https://template.canva.com/EADah3dXgfY/1/0/400w-Ww3uiGNHTik.jpg



Xin chào quý Cha và anh chị em,


Một tin vui đặc biệt: Chào mừng kỷ niệm 350 năm tác phẩm Sấm Truyền Ca, diễn ca lục bát 5 quyển đầu của Cựu ước, do cha Lữ Y Đoan, một trong những linh mục thế hệ đầu của Gp Đàng Trong chúng ta.

Cha Lữ Y  (Louis)  Đoan sinh năm 1613 tại Kẻ Chàm, Quảng Nam, soạn xong quyển Sấm Truyền Ca bằng chữ Nôm khi còn là Thầy Giảng năm 1670. thụ phong Lm tại Quảng Ngãi năm 1676 và hai năm sau đó qua đời, 1678,

Lời Tòa Soạn: Bài viết của anh Nguyễn Xuân Văn, thuộc cộng đoàn Đồng Hành Gia Đình Thánh Tâm tại Worcester, MA viết cho một tờ đặc san trong giáo xứ. Qua bài viết này, anh giới thiệu và trình bày với mọi người trong giáo xứ, “Thế nào là một cộng đoàn Đồng Hành” theo cái nhìn của anh. Xin đăng lại để cùng chia sẻ với anh chị em Đồng Hành khắp nơi. Và xin cám ơn anh Văn thật nhiều.



Có lẽ bạn sẽ ngạc nhiên và sẽ không đồng ý với tôi khi đọc cái tựa đề ở trên. Trong đầu bạn sẽ có những câu: “Cái gì? Chúa mà rất nhỏ à. Bố láo. Chúa thật vĩ đại và bao la chứ, .v.v.” Vâng tôi đồng ý với bạn là Chúa thì rất vĩ đại và bao la. Nhưng ở đây tôi muốn nói “Chúa của bạn hay nói rõ hơn là Chúa ở trong con người bạn, trong tâm hồn của bạn và của tôi thì rất nhỏ.” Điều này đã làm cho tôi băn khoăn, suy tư rất nhiều. Tôi đã đi tìm lý do tại sao “Chúa của tôi, Chúa ở trong tôi lại rất nhỏ” và làm sao để cho Chúa lớn lên trong tôi. Lần lượt tôi xin chia sẻ những gì tôi đã khám phá ra trong cuộc hành trình đời sống đức tin của tôi.






TÚI THAN



Năm Đạt 20 tuổi, Đạt học đàn với tôi. Lúc đầu việc học có tiến bộ rõ vì Đạt cần cù, chăm chỉ. Vài tháng sau, tôi nhận ra Đạt thiếu năng khiếu. Đạt lại kém trí nhớ. Người mù mà kém trí nhớ thì khó học cao được. Các bạn cùng lớp Đạt đã học được những kỹ thuật phức tạp hơn Đạt nhiều. Đạt chuyển hợp âm còn vụng về lắm. Dù mọi lý do, tôi vẫn không nói thật cho Đạt biết điều ấy. Khi vào làm việc tại trường mù này, tôi đã thỏa thuận với ban giám hiệu rằng tôi không bao giờ từ chối một học sinh mù vì lẽ người ấy thiếu năng khiếu. Người mù còn mấy thứ giải trí ngoài âm nhạc đâu. Cho dù việc học nhạc không biến họ thành nhạc sĩ, việc đó cũng đủ an ủi họ.

Hai năm sau, Đạt cũng chỉ đủ sức đệm cho mình những bài hát đơn giản. Một hôm Đạt gặp tôi và nói:

-Thầy ơi, chắc con xin nghỉ.

Được tạo bởi Blogger.