(Ảnh minh họa)

Truyện số 5:
Thủy dừng xe trước Ngã Tư. Trời nắng như đổ lửa. Thời gian dừng chờ trên 99 giây lận. Mọi khi hẳn là sẽ bực dọc lắm, nhưng hôm nay cô chẳng còn tâm trí nào để ý đến điều đó mà chỉ chống chân một cách vô thức, đầu óc quay cuồng vì những luồng suy nghĩ trái chiều đang làm loạn trí óc cô…

***

Thủy sinh ra trong một xóm đạo nghèo. Cô nỗ lực vươn lên bằng con đường học tập và thi đỗ điểm cao vào trường Đại học Sư phạm. Giả như gia đình cô giàu có, có lẽ cô đã “đi đường khác”, nhưng trường Sư phạm đúng là phù hợp nhất rồi, vừa được miễn học phí lại vừa có điều kiện đi dạy thêm mà vẫn không lo ảnh hưởng đến chuyên môn nghiệp vụ. Nhưng cuộc sống Sinh viên không phải lúc nào cũng thuận lợi như dự tính. Sau một học kỳ đạt được tất cả các mục tiêu: giành học bổng, tiền dạy thêm đủ trang trải cuộc sống và giữ được sức khỏe tốt; sang học kỳ 2, Thủy bắt đầu vướng rắc rối.

Nguyên nhân là học sinh cô dạy thêm vướng vào chuyện tình cảm, lại chuẩn bị thi Tốt nghiệp cấp ba, thi Đại học nên Thủy phải tăng cường dạy dỗ và giám sát con bé, đến cuối kỳ cô bị đuối sức, sốt cao đúng vào ngày thi môn cuối cùng, dù cố lết đến giảng đường để thi nhưng vẫn trượt. Nhà trường bố trí cho một “học kỳ phụ” vào hè để tạo điều kiện cho Sinh viên qua môn cơ sở, kịp đăng ký môn chuyên ngành ở kỳ ba. Và Thủy gặp Hải, anh là giảng viên môn học này.

Lớp chỉ vỏn vẹn có tám sinh viên nên Thủy được cử ra làm đại diện để tiện liên hệ lịch học với thầy. Lúc sắp thi, thầy bỗng dưng nhắn cho Thủy: “Thứ bảy em qua nhà tôi lấy bài luyện thi nhé”. Thủy thấy sờ sợ, vì lúc học thầy có vẻ để ý đến cô rồi, lần này thầy bảo đến nhà là sao, tại sao không bảo đến trường nhỉ, hay là do đang nghỉ hè? Thôi để cho chắc, Thủy rủ cô bạn đi cùng vậy.

Tới nơi, một căn hộ chung cư khá sang trọng, vừa bước vào Thủy đã thấy sự lo lắng của mình thừa. Ngay chính giữa phòng khách là bàn thờ Chúa, chứng tỏ thầy là người Công giáo. Trên tường bên là bức ảnh thầy và một đứa trẻ khoảng hai tuổi trong trang phục “Ông già Noel”, có lẽ là con trai thầy, dù trông thằng bé dường như không có nét giống bố.

Thầy lịch sự mời hai đứa:

- Các em ngồi chơi, để thầy vào lấy đề…

Nói xong thầy đá mấy bộ đồ chơi vào góc phòng rồi vơ mấy bộ quần áo bẩn đang vứt lung tung trên sàn nhà, đi vội vào trong. Thủy để ý thấy nhà cửa có vẻ lộn xộn như lâu ngày không được dọn dẹp.

- Dạ, vâng ạ…


- Đây rồi, thầy cũng đã hướng dẫn cụ thể trong đề, em về phô-tô rồi phát cho các bạn làm thử, thứ hai thầy chữa bài rồi tuần tới thầy cho thi theo lịch nhé, nhớ nhắc các bạn đi đủ!

- Dạ vâng ạ.

- Các em thông cảm, nhà bừa bộn quá, thiếu bàn tay phụ nữ…

- Ơ, vậy là…

- Ừ, vợ thầy mất hai năm nay, khi thằng bé còn nhỏ, thầy đang gửi nó bên nội, cũng tính dọn dẹp nhà cửa thì các em đến.

- Ôi vậy thì để bọn em giúp thầy ạ.

Tự dưng hai đứa thấy thương bố con thầy ghê, xắn tay dọn dẹp nhà thầy luôn dù thầy từ chối. Rồi sau đó cứ cuối tuần, Thủy lại đến giúp thầy dọn dẹp, thầy trả công bằng cách giới thiệu cô thêm việc dọn dẹp cho nhà bạn bè thầy, thế là cô lại có thêm thu nhập để trang trải cuộc sống, bù lại phần trượt học bổng kỳ hai. Điều kỳ lạ là thầy không bao giờ nhắc đến vợ, trong ngôi nhà không có chút hình ảnh nào của chị ấy cả, đã có lần Thủy thắc mắc, thầy chỉ ậm ừ: “Vì thằng bé còn nhỏ, thầy không muốn gợi lên ký ức đau thương cho nó”.

Có lần tình cờ Thủy gặp thằng bé, nhưng nó cũng không có khái niệm gì về mẹ cả nên mọi nghi ngờ của cô đều tan biến. Cô tin lời thầy - một người lịch sự, đáng kính và tốt tính, đúng như mẫu hình thánh Giuse bổn mạng của thầy. Và rồi cô đã yêu thầy lúc nào không hay, một tình yêu âm thầm, đơn phương, kiểu như cô hầu gái yêu ông chủ vậy.

Hai năm sau, lúc Thủy đang dọn nhà, thầy bỗng dưng lên tiếng:

- Thủy này, em ngừng lại, tôi có chuyện hệ trọng muốn nói…

- Dạ vâng ạ.

Thủy đáp lời, lòng không khỏi băn khoăn. Cô tháo găng tay, chỉnh trang quần áo rồi ngồi xuống.

- Em biết đấy, em sắp ra trường rồi, đã có dự định gì cho tương lai chưa?

- Dạ…em chưa. Hay thầy tính không thuê em dọn nhà nữa ạ…

- Đúng thế!

Thủy sốc, cô thật sự buồn, nhưng cũng ngạc nhiên khi thấy thầy mỉm cười. Rồi bỗng dưng thầy nhỏ nhẹ:

- Thực ra là, chuyện này hơi khó nói. Em biết đấy, thằng bé nó cũng quý em, em làm mẹ nó nhé…

Thủy càng sốc mạnh hơn, mặt cô từ tái mét chuyển sang ửng hồng.

- Thực ra là… Hải lại ngập ngừng… là anh quý em từ lâu rồi, nhưng phần vì là thầy trò, phần là do… tôi nói thật… em biết đấy… tôi mọt sách, không có biết cưa tán gì cả, nên tôi cầu hôn em đường đột thế này, mong em đồng ý, tôi muốn đơn giản, nhanh gọn… Tôi biết em còn trẻ, em muốn một cuộc tình lãng mạn, một màn tỏ tình đầy hoa dưới nến, nhưng có lẽ tôi không làm được, tôi hứa sẽ bù đắp cho em bằng sự quan tâm, chăm sóc sau này. Tôi dự tính xin cho em một chân trợ giảng, rồi học xong Thạc sĩ sẽ được đứng lớp…

Thủy xấu hổ đến quằn quại, nhưng cô á khẩu không nói được lời nào, bởi cô đã thầm yêu Hải từ lâu. Đôi lúc cô cũng thấy như là định mệnh vậy, hai cái tên Thủy - Hải, hai tên thánh Maria - Giuse là do Chúa sắp đặt để dành cho nhau chăng. Cô vô thức líu ríu theo chân Hải khi anh cầm lấy tay cô, thì thầm: “Mình sang nhà anh, cũng coi là ra mắt bố mẹ, rồi ta đưa cu Tí đi công viên chơi nhé”.

Ngày hôm ấy có lẽ là ngày hạnh phúc nhất đời Thủy, ba người đi chơi với nhau rất vui vẻ và đêm ấy Thủy đã rơi vào vòng tay Hải. Chút ân hận vì lỡ “ăn cơm trước kẻng” của cô đã bị xua tan khi ngay sau đó Hải đề nghị cô đi thử váy cưới ngay ngày mai. Tất cả đến nhanh như một giấc mơ…

…Và cũng đi nhanh như một giấc mơ…

Sáng hôm sau, Chúa nhật, Thủy vừa bước ra khỏi cửa hông Nhà thờ thì có người kéo tay cô lại, là một người phụ nữ mặt bự phấn:

- Này, cô là gì của anh Hải vậy?

- Dạ, là…học trò ạ - Thủy trả lời ngập ngừng - Chị là ai mà sao lại hỏi vậy ạ?

- Học trò gì mà đưa nhau đi lễ thế này, vợ sắp cưới chứ gì?

- Dạ, mà sao…

- Eo ơi, khốn nạn!

- Sao, chị bảo sao?

- Sao sao cái gì? Giật chồng người khác chứ sao với trăng gì nữa!

- Ơ! Chị không được xúc phạm người khác! Tôi không…

- Sao hả, sao hả… À, đúng rồi, hay là, hay là… Lão Hải bảo cô là cái Giang chết rồi hả, không đâu, nó còn sống sờ sờ ra đấy, chỉ là bị ruồng bỏ thôi.

Nói xong, người phụ nữ ngúng nguẩy quay đi. Thủy vội kéo tay cô ta lại:

- Chị, chị kể cho em đi, sao chị biết rõ vậy ạ?

- Này nhé. Để đây kể cho mà nghe. Năm năm trước cái Giang có bầu thì bị thiên đầu thống, bác sĩ khuyên nó phá thai để chữa bệnh nhưng nó không nghe, đến khi sinh thằng bé thì bệnh trở nặng nên bị mù. Nhà lão Hải thất đức lắm, đưa cho mẹ cái Giang một cục tiền rồi dẫn nó về quê, còn nói với mọi người là con bé đã chết khi sinh con, nhưng tôi thì biết rõ nó còn sống, vì tôi là bạn cùng quê với nó mà, tết nào về chả ngồi khóc với nó. Tôi thấy cô có vẻ hiền lành, đừng làm cái việc thất đức ấy nhé. Đây này, hình của nó đây, nếu cô không tin, tôi cho cô địa chỉ về xác minh.

Nói rồi chị ta bật smartphone lên cho Thủy xem một hình một người phụ nữ khá xinh đẹp dù đeo kính đen che gần hết mặt đang ngồi bệt ở thềm nhà, tay phải cầm cây gậy nhỏ, quả đúng là một người mù. Thủy sốc nặng nhưng vẫn xin chép lại địa chỉ của Giang, lòng quyết tâm tìm ra sự thật. Một lát sau, cô lê bước ra cổng Nhà thờ, đã thấy bố con Hải đứng đợi, anh không hề trách móc mà chỉ hỏi nhẹ: “Ở lại làm việc kính Đức Mẹ à”. Thủy nghẹn đắng, cô không trả lời nổi mà chỉ gật nhẹ đầu.

***

Thủy kiếm cớ không đi xem váy cưới nữa, cáo về nhưng thực ra là chạy xe xuống quê Giang. Cô khóc nức nở khi từ xa nhìn thấy Giang y như người phụ nữ kia kể, đang được mẹ dìu về nhà, mặc áo dài, chắc cũng đi lễ về. Cô vội quay xe trở lại Thành phố, lòng ngổn ngang trăm mối.

Tin tin, tin tin. Tiếng còi xe và cả tiếng một thanh niên bông đùa: “Đi đi người đẹp ơi” làm Thủy giật mình trở về với thực tại. Trễ rồi! Lại đèn đỏ, lại thêm hơn 99 giây cho cô suy nghĩ chăng? Bởi vì cô vẫn chưa chọn được hướng đi tiếp theo: Rẽ phải về quê mình để lấy lại thăng bằng; đi thẳng về Thành phố vạch mặt tên Sở Khanh kia hay rẽ trái lên Đền thờ Đức Mẹ - Thánh bổn mạng mà ăn năn sám hối tội lỗi của mình?!

Đèn giao thông nhấp nháy thay màu. Thủy định chuyển làn, thốt nhiên có ý tưởng xẹt qua đầu khiến cô quay xe trở lại: “Tại sao cu Tí cũng chẳng có nét nào giống mẹ Giang cả…”

Thủy lại chợt nhớ, đã có lần Hải từng kể rằng, năm xưa chị Giang đã từng tha gia nhóm “Bảo vệ sự sống” của Nhà thờ, có phải chăng…

  (Thánh lễ Truyền chức Phó tế tại Nhà thờ Chính tòa Xã Đoài 03/12/2020)

Truyện số 4:
Tin “Cậu Cả Cường” sắp được chịu chức Phó tế làm “chấn động” cả Giáo Xứ. Người gật gù khâm phục: “Kiên trì rồi cũng bền đỗ”, kẻ lại nửa đùa nửa thật: “Tự hào gì đâu, các bạn đồng môn đã chịu chức Linh mục từ lâu rồi, giờ mới lên Phó tế là quá muộn, chắc đến khi đỗ Cụ thì về hưu luôn ấy”. Mặc. Ông Quỳnh vẫn cứ vui. Ở cái tuổi “thất thập cổ lai hy” này biết còn mấy quyển lịch nữa, đợi được tới ngày con lên Chức Thánh là ông mãn nguyện rồi. Ông biết tính con ông, có tài nhưng cũng quá nhiều đam mê. Hồi nó quyết định thi Chủng viện, ông cản mãi chẳng được. Rồi nó học hoài không “ra trường”, ông sốt ruột lắm, tính gọi về. Thôi thì mang tiếng tu xuất cũng được, chứ đến U50 vẫn chưa thành “Cha Cường” thì xôi hỏng bỏng không cả…

***

Cao Chính Cường, một cái tên thật “kêu” ông đặt với hy vọng nó sẽ là người mạnh mẽ, có chính kiến. Nhưng thằng bé dường như ngược lại, nó “nghệ sĩ bẩm sinh” với lắm thứ tài lẻ, nào vẽ tranh, nào đàn, sáo, nào hát, diễn kịch. Nó không đẹp trai nhưng mấy cô ca đoàn cứ bu vào như kiến. Nó thanh minh là chẳng qua các em muốn nhờ nó vẽ cho bức tranh báo tường hay đệm đàn cho em ấy hát thôi, nhưng ông thừa biết nó có duyên, cái thằng lẻo mép đó đến mẹ nó còn bị lừa nữa là lũ con gái nít ranh. Nhưng rồi một buổi chiều đẹp trời, năm lớp 12, nó hùng hồn tuyên bố:

- Con sẽ đăng ký trường Xây Dựng, khoa Kiến Trúc. Sau khi xong Đại học, con sẽ thi Chủng viện bố ạ.

- Mày có mà trường Xây Dựng, khoa “Gia Đình” ấy, haha.

- Bố ơi, con không đùa đâu ạ. Nếu không phải trường Xây Dựng, khoa Kiến Trúc thì trường Kiến Trúc khoa Xây Dựng. Sau này con làm linh mục sẽ xin đi các xứ xây Nhà thờ, con muốn vẽ lên Nhà thờ như Michelangelo.

- Ôi cái thằng mơ mộng, nếu vậy thì đi học Mỹ Thuật luôn chứ? Mà mày lắm gái theo thế thì tu nỗi gì?

- Bố lại giễu con rồi. Con vẫn thích xây hơn thích vẽ mà, với cả chắc gì Đức Giám Mục đã cho vẽ tranh trong Nhà thờ ạ.

Nghe mấy lời ấy ông ngồi thừ người ra. Đẻ đến đứa thứ tư ông mới có được mụn con giai, út lại thành trai cả, tộc trưởng, nhưng là Trùm Xứ, ông sao có thể cản con đi tu được. Thôi thì ý Chúa nhiệm mầu, biết làm sao bây giờ. Ông vội viết thư nhờ ông em bạn cũ đang giảng dạy ở Chủng viện, xin làm “cha thiêng liêng” cho nó vậy.

***

Lại một ngày đẹp trời khác, ông phát hiện thằng con của ông đang giấu bức chân dung vẽ dở một con bé tầm tuổi nó. Ông giận lắm, đã định đi tu sao còn yêu đương nhăng nhít. Mấy lần ông bảo nó vẽ một bức tượng Đức Mẹ để lồng khung treo thì nó không chịu vẽ, bảo là “Mẹ đẹp quá, mỗi bức họa lại một nét riêng nên con không bắt được thần, sao chép lại thì con không muốn”, thế mà nay lại hí hoáy vẽ chân dung con bé kia, thật tức không chịu được. Ông xé vụn bức vẽ trước mặt nó, đánh cho một trận nên thân, bắt hứa sẽ không yêu đương nhăng nhít nữa. Ấy thế mà đến lúc sinh viên năm hai, lại nghe đồn thổi nó vẫn “qua lại” với con bé kia. Ông “đau” lắm, tính chuyện đến nhà con bé làm cho ra nhẽ, nhưng bà Quỳnh biết chuyện đã ngăn lại, bảo “Ông đừng làm chuyện trẻ con thành chuyện người lớn, rách việc lắm, mà chắc gì là lỗi con bé kia, để tôi dò hỏi xem thế nào”.

Câu trả lời đến sau đó vài hôm, rằng “Con bé Nga ấy dự tính khi ra trường sẽ vào tu tập Dòng Mến Thánh Giá Huế nên nó không yêu đương gì hết, nhưng nghe nói có một anh dự tu cứ đeo bám nó hoài”. Nhục hết biết! Ông khăn đùm khăn gói ra ngay Hà Nội, tính cho nó một trận. Ai dè đến phòng trọ thì không gặp thằng con “ngỗ ngược”, lại gặp đúng cái con bé trong bức hình năm xưa đang hí hoáy nấu cơm bằng cái bếp dầu ông sắm cho thằng Cường lúc nhập học. Xém tí ông nổi xung lên, nhưng trộm nghĩ, mình là người lớn, làm thế nó không hay, với cả nghe nói con bé “dự tu nên không yêu đương gì hết”, cứ dò hỏi xem sao đã. Rồi ông thực sự ngỡ ngàng, người đâu mà xinh xắn đáng yêu thế không biết, còn hơn cả bà Quỳnh thì thằng Cường không “chết” mới là lạ. Con bé bảo nó nấu cơm cho thằng Cường và mấy đứa bạn đang đi dựng sân khấu cho Hội sinh viên xa quê trên Nhà thờ, lại còn nói: “Bạn Cường dễ mến lắm ạ, nếu sau này nhỡ không tu được, con nhất định sẽ về làm bà bọ cho bạn ấy”, thế là “máu nóng” của ông bay đi đâu hết luôn! Thằng bé cũng trấn an ông: “Bố cứ yên tâm, con giờ yêu các bạn gái cứ như yêu các thánh nữ Tê-rê-sa, Xê-xi-li-a ấy mà, không có chuyện trai gái linh tinh đâu ạ”.

Ấy thế mà khi đỗ vào Chủng viện, nó lại “chứng nào tật ấy”, cứ thích…đi giúp Xứ thôi, không muốn ở lại Chủng viện học thần học gì cả. Thì đúng rồi, lắm đam mê quá mà. Đi Xứ được dạy trẻ con vẽ, được đàn ca sáo nhị với các “thánh nữ” thì sao mà “đỗ Cụ” cho nổi. Cha thiêng liêng của nó thì bênh chằm chặp: “Làm lãi nén bạc Chúa cho cách này hay cách khác đều tốt, đâu cứ phải làm Linh mục”, thế nhưng sao ông bảo nó về thì nó không về, nhờ ông em bạn tìm cách…đuổi học nó cũng không có được, mọi thứ nhỡ nhàng hết biết làm sao đây…

***

Bà Quỳnh ốm không dự lễ phong chức Phó tế được, ông đi sớm trước đoàn của Giáo Xứ mấy hôm. “Lần này thì ổn rồi”, ông lẩm bẩm, nhưng khi tới nơi thì không gặp con. Mọi người nói thầy đang…đi làm sân khấu cho Đại hội giới trẻ của Giáo phận. Hừ, sắp chịu chức không đóng cửa tĩnh tâm lại còn đi giới trẻ giới già gì nữa, cũng U50 rồi chứ ít đâu. Nghĩ bụng vậy, ông lóc cóc sang phía khu nhà của các cha, “bắt đền” ông em bạn, vị này trả lời ông với vẻ mặt buồn buồn:

- Năm tới em về hưu rồi nên cố giúp cho con nó lên được Phó tế, thì tất nhiên là năng lực của nó cũng đã gần tới rồi, em chỉ đẩy nhanh lên một chút thôi.

- Hả, sao sao? Cha nói vậy là… Nhưng sao có thể như thế được, nó chưa xứng đáng thì để cho nó phấn đấu thêm chứ? Làm như vậy cha không sợ mắc tội ư?

- Thực ra thì cũng có nhiều điều khó nói, luật là luật nhưng đôi khi cũng nên linh động anh à…

Ông sốc, sốc thật sự. Không ngờ thằng con ông chừng ấy tuổi rồi mà vẫn ham chơi, hay là nó dốt thật, không thể như vậy, nó làm gì cũng giỏi, ngày xưa thi Đại học cũng hàng Top cơ mà! Sao bây giờ ngay cả chịu Chức Thánh cũng là do được ưu tiên?

Lê bước về Kí túc xá của chủng sinh, bao câu hỏi chưa có lời giải thì ông gặp thầy Cường đi về, sắc mặt không được tốt lắm. Vừa nhìn thấy bố, thầy đã ôm chầm lấy khóc nức nở. Ông Quỳnh ngỡ ngàng. Ông chưa bao giờ thấy “thằng bé” khóc, kể cả trận đòn hơn hai mươi năm trước vì vẽ tranh con bé Nga, đây có lẽ là điểm duy nhất trùng với cái tên của nó. Hẳn là phải có chuyện gì nghiêm trọng rồi, hay là nó mừng quá chăng?

Không biết thầy Cường nức nở kể điều gì, chỉ thấy ông Quỳnh ngã khuỵu xuống. Khi tỉnh lại, ông thấy mình nằm trong bệnh xá của Tòa Giám Mục. Ông đã ngất đi khi thầy Cường cho biết thầy bị ung thư, có thể Bề trên thấy thương nên cho chịu chức để an ủi, thầy biết mệnh mình nên cố gắng giúp nốt Đại hội giới trẻ, vì sang năm biết đâu chẳng còn cơ hội nữa. Trái tim ngoài Bảy mươi của ông Quỳnh đã không chịu nổi sức công phá ấy, phải mất gần một ngày mới tỉnh lại. Thầy Cường không ở bên, nghe nói đang đi hoàn thành nốt sân khấu.

Thầy dặn ông không được kể với bà Quỳnh, vì sợ bà già cả đau yếu sẽ không chịu đựng nổi. Lúc chia tay, thầy đưa ông bức họa Đức Mẹ mặc chiếc áo dài Việt Nam do chính tay thầy vẽ và dặn dò: “Con đã hoàn thành nguyện ước của bố rồi nhé, tin rằng Mẹ sẽ cứu giúp chúng ta”.

***

Ông Quỳnh trở về nhà, giấu nước mắt vào trong. Ông treo bức họa Đức Mẹ do chính tay thầy Cường vẽ và ban phép ở vị trí trang trọng nhất trong phòng riêng. Ông cầu Mẹ hàng ngày, nguyện xin trong đau khổ, chờ ngày người ta gọi ông đến đưa tang đứa con yêu quý…

Hơn một năm sau, lại một ngày đẹp trời, người Bưu tá gọi to “Có chuyển phát nhanh từ Tòa Giám Mục nè ông Quỳnh”, ông nghe mà khuỵu chân xuống trước ảnh tượng Mẹ, không đủ sức lực và can đảm ra nhận thư…

Rồi…

Ông nghe thấy mấy đứa chắt ngoại reo ầm lên: “Có thông báo thụ phong linh mục cho ông Cường, Cụ ơi…”

                                                         (Nữ tu dòng kín Cát-minh)
Truyện số 3:
Em vẫn đứng nhìn ra cửa sổ quán Café, mắt hướng về nơi xa xăm nào đó, không hề biết tôi đã đến, đứng từ xa ngắm nhìn em từ lâu. Trông em gầy gò, tiều tụy hơn cả ba năm trước, từ đáy lòng tôi, nỗi xót xa, thương cảm lại tràn về. Chỉ khác ba năm trước - ngày chưa cưới vợ - tôi muốn đến bên, ôm em vào lòng, giả như em nhận lời, tôi sẽ sẵn sàng bước qua mọi rào cản, định kiến để ở bên em suốt đời; nhưng giờ đây tôi đã có gia đình, ý nghĩ muốn ôm ai đó chỉ dành cho vợ con mình mà thôi. Còn em, ba năm trôi qua với bao biến động, tâm thế của em dường như vẫn chẳng khác xưa…

***

Em là My, người ta vẫn thường gọi em vậy, dù tên đầy đủ của em là Phạm Thị Họa Mi. Mẹ sinh em nhằm ngày 22 tháng 11, đã nhất quyết đặt tên Họa Mi và cậy nhờ thánh Cecilia bảo trợ cho em, mong ngày mai em có giọng ca tuyệt vời như Thánh Bổn Mạng, dù cho ban đầu bố em không tán thành, ông không thích chữ “Họa”, lại càng không thích đặt con là “Mi”, sau này dễ bị bạn bè chế nhạo (*).

Ước mơ của mẹ dường như đã nghiệm thành. My lớn lên xinh đẹp và đặc biệt có giọng ca tuyệt vời, đến nỗi người trong Xứ ví em như bản sao của Thánh Quan Thầy. My có thiên hướng khoa học xã hội nên Trường Đại học Văn hóa là nơi em trao gởi ước mơ. Ngày ra Hà Nội học, em được bạn bè dẫn đến sinh hoạt sinh viên Công Giáo tại Cộng Đoàn Cecilia - là Cộng đoàn sinh viên xa quê tại Hà Nội, nơi tôi gặp em lần đầu, tôi vẫn nhớ như in ngày đó…

***

Mỗi Chúa nhật đầu tháng Cộng Đoàn dâng lễ cầu nguyện chung nơi Nguyện Đường nhỏ Nhà Thờ dành riêng cho Cộng Đoàn chúng tôi. Lần đó tôi đến muộn, may vẫn đến kịp lễ nhưng Nguyện Đường đã chật kín, phải đứng me mé bên ngoài để “xem lễ”. Thì đúng là “xem lễ” thật vì người qua lại đông quá không tập trung gì cả. Nhưng khi có tiếng hát ngân lên, tôi quá bất ngờ vì tiếng hát ngân nga đó, nó khác hẳn với những chất giọng thánh thót “như bản remix” của nhiều ca viên Cộng Đoàn. Ủa, ai zậy? Tôi cố gắng thò đầu vào trong để xem “Họa Mi” nhưng không thể nhìn thấy. Thế rồi nỗ lực của tôi cũng có kết quả, nhưng cũng chỉ nhìn thấy đôi mắt của “Họa Mi” vì cô gái cầm tờ ghi bài hát trên tay che nửa mặt - ánh mắt thật dịu dàng dễ thương…

Sau Thánh lễ có bữa ăn chung, tôi bám theo em sát nút, chen lại ngồi kế bên nhưng cố tình vênh mặt lên như chuyện ngẫu nhiên. Hic, em gắp cho tôi nhiều thức ăn quá: dò chả, trứng, rau và thậm chí cả cá - món mà tôi rất ghét.

- Ăn đi anh, trông anh gầy quá!

- À ừ, cảm ơn…

Em nói tự nhiên như bạn lâu năm làm tôi hết sức ngạc nhiên và phải cố ăn cho hết. Cho đến chiều tôi mới thấy cái tai hại của việc…vâng lời này, đúng là già rồi còn…dại gái, hôm đó tôi phải nốc hết nửa lọ bẹc-bê-rin.

- Em sinh viên năm nhất à?

- Dạ, vâng ạ.

- Em tên gì vậy?

- My ạ.

- Hả? Sao cơ?

- Á há, sozzy anh. Em là Họa Mi - Phạm Thị Họa Mi ạ!

- Óa…

- Hi, biết ngay là anh sốc mà…

- Cho anh số điện thoại nhé?

- Dạ…

- Úi chà chà, số điện thoại đẹp quá, đúng là “người làm sao của chiêm bao làm zậy”.

- Xạo quá đi…

Câu chuyện đang đến hồi “gay cấn” thì “take me to your heart…”, tiếng chuông điện thoại véo von, “về nhà có việc gấp…”, chán ghê, phải tạm biệt em rồi, buồn quá, tôi vẫn cố hỏi nốt vài câu: “Lát em về đâu”, “Em về Khương Trung ạ”, “Có gần chỗ các Sr không”, “Dạ em đang ở với các Sr mà”…

Oái, em là Sr thiệt đó, đừng có đùa!

Ngày hôm sau, tôi nhắn tin chúc “Sr” đầu tuần vui vẻ, cũng là thử số điện thoại xem, chỉ thấy em nhất mực khẳng định: “em không phải là Sr, anh thật đáng ghét”. Sao lạ vậy nhỉ, ở cùng các Sr mà không phải là Sr?! Hay em mới là dự tu, cơ mà cũng không phải, nếu dự tu thì sao có thể cong môi phũ phàng bảo mình là “đáng ghét” được nhỉ?!

Quen nhau chưa lâu, tôi phải về Thành phố quê nhà thực tập, nhớ Cộng Đoàn và nhớ…em quá chừng. Giả như biết sẽ quen em, có lẽ tôi đã cố xin thực tập ở Hà Nội rồi. Bực nhất là không liên lạc được với em, sáng sớm ngủ dậy còn nhận được tin nhắn từ số điện thoại lạ hoắc: “Sao anh mất biệt vậy cà”, thế đó, sinh viên toàn dùng sim khuyến mại không hà…

Rồi cái ngày “xuất ngũ” cũng đến, mừng quá ra đến Hà Nội tôi ba chân bốn cẳng chạy lên Nhà Thờ. Trời lạnh. Chán hơn nữa là hôm nay đường tắc dã man, đang lò dò từng bước thì linh cảm có điều gì đó từ phía sau, quay đầu lại tôi nhìn thấy một cảnh tượng bất ngờ: “Em đang ‘hand in hand’ cùng một anh chàng đẹp zai của Cộng Đoàn”. Ban đầu tôi cũng không dám chắc lắm, tự nhủ là không phải thế đâu, mắt cận nhìn nhầm ấy mà. Nhưng không, qua đoạn đường tắc, tôi lao xe lên đuổi kịp, chắn xe trước vỉa hè để nhìn rõ và chắc chắn đúng 100%, em và anh chàng vẫn say sưa chuyện trò, tránh ra một bên và đi tiếp mà không hề nhận ra tôi.

Một cảm giác buồn man mác bỗng dưng xâm chiếm lấy tâm hồn, tôi quay về đi lễ ở Nhà thờ khác. Tôi không hiểu nổi cảm giác của mình, rõ ràng tôi chỉ mới coi em như em gái nhỏ, nhưng hình như tôi đang thầm “ghen”. Anh chàng trai đẹp trai khoác vai em hôm nay chính là Sơn, sinh viên Ngoại Thương, đứa em tôi vô cùng quý mến. Nó là Quản ca của Cộng đoàn, vậy nên mọi người vẫn thường gọi đùa là “Sơn Ca”. Không biết hai đứa đã thân đến mức nào, bỗng tôi giật mình, “Họa My”“Sơn Ca”, hai cái tên đầy duyên nợ phải chăng là do Chúa sắp đặt? Nghĩ vậy, tôi quyết định nhắn tin chúc mừng Sơn có cô bạn gái dễ thương, chỉ thấy nó trả lời: “Cũng chưa đâu anh ạ, em đang cố gắng, em nghe My bảo quen anh, có gì anh giúp em nhé”.

Buồn lắm, nhưng biết làm sao được, tôi là người đến sau, càng không thể “trọng sắc khinh bạn” được. Chỉ biết âm thầm cầu nguyện cho đôi “Kim Đồng - Ngọc Nữ” của Cộng Đoàn, bởi thật đơn giản, cả hai đứa đều là người tôi rất mực yêu quý.

Nhưng cuộc đời ai đo được chữ “ngờ”. Bố Sơn mất vì trọng bệnh sau ngày cậu bảo vệ Tốt nghiệp đại học một tháng, trước lúc lâm chung, ông chỉ dặn đi dặn lại một câu duy nhất: “Bố không sống được tới ngày con nâng chén, ước mong của bố có vậy, cố gắng nhé con”.

Sơn lặng lẽ thi Chủng Viện. Trượt. Cậu vào Nam quyết chí đi tu, thử sức theo hướng Linh mục Dòng, mặc cho My níu kéo, Sơn bảo không phải vì di nguyện của bố mà thực ra cậu cũng muốn đi tu từ trước và rằng đợt rồi chưa đỗ vì không đủ thời gian chuẩn bị, nhưng tôi thì không dám chắc, tôi e đó là “ý Chúa”! Ngày Sơn vào Nam cũng là ngày tôi đưa khăn tay cho My lau nước mắt bên cửa sổ quán Café này, em nức nở: “Em cũng đi tu, dòng Mến Thánh Giá anh ạ”…

Tuy thế, đời tu của Sơn và em đều không thuận. Với sự năng động của mình, Sơn cảm thấy sự gò bó của Nhà Dòng không phù hợp với cá tính của mình, cậu ra ngoài làm ăn, kiếm “cái vốn kha khá” lo cho mẹ và các em, hẹn ba năm sau thi Chủng Viện tiếp. My thì bị phê bình khi đi giúp xứ mà quá chú trọng đến việc ca hát và các hoạt động bề nổi, bỏ bê việc dạy Giáo lý cho các em nhỏ và các hoạt động trau dồi tâm linh. Em rời Tu Viện, chấp nhận mang tiếng “tu xuất”, thậm chí còn có tin đồn em vẫn liên lạc với Sơn và “phá đường tu của cậu ấy”, rằng ngày Sơn trở lại thi Chủng Viện, em vẫn cố gặp lại và bị từ chối phũ phàng thêm một lần nữa…

***

- Anh, anh đến lâu chưa, sao không bảo em?

- À ừ, cũng mới thôi…

Tôi giật mình, thì ra nãy giờ tôi miên man suy nghĩ, mãi nhìn em mà mắt mờ đi, cả khi em quay lại vẫn không hay biết.

- Lần này em đi thật anh ạ, đi hẳn, tu dòng kín ở nước ngoài luôn…

- Em không đợi…

- Xin anh dừng ngay, không phải như anh nghĩ đâu, em đi là vì tìm thấy Tình yêu lớn thật sự và phải đi thật xa vì như thế em mới quên hết kỷ niệm đã có ở nơi này, mới có thể tu thành được…

- Anh vẫn lo… Và anh tiếc, tiếc cho giáo dân mất đi một giọng ca vàng nếu em tu dòng kín…

- Em sẽ vẫn hát, dù hát trong Nhà Thờ hay hát một mình, cũng là dâng cho Chúa cả thôi mà…

- Anh vẫn muốn hỏi thật, có phải…

- Vâng, là di nguyện, em làm theo di nguyện của Ngoại, bà vừa mất tháng trước, bà bảo: “Đời bà ăn ở hiền lành, sao lại có đứa cháu tu xuất, phá đời tu người ta thế này…”.

Nói xong, em ù chạy khỏi quán, bỏ lại tôi chết đứng như Từ Hải, há hốc miệng nhìn theo…

Di nguyện! Di nguyện!

Hai tiếng đó cứ vang vang trong đầu tôi. Thốt nhiên tôi rùng mình khi một ý nghĩ phạm thượng chợt xẹt qua. “Di nguyện” của Chúa cũng rất ngắn gọn nhưng không dễ thực hiện: "Anh em hãy yêu thương nhau như Thầy đã yêu thương anh em" (Ga 15,12), nhưng dường như làm theo di nguyện của người đời còn khó hơn làm theo di nguyện của Chúa!?

Không biết một mai khi nằm xuống, tôi sẽ để lại cho những đứa con của mình “di nguyện” gì…

(*): “Mi” - tiếng địa phương Bắc Trung Bộ - là ngôi thứ hai số ít - tương đương với “Mày” theo tiếng Phổ thông.

          

                                                 (Ảnh: Suy tầm)
Truyện số 2:

Thủy ngồi đó, nó vẫn làm công việc ưa thích mỗi ngày nghỉ hè hay cuối tuần: ngắm mặt trời lên. Nó yêu cái cảm giác nhìn ánh mặt trời xuyên qua kẽ lá liên tục thay đổi lung linh như sân khấu. Nhưng hôm nay, ánh mắt của nó không xa xăm, vời vợi như mọi ngày mà rạng ngời như có một biến đổi lớn lao trong tâm hồn vậy…

***

Sau trận ốm thập tử nhất sinh lúc một tuổi hơn, chân của Thủy bị liệt, những cố gắng chạy chữa của gia đình và nỗ lực luyện tập chỉ giúp nó ngồi được. Tuổi thơ với nó chỉ là một vài trò chơi không cần dùng đến chân như chơi chuyền, ô ăn quan,… thời gian còn lại tựa cửa ngóng ra ngoài, ánh nhìn thật xa xăm như trông đợi có một phép mầu sẽ đến…

Lên sáu, khi bè bạn bắt đầu đi học tiểu học thì nó vẫn vậy, lê lết trên thềm nhà, tựa cửa ngóng ra ngoài. Thời điểm đó - những năm chín mươi thế kỷ trước - xe lăn không những hiếm mà còn rất đắt, đáng giá cả gia tài của người miền quê. Bố Thủy đau yếu luôn, nhà phải chạy ăn từng bữa nên khái niệm “xe lăn” thậm chí không có cả trong mơ. Thương em, chị Loan, chị gái nó chỉ biết cố gắng dạy cho em tập viết, đánh vần để không thua kém chúng bạn. Cũng may ở gần nhà thờ nên Loan vẫn có thể cõng em đi học giáo lý. Những phút giây được học kinh bổn cũng là những phút giây vui vẻ nhất của Thủy trong ngày. Được đi học giáo lý, ước mơ được tới trường của nó càng lớn hơn. Rồi dịp may cũng đến, một năm sau thì trường chuyển về gần nhà, chị Loan xin bố mẹ cho cõng nó đi học. Đã bảy tuổi nhưng Thủy vẫn nhỏ thó như trẻ lên ba lên bốn với đôi chân teo nhỏ, chị Loan thì đã phổng phao như thiếu nữ dù chỉ hơn Thủy hai tuổi rưỡi. Ban đầu bố mẹ không đồng ý, bởi không chỉ sợ vất vả cho Loan mà thêm một đứa con đi học nhà càng thêm gánh nặng kinh tế, Loan phải nói thêm là sẽ cố giúp em đoạt học bổng “học sinh nghèo vượt khó” như mình thì bố mẹ mới miễn cưỡng gật đầu.

Cái việc cõng Thủy đi học không đơn giản như suy nghĩ ban đầu của Loan dù nó cõng em nhẹ bẫng, bởi thời tiết đâu chỉ những ngày nắng đẹp mà còn những hôm mưa gió, bão lụt. Không chỉ vậy, Loan gần như không có giờ ra chơi, nó phải chạy như bay sang lớp Thủy chỉ để kịp cõng em đi vệ sinh. Thủy càng lớn Loan càng vất vả hơn, cái vẻ phổng phao của nó cũng bị chững lại, nhìn dáng đi liêu xiêu khi phải oằn mình cõng em lúc trời nổi gió ai cũng xót xa, nhưng nó chưa một lần oán trách em, cũng chưa bao giờ ân hận với quyết định của mình.

Rồi cả ước mơ được làm “bà xơ” của Thủy nữa, Loan cũng rất ủng hộ, năm lần bảy lượt nó cõng em lặn lội đến Tu viện, xin cho Thủy được làm “đệ tử”, nhưng xơ Hương - xơ phụ trách không đồng ý vì Thủy không đi lại được, mà không tự chăm sóc cho mình được thì đi tu làm sao. Cuối cùng, xơ Hương cũng muốn thử xem quyết tâm của hai chị em đến đâu bèn nói là sẽ xem xét nếu Loan cũng đi tu cùng, nhưng chỉ cõng em đi lại, còn mọi việc Thủy phải tự làm lấy, nếu hai đứa “vượt qua thử thách” thì xơ sẽ nhận.

Cái gọi là “thử thách” của xơ nghe rất đơn giản là tự chăm sóc mình và làm những việc “nữ công gia chánh” như thêu đan, trồng trọt, nhưng đối với Thủy là cả một vấn đề, đặc biệt là những việc nó chưa từng làm như trồng hoa, trồng rau. Người ta vẫn thường nói: “trời không lấy của ai tất cả”, ý nói người tật nguyền thì thường khéo tay, nhưng Thủy thì không thế, nó làm cái gì cũng vụng. Thương em, Loan cố giúp Thủy bằng cách “đổi bài”. Xơ Hương không hề hay biết, càng ngày càng quý Thủy, lắm lúc thở dài “tội nghiệp con bé khéo tay thế mà…”.

Có lẽ mọi việc sẽ êm xuôi nếu ngày kia cây hoa hồng Thủy trồng không nở những bông hoa đầu tiên. Nụ cười của xơ Hương tắt ngấm khi bà nhận ra: cây hoa hồng bà giao cho Thủy trồng là cây Hoa hồng đỏ, không thể nở ra Hồng bạch được! Rõ ràng hai đứa đã “đổi bài”, cây hoa hồng Thủy trồng là cái cây còi cọt kia cơ. Xơ giận lắm, gọi hai chị em đến và nói một câu ngắn gọn: “Tu viện không nhận những người dối trá”.

Thủy rất buồn, không một ai an ủi được. Rồi nó ốm dài ngày, tưởng chừng không gượng dậy nổi. Xơ Hương không đến thăm, chỉ gửi cho nó một cuốn sách. Ban đầu nó dỗi không đọc, nhưng rồi cũng tò mò lật giở từng trang, ánh mắt bỗng chốc vụt sáng, nó trở dậy mạnh mẽ và quyết tâm hơn, tuy nó chưa một lần mơ thấy Chúa như xơ Briege McKenna trong cuốn sách đó. Nó mong sẽ có biến cố bất ngờ sẽ đến…

***

Nhưng biến cố bất ngờ đến lại chẳng như mong muốn của nó, đó là việc chị Loan trượt tốt nghiệp cấp hai - một cú sốc thực sự đối với gia đình bởi năm nào chị cũng là học sinh giỏi Tỉnh mấy môn. Mặc dù gánh nặng kinh tế sẽ lớn hơn nếu Loan đỗ và lên Thị trấn học cấp ba, nhưng cha mẹ đã chuẩn bị phương án cho ở trọ nhà người bà con, đặng dạy kèm cho con họ luôn. Ấy thế mà… Mẹ chỉ thở dài, còn ba thì nổi giận thực sự và lôi Loan vào nhà đánh cho một trận vì cái tội lười học. Loan khóc to nhưng không thanh minh một lời. Ở ngoài vườn Thủy sợ hãi cũng nức nở theo chị, khi thấy bố bỏ ra khỏi nhà, nó lê lết lại gần cửa xem chị thế nào…

Trong nhà, chị Loan đang ôm mẹ khóc tấm tức, thì ra Loan cố tình thi trượt bởi nó không muốn trở thành gánh nặng cho gia đình, nhưng điều quan trọng hơn, nếu nó lên Thị trấn thì chuyện học của Thủy cũng coi như kết thúc. Loan tính ở nhà thêm ba năm, vừa giúp bố mẹ chuyện nhà, chuyện mùa màng lại có thể đưa đón em đi học, chậm thêm ba năm nữa cũng chẳng sao, rồi cả hai chị em sẽ cùng lên Huyện học...

Thủy nghe thấy hết. Tim nó thắt lại, cổ họng nghẹn đắng. Bấy lâu nay nó chưa một lần nhìn lại: nó đang đứng trên đôi chân của chị Loan! Vì quá yêu nó mà chị đã hy sinh tất cả, sẵn sàng từ bỏ cả tương lai phía trước. Nó là gánh nặng của chị, là cây thập giá mà chị phải vác cả đời sao! Không được. Tuyệt đối không được. Nó nghẹn ngào, mắt nhòa lệ, đôi cánh tay quờ quạng đập trúng cái ghế đẩu, một tiếng “bốp” khô khốc vang lên đau điếng nhưng nó vẫn lê đi, ra phía bờ giếng.

Nó đu người lên thành giếng run lẩy bẩy. Chỉ cần rướn lên chút nữa, nó sẽ cất đi gánh nặng khỏi vai chị Loan và cả nhà. Bất giác nó nhìn xuống giếng: khuôn mặt nó lúc này sao giống xơ Briege McKenna trong cuốn sách vậy. Không. Tự tử không phải là cách giải thoát cho nó mà thêm gánh nặng gia đình và sẽ làm chị Loan phải ân hận suốt đời. Nó cần đứng lên bằng chính đôi chân của mình như xơ Briege McKenna mới là sự giải thoát tốt nhất…

“Trời ơi, đừng…”

Đúng lúc đó nó nghe thấy tiếng kêu thất thanh của chị Loan, rồi chị nhào đến ôm lấy nó, hai chị em ngã vật xuống nền giếng…

“Em định làm cái gì thế hả”, chị Loan nấc nghẹn…

“Em chỉ soi gương thôi mà”, sau phút trấn tĩnh nó nói thác ra…

“Cái gì, điên hả, làm tao tưởng mày định làm gì dại dột”…

May quá, chị tin nó… Thủy thở phào nhẹ nhõm…

***

Mặt trời vẫn đang lên, Thủy cười, một nụ cười rạng rỡ như ngôi sao đang bước lên sân khấu nhận giải thưởng. Trước mắt nó sẽ vẫn nhờ chị Loan đưa đón đi học, nhưng nhất định nó sẽ luyện cho đôi tay dẻo dai hơn để từ lớp 8 tự đến trường được. Nó sẽ dọa chị Loan là năm tới nếu chị không chịu đi học cấp Ba thì nó sẽ leo lên thành giếng và nhảy thật, thể nào chị cũng phải nghe…

Đang miên man suy nghĩ thì bỗng nhiên ánh mặt trời bị cái gì đó che mất, nó nhìn ra cửa thấy một chiếc xe ô tô vừa đỗ. Ai vậy nhỉ, nhà nó có thân quen với ai giàu có đâu. Nó đang băn khoăn tự hỏi đã thấy xơ Hương xuống xe và một chú mặc áo dài đen theo sau, tay khệ nệ bê cái gì đó…

Chúa ơi, nó không thể tin vào mắt mình được nữa, đó là một chiếc xe lăn!

Phép mầu đã thành hiên thực! Từ nay nó có thể đi lại được như người bình thường, chị Loan sẽ không phải ngày ngày cõng nó đến trường nữa. Vậy là nó sẽ đứng trên đôi chân của mình rồi! Ồ, cũng chưa hẳn thế! Nó vẫn đứng trên đôi chân của chị Loan ấy chứ, nhưng là một cách khác: chiếc xe lăn đó chính là học bổng Pháp Việt huynh đệ mà chị đã chọn thay vì nhận tiền mặt hay quần áo và đồ dùng học tập, chỉ tiếc học bổng này đã không thể đến sớm hơn…

Mặt trời vẫn đang lên….
Được tạo bởi Blogger.