TUẦN LỄ VĂN THƠ CÔNG GIÁO
HỌP MẶT TÁC GIẢ CÔNG GIÁO NHIỀU NƠI

Các tác giả dự lễ Tổng kết Sáng Tác Cho Tuổi Thơ chụp hình lưu niệm trước khi hành hương

Năm 2012, bộ sưu tập thơ Công giáo “Có một vườn thơ đạo” được phát hành để chào mừng kỷ niệm 100 năm sinh nhật nhà thơ Hàn Mạc Tử, 22-9-1912/22-9-2012. Khoảng bốn mươi tác giả có bài trong bộ sưu tập và hơn hai mươi tác giả khác họp nhau tại Chủng viện Qui Nhơn đã ngỏ ý muốn chọn ngày 22-9 hằng năm làm ngày văn thơ Công giáo. Để hưởng ứng và đẩy mạnh ý tưởng ấy, khi tổ chức Giải truyện ngắn Viết Văn Đường Trường, Ban Tổ chức đã quyết định chọn hai ngày 21 và 22-9-2012 làm ngày họp mặt trao giải. Lễ tổng kết Giải Viết Văn Đường Trường được cử hành trong khuôn khổ cuộc họp mặt hằng năm lần thứ bảy tại Quy Nhơn của giới văn thơ Công giáo, nhằm 21 và 22-9-2018. Năm nay, lần thứ tám, tại Quy Nhơn có lễ trao giải cuộc thi Sáng Tác Cho Tuổi Thơ. Thay vì phát hành tập Lưu bút Viết Văn Đường Trường trong dịp ấy, Ban Tổ chức đã gửi quyển sách về các địa phương để mỗi nơi có thể tự tổ chức họp mặt và trao tay nhau tập lưu bút.

Đã có những nơi tổ chức họp mặt rất bài bản. Có những nơi khác cùng nhau ngồi bên tách cà phê. Cũng có những nơi đã chuẩn bị nhưng rồi chưa gặp được: Nghệ An, Hà Tĩnh, Huế và Đà Nẵng. Nếu ai cũng bận thì ta… gọi điện thăm nhau. Một chút lòng cho Chúa và cho nhau đủ làm nên tất cả.

Nữ tu Faustina là ai?



Nữ tu Faustina , qua đời năm 1938 tại Krakovia đã được Ðức Thánh Cha Gioan Phaolô II phong chân phước vào ngày 18 tháng 4 năm 1983 . Chị đã nổi tiếng từ Ba Lan và sau được nhiều quốc gia trên thế giới biết đến qua phong trào Lòng Nhân Ái của Chúa . Chúa Giêsu đã hiện ra và yêu cầu Chủ nhật sau thánh lễ phục sinh là ngày nhớ tới Lòng Nhân Ái của Chuá. 

Nữ tu Faustina sanh vào ngày 25 tháng 8 năm 1905 , là người thứ ba trong 6 người con trong một gia đình nghèo ở Glogowiec . Chị đã đi tu và khấn vĩnh viễn vào năm 20 tuổi . Chị thuộc dòng Ðức Mẹ Từ Bi , làm nhiều nơi trong nhà dòng với nhiệm vụ nấu ăn , làm vườn và gác cửa .

Vào ngày 22 tháng 2 năm 1931 , trong lúc ở tại tu viện Plock , chị thị kiến Chúa Giêsu đã hiện ra với Chị và yêu cầu Chị cử hành ngày Chủ nhật về Lòng Nhân Ái của Chúa Chị nhận ra Chúa Giêsu trong phẩm phục màu trắng với một tay chúc lành còn tay kia chỉ vào tim của Chúa . Tấm hình đã được vẽ lại và truyền đi cả thế giới .

VĂN HOÁ CÔNG GIÁO TRONG LÒNG VĂN HOÁ DÂN TỘC

Nhà thờ Phát Diệm-ảnh trên internet

***

Bùi Công Thuấn

Đã có quá nhiều định nghĩa về “văn hoá”, song mỗi định nghĩa chỉ là một góc nhìn về văn hoá, không thể bao quát chính xác ý nghĩa của thuật ngữ. Theo tôi, Văn hoá là toàn bộ đời sống tinh thần, biểu hiện bằng tất cả những gì con người làm đẹp cuộc sống (hoá là trở thành-Văn là đẹp), tức là sự thể ra bên ngoài, bằng hành động, bằng vật thể, vằng lối sống cái đẹp của đời sống tinh thần. Cái đẹp của văn hoá (khác với mỹ thuật) là cái đẹp nhân văn, là sự tôn trọng con người, là tôn vinh những giá trị Người. Vì thế chiến tranh, xung đột không bao giờ là văn hoá, vì nó tàn sát con người. Những sự đối xử thô bạo với con người đều là vô văn hoá.

Văn hoá giúp phân biệt con người và thú hoang. Phải nhiều ngàn năm con người mới đạt tới trình độ văn hoá hiện nay, trong khi loài vật vẫn sống theo bản năng. Bất cứ hành động nào đem con người trở lại tình trạng bản năng đều là suy đồi. Con người đã nâng hành vi bản năng lên thành ứng xử văn hoá. Chẳng hạn, tính dục là một bản năng, loài vật sinh hoạt tính dục theo mùa, và chúng có thể giao cấu ở bất cứ chỗ nào, lúc nào mà bản năng đòi hỏi. Trái lại, con người có văn hoá, không hành xử như loài vật mà nâng tính dục lên thành giá trị, thành đạo đức, thậm chí thành những điều linh thiêng. Tín ngưỡng phồn thực tôn thờ bộ phận sinh dục nam và nữ và hành vi tính dục nam nữ. Trên trống đồng có những hình ảnh nam nữ đang giao cấu. Trong lễ hội Trò Trám ở Tứ Xã huyện Lâm Thao, tỉnh Phú Thọ, (còn gọi là lễ hội “Linh tinh tình phộc”) đêm 11 tháng Giêng âm lịch, người ta vẫn cử hành nghi thức giao hoan. Tùy theo kết quả cuộc giao hoan ấy mà người ta tin rằng làng được mùa hay kém mùa. Ở Nhật cũng có lễ hội thờ “sinh thực khí”.

“PHẢI TẮM ĐỨC MẸ BẰNG RƯỢU THÔI EM À”

hình minh họa

Cha mất vào những ngày cuối tháng Tư năm 1975, Hùng mới lên hai, Kiều còn trong bụng mẹ. Kiều vừa lên hai, năm 1978, thì Mẹ mất vì sốt rét rừng. Hai anh em mồ côi cha mẹ, phải sống nương nhờ ông bà ngoại những năm mất trắng mùa lúa lịch sử ở đất Bình Tuy này. Hoa cỏ le bỗng dưng nở rộ. Cả làng đi tuốt hạt le về làm gạo ăn qua ngày. Cả củ nần, củ chuối với chút muối hầm cũng bỗng ngon ra.

Kỷ niệm lớn nhất trong tuổi ấu thơ của Hùng Kiều là chuyện ông ngoại thất chí tang bồng, co ro ngồi trong góc nhà tăm tối, lần chuỗi thâu đêm. Nhà có cái đèn hột vịt nhưng chỉ thắp được một lúc rồi tắt đi, để dành cho ngày mai thắp tiếp. “Dầu lửa quý lắm, không dễ gì mua được một lít mà để dành. Mà cũng không có tiền để mua hẳn một lít đâu con ạ”. Ông Ngoại nói.

Ngày có trí khôn, ông ngoại bảo Hùng Kiều lần chuỗi với ông trước khi ngủ. Tượng Đức Mẹ để trên đầu giường. Lần chuỗi xong, hai đứa đi ngủ, ông ngoại ôm tượng Đức Mẹ để nằm một bên gối, lấy tấm khăn phủ lại. Hùng nhớ ông ngoại thường nói: “đã Ngụy rồi mà còn Có Đạo nữa, khó lắm con. Thôi thì cất giấu đi để mai sau sẽ trưng bày…” (một câu kinh cũ trong sách mục lục giáo phận Quy Nhơn)

Nghe Hùng kể đến đây, tôi bỗng liên tưởng đến một mùa chay không chỉ của gia đình ông ngoại Hùng Kiều mà còn là mùa chay của đất nước… Và còn hơn thế nữa một Mùa Chịu Nạn chẳng khác gì Tuần Thương Khó của Chúa Giê-su. Nhà thờ không có Linh Mục, không có Thánh Lễ. Con chiên nươm nướp lo sợ đến toát mồ hôi máu như đêm trong vườn dầu…
Được tạo bởi Blogger.