https://template.canva.com/EADah3dXgfY/1/0/400w-Ww3uiGNHTik.jpg

                                         (Giới trẻ giáo xứ Trung Lương cầu nguyện Taize)

Truyện số 9:
- Cuối học kỳ, lúc ôn thi, sao mày còn ở đây?

Tôi lay vai Khải, đứa em cùng phòng trọ đang ngồi ở quán Game, nó bực dọc:

- Thua hoài, chán quá, hay để em cố thêm ván nữa!?

- Thôi nghỉ đi, chơi hoài thế này sao có thể tốt nghiệp được?

- Dào ôi, em chẳng sợ. Mai mốt kiểu gì em chẳng về buôn bán, không hiểu sao ông bà cứ bắt em học Đại học làm gì, mà không làm cũng đủ sống cả đời…

- Hừ, ai chẳng biết nhà mày giàu rồi! Học để làm người, thừa tiền thì đi làm từ thiện, sao bảo không ích gì, chứ nghiện Game, rồi nghiện thuốc thì toi đời luôn con ạ…

- Không, Chúa tiền định hết rồi. Ai được Chúa chọn từ trước muôn đời sẽ được phúc Thiên Đàng, ai không được chọn thì cố gắng mấy cũng chẳng được vào Nước Trời. Làm từ thiện mà cứu được linh hồn mình à, vô lý…

- Hả, ai nói với mày thế? Hôm nay uống nhầm thuốc hả em?

- Anh đọc xem Rô-ma 8:29-30 hay Ê-phê-sô 1:5 thì biết!

- Hôm nay lại nhắc Kinh Thánh nữa cơ đấy! Anh chưa đọc tới, mà trong ấy bảo gì?

- Thôi rồi, dự tu như anh mà còn chưa đọc tới. Dỏng tai mà nghe em này!

Thằng Khải vênh mặt, nó nói một thôi một hồi:

- Rô-ma 8:29-30: "Vì những kẻ Ngài đã biết trước, thì Ngài cũng đã định sẵn để nên giống như hình bóng Con Ngài, hầu cho Con nầy được làm Con cả ở giữa nhiều anh em; còn những kẻ Ngài đã định sẵn, thì Ngài cũng đã gọi, những kẻ Ngài đã gọi, thì Ngài cũng đã xưng là công bình, và những kẻ Ngài đã xưng là công bình, thì Ngài cũng đã làm cho vinh hiển". Ê-phê-sô 1:5 và 11: "Bởi sự thương yêu của Ngài đã định trước cho chúng ta được trở nên con nuôi của Ngài bởi Chúa cứu thế Giê-su, theo ý tốt của Ngài. Ấy cũng là trong Ngài mà chúng ta đã nên kẻ dự phần kế nghiệp, như đã định trước cho chúng ta được điều đó, theo mạng của Ðấng làm mọi sự hiệp với ý quyết đoán". Nhiều chỗ trong Kinh thánh xem như các tín hữu trong Chúa Cứu Thế là người được lựa chọn (Mát-thêu 24:22,31; Mác-cô 13:20,27;…). Tiền định là giáo lý Kinh Thánh mà Thiên Chúa trong quyền tể trị của Ngài chọn lựa những cá nhân nhất định để được cứu.

- Hả, “thuộc bài” dữ, thao thao bất tuyệt y như lạc giáo, thậm chí là tà giáo rồi…

- Hừ, anh biết gì mà nói?

- Anh gặp mấy “Hội Thánh giả” này nhiều rồi. Cái chú mày đang nói là “thuyết tiền định”. Khởi nguồn hai chữ “tiền định” từ thánh Augustino - Tiến sĩ Hội Thánh, tuy nhiên sau đó đã bị xuyên tạc thành lạc thuyết, về sau nhiều giáo phái lại hiểu sai thêm nữa…

- Nhưng rõ ràng Kinh Thánh nói thế mà. Không ai xứng đáng để được cứu, tất cả chúng ta đều có tội (Rô-ma 3:23), và tất cả đều xứng đáng bị hình phạt đời đời (Rô-ma 6:23), tuy nhiên, Thiên Chúa chọn cứu một số người trong chúng ta.

- Hừ, lại là “bài thuộc lòng”, ai nhồi sọ chú thế hả? Phản biện về “thuyết tiền định” đầy trên mạng, thay vì ngồi hàng giờ chơi Game Online, chú mày lướt nét xem thì hơn. Giả dụ bây giờ chú ốm nặng thì có đi khám không, có nhờ bác sĩ chẩn trị và chữa cho chú không, hay là nghĩ Chúa đã định chú chết thì chết, sống thì sống, chạy chữa mà làm gì?

- Ơ, cái này… Nhưng Chúa sinh ra nghề Bác sĩ để chữa bệnh mà…

- Hừ, vậy Chúa cũng sinh ra…nghề Linh mục để chữa lành bệnh lạc giáo, sao không đến gặp Cha Xứ khi có vấn nạn Đức tin, lại đi nghe tà giáo? Còn nữa, hiểu đơn giản thôi, nếu Chúa đã “tiền định” hết rồi, vì cớ gì mà Đức Chúa Trời phải dày công, bày vẽ ra trong hàng ngàn năm, qua nhiều thế hệ, qua nhiều biến cố để rồi sau đó Chúa Giê-su mới xuất hiện và trở thành Đấng Cứu Chuộc?

- Em, em…

- Em, em cái gì, Chúa sinh ra Thầy giáo để chữa bệnh dốt cho mày, sinh ra sách vở, tài liệu để giúp mày thi đỗ đúng không? Còn nữa, chơi Game, nếu Chúa “tiền định” là mày thắng hay thua ván đó thì còn cố đánh làm gì, hahaha…

- Ôi ôi… Thế hóa ra…

- Hừ, lạc rồi còn gì nữa, may chưa bỏ nhà ra đi theo mấy cái hội đó…

- Thôi chết, mình về ngay, về ngay đi anh…

- Gì mà vội thế? Nãy thì cự cãi lằng nhằng, giờ lại vội về?

- Em vừa nhớ ra, Huyền nói có một chị bên Hội Thánh Đức Chúa Trời đến chơi, bảo em sang nghe chị ấy nói chuyện Kinh Thánh hay lắm, nhưng khéo mà lại lạc giáo thì khổ…

- Sao, chúng nó dám đến tận phòng dụ dỗ người ta hả? Cái “Hội Thánh Đức Chúa Trời Mẹ” đeo người khiếp lắm, ta về xem sao!

- Hic, thế ạ, bọn em tân sinh viên đâu có biết, may nhờ anh nhiều tuổi lại là dự tu…

- Nhiều ít gì, chẳng qua các cô các chú ham chơi, lúc cha giảng thì chẳng chịu nghe, cả đời không cầm lấy Kinh Thánh mà đọc, lên mạng toàn chơi game, facebook, trong khi các bài giảng hay thiếu gì, như chuỗi bài giảng của Đức cha Khảm chẳng hạn, thì đâu có chịu nghe, chịu xem. Ví dụ anh vừa lấy cho mày sáng mắt ra là từ bài giảng của các cha chứ từ đâu!

- Vâng ạ, em sai rồi…

***

Trời chợt nổi giông, sấm chớp đùng đùng, về đến xóm trọ thì hai anh em ướt như chuột lột, chưa kịp định thần đã nghe tiếng một người phụ nữ trung tuổi phát ra từ phòng Huyền, giọng dụ hoặc:

- Em xem, quyển 2, sách Sa-mu-ên 5:4 “Vua Đavít được ba mươi tuổi khi lên ngôi, và vua trị vì bốn mươi năm”. Nhưng Chúa Giê-su Christ chỉ giảng đạo ba năm, vậy còn ba mươi bảy năm nữa ở đâu? Thưa chính là Đấng Ahn Sahng-hong Christ đã tái lâm và giảng dạy đúng ba mươi bảy năm từ 1948 đến 1985, như vậy là ứng nghiệm lời tiên tri rồi. Các em tin nhận thì chị làm Báp-tem cho các em để gia nhập Hội thánh nhé!

Hừ, lại là “bài thuộc lòng” của những người được tà giáo huấn luyện đây mà. Tôi vội vàng gõ cửa.

- A, có cả anh Chính nữa à. Anh và Khải vào đây nghe chị Mai giảng giải Kinh Thánh, anh thảo luận với chị ấy cho tụi em học hỏi thêm nhé.

Huyền mở cửa, đon đả “mời chào”. Người phụ nữ tên Mai tỏ vẻ vui mừng, mắt rực sáng như nhìn thấy “con mồi” mới. Tôi bực dọc, cố giữ bình tĩnh, hắng giọng:

- Chị Mai nè, có phải chị đã nói về sách Khải Huyền 22:17: “Thánh Linh và cô dâu cùng nói: Xin hãy đến! Người nào khát hãy đến, người nào muốn hãy nhận nước hằng sống miễn phí”. Và Sáng thế Ký 1: 26,27: “Đức Chúa Trời phán rằng: Chúng ta hãy tạo nên loài người như hình thể ta và giống như ta”“Đức Chúa Trời tạo loài người như hình Ngài; Ngài sáng tạo loài người như hình ảnh Đức Chúa Trời; Ngài tạo nên người nam và người nữ”. Chúa làm nên loài người như hình Ngài. Ngài làm nên người nam giống Chúa Cha, người nữ giống Đức Chúa Trời Mẹ, loài người giống Chúa, có nam và nữ như vậy thì Đức Chúa Trời sẽ có Cha và Mẹ. Và cô dâu trong Khải Huyền là Đức Chúa Trời Mẹ. Phải không ạ?

- Ơ, cái cậu này…

Người phụ nữ sau chút ngạc nhiên, nhìn tôi lom lom cảnh giác:

- Sao cậu hay vậy?

- Tôi còn biết chị sẽ trích dẫn vài đoạn trong sách Esai, Galiti ra để nói nữa kia. Sao không trích sách Luca 20: 34,35, khi những người Xa-đốc hỏi về vấn đề giới tính của những người sống lại, Đức Giê-su đáp: “Con cái đời nầy cưới vợ lấy chồng; chứ những ai được xét là đáng hưởng phúc đời sau và sống lại từ cõi chết, thì không cưới vợ cũng chẳng lấy chồng. Quả thật, họ không thể chết nữa, vì được ngang hàng với các thiên thần. Họ là con cái Thiên Chúa, vì là con cái của sự sống lại”. Vậy làm gì có khái niệm Chúa Trời Cha, Chúa Trời Mẹ ở đây? Hội của chị giải thích Kinh Thánh theo lối “đoạn chương thủ nghĩa”, lấy một phần hoặc một vài câu Kinh Thánh riêng lẻ để củng cố cho quan điểm cá nhân của mình thì chỉ có lừa được mấy đứa con nít thôi!

- Hừ, không tin thì thôi, còn dám phạm thánh? Thế chẳng phải Giáo hội Công giáo của cậu cũng thờ Nữ Thần qua việc tôn vinh Bà Ma-ri như là mẹ Thiên Thượng của Chúa Giê-su sao?

- Chị lại nói linh tinh rồi. Chúng tôi sùng kính Đức Maria là Mẹ Thiên Chúa bởi bản tính Thiên Chúa và bản tính loài người nơi Chúa Giê-su là không tách rời, tuyên xưng như lời bà thánh Elisabeth. Chị đã nhầm lẫn giữa thờ kính và sùng kính. Chúng tôi chạy đến với Đức Maria như là đấng chuyển cầu lên Chúa. Chúng tôi không đặt Mẹ ngang hàng hay trỗi vượt trên Thiên Chúa bao giờ. Nói đơn giản về quyền năng thế này nhé: Mẹ Tổng thống đâu phải có quyền năng hơn Tổng thống, chị hiểu chứ?

Thấy chị ta bắt đầu lúng túng, tính bài chuồn, tôi bồi thêm:

- Trong Mát-thêu 24:23,24, Chúa Giê-su phán: “Bấy giờ, nếu có ai bảo anh em: Này Đấng Ki-tô “ở đây” hoặc “ở đó”, anh em đừng có tin. Thật vậy, sẽ có những Ki-tô giả và ngôn sứ giả xuất hiện, đưa ra những dấu lạ lớn lao và những điềm thiêng, đến nỗi chúng lừa gạt cả những người đã được tuyển chọn, nếu có thể”. Ahn Sahng-Hong chính là một trong các “Christ giả” trong lịch sử, sao chị u mê vậy? Chị ta bật người dậy, nổi nóng:

- Cậu không được phỉ báng tôn giáo của người khác. Nếu tôi nói Giáo hoàng Francis của các cậu là “ngụy Giáo hoàng” thì sao hả?

Tôi giật nảy mình, mấy đứa em cũng đầy phẫn nộ, nhất quyết đuổi bà ta ra khỏi khu trọ. Ghê thật, ả còn biết đến cả “Sứ điệp từ trời” nữa cơ đấy! Tôi chột dạ: Bọn trẻ thời nay phải đối mặt với bao nhiêu nguy hiểm! Nhớ năm xưa tôi phải “chiến đấu” với các vấn nạn trong đời sống sinh viên như “Lô đề”, “Tiếp thị lừa đảo”, thì nay bọn trẻ còn đối mặt với những vấn nạn về Đức tin nữa. Người đàn này tôi có thể đuổi đi lần này nhưng đâu dám chắc ả sẽ không quay lại? Tôi đành phải đưa ra hạ sách cuối cùng, bảo mấy đứa em: “Nếu ai đó bảo mấy đứa bỏ Công giáo đi theo Hội thánh của họ, xua không được, cứ nói rằng: Chị tin Đức Chúa Trời, em cũng tin Đức Chúa Trời, vậy mai sau sẽ cùng về một Thiên Đàng, em bỏ đạo em theo đạo chị làm gì, kết quả cũng vậy thôi”, ắt là bọn họ sẽ thôi đeo bám, vì biết chẳng nhận được gì.

***

Tiễn “vị khách không mời” ra khỏi cửa đã gần tám giờ tối, vậy là chúng tôi nhỡ mất buổi Chầu Mình Thánh rồi. Vẳng xa là lời nguyện cuối giờ chầu từ phía Nhà thờ vọng tới: “Ta hãy lấy Đức tin bù lại, nếu giác quan không cảm thấy gì”…

-------------------------------------------------------------------------

* Truyện có trích dẫn một số đoạn Kinh Thánh Công giáo, Tin lành (Bản dịch mới - NXB Tôn Giáo) và Lời các bài hát Chầu Thánh Thể.

(Ảnh: Nhà thờ đá Sapa. Nguồn: Sưu tầm)

Bài số 8:

Bảy giờ rưỡi sáng ngày Lễ Giáng Sinh,

sau khi cùng Cộng đoàn chầu Hang Đá,

rời nhà thờ trong niềm vui khôn tả,

nó hồ hởi đón nắng ấm bình minh.



Kìa phía trước có một cậu thư sinh.

Ồ, dáng người sao mà quen thuộc quá!

Bước lững thững không vẻ gì vội vã.

Tay dắt xe, dường như đã thủng săm?

Ăn mặc phong phanh dù trời rét căm căm.

Đúng là anh, nó nhận ra, không khó.

Vâng, chính là anh, thần tượng của nó:

Đẹp trai và học giỏi, Bí thư Đoàn.



Vào mỗi dịp nhà trường có liên hoan,

anh vẫn thường ôm đàn say sưa hát,

nó nhìn anh say mê không chớp mắt,

chẳng quan tâm ai có mặt xung quanh.

Cũng đã nhiều lần nó lén đi theo anh,

vui sướng khi anh đưa mắt nhìn nó,

thực ra nó đâu phải “si tình” đến khổ,

bởi nó rất năng nổ, lại dễ thương.

Có bao anh chàng “ôm mộng đơn phương”,

nhưng lũ “chíp hôi” sao sánh cùng anh được.

Giá anh cũng là Con Chiên - nó ước,

từ nhà thờ đang sánh bước bên nhau.



Anh vẫn đi, nó lại lén theo sau.

Ôi may sao, có bác thợ phía trước.

Tạ ơn Chúa, nó mong bác sửa được,

để anh đỡ phải mệt mỏi đi xa.



Vừa dừng chân nó thấy một cụ bà,

mắt bị mù, tay gậy tay cầm nón,

vội thả vào tờ một ngàn nhăn nhúm,

nhưng dường như bà cụ chẳng nhận ra.

Tay cầm nón bà cụ vẫn giơ ra,

tay cầm gậy lại lò dò từng bước,

bà cụ tiếp tục tiến về phía trước,

chỗ anh vừa dừng bước, dưới gốc đa.

Ái chà, xe chỉ xịt lốp thôi mà,

bác thợ bơm xong nó thấy anh đập túi,

bên trái, bên phải, túi trên, túi dưới,

rồi thấy anh ngoảnh trước nhìn sau.



Nó đang không hiểu sự thể thế nào,

thì không thể tin vào mắt mình nữa:

Thò tay vào nón, anh nhón tờ tiền cũ,

đưa cho cho bác thợ, phóng đi luôn.

Bà cụ thấy động tưởng được cho tiền,

miệng cảm ơn đầu vội vàng gật gật,

nó rợn người, cay nồng nơi khóe mắt,

dưới chân nó mặt đất cũng ngả nghiêng.



Có cái gì lạnh hơn đêm Bê-lem,

Đang ùa tới bao trùm lên người nó,

tâm hồn nó như lạc vào trong gió…



Nắng lên rồi sao lạnh giá con tim…

                  (Hình ảnh lễ Giáng SInh tại nhà thờ giáo xứ Phú Thượng- Giáo phận Đà Nẵng

Truyện số 7:
Bevis - Một cái tên rất “Tây” là tên của chú giúp lễ Xứ tôi. Ờ cũng phải, huyện chúng tôi là…Miền Núi nước Anh - dịch theo Hán Việt - là “Anh Sơn” ấy mà. Đối với tụi nhóc chúng tôi, khi nghe hai tiếng “Be-vít” là lũ con trai phải nghiêng mình nể phục, còn tụi con gái chỉ có thả tym ầm ầm…

Bevis có nhiều biệt tài lắm. Đừng tưởng chú chỉ giỏi giúp lễ thôi nhé. Mỗi khi có ban bệ nào của Giáo Xứ thiếu người là chú có thể tham gia dễ dàng. Dàn đồng ca thiếu người, chú mặc áo đen quần trắng, í nhầm, áo trắng quần đen xếp vào cho…đủ đội hình ngay (mở ngoặc là không phải cho đẹp đội hình đâu nhé!). Đá bóng ư? Không ai chịu làm thủ môn chứ gì, OK luôn, dù chú cao chưa tới “mét mốt”, nhưng được cái khi thủng lưới thì…không bao giờ khóc. Thậm chí khi lễ đông, chú tình nguyện rời Cung thánh, “nhường chức” giúp lễ cho người khác để tham gia…làm bảo vệ trông xe, dù chú chẳng thể đẩy nổi chiếc xe máy nào, kể cả chiếc cub 50 đời chót chét. Nhỏ nhưng có võ, nhìn thấy “bộ mặt hình sự” của chú, đảm bảo không một tên trộm nào…sợ, nhưng chúng phải e dè món…võ mồm tai tiếng, í nhầm, nổi tiếng vang xa của chú. Danh xưng “tiếng hát đuổi côn trùng” của chú không phải tự nhiên mà có, fan hâm mộ đếm được trên đầu ngón tay chứ chẳng chơi. Thế mới có “nghệ danh” là Bevis chứ!

Tôi chơi thân với Bevis. Cùng giúp lễ nhưng tôi không thường xuyên lắm. Phần vì tôi lười, phần vì tôi không nhanh nhạy như Bevis. Cậu ta thật sự là một chú giúp lễ cực kỳ “chuyên nghiệp”, chỉ cần ánh mắt Cha Xứ liếc qua là Bevis đã đoán được ngay Ngài muốn gì. Kể cả những việc nhỏ nhặt như chuyển hướng quạt về vị trí mới cha đứng hay là chỉnh micro cho người lên đọc bài đọc chú đều thực hiện một cách tự nhiên và không hề có sai sót nào. Tôi cũng chưa từng thấy ai tận tâm với Cha Xứ như Bevis. Chú không bao giờ ngủ trưa, thay vào đó là canh chừng chuông báo khách để cha được nghỉ ngơi, đuổi cổ mấy đứa nhóc tinh quái hay bấm bậy. Vào lúc trời nóng, mỗi chiều Bevis thường vào Nhà Xứ vặn nước từ vòi ra xô, chậu trước để lát sau cha có nước mát tắm. Chú ra vào Nhà Xứ như nhà mình, đến nỗi bao người cứ tưởng chú là “con thiêng liêng” của Cha Xứ.

Nhưng Bevis nói với tôi, chú chưa có ý định đi tu. Chú bảo làm cha xứ cô đơn lắm, không phù hợp với sở thích sôi nổi của chú. Nói vậy thôi chứ tôi thấy Bevis “thanh niên nghiêm túc” bỏ xừ đi. Chú không bao giờ lấy đạo cụ diễn nguyện Tam Nhật Vượt Qua để đấu kiếm như chúng tôi, thậm chí còn thu hết và la lối chúng tôi “phạm thánh”. Bevis cũng ngăn chặn việc các chú giúp lễ khác ăn trộm bánh thánh hoặc uống trộm rượu lễ khi cha đi vắng. Tôi không ham hố gì vì bố mẹ tôi có cửa hàng bán bánh kẹo và rượu vang, nhưng mấy chú giúp lễ khác thì không ưa Bevis về khoản này, vẫn lén lút chôm bánh và uống trộm rượu. Bevis không mách cha bao giờ, dù vậy khi cha đi vắng, chú thường giấu kỹ các “cực phẩm” hấp dẫn này, tuy thế lắm lúc bọn kia vẫn có thể tìm ra được và đánh chén.

Một hôm, biết cha đi vắng, tôi định vào phụ Bevis giấu bánh và rượu thì thấy Bevis đang lôi chai rượu nho ra rót vào chén rồi nhặt bánh ra đếm đếm. Tôi đắc thắng nhảy vào “bắt quả tang”. À ha, thì ra tên này cũng trộm bánh như ai mà bày đặt! Nhưng tôi chưa kịp la lên thì đã bị Bevis bịt mồm, thì thầm:

- Cậu tới rồi à, giúp tớ đi.

- Giúp? Làm sao? Trộm bánh à, không đời nào nhé!

- Cậu nghĩ đi đâu thế. Này nhé làm thế này, thế này…

Nói rồi Bevis chỉ cho tôi cách lấy que tăm nhúng vào chén rượu nho rồi chấm vào giữa chiếc bánh, tôi vẫn chưa hiểu để làm gì, chỉ thấy chú ta cười bí hiểm:

- Lát sau sẽ có kịch hay…

Sau khi làm xong một lượt, Bevis lại bỏ bánh vào chén thánh, đặt ra chiếc bàn ở phòng để đồ lễ, tôi hết sức ngạc nhiên: treo mỡ trước miệng mèo à…

Quả nhiên, chỉ chốc lát sau, mấy đứa hay trộm bánh lò dò vào, một đứa nhón ngay một vốc cho vào mồm, tôi định chạy vào “bắt gian” thì Bevis kéo lại. Cùng lúc thằng đó nhồm nhoàm: “Hình như bánh hôm nay có vị hơi khác”. Mấy đưa kia vội xúm lại kiểm tra, chúng hoảng hồn la lên:

- Chết bay ơi, bánh đã hóa mình máu Chúa…

Rồi chúng lạy lạy chén thánh và làm dấu liên hồi, mặt đứa nào đứa nấy tái mét cầu xin tha tội. Bevis bụm mồm cười, lôi vội tôi ra ngoài sợ lộ. Khi mấy đứa kia chạy hết khỏi phòng, Bevis lại kéo tôi vào, bảo hai đứa ăn hết số bánh còn lại, sau đó đổ bánh chưa chấm rượu nho vào chén thánh, tôi không hiểu ý chú nhưng vẫn làm theo. Lát sau thấy có một đứa mặt vẫn còn kinh sợ dẫn mấy người lớn vào kiểm tra chén thánh, nhưng dĩ nhiên là chẳng phát hiện ra điều gì khác lạ. Lúc này tôi mới giật mình vì sự thông minh tuyệt đỉnh của Bevis. Bọn kia sau đó bị bố mẹ đánh cho nhừ đòn, nhưng kể từ đó chúng tôi không bao giờ phải canh bánh rượu nữa…

Và dĩ nhiên là ở Xứ tôi, câu chuyện “Chúa hiển linh trong Nhà mặc áo” thì vẫn còn đồn đại đến ngày hôm nay. Chỉ có Bevis biết, tôi biết và…Chúa biết mà thôi. Và còn ai nữa nhỉ, chính là các bạn độc giả thân mến, những người vừa đọc xong truyện ngắn này!

                                                                       (Ảnh minh họa)
Truyện số 6:
Ồ, có một cô gái với đôi mắt to tròn tuyệt đẹp của chim hòa bình, trông rất thánh thiện trong bộ măng-tô đen, áo len trắng cao cổ vừa xuất hiện sau giờ Lễ truyền thống Cộng đoàn và thật đặc biệt, cô gái đeo chiếc dây chuyền bạc có hai Thánh Giá, một to một nhỏ.

Thằng Khoa nói cô gái tên là Xoan…

- Ái chà, em vác một lúc hai Thánh Giá cơ à, khỏe thế!

(Tôi bắt chuyện)

- Dạ, con chào thầy, thầy là…

(Thôi chết, cái măng tô đen dài quá gối, áo len, quần và cả giày đều màu đen nó…hại tôi rồi, nhưng không sao, “thầy” thì càng dễ bắt chuyện chứ sao)

- Anh tên là…, cũng là dân “nhà choa” cả mà.

- Thật không, con đã gặp thầy khi nào cơ?

Xoan mỉm cười đầy nghi vấn, đôi mắt mở to như vừa…tìm ra châu Mỹ. Thấy thế, thằng Khoa nói ngay:

- Giới thiệu với anh, đây là “Sr” Xoan, chị ấy mới gia nhập nhóm mình nên chưa quen nhiều người.

Tôi chưa kịp lên tiếng, thằng Tiến ở gần đó xen vào:

- Sr ơi, Sr tu ở dòng nào, dòng mến…anh Thành hay dòng mến anh Khoa?

(Hả, cái thằng này…)

Tôi giật mình chưa kịp phản ứng đã thấy Xoan tắt ngay nụ cười, giọng nghiêm nghị:

- Chưa ai nói với chị như thế!

Ối á, lúc này trông “Sr” chẳng hiền tí nào nữa, ánh mắt trở nên nghiêm trang, lông mày bên trái nhướn lên (kiểu Ancelotti (*)), mắt phải nheo nheo hình…chim ưng săn mồi làm tôi rùng mình!

Thằng Tiến sợ quá chạy biến, khổ thân thằng bé lại “vạ miệng” nữa rồi!

Câu chuyện đang rơi vào ngõ cụt thì Họa My xuất hiện, líu lo kéo Xoan vào sinh hoạt chung nhưng không quên “bắn” cho tôi một ánh nhìn đầy ý nghĩa…

***

Tối Thứ Sáu, lễ hàng tuần của Cộng đoàn, tôi lấy cớ “xấu hổ” chen chân vào hàng ghế sau, nơi…ca đoàn đứng. Tan lễ, tôi vừa lò dò đi theo Xoan tính xin số điện thoại thì Họa My đã véo von: “Anh đưa chị Xoan về dùm em với, nhà chỉ xa lắm, đường thì tối”, Xoan không kịp từ chối vì tôi đã “bám sát” và tỉnh bơ như…đó là chuyện đương nhiên.


Đường xa thật, lại ngoắt ngoéo vô cùng, cũng may là đoạn đường này tôi đã từng qua, nhưng tôi vẫn đùa “Lát anh ra lạc mất”, Xoan nhìn tôi lom lom “Hay em đưa anh ra đầu ngõ chứ không tội anh lắm”. Bó tay! “Em nói thật đó, đoạn này em quen rồi, đã bảo anh không phải đưa về mà”. Bó tay tập hai, Xoan rất thành thật khiến tôi thực sự sốc, quay xe té ngay không “Sr” tiễn lại mình thật thì nguy.

Về đến nhà tôi cứ thấy buồn cười, Xoan thật quá ngây thơ. Mười hai năm ở đất “Hà Lội” này lẽ nào tôi còn không tìm được đường về nhà. A, hay là mình làm phép thử?! “Anh lạc ra đê sông Hồng rồi, xe bị thủng săm phải đẩy bộ, huhu”, tôi nhắn tin cho Xoan. Nửa giây sau đã thấy điện thoại véo von, tôi vờ tắt máy gọi lại: “Không sao, anh tìm được đường rồi, mà điện thoại anh sắp hết pin”, nói xong tắt ngóm máy đi ngủ ^_^.

Mới sáng sớm, bật máy lên đã thấy cả đống tin nhắn của Xoan và Họa My, tôi vội vã nhắn lại khẳng định là mình đùa nhưng cả Họa My và Xoan đều không tin, đinh ninh rằng đêm đó tôi phải ngủ ngoài đê thật ^_^

Sau này tôi mới biết đêm đó Họa My và Xoan lo cho tôi lắm, gọi cho tôi không được quay ra cãi nhau, may mà không có hậu quả gì lớn và cũng không có cô nào chạy ra đê sông Hồng tìm tôi cả (có khi tôi cũng giàu trí tưởng bở quá và chuyện tôi có ngủ ngoài đê Sông Hồng hay không đến giờ với cả hai vẫn là một dấu chấm hỏi, chứ không thì tôi “tiêu” rồi).

***

Tôi nhận lệnh đi công tác xa nửa tháng, nhớ Cộng đoàn quá! Gần hai tuần sau, tôi đang tính mua quà cho các anh em trong Cộng đoàn thì ông sếp tự dưng quyết định về sớm, vừa mừng vừa…bực, bao dự định hỏng bét hết. Về đến công ty đã hơn chín giờ sáng, bỗng có tin nhắn của Xoan: “Xoan phải nhập Viện 108, nhờ mọi người đọc 3 kinh Lạy Cha, 3 kinh Kính Mừng, 3 kinh Sáng Danh cầu nguyện cho Xoan nhé”, tôi tá hỏa gọi lại ngay thì không thấy nghe máy, hoảng quá phi xe ra Bệnh viện 108, giữa đường bắt máy cho Họa My thấy Họa My trả lời, giọng hồi hộp trong tiếng thở: “Vâng em cũng lo lắm, đang bắt xe buýt đến Bệnh viện”. Tôi càng lo hơn. Quái, sao hôm nay lắm đèn đỏ thế không biết, tôi bực dọc nhìn cái đèn báo ở ngã tư: còn 49 giây lận, phía bên kia lại có “Anh áo vàng” làm tôi không dám vượt đèn. Đang cáu thì có điện thoại của Họa My: “Anh ơi chị Xoan lừa mình, hôm nay Cá Tháng Tư mà, em đang bắt xe buýt quay lại trường đây…”

Sốc quá, đèn xanh mà tôi quên cả đi luôn, mấy người phía sau bấm còi inh ỏi. Có nằm mơ tôi cũng không tin được “Sr” lại biết đùa, một quả đùa to như núi Thái Sơn, lúc này mà tôi nhìn thấy cái bản mặt “lông mày bên trái nhướn lên, mắt phải nheo nheo hình chim ưng săn mồi” chắc tôi sẽ đập cho một cái cho “hết bay” luôn!...

***

Sau chuyện này ba đứa bọn tôi càng thân thiết và khi Họa My chuyển nhà sang ở gần Xoan thì cơ hội tụ tập la cà cùng nhau nhiều hơn và có thêm nhiều kỷ niệm, trong đó kỷ niệm đáng nhớ nhất là một buổi tối đặc biệt…

Họa My rủ Xoan và tôi đi xem ca nhạc ngoài trời. Đây là Show ca nhạc “Hai Mùa Noel” của một ca sĩ “tên tuổi”, con bé nằm trong “hội crazy fan” nên xí được cho Xoan và tôi một cặp vé hạng khủng. Ba đứa đi thật sớm, vừa dung dăng dung dẻ đến sân vận động thì Họa My tỉnh bơ: “Em phải đi với nhóm tình nguyện viên đây, chúc hai người buổi tối vui vẻ, hẹn gặp lại vào cuối buổi biểu diễn nhé”. Bó tay, “đem con bỏ chợ” thế đấy! Tôi lẩm bẩm. Xoan nheo nheo mắt nhìn tôi, vẫn cái nhìn “chim câu nửa bay nửa đậu” ấy:

- Anh cáu à, lần đầu tiên thấy anh cau có đấy, trông giống Nôbita quá!

Ạch, tôi bật cười:

- Ừ, vắng Xu-ka thì đi với…Chai-en (**) cũng vui mà, héhé.

Tưởng đâu chọc giận Xoan chơi, ai dè em cười hồn nhiên:

- Kiếm cái quán nào ngồi rồi Chai-en…hát cho mà nghe.

(Choáng!)

- Anh đã có người yêu chưa?

Vừa vào quán café ngồi chưa ấm chỗ, Xoan đã hỏi một cách tỉnh queo khiến tôi giật nảy mình. Ai lại “sỗ sàng” đến thế cơ chứ. Tôi ậm ờ:

- À ờ…chưa…

- Thế anh thích người như thế nào?

- Ơ, cái này…sao biết được, thấy thích là thích chứ tiêu chuẩn gì chứ!?

- Hi, anh nhiều tuổi rồi mà, cũng nên đặt “tiêu chí” mà cưới một con em “cho xong”, đằng nào cũng phải lấy vợ mà, ahihi…

- Haha, chỉ cần người Công Giáo, là…con gái và trên 18 tuổi là được, hahaha…

- Hay nha. Nhưng vì sao cứ phải là người Công Giáo vậy?

- Thì một trong những lý do để thành lập Cộng đoàn Vinh là để những người “bằng vai phải lứa” tìm thấy nhau mà. Bạn bè anh và cả nhiều người nữa, em biết đấy, lấy người Ngoại là “5 ăn 5 thua” à. Mà 5-5 đã may, đấy là con trai Công Giáo lấy người Ngoại, chứ mà con gái Công Giáo lấy người Ngoại thì may ra có 10% đôi giữ được Đạo. Chưa đâu xa, “Nhóm Que Diêm” tụi anh ngày xưa toàn các chú dự tu đấy, nhưng lấy người Ngoại cũng “tèo” hết cả còn gì.

(Cứ nhắc đến chuyện hôn nhân khác đạo, tôi lại nghĩ ngay đến mấy chuyện “cười ra nước mắt” ở Xứ tôi.

Một là chuyện có chị Công Giáo lấy anh người Ngoại. Đêm giao thừa đầu tiên ảnh bảo chị làm gà để cúng, chị làm gà rất đẹp nhưng... cắt móng gà cho gọn, anh nổi xung đuổi đánh, chị phải chạy lòng vòng quanh nhà vì sợ chạy sang nhà khác sẽ mang tiếng xông đất nhà người ta, nhất là trong hoàn cảnh hết sức kỳ cục này. Nhưng anh chị la hét to quá, cả Xứ chạy đến xem, còn hấp dẫn hơn Táo quân VTV ^_^. Anh mở quán bán hàng, đặt tượng Thần Tài nơi góc cửa hàng, Mùng Một, Ngày Rằm anh đi vắng, về thấy bàn thờ lạnh lẽo, không hương khói, hoa quả gì, anh la lối, chị bực dọc bảo: “Không làm tôi hai chủ”, thế là anh rượt chị chạy khắp làng, cả Xứ lại được xem tấu hài....

Hai là chuyện có chị người Ngoại lấy anh Công Giáo. Con thi Giáo lý nhất Xứ, được đi thi Hạt, nhưng trùng diễn văn nghệ trường, anh đi làm xa, Chị đưa con đi diễn văn nghệ, bỏ thi Giáo lý, Cha Xứ rêu rao giữa nhà thờ, anh nổi xung chạy luôn sang dãy nữ, lôi chị ra khỏi nhà thờ ngay giờ lễ, làm náo loạn cả nhà thờ ngày Chúa nhật. Anh được chọn làm ứng viên bầu Ban hành giáo, chị đi... coi bói xem đường “quan lộ” của anh thế nào, có…lên được Trùm Xứ không, anh nghe tin chạy đến nhà thầy bói lôi chị về, chuyện ầm ĩ lên, dân không bầu cho anh nữa, “đường quan lộ” của anh bị chặn, anh “cay”, anh về uống rượu đánh cho chị một trận, lại làm trò cười cho thiên hạ. Anh đòi bỏ, chị kêu ầm lên: “OK, đồng ý ngay và luôn, tôi thì đơn giản nhưng Đạo của anh không cho bỏ nhé...”

Tôi không phản đối hôn nhân khác đạo, bởi có thể “cứu” thêm các linh hồn thì tốt chứ, nhưng nhìn gương mấy “tiền nhân” của “Nhóm Que Diêm” mà nản. Tôi tự thấy mình linh lực, lòng sốt mến, nhiệt thành không thể sánh được với…thánh Phaolô - Tông đồ dân Ngoại - nên dù đã ngoài ba mươi, biết mình không đi tu được, rồi cũng “phải lấy vợ” như Xoan nói, nhưng vẫn cố kiếm cho bằng được người Công Giáo để lấy “cho nó chắc”, bằng không thì chấp nhận mang tiếng “ế” thôi, mà thực ra cũng đã…quá tuổi ế từ lâu rồi).

Thấy tôi che miệng cười, Xoan hỏi:

- Anh cười gì thế? Gớm, tiêu chuẩn của anh mà đơn giản vậy đã không “ế” tới tận giờ, em không tin, thôi, hé lộ cho em tí đi, thích hiền, xinh hay học giỏi để em “làm mối” cho, đi mà, hihi,…

Á a, “con bé này được”, bụng bảo dạ, đã thế thì tôi cho “biết tay”:

- Như em là được rồi…

- Aaaaa, anh…anh…

Có lẽ bấy lâu nay Xoan cứ nghĩ tôi nhát gái, hiền lành nên dường như không tính đến phương án đối phó khi tôi bất ngờ “phản công”, nàng há hốc miệng, mặt chuyển dần sang sắc đỏ. Thấy cô nàng lúng túng, tôi cố “đánh lạc hướng”:

- Thế còn em?

Biết tôi “đá bóng” sang phía mình, Xoan đổi giọng, cười cợt, lại tỉnh queo:

- Dạ, có rồi ạ…

Chết mất thôi! Cơ mà nếu Xoan có người yêu thì ắt hẳn tôi đã nghe nói đến chứ nhỉ, Cộng đoàn Vinh này nói đông thì đông nhưng những điều “hệ trọng” như vậy ít nhiều cũng phải có đồn đại chứ?

Tôi giả vờ gật gù:

- Anh chàng nào may mắn zẫy ta?

Xoan bất ngờ ngửa mặt lên trời, cười lớn, cô nàng chỉ tay lên trên:

- Chàng đang ở trên ấy!

Tôi phát hoảng:

- Hả, trên tầng hai à?

Nàng lại cười lớn:

- Chết mất, haha, ở trên chín tầng mây cơ…

Ối á, người “chết mất” phải là tôi chứ! Tôi không ngờ Xoan lại có thể nói về “Đấng Tình Quân” của mình một cách tỉnh queo vậy, mà lại nói thẳng với tôi, dù chắc là em biết tôi đang muốn “tiếp cận” em, hay vì biết nên phải “chặn” sớm?

Cũng hôm đó Xoan đã kể cho tôi rất nhiều về cuộc sống của mình: Gia đình, bạn bè, quan điểm sống và nguyện ước được dâng mình cho Chúa. Em kể rằng em trai cha Linh hướng yêu em lắm, đã mấy lần cầu xin em đừng đi tu, nhưng em nghe tiếng “Người Yêu” gọi thôi thúc trong lòng, em muốn đi rao giảng Tin Mừng khắp thế gian như “Người Yêu” khi xưa nên mặc dù có đôi lúc xao xuyến trước tấm chân tình của anh ấy, nhưng em vẫn nhất mực từ chối. Anh chàng theo đuổi mãi, cho đến khi cha Linh hướng phải “ra tay” thì em mới được yên ổn với con đường đã chọn. Xoan bất ngờ cất tiếng ca khe khẽ, nhẹ nhàng mà tha thiết bài “Phó thác” - bài hát truyền thống của nhóm Hoàng Mai - cũng như tâm tình em dâng hết cho Chúa - ngay trong quán café, trước những đôi mắt tròn xoe của nhiều người xung quanh. Em hát tuyệt hay, không “Chai-en” chút nào. Lúc em “phiêu”, tôi suýt bật cười khi thấy em “lông mày bên trái nhướn lên (kiểu Ancelotti), mắt phải nheo nheo hình…chim ưng săn mồi”, thật đúng là “mắt bồ câu con đậu con bay”. Lúc này tôi mới cảm nhận thấy Xoan không dễ gần như tôi vẫn thường nghĩ, cô sinh ra không phải trong thế giới thực mà đến từ câu chuyện cổ tích, Xoan ở trước mặt mà bóng hình của “Sr” cứ mờ mờ ảo ảo như sương mù Đà Lạt…

Chen chúc vào sân vận động, “Đông thế này thì lạc mất”, Xoan kêu lên rồi khoác lấy tay tôi một cách rất tự nhiên và kéo tôi thật nhanh về phía sân khấu với sức mạnh của một…Chai-en. Tôi vừa ngạc nhiên vừa…thích thú. Không phải đây là lần đầu tôi kéo tay một cô gái mà là lần đầu điều ngược lại xảy ra. Ngạc nhiên hơn là cái cách cổ vũ ca nhạc cuồng nhiệt của “Sr”, nó khác hẳn với cái nửa nghiêm nghị, nửa tỉnh queo khi chuyện trò với tôi trong quán café lúc nãy. Tôi cũng cố bon chen lại gần sân khấu, bị đẩy ra lại chen vào tiếp nhưng chẳng thể đua được với mấy anh chàng ga lăng cõng cả bạn gái lên cổ để xem. Tôi thầm nghĩ “Ước gì mình được như anh í”, mặc dù tôi mà muốn cũng…không đủ sức ^_^

Cuối buổi ca nhạc, mãi mới tìm ra Họa My để đi về, mệt như tàu lá rủ nhưng nhờ sự sôi nổi vốn có của Họa My chúng tôi vẫn vừa đi vừa trò chuyện ồn ĩ. Tôi đưa “Sr” về nhà trước, “Lần này thì không được phép…lạc nữa nhé”, Xoan không quên nói lời tạm biệt, đôi mắt vẫn nheo nheo kiểu “nửa đậu nửa bay”, Họa My cũng phải bật cười…

Ngờ đâu đó là lần cuối tôi gặp Xoan, bởi cô gái hiền dịu, quyết dâng mình cho Chúa với ước vọng đem Tin Mừng đi khắp thế gian - đã từng từ chối xây dựng gia đình với một người đạo đức, chung tình như em trai cha Linh hướng - khi đi giúp xứ ở Tây Nguyên lại mến mộ một vị Mục sư Tin Lành đang thực thi sứ vụ ở trên đó và theo anh ta đi khắp chân trời góc biển để truyền giáo. Bao nhiêu năm qua tôi vẫn không thể giải thích vì sao Xoan lại làm thế, nhưng thẳm sâu trong đáy lòng vẫn luôn dõi theo nàng, thi thoảng tôi lại giật mình thảng thốt khi thoáng thấy có ánh mắt chim hòa bình ở đâu đó trên đường…


---------------------------------------------------------------------------------------------------------------
(*) Ancelotti: Huấn luyện viên bóng đá người Ý, có cách “nhướn lông mày trái” rất đặc biệt
(**) Xu-ka: Cô gái dễ thương; Chai-en: Anh chàng hát dở tệ trong truyện tranh Đô-rê-mon (Nhật Bản)



Được tạo bởi Blogger.