hội nhưng tất cả những lời lẽ của những kẻ bất lương ấy đã không làm cho cha mẹ Donald đổi ý, cuối cùng vào ngày 22/7/1999 Trinh Nguyen Donald đã chào đời.

Suy nghĩ về thực trạng phá thai của giới trẻ Việt nam ngày nay.


Trong những năm gần đây, loài người đã chứng kiến sự thay đổi không ngừng về kinh tế, khoa học và nhất là sự phát triển vượt bậc của ngành công nghệ thông tin đã làm cho cuộc sống con người ngày được nâng cao.

Đáng tiếc thay, những giá trị đạo đức lại bị sói mòn bởi chủ nghĩa thực dụng, duy vật chất. Hơn nữa, thế giới toàn cầu hóa làm cho con người ngày càng đánh mất lương tâm: họ có thể làm bất kỳ điều gì vì quyền lợi của cá nhân, ngay cả việc dám bỏ đi một sinh linh chưa kịp chào đời. Vấn đề này không chỉ đem đến sự lo lắng cho các bậc làm cha làm mẹ mà còn gây nhức nhối cho những người có trách nhiệm.



Chiều nay, hai vợ chồng bệnh nhân quen ghé Phòng Khám để thăm và cám ơn bác sĩ. Ít trái cây đơn sơ nhưng lòng mình vui lạ, hạnh phúc vì nhờ mình mà gia đình họ đã giữ lại được đứa con trai khỏe mạnh trên đời này.

Chuyện là, em ấy là bệnh nhân bệnh mạn tính lâu năm, phải điều trị thuốc miễn dịch liên tục và liều cao. Em đã có một con trai, nhưng lại “vỡ kế hoạch” thêm một thai nữa. Em cũng tham vấn rất nhiều bác sĩ, gần như hầu hết ai cũng đề nghị em hủy thai vì nhiều lý do.

Vợ chồng em đã tin tưởng đến Phòng Khám của mình siêu âm và xin ý kiến của mình, như là một tham khảo cuối cùng để quyết định, lúc đó thai đã được 15 tuần. Mình đánh giá toàn diện không thấy nguy cơ gì ở thai và đã tư vấn cho họ với góc độ lương tâm. Mình suy nghĩ rằng trên cuộc đời này điều gì quan trọng nhất và đã trả lời ngay: đó là sự sống.

Để ủng hộ, bạn cần truy cập vào meoidunggietcon.com để ghi danh. (VTCG)

(VTC News) - Trước thực trạng Việt Nam đứng thứ 3 thế giới về tình trạng nạo phá thai, nhóm bạn trẻ kêu gọi 100.000 chữ ký để kiến nghị Quốc hội xây dựng và ban hành "Luật cấm nạo phá thai".


Vừa qua, mạng xã hội lan truyền một chiến dịch mang tên #meoidunggietcon, được thực hiện bởi Quỹ từ thiện HTBC Foundation. Chiến dịch phát đi lời kêu gọi 100.000 chữ ký để kiến nghị Quốc hội xem xét xây dựng và ban hành “Luật cấm nạo phá thai” tại Việt Nam.

Anh Lê Hoàng Thạch, người sáng lập HTBC Foundation cho biết, báo cáo của Tổ chức Y tế Thế giới ghi nhận, tại Việt Nam hàng năm có khoảng 300.000 ca phá thai được báo cáo chính thức. Việt Nam cũng là nước có tỷ lệ nạo phá thai cao thứ 3 thế giới, chỉ sau Trung Quốc và Nga.

CHO CON...


Cho con cất tiếng chào đời
Cho con quyền được làm người Cha ban
Cho con chạm đến Suối Ngàn
Từ khi được mẹ cưu mang trong lòng

Mẹ ơi con những ước mong
Một ngày được ngắm ánh hồng ban mai
Khi bình minh dậy hình hài
O oe tiếng khóc phôi thai làm người

Con mong cha mẹ tươi cười
Nhìn con nhỏ bé chào đời trên nôi
Con mang thân phận con người
Mang Hình Ảnh Đấng cứu đời hạ sinh


Em thân mến,

Tôi cảm động và ngững mộ khi nghe công việc em đang làm. Là người nữ mới 17 tuổi, em tình nguyện tham gia nhóm Bảo Vệ Sự Sống tại Giáo Phận Vinh. Cùng với các anh chị lớn, em thu gom các thai nhi từ bệnh viện hoặc những trung tâm phá thai về chôn cất.

Công việc ấy không dễ chút nào. Nó đòi hỏi nơi em tình yêu dành cho những em nhỏ xấu số không được mở mắt chào đời. Ngoài ra, việc thu gom xác thai nhi ấy cũng tốn nhiều thời gian, nhất là khi em đang còn đi học. Bởi đó nhiều lần người thân và bạn bè khuyên em không nên tiếp tục. Tình yêu đã thúc đẩy em dấn thân đến nhặt từng xác thai nhi đưa về nơi an nghỉ cuối cùng.

Em chia sẻ nhóm thường đi thu gom xác vào chiều tối. Có ngày nhóm gom được 20 đến 30 xác tại một bệnh viện. Mỗi người nhận một số xác để lau chùi và cất giữ các thai nhi trong tủ lạnh. Thường cuối tuần nhóm sẽ di chuyển thi hài ấy đến nghĩa trang dành cho các thai nhi. Nơi đây, số ngôi mộ của các thai nhi đã lên tới con số mấy ngàn. Cứ thế, công việc của em ngày này qua tháng nọ thật âm thầm và ý nghĩa.

"SỰ SỐNG LÀ ÁNH SÁNG CHO NHÂN LOẠI"


Tính đổ đồng một ngày chúng tôi phải giúp tư vấn cho khoảng 4 – 5 trường hợp bảo vệ sự sống (BVSS), qua điện thoại, qua tin nhắn, qua E-Mail, qua messenger của Facebook và cả gặp gỡ trực tiếp. Nhiều trường hợp là bạn bè hay người họ hàng biết chuyện, báo cho chúng tôi, nhờ khuyên giúp. Kết quả cũng chỉ được một nửa thôi không phá thai, còn một nửa chúng tôi phải huy động cả Facebook cầu nguyện liên tiếp trong mấy ngày mà cuối cùng có khi vẫn chịu thua, đành mất em bé.

Tình hình BVSS bây giờ không chỉ rơi vào các ca lỡ lầm, bị tình phụ, phá thai do gia đình sợ tai tiếng, nhưng đã cộng thêm rất nhiều trường hợp các đôi vợ chồng có thai 5 – 8 tuần, đi khám, bị các bác sĩ thiếu hiểu biết hoặc thiếu lương tâm, thúc ép phải phá thai với đủ thứ lý do và biện luận nghe có vẻ rất hợp lý và nhân đạo. Chúng tôi nghe các bạn Nhóm Tôbia chuyên đi nhặt và chuyển xác thai nhi ở dòng Chúa Cứu Thế (DCCT) Sàigòn, mếu máo khóc, báo cho chúng tôi biết số lượng hàng đêm cứ tăng lên dần, có khi cả mười mấy kilô chất đầy hai xe honda.

Các cha, các Nữ Tu và anh chị em các Nhóm BVSS ở cả ba miền đã cố gắng nhiều lắm để tư vấn, khuyên nhủ và đưa ra các đề nghị trợ giúp rất tận tình, vậy mà con số phá thai không hề giảm xuống. Các phòng khám và bệnh viện có dịch vụ phá thai do Trung Quốc đầu tư vốn, mở ra nhan nhản khắp nơi với những mời chào hấp dẫn về giá cả, đến nỗi bây giờ đã bắt đầu có loại hình "du lịch phá thai" cho khách các nơi đi chơi Việt Nam rồi phá thai luôn, rẻ và nhanh gọn hơn ở bên nước họ. Bằng chứng là chúng tôi đã liệm xác không ít em bé da trắng, da đen bị giết bằng phương pháp Kovax…

Lỡ lầm


Mai dắt chiếc xe ra cổng. Chẳng biết mình đang nghĩ ngợi gì mà đông xe cấn vào cánh cổng hẹp khu nhà trọ. Ầm. Cô chủ ở căn kế bên với vọng ra. “Đứa nào mà mắt với mũi để đi đâu vậy?” Mỗi ngày cô vẫn cứ phải la toáng lên như vậy vì có mấy tay đi nhậu về ngắc ngư là cứ đâm sầm vào cổng như xe tăng vào dinh Độc Lập vậy. Mai có say đâu. Cả đêm qua trằn trọc suy nghĩ rồi quyết định sáng nay sẽ chạy qua chị Đào. Đã quyết định chắc chắn rồi mà sáng nay dắt xe ra khỏi cổng, chân cứ rệu rã. Chẳng nhấc lên nổi. Cứ như người say vậy.
Cả đêm qua Mai gục đầu bên tượng Đức Mẹ. Sao Mẹ hiền từ dịu dàng quá. Trên gương mặt Mẹ toát lên một nụ cười rất đỗi hiền từ. Mai có cảm giác Mẹ chẳng hề giận mình. Xác hồn Mai đang bị sức nặng ghê gớm của tội lỗi đè lên. Cái tội đó, Mai đoạ đày chính mình kiệt quệ. Mai thấy mình xa lạ với bé Mèo ngoan đạo ngày nào. Còn Mẹ, Mẹ vẫn ở đó, mỉm cười, chờ đợi Mai đến để Mẹ vỗ về, ủi an. Hình như với Mẹ, Mai vẫn là bé Mèo dễ thương ngày xưa, khi mỗi đêm trước lúc đi ngủ vẫn lần chuỗi nguyện gẫm cùng Mẹ. Ngậm ngùi, thổn thức, Mai xin Mẹ thứ tha và hứa với Mẹ sẽ không nghĩ quẩn nữa. Ngày mai, Mai sẽ qua nói hết với chị Đào nhờ chị giúp đỡ.

Reeng…
- Em chào chị!
- Ủa, Mai hả, đi đâu mà sớm vậy nè. Trời ơi. Mà sao nhìn em cứ như người mất hồn vậy, em bị ốm à? Có chuyện gì vậy?


Em rụt cổ cười. Tôi nhìn kỹ Em, đôi mắt một mí tinh nghịch trên khuôn mặt thanh tú trắng trẻo và dáng người nhỏ nhắn. Có lẽ em chỉ vừa học xong cấp ba. Tôi hỏi: “Em còn đi học không ?” – “Dạ học xong lớp 12 là con đi làm liền. Ba má con nghèo nên không có tiền cho con học tiếp. Con đi làm đã được 5 năm rồi”.
Hình minh họa


Vậy là ít nhất Em cũng đến 23 tuổi. Tôi hỏi tiếp: “Nhà em ở Căn Cứ hả ?” – “Dạ, nhưng con đi làm ở Biên Hoà. Con thuê nhà trọ ở với bạn”. Nét hồn nhiên vụt biến trên gương mặt, giọng Em chùng hẳn xuống, cốt cho một mình tôi nghe: “Con đã có một cháu trai”. Tôi ngạc nhiên: “Em đã lập gia đình rồi sao? Thế mà dì cứ ngỡ...”

Như bị chạm vào vết thương chưa lành, đôi mắt Em bắt đầu long lanh nước, giọng nghẹn lại: “Chưa dì ạ. Đó chỉ là kết quả mối tình đầu của con, một mối tình tội lỗi...”

Chuyện của bé Cầu Rầm


“Bịch”! Thứ âm thanh ấy vẫn còn vang mãi trong con ba à. Sau tiếng “bịch” ấy, cơn đau bắt đầu lan ra khắp người con. Con đau lắm. Cơn đau đó thật sự quá sức với một sinh linh yếu ớt đang thoi thóp cố hớp lấy từng chút không khí như con.

Hình minh họa


Trong khoảng khắc bị vứt xuống đường, con thấy bóng một người vụt đi trên chiếc xe máy xù xì không đèn. Chiếc xe vô tình nhanh chóng hòa vào màn đêm đem, để lại tiếng lá xao xác trong gió. Có lẽ đó là người đã cưu mang con trong lòng mấy tháng nay, người con cần gọi là….m…ẹ.., phải không ba?

Nghĩa trang thai nhi ở Huế



Hơn một lần chúng tôi đã có tâm sự về một nỗi buồn của những người Bảo Vệ Sự Sống (BVSS), đặc biệt là phía những anh em Linh Mục chúng tôi. Đó là chuyện ngang qua hàng ngàn trường hợp tư vấn Bảo Vệ Sự Sống, chúng tôi rút ra được một kết luận bàng hoàng: thuyết phục một người Công Giáo bỏ ý định phá thai khó hơn gấp nhiều lần so với một người không phải Công Giáo!
Mới đây, khi mấy anh em chúng tôi có việc phải đi giảng Đại Phúc xa, Mục Vụ BVSS ở Sàigòn chúng tôi phải cậy nhờ đến các cha khác trong cộng đoàn, trong đó có cha An Phong Phạm Gia Thụy. Cha An Phong là Bề Trên Tập Viện của chúng tôi gần hai mươi năm về trước, sau đó ngài còn là cha giáo môn Luân Lý Khai Khoa và Chuyên Biệt cho chúng tôi khi ở Học Viện Dòng Chúa Cứu Thế (DCCT).

Đi xa về, chúng tôi đến chào ngài ngay để cám ơn, ngài vui lắm, bảo là ở Sàigòn trong một thời gian ngắn, ngài đã cứu được mấy ca suýt phá thai. Vừa vui một chút, mặt ngài buồn hẳn đi, chau mày bảo: “Trời ơi, tôi phải mất cả giờ đồng hồ với một ca Công Giáo, trong khi những người không phải là Công Giáo, tôi chỉ nói thoáng qua một chút là họ hiểu ngay rằng không được phép làm như thế ! Đấy là chuyện lạ, đáng phải suy nghĩ, lương tâm của không ít người Công Giáo mình bị lệch lạc dị dạng thế nào đấy...”

Chúng tôi chưa thể làm được một thống kê chi tiết và sâu sát về vấn đề này, nhưng rõ ràng người Công Giáo, đặc biệt là ở những vùng toàn tòng Công Giáo. Nhiều, nhiều lắm những trường hợp thuộc các vùng có truyền thống Công Giáo lâu đời của miền Bắc, miền Trung hay vùng của người di cư 54 vào miền Nam. Nếu có xảy ra với trường hợp gia đình có một bên là Đạo theo, thì ý muốn phá thai lại thường đến từ phía người Đạo gốc!

Rõ ràng khi đối diện với vấn nạn có thai ngoài ý muốn, người ta đã phản ứng ngược với Tin Mừng, chọn lấy quyết định không có một chút gì là Tin Mừng. Họ bám chặt vào những lý luận biện hộ về quy chế xã hội (Tôi là công nhân viên Nhà Nước, bà xã đẻ đứa thứ ba thì coi như tôi bị rắc rối to ! ), về kinh tế sự nghiệp ( Tôi đang làm ăn thua lỗ, lấy gì cho vợ mang bầu, sanh con, rồi còn nuôi ăn học ? ), về danh dự sĩ diện ( Tôi ở trong Hội Đồng Giáo Xứ, mặt mũi nào tôi nhìn cha xứ với lại đọc Sách Thánh khi con tôi chửa hoang ? ), cả về giáo dục đạo đức nữa chứ ! ( Tôi là mẹ chúng nó, lộ chuyện này ra, làm sao mà tôi còn giáo dục được mấy đứa con gái kia ? ). Còn đối với bản thân người phụ nữ có ý muốn phá thai, đó là vấn đề trách nhiệm liên đới chằng chịt với người thân ( Bố mẹ con ở quê có thể phải bị quỳ lạy giữa Nhà Thờ xin lỗi cha xứ và cộng đoàn, thôi thà con chịu tội phá thai còn hơn... ).


Có khá nhiều trường hợp bản thân cha mẹ người phá thai hoặc chính người phá thai lại là người trong các đoàn thể như Giáo Lý Viên, huynh trưởng Thiếu Nhi Thánh Thể, Legio, họ có cách lý luận thản nhiên đến rùng mình: “Phá rồi đi xưng tội, mới chỉ là một giọt máu ấy mà !”

Vấn đề đặt ra là toàn bộ cơ chế của Đạo mà Hội Thánh đã gầy dựng tại Việt Nam hàng mấy trăm năm, lại thêm nếp sống Đạo trong Giáo Xứ từ bao đời với một hệ thống Giáo Lý kín mít từ bé đến lớn, với các ban ngành đoàn thể hàng dọc hàng ngang chằng chịt và chặt chẽ, vậy mà tất cả dường như lại không đương cự nổi với cơn lũ quét của cuộc đời tục hóa. Phải nói là gần như không có tôn giáo nào trên thế giới lại có được cái khung giữ Đạo và sống Đạo hoàn chỉnh như Công Giáo chúng ta. Thế nhưng đến khi giáp mặt với thế gian, chúng ta thấy lộ ra hàng loạt những lỗ hổng, bất cập, suy thoái về Tín Lý và Luân Lý, về lương tri và phán đoán ngay từ trong gia đình ra đến Giáo Xứ, từ cá nhân cho đến tập thể.

Chúng ta không phủ nhận lúa tốt của Tin Mừng vẫn đang lớn mạnh, hứa hẹn những vụ mùa bội thu cho Hội Thánh. Nhưng cạnh đó, chúng ta cũng cần khiêm tốn để tự nhận ra cỏ lùng cũng đang âm thầm đua theo, tăng trưởng dữ dội và bắt đầu hoành hành phá hoại ghê gớm.

Hình như Hội Thánh chúng ta đã làm được nhiều việc lắm, nhưng mạnh về chiều rộng và chiều cao mà chưa thật sự đạt được nhiều về chiều sâu và chiều xa. Người lớn thì kinh hạt lễ lạc quá tốt, giới trẻ thì sinh hoạt các mặt phong trào khá nhộn nhịp rôm rả, nhưng việc huấn luyện lương tâm thì không có hoặc có mà không đủ liều lượng và nồng độ, không cập nhật kịp những phán đoán và nhận định trước sức phát triển quá nhanh của thời đại. Cái nôi yêu thương của gia đình lại ngày càng lỏng lẻo nhợt nhạt, không còn là chỗ dựa nâng đỡ mà ngược lại, lắm khi gia đình còn áp đặt thêm sức ép của vị kỷ hẹp hòi, sĩ diện hão, danh dự bề ngoài. Và hậu quả là con người lấy mình làm trung tâm, Thiên Chúa bị từ khước, Sự Sống bị tổn thương.

Hội Thánh vẫn mở ra liên tiếp trong những năm đặc biệt, thậm chí còn có những năm được gọi là Năm Thánh. Bên cạnh việc nhìn lại quá khứ để vui mừng tạ ơn Thiên Chúa, ắt là chúng ta cần phải dừng lại trong hiện tại để nhận diện những trách nhiệm của chúng ta, Giáo Sĩ cũng như Giáo Dân, Giáo Xứ và gia đình, trong lãnh vực giáo dục Đức Tin, giáo dục lương tâm Kitô Giáo. Rồi chúng ta còn phải định hướng được cho tương lai mình sao cho không lạc bước khỏi con đường mang tên Giêsu.

Riêng trong Mục Vụ Bảo Vệ Sự Sống, đây là thời điểm chưa đến nỗi quá muộn để ngỏ lời kêu gọi toàn Dân Chúa hãy đón nhận và sống theo tinh thần của Evangelium Vitae, một văn kiện có thể xem như là di huấn thiêng liêng về Sự Sống của Đức cố Giáo Hoàng Gioan-Phaolô đệ nhị. Không làm được điều này, lại không chịu làm ngay, chúng ta mắc một món nợ khổng lồ và kinh khủng với các thai nhi trước mặt Chúa và Hội Thánh. Không ít đâu, cả mấy triệu em bé bị giết đi hàng năm tại Việt Nam!

Lm. QUANG UY, DCCT, Chúa Nhật 5.7.2009 – 1.10.2017
Ephata 765


Sáng thứ năm 14 tháng 9, chúng tôi có 3 vị khách đặc biệt đến thăm, đó là vợ chồng anh Giuse Bùi Đức Chính, 45 tuổi, và chị Maria Têrêsa Nguyễn Thị Thúy Hằng, 42 tuổi, bế theo bé gái tý hon là Maria Bùi Nguyễn Minh Anh, chưa đầy 2 tháng tuổi. Anh Chính có giọng nói oang oang hào sảng, kể lại câu chuyện gia đình mình, lúc vui lúc lại ngậm ngùi, anh xin chúng tôi chụp ảnh, ghi lại chi tiết và có thể giảng ở Nhà Thờ hay đăng trên báo, trên Facebook chia sẻ với mọi người như một lời chứng. Anh còn cẩn thận cho cả địa chỉ gia đình ở số 10 đường Tân Hải, phường 13, quận Tân Bình và số điện thoại 0913.895.069 để ai cần có thể liên hệ trực tiếp…



Người bạn vai anh của tôi, một tác giả chuyên viết về các đề tài luân lý đạo đức trong đạo ngoài đời, bảo:
– Anh em mình già rồi, chắc phải nghỉ viết thể loại văn nghị luận thôi. Phải đọc nhiều, nghiên cứu nhiều mới viết được, mệt quá!
Tôi mở lòng:
– Con ong làm mật, con tằm nhả tơ. Nhà Phật bảo đó là “Duyên, Nghiệp”. Nhà Đạo nói đó là “Ơn Gọi”. Bác không bỏ được đâu. Bỏ thì bác suốt ngày hát “cuộc đời vẫn buồn tênh, tình yêu vẫn buồn tênh” hay sao?
Anh cười, cởi mở:
– Mình sẽ nhảy qua viết truyện ngắn. Viết truyện ngắn dễ ẹc ấy mà, cứ phịa ra là xong…

Được tạo bởi Blogger.