Ta mừng tuổi ta
(Cảm nhận năm mới)

1. Ta mừng ta đã già thêm một tuổi,
Lại một lần “tờ lịch cũ sang trang”.
Đôi vai gầy mang trọn gánh hành trang,
Dẫu mỏi mệt vẫn qua thềm năm mới.

2. Ta mừng ta còn mỉm cười đi tới,
Còn thấy nắng xuân, còn thở khí trời,
Biết rượu nồng ấm tình bạn đầy vơi,
Biết hạnh phúc và biết rơi nước mắt.

3. Ta mừng ta thấy mình còn góp mặt,
Chia sẻ cho đời dẫu chỉ một câu thơ,
Biết ở nơi kia còn ai đó vẫn chờ,
Vẫn đợi nụ cười, bàn tay để nắm…

4.Ta mừng ta trái tim mình vẫn ấm,
Sương gió dãi dầu mà nào thấy cô đơn.
Chẳng có ai để thù hận oán hờn,
Một chút giận, một chút buồn rồi tan biến…


CƠN BỆNH ƠN BAN

1. Ly thân

Trong Luận Ngữ, ông Khổng Khâu dạy: "Ngũ thập tri thiên mệnh", nghĩa là khi tới năm mươi tuổi, người ta có thể thông suốt chân lý của tạo hóa, tức là hiểu được mệnh của trời. Vậy mà tuy đã vào tuổi U70, nhưng tôi có biết được, hiểu được mệnh trời dành cho tôi thế nào đâu? Ngay như vợ tôi (người bạn đời bốn mươi năm trời má ấp vai kề, sinh cho tôi bốn đứa con, ba gái một trai, tôi có thể nhớ được rõ mồn một, đếm được vanh vách mười bốn nốt ruồi nhỏ to trên tấm thân mỏng mảnh, ngọc ngà, nuột nà, mĩ miều, không tì vết, mà nàng được Chúa thương ban), một con người cụ thể, một nhân vật sờ sờ ra đó, tôi còn không hiểu biết nổi, nói chi tới thiên với mệnh?

Chả là cưới nhau về, tôi lúc nào cũng kính trọng nàng, chắp cánh cho nàng, để nàng hoàn toàn tự do.


“Ví mà con đổi thời gian được/ Đổi cả thiên thu tiếng mẹ cười.” (Trần Trung Đạo)

ƯỚC GÌ


VÍ phỏng thời gian chẳng đổi dời,
MÀ còn đang độ tuổi rong chơi.
CON nguyền lúc trẻ không lười biếng,
ĐỔI lại khi già mẹ thảnh thơi.
THỜI khổ con luôn than buột tiếng.
GIAN nan mẹ chẳng nói ra lời.
ĐƯỢC gì nay được con xin hiến,
ĐỔI CẢ THIÊN THU TIẾNG MẸ CƯỜI.
Được tạo bởi Blogger.