Tùy bút:

CÂY GIỮA TRỜI - ƠN GỌI CUỘC ĐỜI

.

"...em vô tu 7 tháng hơn, tuần trước em nói: “Em về, hết nổi rồi anh!”
.
Tháng 4 rồi! Cái nóng mùa khô như đã lên đỉnh điểm, hơi nóng cứ táp vào mặt, nóng dễ sợ! Hơn 5 tháng không mưa, đất khô, không khí khô và cây cối cũng héo hắt vì khô.

Một buổi chiều nóng bức, nắng đã nhạt nhưng đất trời cứ như viên gạch trong cái lò nung vũ trụ. Thầy sải bước ở hiên kiệu trước giờ tập hát, 18h10, trời chạng vạng, chỗ sáng úa, chỗ tù mù. Một cơn gió mát thình lình ùa tới, áo dòng bay phùng phình, Thầy khoái chí buộc miệng thì thào một mình: “Ồ! Mát thiệt!”. Lá cây xà cừ xào xạc đổ xuống, thật nhiều, thật nhiều, lá bay, lá rụng rào rào, lá lăn loạn xạ, vung tứ tung trên nền sân xi măng khô khốc. Trên mái ngói lá rơi nghe lóc cóc như tiếng càm ràm: “Gió ơi! Cây đã khô quá, còn ít lá thôi mà gió cũng đùa giỡn làm rơi rụng lá rồi!”.

Nhìn ngọn cây cao ngút, thật cao, hàng cây xà cừ này là “bậc cao niên” trong số cây cối trong đất đan viện. Những gốc cây xù xì to tướng phải hai ba vòng tay mới ôm giáp gốc. Những nhánh cây thưa thớt lá đang lủng lẳng phất phơ trong gió tháng ba, tụi nó chờ đến lúc hết bám nổi, chờ rụng. Mấy cụm lá dày hơn còn kiên cường víu lấy cành thì cũng đã vàng vọt, rồi cũng cuốn theo chiều gió thôi!

TM CN C Thường niên 29

Kiên Trì và Vững Tin

(Cảm nhận từ Lc 18. 1-8)


Nghe Lời Chúa dạy hôm nay,
Chúng ta, dân Chúa, hàng ngày nhớ ghi:
Có ông thẩm phán thành kia
Chẳng tin Thiên Chúa, chẳng hề thương dân.
Trong thành, bà goá tủi thân
Bị điều oan ức đang cần giải oan.
Tới xin thẩm phán cải hoàn,
Bao lần bà tới lại toàn về không,
Bỗng nhiên một buổi lạ lùng,
Động lòng thẩm phán cảm thông giúp bà.

Truyện ngắn

ĐỨA CON CẦU TỰ

---------------------------------


Bị cáo Trịnh Thiên Ân phạm hai tội danh buôn bán vận chuyển ma túy và cướp của giết người. Tòa nhận thấy hành vi trên nguy hại đến xã hội cần phải nghiêm khắc trừng trị, nhưng xét thấy bị cáo có lòng ăn năn nên: tòa tuyên án: 20 năm tù.

Vừa nghe thế, bà nội gục xuống, còn chị Thủy, mẹ Thiên Ân thì mắt ráo hoảnh, rồi tự nói với chính mình: Không phải tại ngài Thánh Giu-se ơi, mà là lỗi tại con, tại con không sống đúng trách nhiệm của một người mẹ.

***

Cuộc đời của anh chị phải nói là như trong mơ, mà biết bao nhiêu cặp vợ chồng khác muốn mơ cũng không được. Gia đình hai bên nội ngoại đều khá giả. Vừa lấy nhau anh chị đã có việc làm và nhà cửa đất đai. Nhưng chồng chị lại không bằng lòng với những gì đang có, anh nói mình phải làm thêm một vài năm nữa rồi có con cũng không muộn, chứ bây giờ sinh con sớm quá.

"TỬ ĐẠO" TRONG ĐỜI TU

ảnh minh họa

Chỉ hơn một tuần nay, tin tức bên nhà tập cứ vọng qua nhà khấn của anh thầy: “T về hôm qua”, “H bị đuổi rồi anh ơi!”, “T vừa về khi sáng anh ạ”, “L đã xin về đời”, “Em đang dàn xếp với mẹ”,…Những tâm sự nặng nề, những tin tức bùi ngùi tiếc nuối,…Đi tu chẳng bao giờ là dễ cả, đúng không em?

***

Hôm nay lễ nhớ thánh Micael Hy, vì là lễ nhớ tự do nên không nêu lên trong thánh lễ, ít ai biết đến ngài. Nhưng mình thì nhớ, vì gần 10 năm nay tôi đều gọi ngài là Bác Hy. Chiều chiều trước giờ nguyện gẫm tối tôi hay đi dạo ở hiên kiệu và đi ngang tượng của ngài. Hiên kiệu là nơi tịch mịch linh thiêng mà tôi thường đến, và ở đó, tượng Thánh Tâm, tượng thánh Hy đã ghi dấu những tâm trạng khó quên cũng những chặng đường ơn gọi của tôi.

Giữa biết bao con đường có thể chọn, tại sao phải là đi tu? Tại sao không phải là đi vào đại học Sư phạm văn mà mình từng ao ước? Tại sao không phải là ngành nhiếp ảnh mà mình đã gởi hồ sơ đăng ký? Phân vân về chính chọn lựa của mình là một tâm trạng ngột ngạt, thật đấy! Đời tu bắt đầu từ những ước muốn nhưng lại tiếp diễn bằng những niềm tin. Ước muốn tu không đủ để ta bền đổ, cảm tính sẽ thay đổi nhưng ơn gọi thì không thể đổi thay theo cảm tính. Vì thế thời gian qua đi là lúc tôi luyện ước muốn và củng cố niềm tin để đi đến xác tín về ơn gọi.

“Chú” T tu gần 2 năm trong bậc Thỉnh sinh, rồi trước khi mặt áo dòng chú em xin về. Thời gian Thỉnh sinh thật đơn giản trong nếp sống, chỉ gọi là làm quen với đời tu mà thôi, nhưng tinh thần của giai đoạn Thỉnh sinh lại không đơn giản chút nào, đó là khoảng thời gian nhiều băn khoăn về ơn gọi, nhiều giằng co chọn lựa khi thấy mấy đứa bạn cùng tuổi đang tung tăng giữa đời với thời sinh viện đại học.

Thời Tập sinh, ôi cái thời hay được gọi là Thiên Thần Áo Trắng, áo dòng khoác vào mình và lên bậc Tập sinh, áo dòng trắng tinh nhưng cũng thấm đầy “máu”. Máu của chiến đấu thiêng liêng, máu của hiến tế linh hồn…Chủ chốt của giai đoạn tập sinh là đời sống thiêng liêng, ở đó em tập sinh phải dùng các phương pháp tu luyện để gột rửa bản thân và tìm sự tương giao với Thiên Chúa. Giai đoạn Tập sinh đặt nền tảng cho cuộc đời dâng hiến, dường như mọi trải nghiệm tâm linh nền tảng đều diễn ra trong giai đoạn này. Ấy thế mà H được chuyển hướng ơn gọi…vì không phù hợp. Đời tu không chỉ là tâm linh, nó còn là đời sống cộng tu giữa mọi người, vì thế đời sống thiêng liêng không phải là lý chứng duy nhất để biện giải cho ơn gọi. Tất yếu, đời sống thiêng liêng phải được biểu lộ ra cuộc sống bằng sự vâng phục, hy sinh, bác ái,…H được cho về vì những lý do cộng đoàn mà xem ra em chưa đáp ứng đủ.

Mình đã suy nghĩ bao nhiêu đó dưới những vòng cung hiên kiệu, Thỉnh sinh và Tập sinh trôi qua trong những suy nghĩ ngập tràn và hàng ngàn những giằng co dao động…Các em Thỉnh sinh và Tập sinh bây giờ cũng sẽ phải qua những suy nghĩ đó và mỗi người lại có những chiến đấu riêng, họ đang tử đạo hằng ngày, sự tử đạo không đổ máu…tử đạo trắng đấy bạn à!

Khấn lần đầu, gọi là Khấn tạm, gọi là “tạm” nên có người lại nghĩ chỉ cần sống tạm tạm thôi! Ồ, không đâu! Khấn tạm là giai đoạn cực kỳ năng động, năng động của tuổi trẻ, lúc ấy mình chỉ mới 22 tuổi! Năng động của giai đoạn khấn tạm là năng động thực hành lời khấn! Tuyên khấn là lúc chính thức mang vào mình trọng trách, phải họa lại cuộc đời Chúa Giesu trong cuộc sống của mình bằng những thực hành lời khấn… Cũng giai đoạn khấn tạm này nhà dòng để cho tu sĩ trẻ tiếp xúc với nhiều thử thách nhằm rèn luyện và thanh lọc ơn gọi. Rất nhiều ơn gọi ra đi trong giai đoạn khấn tạm này. Nếu tập sinh là giai đoạn tập dợt thì khấn tạm là lúc thực tập. Những gì được học sẽ được thực hành…ra chiến trường nào tu sĩ trẻ! Tu sĩ sẽ thực hành sự chiêm niệm ngay giữa hoạt động, tu sĩ sẽ tìm cách trưởng thành và bồi đắp cho bản thân từ tri thức đến nhân cách và tâm linh. Cái cam go của tu sĩ giai đoạn khấn tạm là chiến đấu với tình cảm của mình, vừa là những tình cảm cũ và những tình cảm mới phát sinh. Nhiều tu sĩ trẻ bắt đầu ra trận và không bao giờ trở lại, chiếc tàu ơn gọi được chuyển đường ray và đi sang con đường khác…Có quá nhiều chọn lựa và xem ra tận hiến trong ơn gọi lại là con đường không mấy khôn ngoan! Các em khấn tạm ra rất nhiều…

Còn có thể trở về dòng sau 2 năm học ở Sài Gòn hoa lệ, tôi xem đó là ngày mới bắt đầu tu. Tôi từng nghĩ mình sẽ không thể trở về nữa, tôi từng nghĩ đan viện không còn là nơi tuyệt vời nhất của mình, tôi từng nghĩ đi tu chỉ là giai đoạn tạm thời và tôi phải đi tới trên con đường khác. Những ngày đầu tháng 6, sáu anh em chúng tôi đùm túm từ trụ sở về nhà dòng, tôi cười tủm tỉm và nhớ lại ngày đầu tiên vào Tập viện…À, thì còn tu nữa…Mấy “anh bạn” khấn tạm của tôi, “tụi nó” bằng tuổi hoặc nhỏ hơn tôi vài tuổi thôi, tụi nó đang gánh gồng và chiến đấu nhiều lắm: tiếng gọi của tình cảm, mặc cảm với bạn bè, ray rứt với gia đình, chán chường kinh phụng vụ,…có hàng trăm lý do làm nền cho chọn lựa ơn gọi…Chúng nó đang tử đạo kia kìa…

Thánh Athanasius có thuật ngữ “tử đạo hằng ngày” để diễn tả những chiến đấu thiêng liêng, thánh Cypriano thì có từ “tử đạo trắng” để nói đến gian khó của cuộc sống tu trì, tựu trung là những “tử đạo tinh thần” (martyrium spirituale)…Bao nhiêu em đã ra về, bao nhiêu em còn ở lại, các em tiếp tục chiến đấu bằng hùng tâm dũng chí của mình để làm gì? Mục đích của chúng ta là đi tìm Thiên Chúa. Chúng ta chiến đấu với chính mình, chúng ta giáp mặt tất cả những yếu đuối của bản thân, và chính chúng ta phải hạ gục chính mình. Chúng ta chiến đấu để thanh luyện bản thân và xây dựng con người mới trong Chúa Giesu. Đổ máu, đau đớn, vô cùng đau đớn và mệt nhọc…đó là cuộc chiến của chúng ta…Cuộc sống không bao giờ là dễ dàng và đời tu cũng không nhẹ nhàng như người khác nghĩ…nhưng trong thử thách chúng ta vẫn luôn có những niềm vui, vì “vị thánh buồn là vị thánh đáng buồn”, đúng vậy á. Chúng ta vui vì những cố gắng của mình, đôi khi chỉ đơn giản là có thể kiên trì tiếp tục.

Em thấy rồi đó, bao nhiêu người trước em và ngay trong lớp em, họ đã bỏ cuộc. Có thể đó là đúng đắng, có thể đó là ơn gọi thật sự của họ, nhưng suy cho cùng thì từ bỏ ơn gọi, từ bỏ những xác tín của mình,…là sự thất bại em à. Ơn gọi chỉ thật sự là ơn gọi khi đã qua những thử thách, ơn gọi phải chứng minh được hiệu quả sau những bảo tố kinh hoàng. Nếu đời tu chỉ là an phận và bập bềnh trôi lững lờ qua ngày thì đó không phải con đường hẹp Nước Trời. Nếu đời tu chỉ hoàn toàn là êm dịu thì xem ra đó không phải con đường lên Calve mà Chúa Giesu đã từng đi. Và chắc hẳn “Một bước nhỏ giữa những giới hạn lớn của con người, làm đẹp lòng Chúa hơn là một cuộc sống đúng đắn bên ngoài êm ả trôi qua từng ngày mà không phải đối mặt với những khó khăn đáng kể nào”, như Đức thánh cha Phanxico nói.

***

Từng viên gạch, từng gốc cây, ghế đá ở hiên kiệu thấm đẫm những suy nghĩ và tâm tình của tôi…Tôi tiếp tục đi dưới hiên kiệu, đi ngang tượng Thánh Tâm và Thánh Hy cúi đầu kính bái: “Bác Hy cầu cho con…con cũng tử đạo hằng ngày, cuộc tử đạo trắng mà đời con đã tình nguyện bước vào”.

Martin OCist 

Chiều mưa đan viện 22.05.2019

CHÚA MỚI LÀ TẤT CẢ

Nada te turbe,
nada te espante
todo se pasa,
Dios no se muda,

la paciencia
todo lo alcanza,
quien a Dios tiene
nada le falta
solo Dios basta.

Let nothing disturb you,
Let nothing frighten you,
All things pass away:
God never changes.

Patience obtains all things.
He who has God
Finds he lacks nothing;
God alone suffices.

Đừng để lòng bối rối
Đừng sợ hãi lo âu
Phù vân sẽ qua mau
Thiên Chúa luôn còn mãi

Cứ bền tâm nhẫn nại
Tất cả sẽ ổn thôi
Có Chúa là đủ rồi
Chúa mới là tất cả !


Đình Chẩn dịch


“Tôi phải xưng gì? Tôi phải chính xác hơn? Tôi phải trung thực hơn?”

Tôi đã xưng tội từ rất nhiều năm, nhưng tôi vẫn có cảm tưởng tôi chưa biết xưng như thế nào cho đúng. Đôi khi sau khi xưng tội, tôi tự hỏi: “Tôi phải xưng gì? Tôi phải chính xác hơn? Tôi phải trung thực hơn?”

Cách đây vài ngày, tôi quyết định đi hỏi các linh mục giải tội cho chúng tôi! Và đây là câu trả lời của họ:

1: Khi mình nhìn mình, thì mình đối diện với tội của mình. Nhưng khi mình đi xưng tội thì mình đối diện với Tình yêu, với Lòng thương xót và với sự Tha thứ của Chúa.

2: Sau khi nói từ bao lâu mình chưa xưng tội thì nên nói một ít về tình trạng của mình (độc thân, hứa hôn, lập gia đình và nghề của mình). Linh mục giải tội sẽ khuyên bạn dễ hơn khi cha biết hoàn cảnh của bạn.

TM CN C Thường niên 28

Nhận Ơn Phải Tạ Ơn

( Phỏng theo Lc 17.11-19)


Tin Mừng nghe đọc hôm nay:
Phong cùi là trại đường này Chúa qua.
Mười người thấy Chúa từ xa,
Hô to: Chúa cứu cả nhà chúng con,
Lạy Thầy, lạy Chúa Chí Tôn,
Chúng con tin tưởng Chúa luôn cứu đời.
Chúa rằng: Ta đã nhận lời
Hãy đi trình diện tại nơi hữu quyền.
Mừng vui họ bước đi liền.
Nửa đường sạch bệnh, một tên trở về,
Tìm theo đường Chúa đang đi,
Sấp mình lạy Chúa, miệng thì tạ ơn.
***

Truyện ngắn

CHO THÌ CÓ PHÚC HƠN NHẬN

------------------------------

ảnh minh họa

Sáng xuống nhà cơm, nhìn lên bảng thông tin, thấy hàng chữ to đùng của Cha Bề Trên: “Quý cha nhận được quà Tết, xin gom lại cho cha quản lý để giúp người nghèo”. Hắn gật gù, rồi tự nhủ với lòng mình rằng cần phải chia sẻ nhiều hơn với người nghèo. Tuy không có gì lớn lao, nhưng một hộp sữa, cặp bánh tét…cũng đủ mang tết đến với người nghèo.

***

Từ ngày đi tu, hắn luôn được dạy phải biết chia sẻ với người nghèo, chăm lo cho người nghèo. Và với hắn, mỗi khi có cơ hội được làm bác ái là hắn phấn khởi tích cực tham gia cách nồng nhiệt. Nào là bác ái Mùa Chay, chia sẻ Mùa vọng…nào là bữa cơm cho người nghèo, quà Tết cho người cơ nhỡ vào dịp cuối năm…lần nào cũng vậy, sau mỗi chuyến đi từ thiện, hắn thấy mình thật hạnh phúc vì hắn có cơ hội để sống tốt với lời Chúa dạy.

***

MÁ ƠI MÁ…

----------
Viết để dành tặng cho những ai đang còn mẹ…


Có một điều mà cho đến bây giờ má tôi vẫn còn chưa an lòng cho dù tôi đã là linh mục. Đó là má không thể đứng ra tổ chức Lễ Tạ Ơn Tân Linh Mục cho tôi. Má nói má đã đứng ra lo 10 cái đám cưới cho các chị và em con, chỉ có một mình con là con trai, mà con lại đi tu, má hi vọng một ngày nào đó má cũng đứng ra tổ chức Lễ Tạ Ơn Tân Linh Mục cho con, như má đã lo cho các chị.

***

Vậy là má bắt đầu chắt chiu dành dụm tiền bạc với ước vọng ấy.

***

Bữa được cha giám đốc cho về nhà, tôi gọi mãi, không thấy má ra mở cổng, linh tính báo cho tôi biết má có việc chẳng lành. Người ta báo má bị tai biến mạch máu não, đã được cấp cứu kịp thời, má đang nằm ở bệnh viện. Tôi vội vã đến thăm, vừa thấy tôi má đã khóc. Má nói con là hi vọng duy nhất của cuộc đời má.

***

Rồi tôi lại đi.

***

Má gọi điện bảo tôi về gấp, má có chuyện muốn nói với con. Tôi càu nhàu nói con đi tu đâu dễ về nhà đâu má. Sắp xếp công việc ôn thỏa, xin cha bề trên, tôi mới về thăm má. Bước vô nhà, nhìn thấy má nằm trên võng bõm bẽm nhai trầu, tôi đến bên úp mặt vào ngực má, rồi nín thinh không nói gì. Má ôm tôi khóc. Má nói má nhớ con. Má sợ Chúa cất má về lúc nào không hay. Má có để dành tiền cho con ngày con chịu chức, giờ má đưa cho con, con giữ đi. Chẳng may má chết, các chị tìm thấy tiền này, lại dùng vô việc khác không đúng với nguyện vọng của má.

Thế là má lục lọi ngóc ngách trong canh phòng mãi mới lấy ra được mấy phân vàng. Cái này là tiền mấy chị và người này người kia cho má để má chữa bệnh ngày má nằm viện, má để dành đây cho con, mai mốt con làm linh mục có tiền mà tổ chức lễ. Còn bệnh của má, má xin người ta trợ cấp cho người cao tuổi và lấy thuốc bảo hiểm, con đừng có lo. Tôi nín thinh không nói nên lời. Nghĩ bụng thôi thì cứ giữ cho má vui.

***

Rồi tôi lại trở về Dòng, tiếp tục công việc học tập. Chiếc xe hon-da cũ rích của tôi đến ngày đến tháng, tôi không có tiền để sửa chữa, mà nếu có sửa cũng không chạy được bao lâu. Tôi rất cần một chiếc xe mới để đi học. Má nói con lấy tiền đó để mua xe đi học, nhưng đừng nói má mua. Cứ nói là ân nhân cho con, má sợ mấy chị con lại tưởng má có nhiều tiền đến mượn má. Các chị con cũng nghèo! Mua xe mới đi học, tôi vui lắm. Xe của má mà. Nhưng với các chị, tôi phải nói là ân nhân cho. Nhiều chị nói đi tu sao mà sướng ghê, cái gì cũng có ân nhân cho.

***

Rồi thời gian trôi qua, tôi tiếp tục tu tập. Má lại tiếp tục dành dụm. Ai cho gì cũng cất đó, tằng tiện không dám ăn, không dám uống thuốc chỉ để dành cho tôi.

***

Thế là cũng gần đến ngày tôi chịu chức, má vui lắm.

***

Nhưng trước ngày tôi chịu chức, gia đình của một chị gặp chuyện chẳng lành. Nguy cơ bị siết nhà rất lớn, má đành lấy số tiền dành dụm đó mà dàn xếp công việc. Chị của con cũng là con của má!

***

Ngày Lễ Tạ Ơn của tôi diễn ra suôn sẻ, ai cũng vui cười, chúc mừng. Má khóc thật nhiều khi thấy tôi đứng trên gian cung thánh. Má nói má vui lắm, nhưng đâu đó trong ánh mắt, tôi biết má buồn. Buồn vì không thể tổ chức Lễ Tạ Ơn cho tôi như đã tổ chức lễ cưới cho các chị. Để an ủi, tôi nói, má ơi đừng buồn nữa, con là con của Chúa, Chúa lo, chứ má lo làm gì. Thì má biết thế, nhưng má vẫn áy náy vì không lo được cho con như các chị.

***

Tôi lại về Dòng, thực hiện sứ mạng của một linh mục. Giờ làm cha rồi, có tiền người ta xin lễ, cũng có đồng ra đồng vào, thỉnh thoảng về thăm, mua cho má hộp sữa. Mua đâu được vài lần, má nói con đừng mua sữa cho má nữa, má uống sữa má lại nhớ con.

Nếu má không chịu uống sữa, tôi nghĩ mỗi tháng sẽ về cho má một ít tiền để má ăn trầu. Nghĩ vậy mà từ ngày chịu chức đến nay đã gần hai năm, có khi nào tôi cho má tiền đâu. Bữa nay được nghỉ về thăm má, tôi dành dụm được chút ít, rồi nhét vào tay má một triệu rồi nói, con cho má, má mua trầu ăn. Má không chịu lấy, nói con đi tu sao có tiền. Tôi không dám nhìn ánh mắt của má, nói bữa nay lễ Phục Sinh con có tiền mà.

Má ơi, cả cuộc đời má cho con, mà từ ngày con làm “cha thiên hạ” đến nay, con có thể cho ai đó rất nhiều, nhưng con chưa bao giờ cho má điều gì mà.

***

Chúa nhật Ngày Của Mẹ, tôi chạy về thăm má. Về đến cổng, gọi to: Má ơi, má ơi…, mãi mới thấy má chân thấp chân cao cố đẩy cái xe lăn ra mở cổng cho tôi. Tự nhiên tôi rơi nước mắt, một nỗi sợ tràn ngập trong tâm hồn, sợ một ngày nào đó tôi về nhà mà không thấy má ra mở cổng cho tôi vào.

Má ơi, nếu má không cầm tiền con cho má, nếu mà không uống sữa con mua , thì con để dành tiền, con chắt chiu không hoang phí nữa đâu, con để dành tiền để chuẩn bị cho ngày má được Chúa đưa về trời. Má đã dành cả cuộc đời để cho con, không lẽ con làm cha rồi mà không thể lo cho má một cái đám tang đàng hoàng hay sao?

Tự nhiên tôi muốn hét thật lớn: MÁ ƠI MÁ...

Ngày Của Mẹ 12/5/2019

ĐỂ TẠ ƠN CHÚA, HAY LÀ ĐỂ CHÚA TẠ ƠN CON?



Chuyện hai bà góa

Lời Chúa hôm nay nhắc đến hai bà góa có lòng tin cậy mến Chúa tuyệt đối.

Bà góa thứ nhất, trong bài đọc 1, sách Các Vua:

Bà góa Sarépta chỉ còn một nắm bột trong hũ với một ít dầu trong bình. Thế nhưng, bà vẫn lo đầy đủ cái ăn cho bà, cho con trai bà, và cho Ngôn Sứ Elia, suốt thời gian ông thi hành sứ vụ, bởi vì bà đã vững tin vào Thiên Chúa qua câu nói của tiên tri: “Hũ bột sẽ không cạn và bình dầu sẽ không vơi đi cho đến ngày Chúa cho mưa xuống trên mặt đất”

TUẦN LỄ VĂN THƠ CÔNG GIÁO
HỌP MẶT TÁC GIẢ CÔNG GIÁO NHIỀU NƠI

Các tác giả dự lễ Tổng kết Sáng Tác Cho Tuổi Thơ chụp hình lưu niệm trước khi hành hương

Năm 2012, bộ sưu tập thơ Công giáo “Có một vườn thơ đạo” được phát hành để chào mừng kỷ niệm 100 năm sinh nhật nhà thơ Hàn Mạc Tử, 22-9-1912/22-9-2012. Khoảng bốn mươi tác giả có bài trong bộ sưu tập và hơn hai mươi tác giả khác họp nhau tại Chủng viện Qui Nhơn đã ngỏ ý muốn chọn ngày 22-9 hằng năm làm ngày văn thơ Công giáo. Để hưởng ứng và đẩy mạnh ý tưởng ấy, khi tổ chức Giải truyện ngắn Viết Văn Đường Trường, Ban Tổ chức đã quyết định chọn hai ngày 21 và 22-9-2012 làm ngày họp mặt trao giải. Lễ tổng kết Giải Viết Văn Đường Trường được cử hành trong khuôn khổ cuộc họp mặt hằng năm lần thứ bảy tại Quy Nhơn của giới văn thơ Công giáo, nhằm 21 và 22-9-2018. Năm nay, lần thứ tám, tại Quy Nhơn có lễ trao giải cuộc thi Sáng Tác Cho Tuổi Thơ. Thay vì phát hành tập Lưu bút Viết Văn Đường Trường trong dịp ấy, Ban Tổ chức đã gửi quyển sách về các địa phương để mỗi nơi có thể tự tổ chức họp mặt và trao tay nhau tập lưu bút.

Đã có những nơi tổ chức họp mặt rất bài bản. Có những nơi khác cùng nhau ngồi bên tách cà phê. Cũng có những nơi đã chuẩn bị nhưng rồi chưa gặp được: Nghệ An, Hà Tĩnh, Huế và Đà Nẵng. Nếu ai cũng bận thì ta… gọi điện thăm nhau. Một chút lòng cho Chúa và cho nhau đủ làm nên tất cả.

Nữ tu Faustina là ai?



Nữ tu Faustina , qua đời năm 1938 tại Krakovia đã được Ðức Thánh Cha Gioan Phaolô II phong chân phước vào ngày 18 tháng 4 năm 1983 . Chị đã nổi tiếng từ Ba Lan và sau được nhiều quốc gia trên thế giới biết đến qua phong trào Lòng Nhân Ái của Chúa . Chúa Giêsu đã hiện ra và yêu cầu Chủ nhật sau thánh lễ phục sinh là ngày nhớ tới Lòng Nhân Ái của Chuá. 

Nữ tu Faustina sanh vào ngày 25 tháng 8 năm 1905 , là người thứ ba trong 6 người con trong một gia đình nghèo ở Glogowiec . Chị đã đi tu và khấn vĩnh viễn vào năm 20 tuổi . Chị thuộc dòng Ðức Mẹ Từ Bi , làm nhiều nơi trong nhà dòng với nhiệm vụ nấu ăn , làm vườn và gác cửa .

Vào ngày 22 tháng 2 năm 1931 , trong lúc ở tại tu viện Plock , chị thị kiến Chúa Giêsu đã hiện ra với Chị và yêu cầu Chị cử hành ngày Chủ nhật về Lòng Nhân Ái của Chúa Chị nhận ra Chúa Giêsu trong phẩm phục màu trắng với một tay chúc lành còn tay kia chỉ vào tim của Chúa . Tấm hình đã được vẽ lại và truyền đi cả thế giới .

VĂN HOÁ CÔNG GIÁO TRONG LÒNG VĂN HOÁ DÂN TỘC

Nhà thờ Phát Diệm-ảnh trên internet

***

Bùi Công Thuấn

Đã có quá nhiều định nghĩa về “văn hoá”, song mỗi định nghĩa chỉ là một góc nhìn về văn hoá, không thể bao quát chính xác ý nghĩa của thuật ngữ. Theo tôi, Văn hoá là toàn bộ đời sống tinh thần, biểu hiện bằng tất cả những gì con người làm đẹp cuộc sống (hoá là trở thành-Văn là đẹp), tức là sự thể ra bên ngoài, bằng hành động, bằng vật thể, vằng lối sống cái đẹp của đời sống tinh thần. Cái đẹp của văn hoá (khác với mỹ thuật) là cái đẹp nhân văn, là sự tôn trọng con người, là tôn vinh những giá trị Người. Vì thế chiến tranh, xung đột không bao giờ là văn hoá, vì nó tàn sát con người. Những sự đối xử thô bạo với con người đều là vô văn hoá.

Văn hoá giúp phân biệt con người và thú hoang. Phải nhiều ngàn năm con người mới đạt tới trình độ văn hoá hiện nay, trong khi loài vật vẫn sống theo bản năng. Bất cứ hành động nào đem con người trở lại tình trạng bản năng đều là suy đồi. Con người đã nâng hành vi bản năng lên thành ứng xử văn hoá. Chẳng hạn, tính dục là một bản năng, loài vật sinh hoạt tính dục theo mùa, và chúng có thể giao cấu ở bất cứ chỗ nào, lúc nào mà bản năng đòi hỏi. Trái lại, con người có văn hoá, không hành xử như loài vật mà nâng tính dục lên thành giá trị, thành đạo đức, thậm chí thành những điều linh thiêng. Tín ngưỡng phồn thực tôn thờ bộ phận sinh dục nam và nữ và hành vi tính dục nam nữ. Trên trống đồng có những hình ảnh nam nữ đang giao cấu. Trong lễ hội Trò Trám ở Tứ Xã huyện Lâm Thao, tỉnh Phú Thọ, (còn gọi là lễ hội “Linh tinh tình phộc”) đêm 11 tháng Giêng âm lịch, người ta vẫn cử hành nghi thức giao hoan. Tùy theo kết quả cuộc giao hoan ấy mà người ta tin rằng làng được mùa hay kém mùa. Ở Nhật cũng có lễ hội thờ “sinh thực khí”.

“PHẢI TẮM ĐỨC MẸ BẰNG RƯỢU THÔI EM À”

hình minh họa

Cha mất vào những ngày cuối tháng Tư năm 1975, Hùng mới lên hai, Kiều còn trong bụng mẹ. Kiều vừa lên hai, năm 1978, thì Mẹ mất vì sốt rét rừng. Hai anh em mồ côi cha mẹ, phải sống nương nhờ ông bà ngoại những năm mất trắng mùa lúa lịch sử ở đất Bình Tuy này. Hoa cỏ le bỗng dưng nở rộ. Cả làng đi tuốt hạt le về làm gạo ăn qua ngày. Cả củ nần, củ chuối với chút muối hầm cũng bỗng ngon ra.

Kỷ niệm lớn nhất trong tuổi ấu thơ của Hùng Kiều là chuyện ông ngoại thất chí tang bồng, co ro ngồi trong góc nhà tăm tối, lần chuỗi thâu đêm. Nhà có cái đèn hột vịt nhưng chỉ thắp được một lúc rồi tắt đi, để dành cho ngày mai thắp tiếp. “Dầu lửa quý lắm, không dễ gì mua được một lít mà để dành. Mà cũng không có tiền để mua hẳn một lít đâu con ạ”. Ông Ngoại nói.

Ngày có trí khôn, ông ngoại bảo Hùng Kiều lần chuỗi với ông trước khi ngủ. Tượng Đức Mẹ để trên đầu giường. Lần chuỗi xong, hai đứa đi ngủ, ông ngoại ôm tượng Đức Mẹ để nằm một bên gối, lấy tấm khăn phủ lại. Hùng nhớ ông ngoại thường nói: “đã Ngụy rồi mà còn Có Đạo nữa, khó lắm con. Thôi thì cất giấu đi để mai sau sẽ trưng bày…” (một câu kinh cũ trong sách mục lục giáo phận Quy Nhơn)

Nghe Hùng kể đến đây, tôi bỗng liên tưởng đến một mùa chay không chỉ của gia đình ông ngoại Hùng Kiều mà còn là mùa chay của đất nước… Và còn hơn thế nữa một Mùa Chịu Nạn chẳng khác gì Tuần Thương Khó của Chúa Giê-su. Nhà thờ không có Linh Mục, không có Thánh Lễ. Con chiên nươm nướp lo sợ đến toát mồ hôi máu như đêm trong vườn dầu…

NHỮNG ĐÓNG GÓP CỦA ĐẠO CÔNG GIÁO VỚI VĂN HOÁ VIỆT



Đạo Công giáo du nhập vào nước ta từ đầu thế kỷ XVI. Các sử gia Công giáo lấy mốc năm 1533 vì có ghi trong Khâm định sử thông giám cương mục. Nhưng tư liệu này không chắc chắn vì ghi theo “ dã sử”. Hơn nữa, giáo sĩ Inikhu nói ở sách này, cho đến nay vẫn không ai rõ tung tích. Đồng thời cả trong phần “ cương” và “mục” của sách trên cũng nói rằng, “ trước đã có lệnh cấm rồi”. Chứng tỏ tôn giáo này có trước cả thời điểm 1533. Tuy nhiên, có thể khẳng định chắc chắn, đạo Công giáo đã có nhiều đóng góp với văn hoá Việt.

VÔ CẢM
---//---
(suy niệm Tin Mừng Chúa nhật XXVI Thường niên năm C)


Có một bà mẹ trẻ, bế theo đứa bé đến cổng nhà Dòng than thở nghèo khổ và xin cho tiền xe về miền trung. Thấy chị ta đáng thương, lại có con thơ, nên một cha quản lý đã cho chị số tiền về xe và còn cho thêm đồ ăn cũng như sữa cho chị và cháu bé. Thế nhưng xui cho chị ta, ngay chiều ngày hôm đó cha quản lý lại chạy qua xứ khác để dâng lễ, nào ngờ cha thấy chị ta cũng đang xin tiền cha xứ bên đó và cũng với câu chuyện xin đủ tiền xe về quê. Đến lúc này cha mới biết mình bị lợi dụng lòng tốt, bị lừa đảo.

Vâng thưa cộng đoàn! Những chuyện như thế xảy ra rất nhiều và các cha thường khuyên phải cẩn thận để không bị lừa như thế nữa.

Thật vậy, trong đời sống thường ngày, rất nhiều người trong chúng ta bị lợi dụng lòng tốt. Vì thế, chúng ta thường chọn phương án làm như không nghe, không thấy những hoàn cảnh khó khăn mỗi khi ra đường. Chính vì thế, chẳng biết khi nào mà con người trở nên vô cảm với nhau.

NĂM SỰ VUI.


SUY NIỆM MẦU NHIỆM TRÀNG HẠT MÂN CÔI
VỚI LINH MỤC THI SĨ
PHANXICÔ XAVIÊ NGUYỄN XUÂN VĂN.(1)



Tháng Mân Côi lại trở về.

Con cái Mẹ Maria sẽ lần hạt sốt sắng hơn trong tháng nầy, cầu nguyện nhiều cho nhân loại đang lao đầu vào những cuộc tranh chấp và sẵn sàng đi tới chiến tranh tự hủy diệt. Cầu nguyện cho Giáo Hội cũng lao đao giữa biển đời sóng gió.

Để giúp cho việc suy niệm các Mầu nhiệm Vui, Thương, Mừng… thêm sâu lắng nhất là các bạn thích thơ ca, linh mục Antôn xin sao lục những đoạn thơ trích trong Sứ điệp Tình Thương của linh mục thi sĩ Phanxicô Xaviê Nguyễn Xuân Văn, người đã chuyển Tin Mừng Đức Giêsu Kitô qua gần 10.000 câu thơ lục bát. Một hiện tượng đã khiến bao người kinh ngạc.

http://www.cgnl-nn.com/?p=161

Thi sĩ Đình Bảng nhận xét :

“Nhưng để gọi là diễn ca Phúc Âm bằng thơ lục bát Việt Nam ở mức độ nghệ thuật, có lẽ duy chỉ một mình Nguyễn Xuân Văn xứng đáng chiếm giải khôi nguyên. Ông ngồi riêng một chiếu, chiếc chiếu cạp điều, được dệt bằng cây cói thơm mùi hương dầu của biển, của đất, của người Phú Yên nầy.”

….

“Tôi nói đến 9764 câu thơ lục bát của Sứ Điệp Tình Thương, vì chúng đã ở trên đỉnh cao có thể ngang tầm với ca dao, đồng dao và những nhà thơ phù thuỷ về lục bát như Nguyễn Du, Tản Đà, Huy Cận, Nguyễn Bính. Đây là một trường hợp đặc biệt nhất trong cõi thi ca nhà đạo mình…

sản phẩm minh họa

Xin chào,

Đính kèm đây một sản phẩm có tính minh họa, tựa đề: “Bông Hồng Nhỏ, tập 1, Giáng sinh an lành”, được lắp ghép từ kết quả cuộc thi SÁNG TÁC CHO TUỔI THƠ, làm vội để kịp trao tay các tham dự viên về dự họp mặt trao giải. Nó còn rất khập khiễng: Nội dung chưa xuyên suốt theo một chủ đề, “truyện ngắn” quá “dài” đối với học sinh cấp I, lời văn của truyện thích hợp hơn với học sinh cấp II, và còn thiếu những trang sinh hoạt vui chơi sống động.

Rất mong các bạn nghiên cứu những bất cập của bản thảo làm thử này và rút kinh nghiệm để cùng chúng tôi xây dựng những tuyển tập thật tuyệt vời cho các cháu học sinh cấp I.
Được tạo bởi Blogger.