Truyện ngắn: Em ơi! Anh thuộc về Chúa


Một mình trong căn phòng trống vắng, ngồi trên chiếc ghế cạnh bàn học, từ cửa sổ tầng sáu, Cường phóng tầm mắt nhìn về phía bầu trời xa xăm nơi mà mặt trời đang khoác lên mình chiếc áo đỏ rực phản chiếu ánh sáng khắp cả một vùng trời. Bầu không khí trong lành, không còn cảm giác ngột ngạt của buổi trưa nóng nực, làn gió thổi nhẹ khẽ chạm vào da thịt. Nếu như bình thường thì Cường sẽ cảm thấy vô cùng dễ chịu và khoan khoái! Và có lẽ sẽ càng thích hợp hơn để anh chìm đắm trong lời cầu nguyện, một không gian tuyệt vời để anh gặp gỡ Chúa. Nhưng hôm nay, dường như mọi cảnh vật, mọi thứ diễn ra xung quanh Cường đều không màng tới. Anh bỏ ngoài giác quan, gạt ra xa cảm xúc những gì được gọi là tuyệt vời của cảnh vật hữu tình!

TM CN C Lễ Chúa Thánh Thần Hiện Xuống

CHÚA THÁNH THẦN HIỆN XUỐNG

(Suy niệm từ Ga 20.19-23)

Các môn đệ trong phòng kín cửa
Chợt thấy hình lưỡi lửa trên đầu.
Thánh Thần Chúa ngự - in sâu
Vào lòng các đấng nhiệm mầu Cứu Tinh.
Đức can đảm hy sinh truyền giáo
Đủ khả năng dẫn đạo thiện nhân…
Lập nên Giáo Hội thế trần,
Mở mang Nước Chúa muôn phần vinh quang.
Nay tín hữu trên đàng thăng tiến
Vững tin vào hiện diện Ngôi Ba.
Bảy ơn ban xuống cho ta,
Cộng đồng dân Chúa chan hòa tình thương.
Dâng Thánh Lễ khiêm nhường cung kính
Tỏ niềm vui, thánh vịnh ca lên
Đoàn chiên cùng với chủ chiên
Một lòng thờ Chúa Nhân Hiền Chí Tôn…

Thế Kiên Dominic


Để trả lời những câu hỏi: “Chuyện của thằng cùi mà cứ lặp đi lặp lại hoài”? Những sáng tác của Hàn Mạc Tử (HMT) ra đời từ rất lâu trước khi ông bị bệnh phong cùi (leprosy)? Không có người cùi nào là thi sỹ hữu danh thứ hai sau HMT? Trong các tác phẩm, HMT không bao giờ nói về bệnh tật của mình.

Về tiêu đề: “Hàn Mặc Tử, Viên Kim Cương Chói Ngời Trong Dòng Chảy Thi Ca Công Giáo Việt Nam”, tôi xin mạn phép đính chính: “Hàn Mặc Tử, Viên Kim Cương Chói Ngời Trong Dòng Chảy Thi Ca Việt Nam”. Vì sao?

- HMT là một “maestro” (bậc thầy) về ngôn ngữ Việt (bác học lẫn dân gian), về thi pháp Việt Hán. Ông rất giỏi về thơ Đường và thơ Cổ Phong, đã cho ra đời những bài thơ “độc” về các thể loại đó lúc còn tuổi thanh niên.
- HMT là một nghệ sỹ đã chơi được những cung bậc cao nhất của thơ tình. Người ta nói những nhà thơ tình VN đứng cạnh HMT trở thành những “đứa bé tập nói”, như thế đó! Chế Lan Viên sinh thời đã từng nói với Xuân Diệu : nếu sau này người đời quên anh, quên tôi thì người ta vẫn còn nhớ HMT.
- HMT là “thi sỹ đồng trinh" của tình ca: say đắm nhất, thánh thiện nhất, trong trẻo nhất.

Hậu bối chúng ta có gì có thể đem so sánh với HMT, Nguyễn Du? Chúng ta tự hào vì mình làm thơ tình post lên mạng không nhận tiền nhuận bút giống như các vị! 
-  Ông Đồ Thơ


Hàn Mặc Tử, Viên Kim Cương Chói Ngời 

Trong Dòng Chảy Thi Ca Công Giáo Việt Nam

Viết về Sơn





Tôi biết đến Sơn qua một người quen và chúng tôi hẹn nhau đi uống cà phê. Vì Sơn không có xe nên tôi tới đón tại nhà ở một con đường hẻm ở ngã tư Phú Nhuận, Sài Gòn. Khi tới nơi tôi mới phát hiện là địa chỉ tôi ghi xuống trên mảnh giấy không phải là địa chỉ của một căn nhà mà là một phòng kho bề ngang không quá một mét rưởi và bề dài chỉ khoảng 6 mét. Sơn sống ở trong căn phòng ẩm thấp, tối tăm, và chật chội này với người mẹ từ sáng tới khuya phải đi làm mướn cho nhà người ta.


Tôi thường xuyên gặp Sơn trong những ngày sau đó. Chúng tôi cùng nhau đi uống cà phê, đi lễ chiều, đi ăn... . Trong những cuộc hẹn này, tôi ngồi nói chuyện với Sơn và lắng nghe em chia sẻ về đời sống khó khăn của mình, cũng như những gì đã đưa em tới con đường ma tuý. Tôi ngỏ ý hỏi Sơn có muốn tự mình cắt cơn ở nhà không thì Sơn đồng ý. Và tôi hứa sẽ hỗ trợ em về tinh thần trong thời gian vật vã. Những ngày cắt cơn thật khó khăn. Sơn ăn không ngon, ngủ không yên, mấy ngày đầu toàn thân bị nhức nhối vì triệu chúng “dòi bò”. Nhưng rồi em cũng dần khoẻ ra.


Tản mạn về sách ở các nhà sách Công giáo (*)

Chú thích: (*) Bài viết của một linh mục chia sẻ trên fb. Tiêu đề do VTCG tạm đặt.
Bên dưới xin giới thiệu thêm 2 bài viết liên quan được đăng trên web CGvDT.



Κυριος Θεος - Đi một vòng thành phố, ghé vào các Nhà Sách Công Giáo. Tôi giật mình với cảnh tượng trước mắt. Trào dâng lên trong lòng một nỗi niềm bức bối và mỉa mai. Những nơi này đâu còn là nhà sách nữa!

Tranh ảnh tượng tràn ngập, hình ảnh Chúa, Mẹ và các Thánh được treo lủng lẳng, đánh đu trên đầu; đồ thánh, chén lễ, áo lễ kiều diễm trong nhiều tủ kính trang trọng ; các bình-chậu hoa plastique rực rỡ chiếm những vị trí vàng của nhà sách ; còn không gian của sách thì bị teo tóp lại, chỉ còn vỏn vẹn mấy cái kệ ọp ẹp…

Chuyện gì thế này ? - Các cha, các soeurs, các thầy, các dì phước chưa kịp thay đổi bảng hiệu hay sao ? Đáng ra phải ghi là Nhà Ảnh Tượng thì sẽ chính xác hơn là Nhà Sách.

Tôi Hét Lên!




***

Tôi mệt nhọc với cuộc đời,
Tôi khò khè với cuộc sống!
Tôi làm hãng cam, làm anh cai.
Tôi đếm tiền.
Tôi, vợ đẹp.
Tôi, con khôn.
Tôi ung thư.
Tôi hét lên!

. . .

Hai mươi năm rồi, ngày nào tôi cũng mệt thở không ra hơi, đầu nhức căng căng, tim đập hồi hộp, thần mắt khờ khạo; bởi sáng nào cũng vậy, tôi dậy thật sớm, hốt hoảng như người bị ma đuổi, tôi phóng thật lẹ vào sâu trong phòng tắm. Nước ấm dội xuống cuống cuồng, tôi sấy tóc hối hả, tôi chải tóc vội vàng, tôi mặc quần áo thật lẹ, tôi ba chân bốn cẳng phóng ra xe, xe đề máy, tôi biến mất vào dòng đời xe cộ ngược xuôi.

Tách rời dòng xe đen nghìn nghịt như những con bọ hung đông lạnh không nhúc nhích trên xa lộ chằng chịt dọc ngang, tôi kiếm đường tắt, hốt hoảng bẻ trái, lừa lừa quẹo phải, tôi bực bội bấm còi, tôi phóng vội vàng vào hãng cam.


Đại sứ quán Nhật Bản cạnh Tòa Thánh tuyên bố hôm thứ Ba 21 tháng Năm rằng chính phủ Nhật quyết định trao tặng cho Đức Hồng Y Raffaele Farina huân chương Mặt Trời Mọc, và huân chương Bắc Đẩu Bội Tinh. Huân chương Mặt Trời Mọc, làm bằng vàng, là huân chương cao quý nhất nước Nhật trao cho một người ngoại quốc.

Đức Hồng Y Raffaele Farina nguyên là thủ thư của Thư Viện Vatican. Ngài có công rất lớn trong việc sắp xếp lại các tài liệu lịch sử thời Mạc phủ (江戸幕府, Shogunate) đặc biệt những biến cố liên quan đến lệnh cấm Kitô giáo ở vùng Bungo được thu thập bởi cha Mario Marega, một nhà truyền giáo dòng Salesian.

Vòng tròn ơn gọi


1. Từ Đức Trọng Dalat, con trai gọi điện thoại về cho tôi:

- Mẹ ơi ! con muốn xin mẹ một quyết định. Con muốn đi tu. Vậy mẹ muốn con đi tu hay ở nhà đi làm giúp mẹ ?

Thật là bất ngờ, một bất ngờ ngoài sức tưởng tượng và dự liệu của tôi vì tất cả họ hàng bên ngoại ai cũng mong đám cưới của con vào thời gian gần nhất có thể, vậy mà...

Rất nhanh, tôi trả lời con không cần suy nghĩ :
- Con à ! Tất cả cuộc đời mẹ đều là những hồng ân, mà con là hồng ân lớn nhất Chúa ban cho mẹ. Chẳng lẽ mẹ dành con với Chúa? Con cứ đi tu theo ý muốn của con.
- Nhưng nếu con đi, bố mẹ sống bằng cách nào?

- Mẹ có lương hưu dù không nhiều. Bố còn đi làm. Trước mắt sống được, sau này khi bố nghỉ làm, nhà mình còn một phòng trống trên lầu, cho mướn thì cũng đủ trang trải dù không dư giả, con không phải lo. Mà sao quyết định bất ngờ vậy con?
- Con đã dự định cách đây ba năm rồi mẹ, nhưng đến bây giờ con mới nói.

Ở đây tôi nói ngay nếu ai đó học tiếng Tàu để giao dịch, cũng như học tiếng Anh, tiếng Pháp, tiếng Nga..., thảy là chuyện bình thường của mỗi cá nhân.

nguồn ảnh

ĐÂU LÀ CÁI BẪY ĐỂ SAU NÀY PHẢI HỌC TIẾNG TÀU ?

Stt này được viết là nhằm khuyến cáo chúng ta hãy lưu ý về một vấn đề HỆ TRỌNG TRONG KHO TÀNG NGÔN NGỮ của NGƯỜI VIỆT - nếu sa vào cái "bẫy" bài bác việc học/đọc/viết Hán-Việt (tôi ưng gọi là "Việt-Hán" hơn, để nhấn mạnh chúng ta đọc âm Việt khi mượn vỏ văn tự chữ Hán).

Cái bẫy đó như thế nào?

TM CN C Lễ Chúa lên Trời

Mừng lễ Chúa lên Trời

(Suy niệm từ TM. Lc 24. 46-53)


Nhớ xưa các thánh Tông Đồ,
Ngất ngây nhìn Chúa Ki Tô lên Trời.
Vừa nghe thánh chỉ của Người:
“Hãy đi rao giảng kêu mời thế nhân
Trở nên môn đệ hiến thân,
Mở mang Nước Chúa, hồng ân dạt dào.
Đời này công đức càng cao,
Đời sau vinh hiển, trí nào hiểu thông.”

Tông đồ vâng mệnh Cha Chung
Trọn đời phấn đấu, một lòng hy sinh.
Dựng xây Giáo Hội quang vinh
Năm Châu, bốn Biển rạng danh Chúa Trời…

Cộng đoàn tín hữu ta ơi!
Nhìn lên Thiên Quốc muôn đời cao quang.
Với lòng trông cậy vững vàng,
Vâng theo Ý Chúa chớ màng phù vân.
Mai sau qua khỏi cõi trần,
Được lên hưởng phúc muôn phần sáng tươi…
Hôm nay mừng Chúa Lên Trời.
Tung hô danh Chúa với lời thánh ca…
Halleluja ! Halleluia!

Thế Kiên Dominic

Mục sư Fernando Casanova:
Trở lại đạo công giáo và khám phá sức mạnh đơn sơ của tràng chuỗi



fr.aleteia.org, Javier Ordovás, 2016-02-22


Cựu mục sư Tin lành giáo phái Ngũ tuần, tiến sĩ, giáo sư thần học Fernando Casanova không nghĩ lời cầu nguyện của mình lại có tác dụng đến như thế.

Tháng 4 năm 2013, mục sư Tin lành người Porto Rico Fernando Casanova trở lại đạo Công giáo đã làm giới Tin lành latinô-mỹ xôn xao một thời. Từ đó mục sư là người hết lòng bảo vệ Giáo hội với sự hiểu biết Thánh Kinh sâu đậm và cách rao giảng hùng biện, nồng nhiệt của mình.

Chính mục sư Fernando kể tiến trình trở lại đạo Công giáo chầm chậm và đau thương của mình: sau nhiều năm phục vụ tận tâm trong giáo phái Tin lành, mục sư đã phải đi qua năm năm cần thiết để có một sự hoán cải sâu đậm

Tiến trình này bắt đầu bằng cuộc nghiên cứu Thánh Kinh của một Giáo hội duy nhất và hợp nhất được Chúa Kitô thành lập, mục sư Fernando bị mất định hượng do sự bành trướng liên tục của các Giáo hội và các nhóm Tin lành. Nhưng sự sốt sắng của ông chỉ nhằm một mục đích rõ ràng và duy nhất: “không trở thành người Công giáo”. Và mục sư đã nhận được ơn sủng trở lại khi ông khám phá được Phép Thánh Thể của Công giáo.

BIỂN DẬY SÓNG


Hừng đông ló rạng cuốn làn sương mỏng yếu ớt lên không trung. Gió từ biển khơi tắm gội dải đất quê còn ngái ngủ. Mấy chú hải âu thức giấc gọi bầy râm ran. Mặt biển tựa tấm gương lớn lấp lánh ánh bình minh. Tuấn lạc trôi về miền thương nhớ, anh quên đi những nhọc nhằn nơi trốn hoa lệ, anh thả hồn theo dòng nước mát lạnh và để khối cát mịn màng ôm chặt lấy đôi chân! Bức tranh quê hương tuyệt đẹp mà hiếm khi Tuấn được ngắm nhìn! Mảnh đất này chôn dấu bao ký ức vui buồn. Tuấn bồi hồi nhớ về bà nội.

Tuấn sống với bà nội từ nhỏ. Mọi sự anh có được từ tay nội: tình thương, đức tin, niềm hi vọng lòng trắc ẩn vị tha, sự kiên nhẫn,… nội đã hun đúc cho anh. Nội anh luôn dặn dò: “Dù thế nào, cháu vẫn phải luôn nhớ đến Chúa. Cháu sẽ gặp khó khăn, sẽ gặp đau khổ, hay vui buồn... nhưng hãy gọi Người một câu, một câu thôi nghe chưa cháu”. Tuấn luôn khắc ghi nỗi vất vả của bà, nên cố gắng vươn lên, mặc dù sóng đời xô đẩy ngả nghiêng, nhưng tình cảm của anh dành cho nội luôn thiêng liêng và da diết!


CUỘC THI SÁNG TÁC CHO TUỔI THƠ
Bản tin 03

Xin chào quý tác giả và tất cả các bạn,
Hạn chót nhận bài thi được ấn định là 15-7. Từ nay tới đó còn một tháng rưỡi, Ban Tổ chức hy vọng những tuần lễ cuối cùng này, là giai đoạn “nước rút” của cuộc thi, bài dự thi từ khắp nơi sẽ bay về tới tấp.
Trong những tuần qua, với lượng bài phong phú nhận được, Ban Tổ chức đã từng bước rút kinh nghiệm tìm ra cách làm việc nhanh chóng và hiệu quả nhất, để tới những tuần cao điểm, công việc đã đi vào nề nếp. Cũng trong bước dò dẫm ấy, đã phát hiện ra những sai sót có thể dẫn tới nhầm lẫn như những đính chính cuối bản tin này sẽ cho thấy.
Về việc nhận bài dự thi, từ ngày 16/4 đến 28/5/2019 Ban Tổ chức đã nhận được tổng cộng 35 bài văn (19 tác giả), 68 bài thơ (18 tác giả), 5 phác thảo truyện tranh (2 tác giả) và 1 thuộc thể loại khác (1 tác giả). Mời xem trong danh sách đính kèm dưới đây.

TRỌN ĐỜI DÂNG HIẾN

hình minh họa

Sau cơm tối, cha Giám đốc đại chủng viện đi dạo với thầy nghĩa tử Lê Đình Huy. Thầy mới nhận cha được mấy tháng nay, sau khi nghĩa phụ cũ qua đời. Thầy đang theo học lớp Thần 4, đại chủng viện Thánh Giuse Saigon, còn vài năm nữa sẽ chịu chức linh mục. Vì vậy, nghĩa phụ hay gặp nghĩa tử để thắt chặt tình cha con và chuẩn bị cho biến cố trọng đại ấy.

_ Cha con mình cùng quê Đà Lạt. Nhà cha ở đường Hà Huy Giáp. Còn con ở khu nào?
_ Dạ, nhà con gần Thung Lũng Tình Yêu.

_ Gia đình con có mấy anh chị em?
_ Thưa cha, con là con một ạ.

_ Trời đất, con một mà dám đi tu. Không sợ mất giống à? Sao ông bà cố lười đẻ thế?
_ Con được 7 tháng tuổi thì ba mất do tai nạn giao thông. Mẹ ở vậy nuôi con.

_ Cha xin lỗi.Tội nghiệp quá! Ba con cũng là người Đà Lạt chứ?
_ Dạ không. Quê nội con ở Bảo Lộc. Sau khi ba mất, mẹ bế con về Đà Lạt, ở gần nhà ông bà ngoại.

_ Mẹ làm nghề gì?
_ Mẹ con chuyên trồng hoa.

_ Con xin đi tu, mẹ có buồn không? Nội ngoại phản ứng thế nào?
_ Thưa cha, con còn nhớ sáng hôm ấy đi lễ về, con thưa với mẹ:
“Mẹ ơi, mẹ cho con đi tu nhé. Con ước ao làm linh mục từ lâu rồi. Nhưng nếu mẹ gật đầu thì con mới đi”. Mẹ con chết lặng hồi lâu. Đôi mắt buồn nhìn vào cõi xa xăm. Hai hàng nước mắt ứa ra. Ngày hôm sau, mẹ bảo: “Con cho mẹ một tháng suy nghĩ và cầu nguyện”. Từ hôm đó, mẹ ít nói và gầy hẳn đi. Một tháng sau, mẹ trả lời:
_ “Đúng ra, mẹ có quyền trả lời “không”, vì con là lẽ sống duy nhất của mẹ. Nhưng con cái là hồng ân Chúa ban. Chúa ban con cho mẹ, nay Chúa gọi con theo Ngài, mẹ không được từ chối. Mẹ phải học gương Tổ Phụ Abraham, hiến tế đứa con một của mình cho Thiên Chúa. Mẹ phải học gương Mẹ Maria , sẵn sàng thưa “xin vâng” trong bất kỳ hoàn cảnh nào. Thời con gái, mẹ đã một lần xin vâng. Hồi ba mất đi, mẹ cũng xin vâng. Nếu Chúa muốn con theo Ngài, mẹ cũng cúi đầu xin vâng”. Năm sau, con vào chủng viện, cả nội lẫn ngoại đều phản đối kịch liệt, nhất là bên nội, vì con là cháu đích tôn.

NHỮNG CƠN MƯA ÂN SỦNG

Chứng từ thời Internet, bài 4


Tin, bài liên quan:

Từ sau lễ Lòng Chúa Thương Xót năm 2019, những buổi cử hành ban chiều tại Giáo điểm Tin Mừng thường gắn liền với những cơn mưa nặng hạt, có khi tầm tã. Tôi chợt nhớ tới trận hạn hán kéo dài ba năm sáu tháng thời tiên tri Êlia cuối cùng đã kết thúc bằng cơn mưa như trút. Bài viết của tác giả TN trên báo Người Việt ngày 06/3/2018 tại https://www.nguoi-viet.com/viet-nam/giao-dan-tai-viet-nam-khong-thay-doi-suot-43-nam/ nói tới một trận hạn hán kéo dài 43 năm. Cái nhìn của tác giả liệu có gì quá đáng chăng? Tôi nghĩ rằng không.

Theo Niên giám Giáo hội Công giáo Việt Nam 2016, tổng dân số Công giáo là 6.756.303 người (trang 480-481) đem chia cho số người lớn được rửa tội trong năm 2015 là 38.050 người (trang 482), ta được con số 177,5. Phải hơn 177 người mới được một tân tòng . Có người còn nhắc khẽ rằng trong số 177 người ấy thì 176 người bị thất nghiệp, chỉ có một người trẻ dung dăng dung dẻ với một đối tượng người lương, hết hẹn lại hò, từ công viên tới quán nước cho tới ngày “đưa nhau ra trước bàn thờ, đôi lòng thề hứa yêu nhau”…

Đến thăm khu nhà hưu dưỡng của các linh mục, phần nào tôi mới hiểu được cuộc sống của các cha về hưu nơi đây.


Tin, bài liên quan: Xe lăn và hy lễ ban chiều

Theo các cha kể lại, nhà hưu này được xây dựng từ những ngày đầu mới thành lập giáo phận. Nhà được xây 2 tầng, mỗi tầng có 10 phòng, mỗi phòng 4 x 6m, được bài trí và thiết kế khá giống nhau. Hiện giờ, mới chỉ có tầng trệt là được đem vào sử dụng, còn tầng trên thì vẫn “vườn không nhà trống” vì chưa có ai đăng ký đến ở.

Hiện có một ít linh mục đang nghỉ hưu tại đây và đều ở cái tuổi “thất thập cổ lai hy” và có thêm một ít người phục vụ. Mỗi phòng của các cha được ngăn đôi bởi cái ri-đô, bên trong là buồng ngủ, bên ngoài là phòng làm việc và là nơi tiếp khách.

Thời biểu sinh hoạt diễn ra nơi đây ngày nào cũng y chang ngày đó: 4h30 thức dậy; 5h làm Lễ; 6h ăn sáng; 11h ăn trưa; 12h nghỉ trưa; 3h chiều đọc kinh; 6h chiều ăn tối; 7h tối đọc kinh; 9h đi ngủ.

Ngoài những giờ sinh hoạt chung như trên, thời khắc còn lại của các cha nói theo kiểu cố nhạc sỹ Trịnh Công Sơn là “một cõi đi về” trong căn phòng trống trải.

Quan sát, không phòng nào của các cha mà không có cái tivi, có phòng còn có thêm cả đài radio của Nhật. Có phòng mở tivi nói hát cả ngày. Tôi mới hỏi sao cha không tắt tivi mà nghỉ một chút. Ngài bảo: để nó hát cho vui tai con ạ, ở đây ngoài Chúa ra biết bạn với ai ngoài cái tivi!

Buổi chiều, thỉnh thoảng cũng có một vài cha “khỏe mạnh” ra vườn cuốc đất trồng hoa, nhưng chốc chốc lại cố đứng lên dùng tay khỏ khỏ vài cái sau lưng, rồi lại phóng mắt nhìn ra xa như đang trông chờ điều gì đó!

Dù khó nói, nhưng cũng xin nói ra đây ít điều về cái ăn, cái mặc và gặp gỡ của các ngài:

Cái ăn:

Chỉ có mấy người ăn mà trên bàn có đến 2 món; người dùng cơm; người dùng cháo…người xắn tay áo; người để áo lòng thòng; có vị cứ ngồi nhìn vậy mà chẳng thấy ăn uống gì…Nhìn mỗi bữa ăn như thế, tôi lại nhớ tới câu thơ đã đọc từ chỗ nào đó:

Buổi trưa các bạn đã ăn gì
Cơm phở bánh mỳ hay quay đi
Dấu tô mỳ gói không ai biết
Đơn giản vậy thôi chất có gì.

Cái mặc:

Hôm đó tôi tham dự Thánh lễ, đến chỗ “Hãy nâng tâm hồn lên…:” thì thấy mấy người tham dự phía dưới cười khúc khích (tất nhiên là họ không dám cười to) tôi thì không hiểu mô tê răng rứa. Té ra là thế này: vì dây thắt lưng của vị chủ tế không còn ở mức an toàn, nên khi dang tay và lấy hơi để nói “ Hãy nâng tâm hồn lên” thì chiếc quần vô tư từ từ “hạ cánh”.

Gặp gỡ:

Hễ có tiếng xe, dù là xe hơi, xe máy hay có tiếng bước chân là các cửa phòng hầu như đều được mở ra, có lẽ vì các cha nghĩ là khách của mình nên ai nấy luôn ở trong tinh thần đón tiếp. Nếu là khách của mình thì vui cười nói nói, nếu không phải thì các ngài lại hỏi nhau, khách ai đó! Rồi trong chốc lát các cửa phòng lại được khép lại. Hay là hễ có giấy mời tới chỗ này chỗ nọ dù xa hay gần thì cũng quyết đi cho bằng được, mặc dù biết rằng mình đến đó cũng chẳng giải quyết được việc chi. Đúng thật:

Tau ở nhà tau, tau nhớ mi

Nhớ mi nên phải bước ra đi

Không đi mi bảo tau không đến

Tau đến mi hỏi đến mần chi….

Nói ra những điều trên chắc có người nghĩ đã là linh mục là phải sống cảnh như thế. Tất nhiên linh mục là phải hy sinh, nhưng dù gì thì linh mục vẫn là con người như bao người khác.

Ta trở về đúng nghĩa trái tim ta

Là máu thịt đời thường ai chẳng có. XQ.


Hay như lời Tv.

Xin đừng sa thải con lúc tuổi đà xế bóng

Chớ bỏ rơi con khi sức lực suy tàn.

Tất nhiên, Chúa không bỏ rơi ai bao giờ, nhưng để làm được chuyện đó thì chỗ khác có lời dạy:“Hãy gánh lấy tuổi già của cha ngươi chớ làm phiền lòng người khi người còn sống”.

Bởi vậy, ước mong của người viết là chúng ta đừng “nhấc” các cha khi các ngài về già dù là tinh thần hay vật chất ra khỏi “chốn” mà trước đây các ngài đã từng sống và phục vụ, có như vậy chúng ta mới làm tròn chữ hiếu đối với các ngài và nhất là để các ngài khỏi phải sống trong cảnh:

“Bước độc hành đêm dài cô đơn lắm

Đến một mình rồi cũng một mình đi”!!!

Thanh Bình

http://vietcatholic.org/News/Html/207028.htm


CHUYỂN NGỮ TÊN QUỐC GIA, CÒN TÊN CÁC THÀNH PHỐ?


Sức sống ngôn ngữ của mỗi dân tộc nằm ở đâu? Nằm ở việc gieo được lòng tự trọng về ngôn ngữ trong người dân tới đâu, và nằm ở năng lực chuyển ngữ!

(mời đọc bài "Hãy cùng nhau yêu tiếng Việt hơn"). Trong đó tôi có nêu về năng lực chuyển ngữ của tiếng Việt đối với tên các nước: hãy hãnh diện vì tiếng Việt của chúng ta chuyển ngữ được hết. Coi đi, Tây Tạng (Tibet), Đài Loan (Taiwan), Hương Cảng (Hongkong), Tân Gia Ba (Singapore), Đại Hàn (South Korea), Đức (German), Ý (Italy), Pháp (France), Nga (Russia), Nhựt Bổn (Japan), Gia Nã Đại (Canada), Bồ Đào Nha (Portugal), Ba Tây (Brazil), Mễ Tây Cơ (Mexico), Ấn Độ (India)...

Còn tên các thành phố? Có thể mượn cách của người Pháp để tham chiếu.

a/ Trước hết, về cách gọi TÊN CÁC QUỐC GIA: 

Người Pháp họ đầy đủ năng lực chuyển ngữ thành tiếng Pháp mà không việc gì phải dùng "nguyên ngữ" của người bổn xứ, cũng không việc gì phải dùng tiếng Anh (cho dù tiếng Anh là ngôn ngữ phổ dụng nhứt hiện nay).

Chẳng hạn, tên nước "Thụy Điển" - người Pháp không bê nguyên xi tiếng người Thụy Điển gọi tên nước họ là "Sverige", cũng không mắc gì phải xài tiếng Anh là "Sweden" => Mà người Pháp dùng tiếng Pháp để chuyển ngữ là: "Suède".


TM CN C Phục Sinh 6

Yêu Thầy & Giữ Lời Thầy

( Suy niệm TM Ga.14. 23-29)

Lời Chúa:
Yêu Thầy, hãy giữ lời Thầy,
Cha Thầy yêu lại, hứa ngày vinh quang.
Ngôi Ba phù trợ, dẫn đường,
Vững tin có Chúa ngự thường nơi con…

Suy niệm
Ơn quan phòng của Chúa
Bảo đảm vượt gian nan.
Tín hữu cậy trông Chúa,
Bình an Chúa rộng ban…
***Thầy đi, rồi trở lại
Lập Hội Thánh nhân lành
Dẫn dất đoàn chiên Chúa
Nhận ơn phúc hiển vinh…

Thế Kiên Dominic
Được tạo bởi Blogger.