Linh Mục Trần Lục, Nhà Văn Công Giáo



Sự đóng góp của Linh mục Trần Lục vào công trình xây dựng nền văn hóa dân tộc không hạn định ở trong nghệ thuật thánh sự mà thành công tiêu biểu, như nhiều người biết, là nhà thờ Phát Diệm dung hợp kiến trúc tôn giáo Đông phương và Tây phương. Trong lãnh vực văn học, Linh mục Trần Lục cũng đã có những cống hiến đặc sắc, xứng đáng với danh hiệu nhà văn công giáo. Thật vậy, Linh mục Trần Lục là kịch tác gia kiêm đạo diễn tuồng Thương khó và và nhà thơ giáo huấn, giảng dạy giáo lý và luân lý, nên trong một bộ văn học sử Việt Nam đại toàn ắt sẽ xếp Linh mục Trần Lục vào thành phần những nhà văn có khuynh hướng về đạo lý.


THƠ SONG NGỮ VIỆT-ANH

TIẾNG KÊU CỨU CỦA THAI NHI



Con muốn tỏ cho mẹ cha được biết

Con đã là người với tim óc, tứ chi

Mẹ cha đừng nghĩ, con chẳng biết gì

Chỉ có nói là con chưa biết nói!



Hãy sinh con ra! Nghe theo tiếng gọi

Của chính con - Của nhân loại lương tri

Cho con thành người – Con mong mỏi quá đi!

Nhẫn tâm giết - Tội sát nhân gớm ghiếc!



Con, kết tinh của tình yêu tha thiết

Của mẹ cha - Của linh khí, anh hoa

Của yêu thương - Của tình ái chan hoà

Của son sắt - Của tơ duyên vĩnh cửu!



Sao giờ đây mẹ cha lại dè bỉu

chính đứa con, giọt máu của mẹ cha?

Chính đứa con đã kết nụ đơm hoa

từ ân ái - từ tình yêu trân quí?



Cho con ra đời – Dù không hoan hỉ

Bỏ con nơi bố thí, viện tế bần

Dù cùng cực, sống khốn khổ bần dân

Con muốn sống muôn ngàn lần hơn chết!



Những lời này thật vô cùng tha thiết

Là những lời òa vỡ tự trái tim

Xin ngưng tay! Hãy bớt giận! Con xin

Ðể con sống dù không nhìn con nữa!



Con lạy mẹ cha trăm ngàn lạy nữa

Hãy để con – Cho con được sinh ra!

Ngày chào đời bằng tiếng khóc oa oa

Chính là ngày con vô cùng sung sướng!



Xin hãy gắng – Hãy thương con, rộng lượng

Mẹ cha không... tủi hổ bởi con đâu

Con nằm đây, hai tay chắp, khấn cầu

Xin Thượng Ðế cho mẹ cha can đảm!



Cha thương con! Chớ giết con, mẹ nhá!



Little Saigon, CA ngày Nhi Ðồng Quốc Tế



THE S.O.S. FROM AN EMBRYO



I’d like to show you, Mom and Dad!

That I’m a human being with brain, heart and limbs.

Don’t think that I know nothing,

I just can’t speak!



Give me my birth due to my demand

And due to the conscience of humanity.

Let me be a human!

that’s what I hope for long time.

If you kill me you commit a brutal assassination!



Since I am the crystal of endless Love,

beauty and generosity,

Between both of you, Mom and Dad!

That you promised to love me when I’m in this world.



Why are you hating me who is your very blood

and your rare Love?

Let me be a human being though I’m not welcomed by you

Drop me in an orphanage and I will survive by the charity of some organizations or individuals.

I would have a miserable life but it pleases me simply because

I don’t want to die.



On the contrary I want so badly to live my life!

These words are very seriously and earnestly spoken

that come from my very lovely heart,

Don’t get angry, I beg you!

Don’t be embarrassed, either!

Let me survive eventhough you don’t want to see me!



I bow you a hundred thousand times more for not killing me!

The day I salute this beautiful world is the day full of happiness.



Try to survive me! I’m praying the Creator for your courage,

I promise not to bring you humiliation, no matter what!

Love me, Dad!

Don’t kill me, have pity on me, Mom!

Please, please, please!



Little Saigon, CA the World Children’s Day 1999

Xuan Vu TRAN DINH NGOC

NHÂN NGÀY LỄ TẠ ƠN LINH MỤC

ảnh minh họa


Có một người hỏi: “Ông cha ấy hôm nay mới tạ ơn Chúa? Thế lâu nay không có tạ ơn sao cha?”

Lời ông thánh Phaolô vẫn luôn vang lên với hết mọi người chúng ta: Có điều gì nơi anh em mà anh em đã không nhận lãnh?... Anh em có được là gì thì cũng là nhờ ơn Thiên Chúa. Thành ra, tạ ơn phải là tâm tình luôn phải có trong đời sống con người. Và tâm tình đó phải có một cách thường xuyên và liên tục, bởi trong từng giây phút của cuộc sống, ân huệ Thiên Chúa vẫn tuôn trào không ngơi nghỉ.

Nhưng trong những chuỗi ân huệ đó, có những lúc người ta đón nhận những ân huệ đặc biệt, niềm vui quá lớn, hạnh phúc ngập tràn, một mình tạ ơn không thể thỏa lòng. Tôi muốn mời anh em chị, bà con xóm giềng, bạn bè thân hữu … cùng với tôi để hát to lên, cùng nhảy múa để tạ ơn Chúa vì ân huệ tôi được đón nhận. Giống như ông Đavít ngày xưa, cảm nhận tình thương của Chúa, ông nhảy múa như thằng điên … Tân Linh mục hôm nay cũng thế, ngài muốn mời tất cả mọi người thân thích, ruột thịt đến để cùng chia sẻ, hát to lên với nhau để tạ ơn Thiên Chúa vì thiên chức linh mục đã nhận được.

Tùy bút:

CÂY GIỮA TRỜI - ƠN GỌI CUỘC ĐỜI

.

"...em vô tu 7 tháng hơn, tuần trước em nói: “Em về, hết nổi rồi anh!”
.
Tháng 4 rồi! Cái nóng mùa khô như đã lên đỉnh điểm, hơi nóng cứ táp vào mặt, nóng dễ sợ! Hơn 5 tháng không mưa, đất khô, không khí khô và cây cối cũng héo hắt vì khô.

Một buổi chiều nóng bức, nắng đã nhạt nhưng đất trời cứ như viên gạch trong cái lò nung vũ trụ. Thầy sải bước ở hiên kiệu trước giờ tập hát, 18h10, trời chạng vạng, chỗ sáng úa, chỗ tù mù. Một cơn gió mát thình lình ùa tới, áo dòng bay phùng phình, Thầy khoái chí buộc miệng thì thào một mình: “Ồ! Mát thiệt!”. Lá cây xà cừ xào xạc đổ xuống, thật nhiều, thật nhiều, lá bay, lá rụng rào rào, lá lăn loạn xạ, vung tứ tung trên nền sân xi măng khô khốc. Trên mái ngói lá rơi nghe lóc cóc như tiếng càm ràm: “Gió ơi! Cây đã khô quá, còn ít lá thôi mà gió cũng đùa giỡn làm rơi rụng lá rồi!”.

Nhìn ngọn cây cao ngút, thật cao, hàng cây xà cừ này là “bậc cao niên” trong số cây cối trong đất đan viện. Những gốc cây xù xì to tướng phải hai ba vòng tay mới ôm giáp gốc. Những nhánh cây thưa thớt lá đang lủng lẳng phất phơ trong gió tháng ba, tụi nó chờ đến lúc hết bám nổi, chờ rụng. Mấy cụm lá dày hơn còn kiên cường víu lấy cành thì cũng đã vàng vọt, rồi cũng cuốn theo chiều gió thôi!
Được tạo bởi Blogger.