TM CN C Lễ Chúa Thánh Thần Hiện Xuống

CHÚA THÁNH THẦN HIỆN XUỐNG

(Suy niệm từ Ga 20.19-23)

Các môn đệ trong phòng kín cửa
Chợt thấy hình lưỡi lửa trên đầu.
Thánh Thần Chúa ngự - in sâu
Vào lòng các đấng nhiệm mầu Cứu Tinh.
Đức can đảm hy sinh truyền giáo
Đủ khả năng dẫn đạo thiện nhân…
Lập nên Giáo Hội thế trần,
Mở mang Nước Chúa muôn phần vinh quang.
Nay tín hữu trên đàng thăng tiến
Vững tin vào hiện diện Ngôi Ba.
Bảy ơn ban xuống cho ta,
Cộng đồng dân Chúa chan hòa tình thương.
Dâng Thánh Lễ khiêm nhường cung kính
Tỏ niềm vui, thánh vịnh ca lên
Đoàn chiên cùng với chủ chiên
Một lòng thờ Chúa Nhân Hiền Chí Tôn…

Thế Kiên Dominic


Để trả lời những câu hỏi: “Chuyện của thằng cùi mà cứ lặp đi lặp lại hoài”? Những sáng tác của Hàn Mạc Tử (HMT) ra đời từ rất lâu trước khi ông bị bệnh phong cùi (leprosy)? Không có người cùi nào là thi sỹ hữu danh thứ hai sau HMT? Trong các tác phẩm, HMT không bao giờ nói về bệnh tật của mình.

Về tiêu đề: “Hàn Mặc Tử, Viên Kim Cương Chói Ngời Trong Dòng Chảy Thi Ca Công Giáo Việt Nam”, tôi xin mạn phép đính chính: “Hàn Mặc Tử, Viên Kim Cương Chói Ngời Trong Dòng Chảy Thi Ca Việt Nam”. Vì sao?

- HMT là một “maestro” (bậc thầy) về ngôn ngữ Việt (bác học lẫn dân gian), về thi pháp Việt Hán. Ông rất giỏi về thơ Đường và thơ Cổ Phong, đã cho ra đời những bài thơ “độc” về các thể loại đó lúc còn tuổi thanh niên.
- HMT là một nghệ sỹ đã chơi được những cung bậc cao nhất của thơ tình. Người ta nói những nhà thơ tình VN đứng cạnh HMT trở thành những “đứa bé tập nói”, như thế đó! Chế Lan Viên sinh thời đã từng nói với Xuân Diệu : nếu sau này người đời quên anh, quên tôi thì người ta vẫn còn nhớ HMT.
- HMT là “thi sỹ đồng trinh" của tình ca: say đắm nhất, thánh thiện nhất, trong trẻo nhất.

Hậu bối chúng ta có gì có thể đem so sánh với HMT, Nguyễn Du? Chúng ta tự hào vì mình làm thơ tình post lên mạng không nhận tiền nhuận bút giống như các vị! 
-  Ông Đồ Thơ


Hàn Mặc Tử, Viên Kim Cương Chói Ngời 

Trong Dòng Chảy Thi Ca Công Giáo Việt Nam

Viết về Sơn





Tôi biết đến Sơn qua một người quen và chúng tôi hẹn nhau đi uống cà phê. Vì Sơn không có xe nên tôi tới đón tại nhà ở một con đường hẻm ở ngã tư Phú Nhuận, Sài Gòn. Khi tới nơi tôi mới phát hiện là địa chỉ tôi ghi xuống trên mảnh giấy không phải là địa chỉ của một căn nhà mà là một phòng kho bề ngang không quá một mét rưởi và bề dài chỉ khoảng 6 mét. Sơn sống ở trong căn phòng ẩm thấp, tối tăm, và chật chội này với người mẹ từ sáng tới khuya phải đi làm mướn cho nhà người ta.


Tôi thường xuyên gặp Sơn trong những ngày sau đó. Chúng tôi cùng nhau đi uống cà phê, đi lễ chiều, đi ăn... . Trong những cuộc hẹn này, tôi ngồi nói chuyện với Sơn và lắng nghe em chia sẻ về đời sống khó khăn của mình, cũng như những gì đã đưa em tới con đường ma tuý. Tôi ngỏ ý hỏi Sơn có muốn tự mình cắt cơn ở nhà không thì Sơn đồng ý. Và tôi hứa sẽ hỗ trợ em về tinh thần trong thời gian vật vã. Những ngày cắt cơn thật khó khăn. Sơn ăn không ngon, ngủ không yên, mấy ngày đầu toàn thân bị nhức nhối vì triệu chúng “dòi bò”. Nhưng rồi em cũng dần khoẻ ra.
Được tạo bởi Blogger.