CHUYỆN CÂY BÚT CHÌ


Một đứa bé đang nhìn bà viết thư. Được một chốc, nó hỏi: "Bà viết chuyện bà cháu mình phải không? Chuyện kể về cháu phải không?" Bà ngừng viết, bảo cháu: "Đúng là bà viết về cháu, nhưng quan trọng hơn những câu chữ là cây bút chì bà đang dùng đây. Bà mong là khi lớn lên cháu sẽ giống như cây bút này".

Rất ngạc nhiên, đứa bé nhìn cây bút chì, nó chẳng có vẻ gì đặc biệt cả.

TRUYỆN NGẮN: QUYẾT LÊN ĐƯỜNG


(Chú thích: tên nhân vật trong truyện hoàn toàn do tác giả tự đặt, không dựa theo Kinh Thánh.)



Đêm đã khuya.

Những ngọn gió buốt lạnh vẫn xì xào ngoài con đường đã vắng người qua lại. Người ta đã lùi về tổ ấm của mình sau một ngày quần quật nơi ruộng đồng, nơi nương rẫy. Cả vùng đất nông dã này nhịp sống cứ theo guồng quay ấy: Ban ngày nhộn nhịp cuốc bẫm, ban đêm im lìm từng giấc mơ. Nếu lắng tai kỹ, có khi còn nghe thấy cả hơi thở mệt từ ngôi nhà nào đó đã tắt đèn từ lâu.

MÙA ĐÔNG ẤM ÁP

Biên tập: Hồ Thủy

Lưu hành nội bộ

LỜI NGỎ

Đức cha Micae Hoàng Đức Oanh và cha Phêrô Nguyễn Vân Đông

Trong một lần lên Pleiku bằng máy bay để đi Kontum, chúng tôi gồm có: Anh Nguyễn Thành Tấn, chị Trần Ngọc Hải và tôi: Hồ Thủy. Qua sự giới thiệu của chị Ngọc Hải, chúng tôi được biết và quen với Cha Đông vì chị Hải là người thân của Cha. Mặc dù thời gian ở gần Cha, tiếp xúc chuyện trò với Cha rất ít nhưng chúng tôi vẫn cảm nhận được đây chính là "Thiên sứ của người nghèo khó, bệnh tật... ". Và trong lòng chúng tôi đã có sự kính phục, yêu mến lẫn ngưỡng mộ Cha.

Chuyến đi Kontum của chúng tôi thành công ngoài sự mong ước khi được Cha đưa đi viếng Đức Mẹ Măng Đen: đây là lần đầu tiên chúng tôi được viếng Đức Mẹ Măng Đen.

Trên quãng đường đi và về chúng tôi được nghe Cha kể rất nhiều chuyện, qua cách kể chuyện dí dỏm của Ngài chúng tôi không cảm thấy "đường đi sao mà xấu và xa quá".

Trước giờ ra phi trường để trở về Sài Gòn, tôi ngỏ ý với Cha là muốn được viết những câu chuyện về công việc mà Cha đã và đang làm, mỗi câu chuyện là một truyện ngắn, rồi tôi sẽ làm thành một "tuyển tập truyện ngắn" với tựa đề là: "Mùa Đông ấm áp". Nghe tôi "xin" như vậy thì Cha lưỡng lự. Nhưng khi về Sài Gòn rồi, tôi cứ gọi điện thoại; rồi email cho Cha, nói chung là "lì lợm làm phiền Cha", cuối cùng thì Cha cũng đành phải đồng ý nên bảo thư ký của Cha gởi cho tôi tập tài liệu "Những Điều Chia Sẻ " mà Cha đã kể bằng lời trong thời gian Cha bị bệnh và dưỡng bệnh vào năm 2011, rồi từ những lời kể của Cha, viên thư ký đã chuyển thể qua chữ viết. Cha căn dặn tôi là: "Chỉ đọc cho thỏa tính tò mò của con mà thôi".



Đất nước Việt ta là một quốc gia đa tôn giáo. Thiên Chúa giáo du nhập vào nước ta khá muộn nhưng đã kịp hội nhập một cách hài hòa trong văn hóa tâm linh của dân tộc. Người Công giáo Việt Nam đã đồng hành cùng những tín đồ tôn giáo lâu đời trên giải đất Việt Nam trong mấy trăm năm lịch sử. Đặc biệt, chính vì các nhà truyền giáo phương Tây đã tới, tuy chỉ với ý định truyền giáo nhưng đã thúc đẩy sự ra đời của chữ Quốc ngữ mà chúng ta được sử dụng một cách thuận tiện ngày nay. Công lao ấy không hề nhỏ đối với sự nghiệp nâng cao dân trí, tiêu diệt giặc dốt ở Việt Nam sau khi đất nước Việt Nam giành được độc lập.

Nhân ngày lễ Giáng sinh, xin giới thiệu với bạn đọc một truyền thuyết về ngày lễ thiêng liêng của người Công giáo. Thiết tưởng, dù là người không theo Đạo thì hiểu biết thêm về ý nghĩa ngày lễ Giáng Sinh, phải chăng chỉ tốt thêm cho tình cảm đồng bào, dân tộc, tăng thêm tình đoàn kết giữa những người không cùng tôn giáo nhưng cùng là con dân nước Viêt...


Truyện ngắn Noel: Tôi là Maria


Tôi là Maria. Tôi đã đính hôn với Giuse, một chàng thợ mộc giỏi giang và nhân hậu.

MẦU NHIỆM CỦA LỜI ĐOAN HỨA


Nhà thơ Trần Hoà Bình có một bài thơ dễ thương “Thêm một”. Sau khi đồng ý với cổ nhân “Thêm một chiếc lá rụng, thế là thành mùa thu” (Ngô đồng nhất diệp lạc, thiên hạ cộng tri thu), ông viết những dòng thơ đẹp nhưng rất bi quan: “Thêm một lời đoan hứa, lại một lần khả nghi”. Có lẽ nhà thơ đã quá thất vọng với những lời hứa giả dối của thế gian, những lời nói hoa mỹ nhưng rỗng tuếch của các thế lực đương thời, nhưng ông lại chưa có hồng phúc tiếp xúc với “Đấng trung tín trong mọi lời Ngài phán” cho nên lời thơ cứ như khắc khoải, bồn chồn. “Đấng Trung Tín” đã hứa ban hồng phúc cho nhân loại ngay từ ngày sáng tạo, và Mầu Nhiệm Giáng Sinh chính là sự thực hiện và hoàn tất Lời Hứa của thuở ban đầu, để chương trình cứu độ được khai thông, và ân sủng tuôn đổ dồi dào trên nhân loại này qua muôn thế hệ. Thiên Chúa chúng ta là Đấng trung tín cho nên Ngài giữ trọn vẹn mọi lời phán hứa, và con người qua muôn thế hệ có thể gửi trọn niềm tin vào Ngài mà không sợ nản lòng.

Thiên Chúa trung tín với lời hứa vì Ngài quyền năng. Đấng đã dùng Lời của mình mà tạo dựng muôn loài thì chắc chắn Lời ấy, dù là Lời tạo dựng hay Lời đoan hứa, đều có thể thành toàn trong mọi tình huống mà không phải lo bất cứ trở ngại nào trên con đường mà Lời đi tới. Những thế lực trần gian cũng hứa hẹn, và dường như khi người ta càng ý thức cái yếu đuối và hèn kém của mình bao nhiêu thì họ càng hứa liều lĩnh bấy nhiêu. Và lời hứa liều lĩnh thì chỉ có hai mục đích: hoặc là lừa lọc hoặc là trốn trách nhiệm. Các chị Nữ Tử Bác Ái mới đây được hứa cái gì chẳng ai biết, nhưng phải rút lui trong nước mắt, không thể tiếp tục hành trình đi tìm công lý. Có một lời hứa bâng quơ nào đó đã được đưa ra chớp nhoáng, không bảo chứng và không có kế hoạch rõ ràng. Những lời hứa ấy, đáng buồn thay, lại có thể làm cho một số người nhẹ dạ tin tưởng hơn là tin vào Thiên Chúa là Đấng mà thiên thần Gabriel đã làm chứng là “đối với Ngài thì không có điều gì là không thể”. Tối hôm qua, trong Thánh Lễ Xa quê ở dòng Chúa Cứu Thế Sàigòn, khi cùng anh chị em lặp lại ba lần cùng Cha chủ tế “Đối với Thiên Chúa thì không có gì là không thể được”, lòng tôi bỗng cháy lên niềm tin yêu, và vô cùng cảm phục sự lựa chọn sáng suốt tuyệt đối của Đức Trinh Nữ Maria. Mẹ chỉ là một thiếu nữ nhà nghèo, vậy mà Mẹ hiểu hơn ai hết rằng Lời Hứa của Đấng Quyền Năng là lời hứa tuyệt đối.

GIÁNG SINH


Tôi chưa bao giờ thấy bà Claus. Chỉ thấy có Santa Claus. Ông này bụng phệ, râu dài. Dài đến mức độ không thể cho ông ấy ít tuổi hơn cụ Nguyễn Công Trứ được. Cụ Nguyễn Công Trứ sống tới bao nhiêu tuổi? Sách vở cũ đã quằn quại theo ngọn lửa cùng với đợt truy quét “văn hóa đồi trụy” từ ngày cách mạng mới mắt nhắm mắt mở tiếp thu Saigon, nên bây giờ hết cái để tra và cũng chẳng còn cái để cứu gì được. Nhưng cụ có một câu thơ nói tuổi một cách khá tài tình. Ngũ thập niên tiền nhị thập tam. Năm mươi năm trước thì hai mươi ba tuổi. Cứ cho là Santa Claus ngang ngửa với cụ Nguyễn Công Trứ đi. Tuổi đó thì súng ống han rỉ, đạn dược vo lại không biết có còn đủ một viên không. Bà Claus thì lại không có. Làm sao bây giờ cái giống Santa Claus lại sinh sôi nẩy nở dữ dằn đến thế!


ĐÊM LỄ HỘI


Khi đêm xuống và bóng tối bao trùm thành phố thì những ngọn đèn chiếu sáng rực rỡ trong các lâu đài, trong những ngôi nhà, và các cửa hiệu. Những đám đông trong trang phục lễ hội tràn ngập đường phố. Gương mặt của họ thể hiện niềm vui yến tiệc.

Tránh xa sự ồn ào ầm ĩ của đám đông, tôi dạo bước một mình, suy ngẫm về Con Người mà sự vĩ đại của ngài đang được người ta tôn vinh, về vị Thiên tài của mọi thời đại, người đã chào đời trong sự nghèo khó, sống cuộc đời đức hạnh, và chết trên thập tự giá.

Rồi tôi ngẫm nghĩ về ngọn đuốc đang cháy, ngọn đuốc soi sáng ngôi làng khiêm tốn ở Syria bởi Chúa Thánh Linh… Ngài đang vận hành qua mọi thời đại, từ nền văn minh này đến nền văn minh khác để soi rọi chân lý của ngài.

Đến công viên, tôi buông mình xuống chiếc băng ghế thô mộc. Qua hàng cây trụi lá tôi quan sát những đường phố đông đúc người và lắng nghe những bản thánh ca cùng những khúc hát vọng đến từ đám đông trẩy hội.

Để ghi nhớ ngày 22/12/2018, ngày Đức Cha An Phong Nguyễn hữu Long chính thức là Giám Mục Chính Tòa GP Vinh Xin gửi cả nhà bài ký trong chuyến đi Tây Bắc với lớp PhaoLô cùng Đức Cha An Phong...


TÂM TÌNH SAPA
“GOA-CHẦU”


1- Vâng, lời goa-chầu “đầu tiên tôi xin dâng ĐC An Phong Nguyễn Hữu Long, Người đã cho chúng tôi một chuyến đi Tây Bắc tuyệt vời, để chúng tôi có thể cảm nhận được sức sống mãnh liệt của Giáo Hội qua những mảnh đất khô cằn, những con người nghèo khó nhưng hiền hòa, trung thực……và nhất là cảm nhận được những hy sinh, vất vả… của Đức Cha cũng như của các Linh Mục trẻ…Hưng Hóa…

Không “goa chầu” sao được, khi chúng tôi đến Nội Bài giữa trưa nắng chang chang, Đức Cha đã chờ đón chúng tôi từ rất sớm với nụ cười thân tình trên môi…

NHỮNG NGƯỜI ĐẠO SĨ



A – NGƯỜI ĐẠO SĨ THỨ NHẤT


Tôi tên là Gaspar, một trong ba người đạo sĩ đã đến dâng của lễ bên máng cỏ ở Bêlem. Hai người bạn của tôi là Melchior và Balthazar.

Từ lâu rồi, tôi mãi ngắm nền trời sao, và hôm ấy, ngôi sao tôi chờ đợi xuất hiện. Các bạn từng có hình ảnh về sao lạ ở Bêlem, nên các bạn hình dung đó là một ngôi sao khác thường, với một cái đuôi thật dài chỉa thẳng về hang đá. Một ngôi sao mà không ai có thể nhận lầm được.


Họ là đôi vợ chồng hôn nhân khác đạo. Không biết giáo hội rộng ban ơn được phép chuẩn từ bao giờ, nhưng chắc là lâu rồi, ít nhất cũng từ thuở vua Bảo Đại với người đẹp Gò Công Nguyễn Hữu Thị Lan, tức Nam Phương hoàng hậu…

ảnh: dannews.info

Ngày ấy, ở các giáo x­­­­­­­­­­­­­­­­­­­­­­­­­­­­­­­­­­­­­­­­­­­­­­­­­­­­­­­­­­­­­­­­­­­ứ toàn tòng trên kênh, tình trạng hôn nhân khác đạo quả là hiếm hoi. Thế mà anh Lực, chị Thùy nên vợ thành chồng từ thuở “hai xoa ba đập”. Ngày ấy mọi sự đều khó khăn thiếu thốn. Họ làm gì có tiền mua­­­­­­­­ dép. Nhưng có tiền chăng nữa thì dép đâu mà mua?! Thế nên họ đi dép da người, da của chính mình, nghĩa là đi chân không, hay chân đất thì cũng thế. Vậy “hai xoa ba đập” là gì? Là gì ư? Là trước khi lên giường đi ngủ, người ta rửa chân giũ bụi bằng công thức xoa hai bàn chân vào nhau hai lần, đập hai bàn chân vào nhau ba lần, thế là bao nhiêu bụi bặm rơi rụng hết, lại sạch sẽ tinh tươm, không chừng còn thơm tho mùi cỏ dại, mùi lúa con gái, hương đồng gió nội nữa ấy chứ (?).

Rõ ràng đó là những năm khó khăn, thiếu đói, ăn bữa trước, lo bữa sau. Ấy vậy mà người ta cứ yêu nhau, cứ cưới vợ gả chồng, cứ sinh con đẻ cái.

Ấn bản Anh ngữ: The Bible on Praise


Những đoạn văn Kinh Thánh do Merlin R. Carothers chọn

Bản dịch Việt Ngữ: Nhóm Các Giờ Kinh Phụng Vụ
(với sự chấp thuận của tổ chức
Kinh Thánh Cho Mọi Người tại Hoa-Kỳ)

The Bible on Praise


ISBN 978-0943026-03-9

Copyright © 1981 Merlin R. Carothers

Foundation of Praise, P.O. Box 2518, Escondido, CA 92033

TM CN C Mùa Vọng 4

Tung hô Mẹ Thiên Chúa

(Cảm nhận và suy niệm từ Lc 1.39-45)


Sau ngày ấy - ngày Mẹ vâng ý Chúa (Mẹ Maria)
Chịu thai Thánh Tử, nguyên vẹn đức đồng trinh.
Lại được tin, lão bà trong họ mình, (Bà Isave)
Đã sáu tháng, mang thai an mạnh đủ.
***
Mẹ vội vã lên đường mong phục vụ.
Vừa tới nơi, lão phụ nghe lời chào,
Thai hài nhi, trong lòng nhảy lao xao,
Bà lên tiếng, xưng hô Mẹ Thiên Chúa…

MÙA GIÁNG SINH ÊM ÐỀM TRONG CÁC TRUYỆN NGHẸT THỞ CỦA MARY HIGGINS CLARK


Mary Higgins Clark, tác giả của những truyện nghẹt thở ăn khách, có vẻ là một mẫu người sùng đạo. Sự kiện hai trong 18 tiểu thuyết của bà – Silent Night và All Through The Night – được dàn dựng trong khung cảnh an bình, thánh thiện của Mùa Giáng Sinh đã cho người đọc nhận xét đó. Xin sơ lược cuốn truyện All Through The Night như một quà cho mọi người, nhân Mùa Giáng Sinh năm nay.


ALL THROUGH THE NIGHT

All Through The Night, tựa đề của một nhạc khúc Giáng Sinh, đã được dùng làm tên cuốn sách.

Ngay chương đầu cuốn truyện người đọc đã nín thở theo dõi sự việc đang diễn ra...

Còn hai mươi hai ngày nữa mới đến lễ Giáng Sinh. Ðêm đã xuống từ lâu. Bên trong một nhà thờ ở khu Manhattan, thuộc đô thị Nữu Ước, linh mục Ferris đang xem xét mọi nơi, khóa cửa nẻo cẩn thận, tắt đèn, trước khi lui về phòng riêng kế cận nhà thờ nghỉ đêm. Im phăng phắc. Tên trộm Lenny nếp mình sau chỗ xưng tội, chờ vị linh mục đi qua trên đường tiến ra cửa sau nhà thờ. Có tiếng cửa đóng mạnh. Hắn thở phào. Còn lại một mình, hắn ra tay.

TRUYỆN NGẮN: GIẤC MỘNG

(Chú thích: Truyện được tác giả dựa vào Kinh Thánh để viết, việc tên và các sự kiện mà Kinh Thánh không nhắc tới trong truyện hoàn toàn do tác giả tự sáng tạo lên.)

"Thông qua Đức Mẹ Đồng trinh, Thiên Chúa đã ban tặng con mình cho loài người", tranh vẽ năm 1991 của họa sĩ người Anh, Albert Herbert (1925-2008)

Rẹt…rẹt…
Tiếng bào gỗ trong đêm thật ngọt. Những tản gỗ vụn cứ thế ta tả rơi xuống. Miếng gỗ sần sùi dần dần trở nên nhẵn thín.

Giu-se lấy chiếc khăn vẫn vắt trên vai lau vội mồ hôi trên mặt. Chàng với tay lấy chai nước bên cạnh, uống ực. Mai là cái bàn này có thể mang sang cho ông Ri-van ở làng bên. Mỗi cái bàn, cái ghế, hay cái gì mang đi là một khoản tiền, tuy không nhiều, trở về với chàng. Mỗi khoản tiền trở về là ngày trọng đại của đời chàng lại đến gần hơn: Ngày chàng đón Ma-ri-a về cùng nhà với mình.

TRUYỆN NGẮN SONG NGỮ: 

MỘT LỄ GIÁNG SINH TUYỆT ĐẸP



Lúc đó là mùa Ðông năm 1864, một mùa Ðông thật lạnh tại Hiệp chủng quốc.

Cuộc nội chiến giữa hai miền Nam - Bắc Hoa Kỳ đang ở vào thời kỳ ác liệt nhất. Những trận giao tranh giết hại hàng chục ngàn người và những tiểu bang nằm trong vùng trận địa đều chịu cảnh tàn phá đổ nát : nhà cửa bị cháy rụi, nông trại bỏ hoang, đàn bà con nít chạy trốn khỏi nơi lửa đạn, súc vật lang thang đói khát không người săn sóc...Thật là một mùa Ðông lạnh ở ngoài trời mà giá buốt cả trong lòng người.

Những món quà vô ích

(The Gift of the Magi)

Truyện ngắn O'Henry
Thân Trọng Sơn giới thiệu


O'Henry ( 1862-1910 ) , nhà văn Mỹ, tác giả của gần 400 truyện ngắn đăng trong các nhật báo và tạp chí, sau được in trong mười tập truyện. Cuộc đời của Ông rất phong phú : làm nhiều nghề khác nhau ( dược sĩ, vẽ kỹ thuật và kiến trúc, thư ký, đầu bếp nhà hàng, nhân viên công ty địa ốc, nhân viên xưởng in... ), từng tham gia ca hát, diễn kịch, vẽ hí họa, có lúc bệnh nặng, có lúc ở tù. Có lẽ vì thế mà bối cảnh các truyện ngắn của Ông cũng rất phong phú, khắc họa xã hội nước Mỹ thời kỳ cuối thế kỷ XIX, đầu thế kỷ XX. Phần lớn truyện ngắn của Ông có cốt truyện đơn giản, với nhiều tình tiết oái oăm, khắc nghiệt, có khi khôi hài để kết thúc bất ngờ.

Nhan đề trong nguyên tác là "Món quà của những nhà thông thái" ( The Gift of the Magi ), theo sự tích từ sách Phúc Âm, tác giả có giải thích ở đoạn cuối truyện. Để dễ hiểu hơn, người dịch mạn phép đổi lại, như bên trên. Giới văn học thường cho rằng đây là truyện ngắn hay nhất viết về đề tài Giáng sinh.

Một đô la và tám mươi bảy xu. Tất cả chỉ có thế. Và trong đó sáu mươi xu là những đồng xu lẻ, tích cóp mỗi lần một hay hai xu khi kỳ kèo với những người bán tạp hóa, rau cải hay thịt thà cho đến khi mặt mày xấu hổ đỏ bừng lên vì cái kiểu mặc cả như thế bị ngầm hiểu là bủn xỉn. Della đếm tới đếm lui ba lần. Một đô la và tám mươi bảy xu. Và hôm sau là lễ Giáng sinh.


Ngày xưa, có một em bé nhà rất nghèo khổ. Em sống với mẹ trong một túp lều chỉ vừa bằng chiếc chiếu. Không thể gọi chỗ đó là cái nhà hoặc túp lều, vì chỉ là bốn tấm thùng các-tông sờn rách quây lại thành bốn vách, gác qua mấy cây đà cong queo mà người mẹ nhặt được nơi này nơi khác, lợp bằng một tấm ni-lông cũ thủng lỗ chỗ. Tối lại, hai mẹ con co quắp ngủ trên mấy tấm ván nhỏ ghép lại với nhau kê trên mấy khúc cây, bên trên trải một chiếc chiếu cũ đã rách.
Được tạo bởi Blogger.