Sơ Maria Laura Mainetti, người đã bị 3 cô gái trẻ sát hại trong một nghi lễ thờ ma quỷ vào ngày 6/6/2000, đã được tuyên phong chân phước vào chiều Chúa Nhật 6/6/2021, sau khi Đức Thánh Cha công nhận cái chết tử đạo của sơ, bị giết vì “thù ghét đức tin”.



Hồng Thuỷ - Vatican News

Thánh lễ được Đức Hồng y Marcello Semeraro, Tổng trưởng Bộ Phong thánh cử hành tại sân vận động của thị trấn Ravenna, tỉnh Sondrio, ở miền bắc nước Ý. Trên bàn thờ có đặt hộp đựng thánh tích của tân chân phước: một hòn đá thấm máu được lấy từ nơi tử đạo của chân phước nữ tu. Lễ kính nhớ tân chân phước Mainetti sẽ được cử hành hàng năm vào ngày 6/6, ngày sinh nhật trên trời của sơ.

Ơn bác ái thật sự

Trong bài giảng, Đức Hồng y Semeraro đã nhắc lại rằng sơ Mainetti đã xin Chúa ban ơn “bác ái thật sự”, có nghĩa là “yêu Chúa và tha nhân hơn chính mình và đối lập với tình yêu bản thân.” Ngài tự hỏi liệu ngày nay trong Giáo Hội có còn những “hành động bác ái” cho chúng ta cảm nhận sự hiện diện của Chúa Kitô giữa chúng ta hay không. Câu trả lời là có vì có rất nhiều “ngọn đèn bác ái” đã chiếu tỏa. Ngài nói: “Hãy quan sát biết bao nhiêu ơn gọi của những người nam nữ vẫn hy sinh cuộc sống trẻ trung và thăng hoa để thực thi và làm chứng tá bác ái. Chân phước Maria Laura Mainetti, người đã cầu xin ơn “bác ái thực sự” từ Chúa, là một trong những nhân chứng này.”

Tha thứ

Đức Hồng y nhắc lại giờ phút quan trọng trong cuộc đời của sơ Mainetti: khi bị sát hại, sơ đã tha thứ và cầu nguyện cho những người sát hại mình. “Làm thế nào một nữ tu, người sống nhiều năm trong nhịp sống bình thường của mình, lại tự nhận thức được điều này, về việc phải cầu nguyện cho những kẻ giết mình?”. Nhắc lại những lời được sơ Mainetti viết: “Con đường tu trì của tôi rất đơn giản. Khi tôi còn rất trẻ, sau khi xưng tội, một linh mục đã nói với tôi: ‘Con phải làm điều gì đó tốt đẹp cho người khác’. Có một mệnh lệnh trong câu này: hơn nữa, âm hưởng của nó trong lòng tôi khiến tôi ngập tràn niềm vui. Tôi cảm thấy rằng tôi sẽ mang lại ý nghĩa trọn vẹn cho cuộc sống của mình”, Đức Hồng y Tổng trưởng Bộ Phong thánh nhận định: “Sự thánh thiện là như thế” không phải là kết quả những nỗ lực của con người, nhưng nó trổ sinh cách đơn giản như một bông hoa trên đồng cỏ.”

Thánh thiện là trung thành trong cuộc sống hàng ngày

Cuối cùng, Đức Hồng y nhắc rằng sự thánh thiện là làm chứng tá mỗi ngày ở nơi mình sống: “Ngày nay, có lẽ, cần phải nhớ rằng: mảnh đất để sự thánh thiện nở hoa không phải là sự phi thường, mà là sự trung thành trong cuộc sống hàng ngày.” (CSR_4143_2021)
Nguồn: Từ Vatican News

 

Dù những hạn chế về đại dịch, năm nay cũng có rất đông người Ai Cập, gồm Ki-tô hữu và Hồi giáo, đã đến Đan viện Đức Mẹ ở Jabal al Tayr, thuộc giáo phận Samalut của Chính Thống Copte, ở tỉnh Minya, để tham dự tuần lễ hội và cử hành mừng lễ sinh nhật Đức Mẹ.


Hồng Thuỷ - Vatican News


Do các biện pháp chống đại dịch Covid-19 nên số các quầy hàng bán nước giải khát và thức ăn bị giới hạn. Chính điều này giúp cho cuộc hành hương năm nay có chiều kích thiêng liêng sâu sắc hơn.


Nhà thờ Đức Trinh nữ Maria ở Jabal al-Tayr được thành lập vào khoảng năm 328 sau Công nguyên theo ý muốn của Nữ hoàng Elena, mẹ của Hoàng đế Constantino, và là một trong những đền thánh được yêu thích nhất bởi các Ki-tô hữu Copte. Nhà thờ nguyên thủy, được đục vào trong vách đá, chỉ tổ chức các cử hành phụng vụ một năm ba lần, vào ba dịp lễ trọng của lịch phụng vụ Copte.


Đền thánh Đức Mẹ cũng là một trong những chặng quan trọng nhất của “Con đường Thánh Gia”, hành trình kết hợp các địa điểm, theo truyền thống hàng thế kỷ, Đức Maria, Thánh Giuse và Chúa Hài đồng đã đi qua trong thời gian các ngài ở trên đất Ai Cập khi phải di cư, rời Palestine, để thoát khỏi những kế hoạch độc ác của vua Hêrôđê.


Theo truyền thống địa phương, sau khi đến thành phố Samalut, Thánh Gia đã băng qua sông Nile đi về phía đông, đến nơi ngày nay là Đan viện, và đã trú ngụ trong hang động, nơi được sát nhập vào nhà thờ cổ.
Jabal al-Tayr, có nghĩa là “đồi của các con chim”, nơi tu viện tọa lạc, cũng còn được biết với tên “Núi của lòng bàn tay” vì theo truyền thống địa phương, khi Hài nhi Giê-su, Mẹ Maria và Thánh Giuse ở gần ngọn đồi, một tảng đá lớn tự nứt ra, có nguy cơ đè chết họ. Khi đó, Chúa Giê-su đã đưa tay ra để ngăn tảng đá lăn, và lòng bàn tay của Người vẫn in trên tảng đá đó.


Các cử hành được tổ chức hàng năm tại đền thánh để tôn vinh sự chào đời của Đức Trinh Nữ Maria bắt đầu vào cuối tháng 5 và kéo dài trong một tuần.
Tại Đan viện Jabal al Tayr, người ta có thể nhận thấy lòng sùng kính của các tín đồ Hồi giáo đối với Mẹ của Chúa Giê-su suốt quanh năm. Họ hành hương đến đền thánh để cầu nguyện và xin ơn, đặc biệt là vào tháng 8, trong 15 ngày lễ hội diễn ra trước và sau lễ Đức Mẹ Ngủ. (Fides 05/06/2021)

Nguồn: https://www.vaticannews.va/vi/




WHĐ – Khi được cuốn hút ‘đi về hướng Mặt Trời’, những nhân vật chính trong phim đã quyết tâm rảo bước đến nơi tận cùng của niềm tin, của tình yêu và ơn gọi. Trong hành trình đi tới không ngừng đó, có những lúc họ đã phải rất trăn trở, thậm chí là quằn quại trong cuộc chiến nội tâm khốc liệt…

Đức Thánh Cha Piô XI trong văn kiện Vigilanti Cura (ban hành ngày 29-6-1936) đã nhận định: Sức mạnh của phim ảnh nằm ở chỗ, nó kể chuyện bằng hình ảnh sống động cụ thể, cộng với những audio đối thoại thuyết minh dễ hiểu và âm nhạc hấp dẫn, khiến tâm trí thích thú tận hưởng, say sưa theo dõi quên cả thời gian, quên cả mệt mỏi. Ngay cả những bộ óc thô thiển, thô sơ nhất cũng bị phim ảnh cuốn hút như thế.

Chính vì vậy, Giáo hội rất quan tâm đến phim ảnh, đặc biệt là phim truyện. Khi anh em nhà Lumière trình chiếu bộ phim đầu tiên của thế giới tại Paris Café vào năm 1895, thì chỉ cần 2 năm sau (năm 1897) đã có 2 phim truyện Công giáo xuất hiện mang tên: Cuộc Thương Khó (tại Lear, nước Pháp) và Tuồng Thương Khó (tại Horitz, Bohemia); và những năm liền kề sau đó có những phim: La Passion (Cuộc Thương khó - Auguste & Louis Lumière, 1898), La vie et la passion de Jesus (Đời sống và cuộc khổ nạn của Chúa Giêsu - Ferdinand Zecca, 1903)…

Từ khi ấy đến nay đã có vô số phim truyện Công giáo ra đời, đóng góp rất nhiều vào việc giáo dục, giải trí, củng cố đức tin…

Riêng tại Việt Nam, từ khi Giáo hội Công giáo xuất hiện đến bây giờ, mới chỉ có một phim truyện dài Công giáo mang tên “Áo Dòng Đẫm Máu” (trước 1975) và phim truyện vừa Công giáo mang tên “Huệ Đêm” (2016).

Vào cuối năm 2020, một bộ phim truyện, dài gần 2 giờ, mang nội dung đức tin Công giáo, nhưng lại do một đoàn làm phim ngoài Công giáo thực hiện, đó là phim ‘Đi Về Hướng Mặt Trời’. Đây là một sự kiện rất đặc biệt, rất đáng được lưu ý. Vào ngày 22-5-2021, Đức Tổng Giám mục Giuse Nguyễn Năng đã gửi những lời khích lệ đến những người thực hiện bộ phim này:

“Là những người chưa theo đạo, các anh chị lại dấn thân thực hiện một cuốn phim về đạo Công giáo. Đó thật sự là một cuộc mạo hiểm đầy khó khăn về mọi phương diện. Nhưng cuối cùng cuộc mạo hiểm đã đạt tới mục tiêu… Tôi nhận ra chính Thiên Chúa đã hoạt động trong cuộc đời quí anh chị và dẫn dắt đoàn trong suốt thời gian qua. Không phải ai cũng có được nhiệt huyết này… Cầu chúc cuốn phim được phổ biến thuận lợi và gây được âm hưởng tốt đẹp trong lòng nhiều người.”

Dưới đây là trailer của bộ phim, cùng với tâm tình của những người thực hiện bộ phim ‘Đi Về Hướng Mặt Trời’.


1. QUÁ TRÌNH LÀM PHIM

(Bài viết của diễn viên Lý Thanh Kha trong phim)

Kịch bản phim ‘Đi Về Hướng Mặt Trời’ đã đoạt giải thưởng trong cuộc thi sáng tạo văn học nghệ thuật - cho bảy bộ môn của Tạp chí Đất Mới của Giáo phận Xuân Lộc năm 2020.

Giải thưởng này đã mở ra một ý tưởng táo bạo cho một dự án làm phim truyện, khởi đi từ kịch bản ấy. Lần đầu tiên thực hiện dự án phim truyện về Công giáo, tác giả (một người ngoại đạo) muốn viết về cuộc sống của những con người luôn mong ước sống tốt đời, đẹp đạo. Một câu chuyện đẹp về Thiên Chúa, một tấm lòng đậm chất nhân văn, có hậu, khởi đi từ ‘Tiếng Kêu’ trong tập truyện ngắn của Đức Cha Đa Minh Nguyễn Chu Trinh, đã được nhà lý luận phê bình văn học Bùi Công Thuấn góp ý.

Phim xoay quanh cuộc sống của những con người ở một vùng sông nước đồng bằng Bắc bộ. Sự diệu kỳ luôn đến với những người lao động nghèo nhưng có tấm lòng luôn hướng về Chúa. Trong một lần đi lưới, chàng trai Đức Hải vớt được bức tượng đồng “Đức Mẹ bồng con”. Từ đó, bao mới lạ, bao niềm vui, bao may mắn yên bình đã đến với gia đình chàng Đức Hải ấy.

Một linh cảm trong tình yêu như những điều huyền bí luôn thoắt ẩn, thoắt hiện. Phải chăng “Quý vật” đã tìm được “Quý nhân”, thánh tượng đã tìm được người tốt, để rồi giúp Đức Hải nuôi một lý tưởng, một ước mơ, một lối đi cho riêng mình. Bức tượng hoàn mỹ, thánh thiện kia đã cảm hoá, đã gieo vào lòng Đức Hải một niềm tin, một sức mạnh, một ý chí không gì có thể thay đổi được.

Nhưng cũng chính vì thế mà đã xảy ra những giằng xé, mâu thuẫn khó giải quyết giữa những nhân vật trong phim. Một Đan Hạ với ông bố suốt ngày say xỉn đam mê với thú chọi gà, ngăn cấm đến nghiệt ngã, phũ phàng; và Đan Hạ phải gạt nước mắt chia tay với những lời tỏ tình yêu thương chân thật của bạn trai cùng xóm, v.v… Một Đức Hải ‘đi về phía mặt trời’, mang nặng trong lòng chữ Hiếu với mẹ cha…

Tiếng chuông nhà thờ vẫn thong thả gióng lên âm vang, ngân nga, ngân xa, dài mãi, xa mãi và cuối cùng hoà tan vào từng nhịp đập bao trái tim trong cộng đồng người dân xứ đạo.

Những bất ngờ luôn xuất hiện như dòng chảy thời gian, ào ào đấy mà êm ả đấy - tính cách nhân vật được khắc hoạ sắc nét, không lên gân, không căng cứng, ấy vậy mà vẫn toát lên nét tinh tuý của nghệ thuật điện ảnh.

‘Đi Về Hướng Mặt Trời’, sau hơn một năm khởi động, đã hoàn thành được phần quay tiền kỳ. Ê-kíp làm phim không quản mệt nhọc đã rong ruổi dưới cái nắng 41 - 42 độ, những cơn mưa rát mặt, trải dài từ những bờ đê trên dòng sông Kim Trung - Kim Đông, đến Kênh Gà Đồng Chưa - Gián Khẩu, trong sự giúp đỡ nhiệt tình của các Cha xứ và cộng đoàn giáo dân.

Lách Covid mà làm, tránh Covid mà đi, khẩu trang khử khuẩn luôn bên mình, cảnh bấm máy cuối cùng tại Giáo xứ Trung Đồng thật cảm động giữa Cha xứ và cộng đoàn giáo dân thực là một ấn tượng khó quên với đoàn phim.

Phim ‘Đi về hướng mặt trời’ mong giúp cho người xem ý thức niềm tin vào những sự tốt đẹp, thánh thiện. Những người làm phim không muốn đánh bóng tô hồng, thêu dệt huyễn hoặc, mà muốn tự bộ phim, tự các nhân vật trong phim sẽ đưa người xem tìm đến một chân lý, một lẽ sống cho chính mình, con cái mình, anh em mình, gia đình mình và cả bạn bè của mình nữa.

Tập thể ê-kíp làm phim luôn gửi gắm tất cả sức lực, tâm trí, tình yêu, niềm tin vào hai vai chính Đức Hải - Đan Hạ, để cùng đi tới sự thánh thiện trong sáng và cứu rỗi là Vầng Dương: ‘Đi Về Hướng Mặt Trời’.


Diễn viên Lý Thanh Kha (ngoài cùng phải), vai bố Đan Hạ. Diễn viên Nguyễn Mạnh Hưng, vai Đức Hải. Diễn viên Phạm Tất Thành, vai anh trai Đan Hạ trong một cảnh phim ‘Đi Về Hướng Mặt Trời’

2. LỜI NGÀI TỪ SÂU THẲM CON TIM

(Bài viết của Đạo diễn phim 'Đi về hướng Mặt Trời')

“…Tấm thân con cho dù tàn phai, giúp con tim luôn còn ngất ngây, ngát hương trầm hương để hiến tế Ngài. Tình thương Chúa chan hòa tháng năm, tình thương Chúa thắm tươi vô vàn…”

Giọng ca ngọt ngào, tha thiết của ca sĩ Mai Thiên Vân trong bài Thánh ca “Dòng Thời Gian” của tác giả Minh Tâm vừa lắng xuống. Nhưng lòng tôi chợt bừng lên một cảm xúc dâng trào đến khó tả. Điều gì đã làm nên Đức Tin của chúng ta với một Đấng Thiêng Liêng nào đó mà ta không hề được nhìn thấy, không hề được chạm đến bằng xương, bằng thịt? Chúa Giêsu là ai? Đức Mẹ Maria như thế nào? Dường như tất cả những khái niệm đó không hề hiện hữu trong cuộc sống hằng ngày của chúng ta. Nhưng đâu đó trong không gian này, dưới bầu trời bao la này, Lời Chúa vẫn như đang văng vẳng đâu đây trong nhịp sống hằng ngày, trong nhịp đập con tim, trong hơi thở sự sống của mỗi sinh linh. Phải chăng đó chính là Đức Tin?

Với lòng khát khao tìm hiểu về đời sống tâm linh của người Công giáo, tôi đã dấn thân vào cuộc sống của những giáo dân làng Đạo. Một sự bình yên đến thánh thiện được toát lên trong cuộc sống thanh bình từ những con đường, mỗi hàng cây, từng nóc nhà nơi các xứ đạo, như gieo vào lòng tôi cảm giác an lành và hạnh phúc - điều mà ta hiếm thấy trong cuộc sống xô bồ và hối hả ở những miền quê khác. Sự tiếp đón chân tình và thân thiện của mỗi người dân nơi xóm đạo làm cho ta nhớ đến nao lòng khi rời khỏi nơi đây.

Phải chăng Thiên Chúa đã làm nên điều kỳ diệu này? Ý định hướng lòng về Chúa bằng việc xây dựng một bộ phim trong đời sống Công giáo đã nhen nhóm trong lòng tôi. “Tiếng gọi từ dòng sông” được hình thành qua câu chuyện ‘Tiếng Kêu’ của Đức cha Đa Minh Nguyễn Chu Trinh, rồi từ đó ‘Đi Về Hướng Mặt Trời’ được thai nghén.

Đó cũng chính là khi giông bão, dị nghị và cả những điều thị phi đổ xuống cuộc đời tôi trên con đường nghệ thuật. Đã bao lần âm thầm khóc trong đêm vì chán nản, đã bao lần định buông bỏ vì áp lực cuộc sống bởi cơm, áo, gạo, tiền…, đã bao lần buông bút vì lời khuyên can của anh em, bạn bè, đồng nghiệp và gia đình bởi mấy chữ: “Lĩnh vực nhạy cảm”. Nhưng dường như Ơn gọi - như một định mệnh không thể khác - đã ấn định đường đi của tôi, một con đường đầy chông gai và cũng không thiếu hiểm nguy rình rập cận kề.

Cứ mỗi khi lòng kiên trì không còn nữa bởi niềm tin sụp đổ, cứ mỗi khi niềm hy vọng bị suy sụp và lung lay, tôi thường đứng dưới tượng Đức Mẹ Maria và Chúa Giêsu để lẩm nhẩm những lời cầu nguyện ngây ngô của một kẻ ngoại đạo không hề thông thuộc Kinh Thánh như tôi. Và khi Đức Tin chỉ còn cháy leo lét trong con tim thì chính ngài, Đức Tổng Giám mục Giuse Nguyễn Năng, đã lại thổi bùng lên ngọn lửa của lòng yêu thương, để rồi sự quyết tâm cùng nhiệt huyết và những đam mê của người nghệ sĩ trong tôi đã trỗi dậy, đã bùng cháy…

Bộ phim ‘Đi Về Hướng Mặt Trời’ đã sinh ra trong hoàn cảnh như vậy. Bộ phim Công giáo đầu tiên trong cuộc đời nghệ thuật của tôi được khai sinh đúng ngày 24 tháng 12 năm 2020 sau hơn một năm cùng toàn thể các anh chị em nghệ sĩ (những người ngoài Công giáo) đã cùng nhau chia bùi sẻ ngọt, và cả những đắng cay, để hoàn thành với muôn vàn khó khăn thiếu thốn, nhưng cũng tràn đầy niềm vui và lòng nhân ái của cộng đoàn giáo dân nơi đoàn quay phim làm việc. Ngày đó cũng chính là ngày mà tất cả bà con giáo dân trong cộng đoàn Công giáo trên khắp thế giới chào đón Chúa Giêsu được sinh ra trong máng cỏ, đó là ngày lễ Noel.

Một điều không thể không nhắc đến, đó là sự giúp đỡ tận tình và thân thiện của linh mục phụ trách truyền thông cùng Quý cha trong Trung tâm Mục vụ Tổng Giáo phận Sài Gòn đã ân cần góp ý cho bộ phim ngày càng được hoàn thiện hơn.

Để kết thúc bài viết này, với tư cách là tác giả kịch bản và đạo diễn phim, tôi chỉ xin nhắc lại một câu hỏi của Đức Giám mục Giuse Đinh Đức Đạo: “Là một người ngoài Công giáo, anh suy nghĩ thế nào mà lại dấn thân vào con đường đầy chông gai này?” Và câu trả lời của tác giả: “Chính Chúa chọn con”. Câu trả lời đầy tâm huyết đó cũng chính là tiêu đề một bài thánh ca thường vang lên trong các buổi lễ dưới mái vòm cao vời vợi và thiêng liêng của các Thánh đường công giáo.

Đoàn làm phim xin trân trọng giới thiệu đến Quý Đức cha, Quý cha và cộng đoàn bà con Công giáo bộ phim truyện ‘Đi Về Hướng Mặt Trời’, được xây dựng bằng nước mắt, niềm vui và tình thương của Chúa dành cho những người con ngoài Công giáo luôn hướng lòng về Chúa, với mong muốn ngày một đến gần với Chúa hơn. Hiệp Nhất - Yêu Thương - Phục Vụ, luôn là tiêu chí của đoàn làm phim ‘Đi Về Hướng Mặt Trời’.

Chúng ta cùng hiệp thông cầu nguyện cho bộ phim được lan tỏa rộng rãi trong cộng đoàn Công giáo nói riêng và mỗi người con dân ngoài Công giáo nói chung. Amen.

“Vinh danh Thiên Chúa trên Trời
Bình an dưới Thế cho loài người Chúa thương”.


Đoàn làm phim ‘Đi Về Hướng Mặt Trời’ dâng lễ ngày quay đầu tiên tại Giáo xứ Phát Vinh do cha xứ làm lễ cầu bình an cho đoàn


Đoàn làm phim ‘Đi Về Hướng Mặt Trời’ chụp hình lưu niệm với cha xứ trong ngày quay cuối cùng tại Giáo xứ Trung Đồng, Giáo phận Phát Diệm

3. ĐI VỀ HƯỚNG MẶT TRỜI

(Bài viết của Ngô Thị Lương Thu - Giám đốc sản xuất phim)

Thế là hơn một năm, ba anh em chúng tôi - những người chủ trương làm phim - nắm tay nhau ‘Đi Về Hướng Mặt Trời’, bắt đầu bằng ‘Tiếng Kêu’ - tác phẩm truyện ngắn của Đức Cha Đa Minh Nguyễn Chu Trinh.

Người cao tuổi nhất đã 71, người ít tuổi nhất 61. Chúng tôi đi bằng Đức tin và bằng sự Tôn kính. Sức khoẻ dẻo dai đâu còn đến tuổi này.

Chúng tôi biết hành trình ‘Đi Về Hướng Mặt Trời’ sẽ gian nan vất vả, vì ngoài sức khoẻ, còn phải hội tụ nhiều kiến thức, nhiều hiểu biết về Kinh Thánh, về đời sống giáo dân… Và cả vấn đề kinh tế nữa, mà tiền bạc trong tay chúng tôi thì chỉ có mấy đồng lương hưu trí. Nhưng một điều gì đó từ trên cao vẫn cứ thôi thúc chúng tôi vượt qua tất cả, để tự tin mà đi tiếp.

Riêng tôi, rất may mắn vì luôn được tiếp xúc với giới trẻ công giáo trong các chương trình Noel, Thiếu nhi Thánh Thể… vì tôi là đạo diễn sân khấu và ca nhạc, nên luôn được vinh dự tổ chức các chương trình cho các giáo xứ.

Tôi yêu những ca từ, nốt nhạc trong mỗi bài thánh ca chiều thứ Bảy và trong các dịp lễ trọng. Tôi ngồi hàng giờ im lặng nghe Cha giảng những lời trong Kinh thánh, được mở rộng tầm nhìn và hiểu rõ hơn cuộc sống của bà con giáo dân, mặc dù tôi không phải là người Công giáo. Tất cả những lời trong Kinh thánh và các bài giảng của Cha xứ luôn dạy cho con người sống tốt Đời đẹp Đạo. Mỗi bài giảng là một chủ đề nên không bao giờ nhàm chán. Sau một thời gian dài, với sự giúp đỡ của cộng đoàn giáo dân, kịch bản phim đã được hoàn thành. Và tôi, với vai trò của người sản xuất, bắt đầu vào cuộc.

Cuộc đời không phải muốn làm gì thì làm, ai làm gì cũng được, mà phải có trên có dưới. Đó là quy luật của đời sống, mà ai hiểu được điều ấy thì cuộc đời sẽ nhẹ nhàng hơn. Chính vì vậy, cái nóng miền Bắc, cơn mưa bất chợt miền Nam, những cơn gió mùa Đông Bắc cũng không làm chúng tôi nản lòng. Vì chúng tôi luôn tin “đã có Chúa nâng đỡ”.

Đức Tổng Giám mục Giuse Nguyễn Năng đã có công lao rất lớn với Đoàn làm phim. Ngài rất vui khi biết chúng tôi là người ngoại đạo mà có những tác phẩm viết ca ngợi đời sống của người Công giáo. Đức Tổng đã tạo mọi điều kiện để chúng tôi hoàn thành công việc.

Và các Cha xứ, bà con giáo dân ở những nơi đoàn quay phim cũng ủng hộ nhiệt tình cả về vật chất lẫn tinh thần.

Thế là 60 con người chúng tôi - đạo diễn, diễn viên, hoạ sĩ, quay phim, lái xe, hóa trang, phục trang… - hăm hở, nhiệt tình vào cuộc với tất cả Đức Tin.

Hơn một năm trôi qua, bộ phim ‘Đi Về Hướng Mặt Trời’ đã hoàn thành. Như người leo núi đứng đây nhìn lại quãng đường mình đã đi, thấy mọi sự không dễ dàng gì. Chúng tôi thường an ủi nhau “Chúa đang thử thách chúng ta”.

Giật gấu vá vai, kéo trước hụt sau, đó là sự vất vả nhất của đoàn làm phim, nhất là vai trò của Giám đốc sản xuất, nhưng chúng tôi luôn cố gắng khắc phục để cho ra những thước phim hoàn chỉnh ca ngợi về đời sống Công giáo tốt đời đẹp đạo.

Với vai trò người sản xuất, tôi mong muốn bộ phim ‘Đi Về Hướng Mặt Trời’ sẽ được các Cha và bà con giáo dân đón nhận và ủng hộ như một bó hoa đẹp dâng lên Chúa.

4. DIỄN VIÊN CHÍNH CỦA BỘ PHIM NÓI VỀ CÔNG GIÁO

(Bài viết của diễn viên Hoàng Thị Bích Phượng - vai Đan Hạ trong phim)

Một bộ phim với quá nhiều cảm xúc, có lẽ những giải bày bằng những dòng chữ giản đơn thế này không đủ để nói hết những cung bậc tình cảm trong lòng...

‘Đi Về Hướng Mặt Trời’ là bộ phim Công Giáo đầu tiên em tham gia, và cũng là một thể loại vai hoàn toàn khác so với những phim điện ảnh, truyền hình thông thường. Khi được góp mặt tham gia phim, bản thân em đã cảm thấy vui mừng khôn xiết, bởi từ nhỏ em vẫn luôn nghĩ rằng, Chúa tồn tại và Chúa là Đấng đã tạo ra con người.

Ngày hôm nay, khi được nhận vai trò là một đứa con của Chúa trong phim, em và toàn thể ê-kip đã cố gắng 200% năng lượng và sự tôn nghiêm nhất dành trọn trong tác phẩm thiêng liêng này. Hy vọng thông điệp phim gửi gắm sẽ lan tỏa tới hàng triệu trái tim của những người con trong Công giáo nói riêng và mọi người nói chung.

Cảm ơn Chúa, cảm ơn các Cha, cảm ơn Đạo diễn và cảm ơn toàn thể ê-kíp đã tin tưởng chọn lựa để em đóng góp một phần nhỏ cho sự thành công của bộ phim này. Nếu có thể, em luôn mong muốn được góp mặt nhiều hơn nữa trong những tác phẩm điện ảnh giống như bộ phim ‘Đi Về Hướng Mặt Trời’ này.

Em tin, Chúa luôn ban phước cho những người luôn hướng lòng về Chúa.

Diễn viên Hoàng Thị Bích Phượng trong vai Đan Hạ của Phim ‘Đi Về Hướng Mặt Trời’.

Diễn viên Hoàng Thị Bích Phượng, diễn viên Nguyễn Đức Khang và diễn viên Nguyễn Mạnh Hưng, sau một cảnh phim ‘Đi Về Hướng Mặt Trời’

5. TẤM LÒNG VỚI CHÚA

(Lý Triệu Khải - Vai ông chú Đan Hạ)

Có lẽ truyện ngắn ‘Tiếng Kêu’ của Đức cha Đa Minh Nguyễn Chu Trinh đã là ý Chúa truyền cảm hứng đến những con người luôn hướng thiện. Bởi cũng từ tác phẩm này mà chúng tôi, những kẻ ngoại đạo, bỗng thấm nhuần tình yêu thương mà Chúa dành cho nhân loại, để rồi hình thành nên kịch bản phim ‘Đi Về Hướng Mặt Trời’…

Đến nay bộ phim đã được coi là hoàn chỉnh và sẽ sớm đến được với cộng đồng giáo dân cả nước cũng như mọi nơi. Chúng tôi, những người ngoại đạo, với tấm lòng và tình yêu hướng về Thiên Chúa, đã mang hết tâm trí và nghị lực thực hiện sứ mệnh cao quý mà Chúa đã chọn…

6. TRỜI VÀ ĐẤT

(Tâm tình của nghệ sĩ ưu tú Lý Thanh Kha)

Chúa ngự tận trên trời
Chúng con đang mặt đất
Với tấm lòng chân thật
Dồn sức để làm phim
Hành trình hơn một năm
Từ ‘Tiếng Kêu’ truyện ngắn
Ơn gọi như định sẵn
‘Đi Về Hướng Mặt Trời’

*

Nắng cháy xém cả rồi
Như con thoi không nghỉ
Bao người cùng ý chí
Sớm ra mắt được phim
Nghệ sĩ như cánh chim
Vào Nam và ra Bắc

*

Chúa hiện thân trước mặt
Như tiếp sức đoàn phim
Các giáo xứ động viên
Giúp nơi ăn chốn ở
Dù khó khăn, gian khổ
Dù nắng rét, mưa sa
Kịch bản được thông qua
Ai cũng mừng phấn khởi

*

Sáu giờ chiều, bấm máy
Tại Giáo xứ Phát Vinh
Cha làm lễ dâng lên
Xin Hồng ân Thiên Chúa
Mong Ba Ngôi che chở
Để công việc hanh thông
Cộng đoàn trong giáo dân
Đều thỉnh lời khấn nguyện

*

Những tháng ngày xoay chuyển
Cảnh bấm máy cuối cùng
Tại Giáo xứ Trung Đồng
An bình và mãn nguyện
Tay trong tay lưu luyến
Tạm biệt đoàn làm phim
Nhớ đến hẹn lại lên
Mang phim về ra mắt.

*

Đoạn đường dài xa lắc
‘Đi Về Hướng Mặt Trời’
Hậu kỳ cũng xong rồi
Tháng năm dài bươn chải
Bao gian truân vất vả
Sản phẩm đã hoàn thành
Nội dung được Cha khen
Phim tốt đời đẹp đạo.

*

Bây giờ mang đi chiếu
Cho tất cả cộng đoàn
Rồi nhờ lòng hảo tâm
Góp một phần ít ỏi
Đoàn phim mong Ơn gọi
Cầu Chúa ban Hồng ân
Rủ lòng thương chúng con
Chúa ra tay cứu giúp
Bao khoản chồng, khoản chất
Biết tính toán sao đây
Lãi tiền nợ hằng ngày
Nhìn nhau thêm ngao ngán

*

Nghệ sĩ thường đơn giản
Bản chất lại thật thà
Không mưu mẹo ranh ma
Hết lòng vì công việc
Khó khăn không lường hết
Nên nhiều lúc phiêu lưu
Gian khổ nhận về nhiều
Vinh quang thường trả giá

*

Thôi kể chi vất vả
Vẫn tin có phép mầu
Giải quyết hết muộn sầu
Lại cười tươi hiền hậu

*

Rộng rãi phim được chiếu
‘Đi Về Hướng Mặt Trời’
Bình minh rực hồng tươi
Mênh mông lòng Đức Mẹ.


Diễn viên Tạ Tuấn Minh (áo trắng) vai Cha xứ Thanh Hà, cùng trao đồi lời thoại với diễn viên Đức Khang, vai Người bố của Đức Hải trước một cảnh quay


Diễn viên Lý Thanh Kha - vai ông bố Đan Hạ trong một cảnh quay

KẾT

Khi được cuốn hút ‘đi về hướng Mặt Trời’, những nhân vật chính trong phim đã quyết tâm rảo bước đến nơi tận cùng của niềm tin, của tình yêu và ơn gọi. Trong hành trình đi tới không ngừng đó, có những lúc họ đã phải rất trăn trở, thậm chí là quằn quại trong cuộc chiến nội tâm khốc liệt. Do tính cách triệt để này, bộ phim - tuy vẫn có những hạn chế nhất định - rất đáng được sử dụng để minh họa cho những nỗ lực sống trọn vẹn niềm tin, sống đẹp những mối tương quan trong gia đình, nhất là sống tận cùng ơn gọi của mình.
Tên tiêu đề bài ở bản gốc: "Tính triệt để trong phim truyện ‘Đi Về Hướng Mặt Trời’

Sài Gòn, tháng Năm 2021
Vi Hữu (WHĐ) tổng hợp
Nguồn bài từ trang web Tổng giáo phận Sài Gòn 
https://tgpsaigon.net/




                                                                (Ảnh minh họa)

Truyện số 5:
Thủy dừng xe trước Ngã Tư. Trời nắng như đổ lửa. Thời gian dừng chờ trên 99 giây lận. Mọi khi hẳn là sẽ bực dọc lắm, nhưng hôm nay cô chẳng còn tâm trí nào để ý đến điều đó mà chỉ chống chân một cách vô thức, đầu óc quay cuồng vì những luồng suy nghĩ trái chiều đang làm loạn trí óc cô…

***

Thủy sinh ra trong một xóm đạo nghèo. Cô nỗ lực vươn lên bằng con đường học tập và thi đỗ điểm cao vào trường Đại học Sư phạm. Giả như gia đình cô giàu có, có lẽ cô đã “đi đường khác”, nhưng trường Sư phạm đúng là phù hợp nhất rồi, vừa được miễn học phí lại vừa có điều kiện đi dạy thêm mà vẫn không lo ảnh hưởng đến chuyên môn nghiệp vụ. Nhưng cuộc sống Sinh viên không phải lúc nào cũng thuận lợi như dự tính. Sau một học kỳ đạt được tất cả các mục tiêu: giành học bổng, tiền dạy thêm đủ trang trải cuộc sống và giữ được sức khỏe tốt; sang học kỳ 2, Thủy bắt đầu vướng rắc rối.

Nguyên nhân là học sinh cô dạy thêm vướng vào chuyện tình cảm, lại chuẩn bị thi Tốt nghiệp cấp ba, thi Đại học nên Thủy phải tăng cường dạy dỗ và giám sát con bé, đến cuối kỳ cô bị đuối sức, sốt cao đúng vào ngày thi môn cuối cùng, dù cố lết đến giảng đường để thi nhưng vẫn trượt. Nhà trường bố trí cho một “học kỳ phụ” vào hè để tạo điều kiện cho Sinh viên qua môn cơ sở, kịp đăng ký môn chuyên ngành ở kỳ ba. Và Thủy gặp Hải, anh là giảng viên môn học này.

Lớp chỉ vỏn vẹn có tám sinh viên nên Thủy được cử ra làm đại diện để tiện liên hệ lịch học với thầy. Lúc sắp thi, thầy bỗng dưng nhắn cho Thủy: “Thứ bảy em qua nhà tôi lấy bài luyện thi nhé”. Thủy thấy sờ sợ, vì lúc học thầy có vẻ để ý đến cô rồi, lần này thầy bảo đến nhà là sao, tại sao không bảo đến trường nhỉ, hay là do đang nghỉ hè? Thôi để cho chắc, Thủy rủ cô bạn đi cùng vậy.

Tới nơi, một căn hộ chung cư khá sang trọng, vừa bước vào Thủy đã thấy sự lo lắng của mình thừa. Ngay chính giữa phòng khách là bàn thờ Chúa, chứng tỏ thầy là người Công giáo. Trên tường bên là bức ảnh thầy và một đứa trẻ khoảng hai tuổi trong trang phục “Ông già Noel”, có lẽ là con trai thầy, dù trông thằng bé dường như không có nét giống bố.

Thầy lịch sự mời hai đứa:

- Các em ngồi chơi, để thầy vào lấy đề…

Nói xong thầy đá mấy bộ đồ chơi vào góc phòng rồi vơ mấy bộ quần áo bẩn đang vứt lung tung trên sàn nhà, đi vội vào trong. Thủy để ý thấy nhà cửa có vẻ lộn xộn như lâu ngày không được dọn dẹp.

- Dạ, vâng ạ…


- Đây rồi, thầy cũng đã hướng dẫn cụ thể trong đề, em về phô-tô rồi phát cho các bạn làm thử, thứ hai thầy chữa bài rồi tuần tới thầy cho thi theo lịch nhé, nhớ nhắc các bạn đi đủ!

- Dạ vâng ạ.

- Các em thông cảm, nhà bừa bộn quá, thiếu bàn tay phụ nữ…

- Ơ, vậy là…

- Ừ, vợ thầy mất hai năm nay, khi thằng bé còn nhỏ, thầy đang gửi nó bên nội, cũng tính dọn dẹp nhà cửa thì các em đến.

- Ôi vậy thì để bọn em giúp thầy ạ.

Tự dưng hai đứa thấy thương bố con thầy ghê, xắn tay dọn dẹp nhà thầy luôn dù thầy từ chối. Rồi sau đó cứ cuối tuần, Thủy lại đến giúp thầy dọn dẹp, thầy trả công bằng cách giới thiệu cô thêm việc dọn dẹp cho nhà bạn bè thầy, thế là cô lại có thêm thu nhập để trang trải cuộc sống, bù lại phần trượt học bổng kỳ hai. Điều kỳ lạ là thầy không bao giờ nhắc đến vợ, trong ngôi nhà không có chút hình ảnh nào của chị ấy cả, đã có lần Thủy thắc mắc, thầy chỉ ậm ừ: “Vì thằng bé còn nhỏ, thầy không muốn gợi lên ký ức đau thương cho nó”.

Có lần tình cờ Thủy gặp thằng bé, nhưng nó cũng không có khái niệm gì về mẹ cả nên mọi nghi ngờ của cô đều tan biến. Cô tin lời thầy - một người lịch sự, đáng kính và tốt tính, đúng như mẫu hình thánh Giuse bổn mạng của thầy. Và rồi cô đã yêu thầy lúc nào không hay, một tình yêu âm thầm, đơn phương, kiểu như cô hầu gái yêu ông chủ vậy.

Hai năm sau, lúc Thủy đang dọn nhà, thầy bỗng dưng lên tiếng:

- Thủy này, em ngừng lại, tôi có chuyện hệ trọng muốn nói…

- Dạ vâng ạ.

Thủy đáp lời, lòng không khỏi băn khoăn. Cô tháo găng tay, chỉnh trang quần áo rồi ngồi xuống.

- Em biết đấy, em sắp ra trường rồi, đã có dự định gì cho tương lai chưa?

- Dạ…em chưa. Hay thầy tính không thuê em dọn nhà nữa ạ…

- Đúng thế!

Thủy sốc, cô thật sự buồn, nhưng cũng ngạc nhiên khi thấy thầy mỉm cười. Rồi bỗng dưng thầy nhỏ nhẹ:

- Thực ra là, chuyện này hơi khó nói. Em biết đấy, thằng bé nó cũng quý em, em làm mẹ nó nhé…

Thủy càng sốc mạnh hơn, mặt cô từ tái mét chuyển sang ửng hồng.

- Thực ra là… Hải lại ngập ngừng… là anh quý em từ lâu rồi, nhưng phần vì là thầy trò, phần là do… tôi nói thật… em biết đấy… tôi mọt sách, không có biết cưa tán gì cả, nên tôi cầu hôn em đường đột thế này, mong em đồng ý, tôi muốn đơn giản, nhanh gọn… Tôi biết em còn trẻ, em muốn một cuộc tình lãng mạn, một màn tỏ tình đầy hoa dưới nến, nhưng có lẽ tôi không làm được, tôi hứa sẽ bù đắp cho em bằng sự quan tâm, chăm sóc sau này. Tôi dự tính xin cho em một chân trợ giảng, rồi học xong Thạc sĩ sẽ được đứng lớp…

Thủy xấu hổ đến quằn quại, nhưng cô á khẩu không nói được lời nào, bởi cô đã thầm yêu Hải từ lâu. Đôi lúc cô cũng thấy như là định mệnh vậy, hai cái tên Thủy - Hải, hai tên thánh Maria - Giuse là do Chúa sắp đặt để dành cho nhau chăng. Cô vô thức líu ríu theo chân Hải khi anh cầm lấy tay cô, thì thầm: “Mình sang nhà anh, cũng coi là ra mắt bố mẹ, rồi ta đưa cu Tí đi công viên chơi nhé”.

Ngày hôm ấy có lẽ là ngày hạnh phúc nhất đời Thủy, ba người đi chơi với nhau rất vui vẻ và đêm ấy Thủy đã rơi vào vòng tay Hải. Chút ân hận vì lỡ “ăn cơm trước kẻng” của cô đã bị xua tan khi ngay sau đó Hải đề nghị cô đi thử váy cưới ngay ngày mai. Tất cả đến nhanh như một giấc mơ…

…Và cũng đi nhanh như một giấc mơ…

Sáng hôm sau, Chúa nhật, Thủy vừa bước ra khỏi cửa hông Nhà thờ thì có người kéo tay cô lại, là một người phụ nữ mặt bự phấn:

- Này, cô là gì của anh Hải vậy?

- Dạ, là…học trò ạ - Thủy trả lời ngập ngừng - Chị là ai mà sao lại hỏi vậy ạ?

- Học trò gì mà đưa nhau đi lễ thế này, vợ sắp cưới chứ gì?

- Dạ, mà sao…

- Eo ơi, khốn nạn!

- Sao, chị bảo sao?

- Sao sao cái gì? Giật chồng người khác chứ sao với trăng gì nữa!

- Ơ! Chị không được xúc phạm người khác! Tôi không…

- Sao hả, sao hả… À, đúng rồi, hay là, hay là… Lão Hải bảo cô là cái Giang chết rồi hả, không đâu, nó còn sống sờ sờ ra đấy, chỉ là bị ruồng bỏ thôi.

Nói xong, người phụ nữ ngúng nguẩy quay đi. Thủy vội kéo tay cô ta lại:

- Chị, chị kể cho em đi, sao chị biết rõ vậy ạ?

- Này nhé. Để đây kể cho mà nghe. Năm năm trước cái Giang có bầu thì bị thiên đầu thống, bác sĩ khuyên nó phá thai để chữa bệnh nhưng nó không nghe, đến khi sinh thằng bé thì bệnh trở nặng nên bị mù. Nhà lão Hải thất đức lắm, đưa cho mẹ cái Giang một cục tiền rồi dẫn nó về quê, còn nói với mọi người là con bé đã chết khi sinh con, nhưng tôi thì biết rõ nó còn sống, vì tôi là bạn cùng quê với nó mà, tết nào về chả ngồi khóc với nó. Tôi thấy cô có vẻ hiền lành, đừng làm cái việc thất đức ấy nhé. Đây này, hình của nó đây, nếu cô không tin, tôi cho cô địa chỉ về xác minh.

Nói rồi chị ta bật smartphone lên cho Thủy xem một hình một người phụ nữ khá xinh đẹp dù đeo kính đen che gần hết mặt đang ngồi bệt ở thềm nhà, tay phải cầm cây gậy nhỏ, quả đúng là một người mù. Thủy sốc nặng nhưng vẫn xin chép lại địa chỉ của Giang, lòng quyết tâm tìm ra sự thật. Một lát sau, cô lê bước ra cổng Nhà thờ, đã thấy bố con Hải đứng đợi, anh không hề trách móc mà chỉ hỏi nhẹ: “Ở lại làm việc kính Đức Mẹ à”. Thủy nghẹn đắng, cô không trả lời nổi mà chỉ gật nhẹ đầu.

***

Thủy kiếm cớ không đi xem váy cưới nữa, cáo về nhưng thực ra là chạy xe xuống quê Giang. Cô khóc nức nở khi từ xa nhìn thấy Giang y như người phụ nữ kia kể, đang được mẹ dìu về nhà, mặc áo dài, chắc cũng đi lễ về. Cô vội quay xe trở lại Thành phố, lòng ngổn ngang trăm mối.

Tin tin, tin tin. Tiếng còi xe và cả tiếng một thanh niên bông đùa: “Đi đi người đẹp ơi” làm Thủy giật mình trở về với thực tại. Trễ rồi! Lại đèn đỏ, lại thêm hơn 99 giây cho cô suy nghĩ chăng? Bởi vì cô vẫn chưa chọn được hướng đi tiếp theo: Rẽ phải về quê mình để lấy lại thăng bằng; đi thẳng về Thành phố vạch mặt tên Sở Khanh kia hay rẽ trái lên Đền thờ Đức Mẹ - Thánh bổn mạng mà ăn năn sám hối tội lỗi của mình?!

Đèn giao thông nhấp nháy thay màu. Thủy định chuyển làn, thốt nhiên có ý tưởng xẹt qua đầu khiến cô quay xe trở lại: “Tại sao cu Tí cũng chẳng có nét nào giống mẹ Giang cả…”

Thủy lại chợt nhớ, đã có lần Hải từng kể rằng, năm xưa chị Giang đã từng tha gia nhóm “Bảo vệ sự sống” của Nhà thờ, có phải chăng…
Được tạo bởi Blogger.