VIẾT SỬ, TRƯỚC HẾT, PHẢI TÔN TRỌNG DỮ KIỆN THỰC TẾ


1/ 

Từ thời phân tranh Đàng Trong/Đàng Ngoài, mở cõi về phương nam, tiếng Việt ngày càng đa dạng. Tỉ dụ, "chánh / chính", "nhứt / nhất", "hường / hồng", "châu / chu", "võ / vũ", "phước / phúc", "thới / thái"..., từng cặp chữ đều đồng nghĩa nhưng phát âm khác nhau tùy vùng miền, có lúc từng cặp chữ này có thể hoán đổi. Tiếng Việt nhờ vậy thêm phong phú. .

Riêng TÊN NGƯỜI (và cả tên địa danh) không được tùy tiện "hoán đổi", mà phải tôn trọng, giữ nguyên cách gọi của cư dân vùng miền.

Thử coi nè, tên gọi thuở lọt lòng của bạn tỉ dụ là "Châu Phước" (淍 福), bỗng dưng có kẻ dựa trên tự dạng này rồi nói phải gọi thành "Chu Phúc" mới đúng âm. Bạn nghĩ gì về kẻ sửa tên?



Vào dịp cuối năm 1956, lúc tôi còn theo học tại trường luật Saigon, thì anh bạn cùng quê là Vũ Năng Phương có gửi cho tôi một tấm thiệp Noel trong đó có ghi tòan văn bản dịch của bài thơ “Tuổi Trẻ” (Youth) của Samuel Ullman. Lời lẽ thật là sâu sắc, đày tinh thần lạc quan và rất ngắn gọn. Bài thơ đã có ảnh hưởng lớn lao đối với tôi từ trên 50 năm nay. Nhưng mãi đến gần đây, nhờ tìm kiếm trên internet, tôi mới có được nguyên tác bản văn bằng tiếng Anh mà tác giả Samuel Ullman viết vào năm 1918 lúc ông đã 78 tuổi. Tòan văn theo nguyên tác và bản dịch sẽ được ghi nơi Phần Phụ Lục kèm theo bài viết này.

Xin trích một vài đọan tiêu biểu như sau : “Không một ai lại già cỗi đi vì những năm tháng trôi qua. Chúng ta già nua bởi vì ruồng bỏ lý tưởng của mình”.” “ Năm tháng có thể làm nhăn nhúm làn da, nhưng sự từ bỏ tinh thần hăng say phấn khởi, thì mới làm tâm hồn chúng ta thêm héo hắt."
Được tạo bởi Blogger.