EM CHẲNG CÔ ĐƠN, NGUYỄN THỊ SÀI GÒN



Em đổ bệnh, em nằm dài lạnh lẽo
Tưởng chừng như ai cũng vội quay lưng
Em còn đâu những ngày tháng tưng bừng
Đầy sắc thắm và vui cười hớn hở.
Nguyễn Thị Sài Gòn, khó khăn từng hơi thở
Nguyễn Thị Sài Gòn, cơn đau đớn toàn thân
Nguyễn Thị Sài Gòn em đang rất, rất cần
Một thông cảm, một lời cầu, nguyện ước.
Nguyễn Thị Sài Gòn, hãy dừng cơn bạc nhược
Tự định nghĩa mình, em chính là ai?
Em là người yêu của muôn triệu đời trai
Đã anh dũng đấu tranh cho Tổ Quốc.
Nguyễn Thị Sài Gòn, em dựng xây đại cuộc
Là niềm tin là nắng đẹp miền Nam
Nguyễn Thị Sài Gòn, tên em lóng lánh nạm vàng
Hòn Ngọc Viễn Đông một thời xuân sắc.
Nguyễn Thị Sài Gòn, em là cơn gió lốc
Xua tan đi bao cay đắng phận nghèo
Em là vòng tay ôm lấy những gieo neo
Của hàng triệu con người tìm về em kiếm sống.
Nguyễn Thị Sài Gòn, em là người có trái tim mở rộng
Đã xông pha giữa bão lụt miền Trung
Em là tấm chăn cho muôn kiếp lạnh lùng
Là cơm bánh, là thuốc men, chỗ ở.
Cơn dịch bệnh không chừa nơi chọn chỗ
Nghe tin nguy là em vội lên đường
Hành trang đem theo: ba lô đựng tình thương
Cứu giúp bệnh nhân, không nề hà gian khổ.
*


Nguyễn Thị Sài Gòn, em bình tâm, đừng than thở
Việc đầu tiên, hãy tự chữa cho em
Phương thuốc diệu kỳ là chính tình thương
Đừng làm khó chính em, đừng buông lời oán trách.
Phương thuốc thứ hai, tự em bắt mạch
Để biết rằng em bệnh bởi vì đâu
Đương nhiên dịch về em cũng lo âu
Nhưng không phải cứ thấy gì làm đó
Để đẩy dịch đi, em cần biết rõ
Không am tường, sẽ đẩy dịch bùng lên.
Nguyễn Thị Sài Gòn, em nhớ đừng quên
Cũng là em nhưng có nhiều chi thể
Hãy đỡ đần nhau, lạ quen bất kể
Chia sớt cho nhau tấm bánh miếng cơm
Trong cuộc sống chung, không tính thiệt hơn
San sẻ cho nhau, nhất là những mảnh đời bất hạnh.
Nguyễn Thị Sài Gòn, em hãy nên vững mạnh
Biết bao nhiêu y sĩ đang cùng cứu chữa em
Cho dù mệt nhoài mồ hôi đổ lem nhem
Kiếm vài phút nghỉ ngơi, nằm dưới sàn bệnh viện.
Nguyễn Thị Sài Gòn ơi, em nên hãnh diện
Ngày hôm nay bao ánh mắt hướng về em
Những chuyến xe chở rau từ lục tỉnh đưa lên
Những đoàn tàu tốc hành từ miền Trung chở muôn tấm lòng đã tới.
Em có nghe lời Tổng Giám Mục Nguyễn Chí Linh kêu gọi
Khắp nước đổ về Sài Gòn (như trận tổng công kích tình thương)?
Có bà già kia chẳng còn tính thiệt hơn
Có con heo 120 ký, gửi tặng em nguyên vẹn
Rồi thánh thất, chùa chiền, thánh đường, tu viện
Chuyển về em từng triệu triệu tấm lòng
Có người trẻ nào mắt sáng hồn trong
Đã chuẩn bị tìm đến em, hối hả.
Nguyễn Thị Sài Gòn, em nên thoả dạ
Cô lập em, nhưng em chẳng kêu rên
Nguyễn Thị Sài Gòn, rồi em sẽ lớn mạnh lên
Khi đã qua cơn bệnh đau thế kỷ.
Muôn triệu trái tim cùng chung ý chí
Cứu lấy em trong giờ phút lâm nguy.
Nguyễn Thị Sài Gòn, buồn tủi làm chi
Em hãy đứng lên, ơi Sài Gòn nghĩa khí
Rồi sẽ qua đi buồn đau, em nhỉ
Sức sống vươn lên, em mãi vẫn còn.
Em chẳng cô đơn, Nguyễn Thị Sài Gòn!

(Ảnh: Sưu tầm)

Xoạt…
Đang mỉm cười nhìn theo bóng cô nhóc vừa mua hoa tung tăng nhảy chân sáo dần xa thì một xô nước tạt từ phía sau Mỹ Linh khiến cô không kịp trở tay và chẳng hiểu chuyện gì đã xảy ra. Mỹ Linh quay lại, thấy thủ phạm đang cau có như muốn ăn tươi nuốt sống cô - là bà Mai - bán hàng hoa bên cạnh.
- Cô, cô… sao…
- Cô cô, sao sao gì. Mấy nay mày phá chuyện làm ăn của tao, lần này tao hết nhịn nổi rồi!
Mỹ Linh tròn mắt ngạc nhiên, hai tay nắm chặt, cổ vươn dài ra, khuôn mặt đưa lên phía trước, lắp ba lắp bắp:
- Cháu, cháu…
- Cháu cháu cái gì, bao lần mày bán với giá đó thì hàng tao bán sao được, mau nghỉ bán không thì biết tay tao.
Bà Mai lại gào lên, khuôn mặt trở nên xám xịt, đôi môi thâm sì, dày như ba đĩa thịt trâu cong cớn như muốn rơi ra ngoài. Ở “bên kia chiến tuyến”, Mỹ Linh đang sắp sửa nổi xung lại bỗng dưng “hạ nhiệt”, tay trái cô thả lỏng, tay phải đưa lên gỡ nhẹ mắt kiếng còn sũng nước, khuôn mặt giãn ra và thật ngạc nhiên đôi môi cô nở nụ cười. Dưới ánh nắng vàng nhạt của buổi sáng cuối thu đang phản chiếu lóng lánh trên gương mặt đẫm nước, rơi rớt vài giọt đang nhỏ tong tong từ mắt kiếng, tay và cằm cô, một giọt nước long lanh đọng trên cỗ thánh giá đang đeo, Mỹ Linh như một tia sáng nhỏ của mặt trời, khuôn mặt bừng sáng như Thánh nữ khiến bao người chuyển từ ngạc nhiên sang ngưỡng mộ. Cô nhẹ nhàng quay vào phía trong quầy để rửa mặt trước sự ngỡ ngàng của những người chứng kiến.

Dạo này Mỹ Linh chỉ học buổi chiều nên thay mẹ bán hoa buổi sáng. Ở cái nơi “cá lớn nuốt cá bé” này, thể hình cao to luôn là lợi thế để không bị bắt nạt. Nhưng Mỹ Linh thì không thế, cô chinh phục mọi người bằng ánh mắt hiền từ và trái tim yêu thương, song cô đã quên cảm hóa “vị hàng xóm ồn ào”.
- Loạch xoạch, roạt… roạt…
Mỹ Linh quay lại, lần này cô càng ngỡ ngàng hơn! “Bà hàng xóm nhân lành” đã chạy tới xô đổ mấy chậu hoa, nước tràn lênh láng cả cửa hàng. Cô vội vã buông khăn chạy ra. Ai nấy đều nghĩ cô gái cao to này chắc sẽ không nhịn nữa và nện cho bà già gầy còm chua ngoa kia một trận nên thân. Nhưng không. Cô gái vẫn nhẹ nhàng, giọng như van lơn:
- Xin lỗi… cháu xin lỗi cô, lần sau cháu sẽ rút kinh nghiệm ạ…
Nói rồi cô cúi xuống, tính gom lại các chậu hoa.
- Rút cái…
“hàng xóm” chưa dứt câu thì bị một giọng nói rắn rỏi cắt ngang:
- Cậu không phải làm thế!
Mỹ Linh ngẩng đầu lên:
- A! Tuấn, sao cậu lại tới đây?
- Tớ đi mua hoa…
- Cậu mua hoa gì?
- Hoa hồng.
- Vậy à. Nhưng mà hàng hoa của tớ hôm nay hỏng hết, với cả cũng không còn hoa hồng nữa, tớ đưa cho cô nhóc kia hết rồi, để tớ gọi về cho mẹ xem còn không, tớ lấy cho. Tặng sinh nhật à, cậu cần bao nhiêu bông?
- 24 à, năm nào cũng thế!
- Hơ hơ. Tận 24 bông cơ. Ahihi, vậy mà tưởng cậu tặng cho bạn gái, làm tớ ngỡ ngàng vì lâu nay vẫn nghĩ cậu sẽ đi tu. Nhưng năm nào cũng thế… là sao… mỗi năm phải tăng thêm một bông chứ?
- Cậu quên mai là Lễ Quan thầy Thánh Tê-rê-sa Hài Đồng Giêsu sao?!
- Ừ nhỉ, tớ quên mất. Chắc chắn sẽ có hoa, tối mai 8 giờ lễ nhỉ, buổi sáng tớ vào Nhà xứ phụ cậu cắm hoa nhé!
….
….
- Chúng mày….
Hai cô cậu đang trò chuyện về Ngày Lễ Thánh thì “bà hàng xóm nhân lành” lại cắt ngang. Mỹ Linh chưa kịp phản ứng đã thấy Anh Tuấn buông xe ra, chỉ vài giây sau đứng tấn trước mặt bà Mai, ẩn dưới đôi mắt him him là ánh nhìn sắc lạnh, cặp lông mày lưỡi mác xếch lên như Trương Phi khiến bà ta khiếp vía lùi lại. Nhưng bà Mai nhanh chóng chuyển sang trạng thái ăn vạ, bà ta lăn đùng ngã ngửa ra:
- Bớ người ta, thanh niên ăn hiếp bà già…
Mỹ Linh vội vã kéo Anh Tuấn lại:
- Thôi đừng cậu, mình là người Công giáo, với cả mình nên tôn trọng người lớn cậu à,…
Anh Tuấn cũng nhẹ nhàng thì thầm: “Dọa bà ấy chút thôi, để khỏi có lần sau, chứ cậu cũng biết tớ hiền như Trương Phi mà”. Mỹ Linh nghe vậy xém chút sặc cười nhưng cô vội vàng đưa tay chẹn miệng. Bên kia bà già đanh đá vẫn “làng ơi cứu với kẻo mà đứng tim” nhưng chẳng ai thèm đỡ bà ta dậy, còn xầm xì to nhỏ: “Hai đứa kia hiền quá, chứ không thì nện cho bả chừa đi”…
***
- Mẹ ơi, mẹ ơi, sao mẹ lại nằm thế này?
Có tiếng trẻ con lay gọi, là con gái của “bà hàng xóm nhân lành”, vừa đi học về. Bà Mai ngồi xổm dậy:
- À trời nóng, mẹ nằm tí cho mát…
- Mẹ nói dối con, có phải mẹ lại bị đánh? Con biết mà…
- À ừ thì…
- Ai đánh mẹ, để con “đòi lại công bằng” cho mẹ…
- Hì, con gái yêu, thôi được rồi có chuyện gì vui trên lớp kể cho mẹ nào, sao nay về sớm vậy?
- Hôm nay là Trung thu mà mẹ, trường cho nghỉ buổi chiều, mẹ chưa nhận được tin nhắn sao?
- À à…
- Hôm nay lớp con vui lắm nhé! Bạn An, lớp trưởng của con kể, bạn ấy đi mua hoa cho lớp nhưng bị rơi tiền, chỉ còn mấy tờ tiền lẻ mẹ cho ăn sáng còn sót lại, ấy thế mà bạn ấy mua được một bó hoa hồng to ơi là to, ai cũng khen, nghe nói là được chị bán hoa tặng. Bạn ấy là người có Đạo, bảo chị ấy là chị Thánh. Mà chị Thánh là người rất đẹp, rất tốt đúng không mẹ?
- À, ừ…
- Nếu con biết bạn ấy mất tiền thì đã kéo bạn ấy ra hàng hoa nhà mình nhờ mẹ giúp, để mẹ cũng được gọi là Thánh...
Bà hàng xóm của Mỹ Linh nghe vậy, thốt nhiên nhìn sang bên cạnh, cô gái kia đã đóng cửa hàng để đi học, nhưng hương thơm hoa hồng vẫn còn quanh quẩn đâu đây…

MẸ ƠI! XIN ĐOÁI THƯƠNG



Ngước nhìn lên mẹ La-vang

Đoàn con phó thác, vững vàng cậy trông

Nguyện xin Mẹ hãy dủ lòng!

Chở che nhân thế giữa dòng bể dâu



Lời kinh tha thiết nguyện cầu

Của toàn nhân loại u sầu, đắng cay

Khắp nơi dịch bệnh bủa vây

Gây bao tang tóc, lệ đầy tuôn rơi



Mẹ ơi! nhân thế chơi vơi

Từ Nam chí Bắc lòng người sầu bi

Sớm chiều lo sợ hiểm nguy

Vây quanh con hẻm cách ly lối về



Hoàng hôn lòng chợt tái tê

Giáo đường im bóng, não nề hồi chuông

Không còn thánh lễ, tôn vương

Chúa buồn gục mặt xót thương thế trần



Mẹ ơi! giữa chốn trầm luân

Đoàn con tha thiết muôn lần nài van

Mẹ ban muôn phúc bình an

Qua cơn đại dịch lây lan giữa đời.


Jos Nhật Quang

( Sài - Gòn )

(Ảnh: Internet)

“Thuê bao quý khách vừa gọi…”, tiếng nhân viên tổng đài lại vang lên trong điện thoại, bà Thu tắt máy thở dài. “Thôi, ra Hà Nội mình gọi lại cho nó, lúc về ghé qua vậy”.

Bà được tuyên dương là giáo dân tiêu biểu trong thực thi bác ái của Giáo hạt, phần thưởng là một chuyến du lịch Thủ đô, hành hương về Tổng giáo phận Hà Nội, đoàn còn viếng thăm nhiều địa danh nổi tiếng như Bùi Chu, Phát Diệm nữa. Bà có thể tranh thủ qua Đại học Y Thái Bình xem nơi con bé Ban ăn ở, học tập. Hơn hai năm nay mấy lần nhắm nhót định đi nhưng bận việc này việc kia nên chưa thực hiện được. Thế mà gọi điện mãi nó không bắt máy, nhỡ lúc mình đến con bé lại đi thực tập xa thì dở việc ra, có lần gọi nó bảo thế mà.

Cái tên Ban của nó có “nguồn gốc xuất xứ” hẳn hoi nhé. Bà lấy chồng ba năm chưa có con, mấy lần đi khám hiếm muộn thấy người ta phá thai, bà xót xa quá, xin Bệnh viện cho mang về tắm rửa, đặt tên rồi chôn cất ở gò đồi sau nhà. Ai cũng bảo vợ chồng bà “có vấn đề”, nhất là những người Ngoại giáo, họ cho rằng hai người rước oan hồn về nhà thế này thì nghiệp chướng nặng nề lắm, làm sao có con được!?

Có lúc vợ chồng bà thấy nản, chữa hiếm muộn mãi không xong bởi các bác sỹ soi soi xét xét chán cũng chỉ phán một câu xanh rờn “hai người… đều bình thường”. Đôi lúc bà ngã lòng: phải chi là người ngoại giáo thì mình ly dị cho rồi, biết đâu mình lấy người khác lại có con mà anh ấy lấy vợ mới cũng có người nối dõi. Cũng có lúc hai vợ chồng cân nhắc thôi xin thai nhi về chôn cất vì sợ “nghiệp chướng”, phần đất trống ở gò đồi cũng hẹp đi nhiều, lơ mơ còn bị chính quyền xử cho cái tội chiếm dụng đất bất hợp pháp thì khổ.

Nhưng rồi bàn tính thế nào vợ chồng bà lại đi xin xã cho phát quang bụi rậm để mở rộng “nghĩa trang anh hài” và rất bất ngờ khi được chính quyền đồng tình, cấp hẳn cả gò đồi 3000m2 cho hai người quản lý. Từ đó mỗi khi có tin từ Bệnh viện, bà lại gọi ông về trông quán, tất tả lên Khoa Sản đem thai nhi về nhà tắm rửa rồi mang ra nghĩa trang chôn cất. Khi đã ngoài ba mươi, không thèm đi thăm khám hiếm muộn nữa, đang tính xin con nuôi thì bất ngờ bà có thai, ban đầu bụng to ra bà còn tưởng bị đầy hơi, khi đến bệnh viện nhận thai nhi, bác sỹ thấy bụng bà “lùm lùm” nghi nghi gọi vào khám mới ngã ngửa ra đã có bầu gần bốn tháng, rõ chán, may mà không sao. Xem như là ơn từ trời xuống, hai ông bà đặt tên con bé là Ban. Hai mươi năm trôi qua, con bé sinh ra từ “nghiệp chướng” ngày nào đã lớn lên xinh đẹp học giỏi, đỗ Đại học Y Thái Bình hẳn hoi, ai mà không biết đến con gái “bà Thu nghĩa địa”. Ban cũng tham gia “bảo vệ sự sống” cùng bố mẹ, cô nhẫn nại chịu khó, không nề hà bất cứ việc gì nên càng được nhiều người yêu mến.
*
* *
Nhà thờ Thái Hà bà được hành hương hôm nay là nơi có nhóm “Bảo vệ sự sống” cũng làm công việc hơn hai mươi năm của vợ chồng bà: mang thai thi về khâm liệm và chôn cất. Đón chào đoàn của bà là cha Đông, trưởng nhóm “Bảo vệ sự sống”, kiêm trưởng nhóm “Lòng thương xót Chúa”. Gặp bà, cha nhận ra ngay:
- A, “bà Thu nghĩa địa” phải không, trông có vẻ trẻ hơn trên báo nhỉ…
- Dạ, con chào cha ạ - sau phút lúng túng bà tếu táo - con đã hơn năm mươi rồi cha, cũng đủ tuổi “về hưu” rồi cha ạ.
- Bà mà “về hưu”, ai coi sóc các anh hài cho cha chứ - Cha lại cười - nụ cười buồn, chua xót như đang nuốt nước mắt vào trong - Cha cũng ước bà được “về hưu” còn cha thì “thất nghiệp” luôn ấy chứ…
Không khí trong phòng dường như đông đặc lại, mọi người bần thần đưa mắt nhìn nhau. Ai cũng biết công việc cha và “bà Thu nghĩa địa” đang làm. Ước mong của bà Thu dường như rất bình thường, ước nguyện của cha tưởng như kỳ quặc nhưng không biết bao giờ hai người mới thỏa nguyện…

- Cha Phaolô ơi, ngài có quà này - Bên ngoài có tiếng gọi cắt ngang dòng suy tư của mọi người.
Một vị mặc áo chùng thâm bước vào trao cho cha Đông “món quà”, đó là một chiếc hộp thủy tinh rất đẹp, nhìn rõ bên trong có một thai nhi đã đủ hình hài và một bức thư khiến ai nấy bàng hoàng.
Cha đọc thư, thẫn thờ, nước mắt lặng lẽ rơi. Ngài lẩm bẩm cầu nguyện trong tiếng nấc: “Xin Chúa tha tội, vậy là con lại không hoàn thành nhiệm vụ nữa rồi”… Vị mặc áo chùng thâm vỗ vỗ vai cha: “Cha đã cố gắng hết sức rồi, Chúa hiểu mà…”. Cha quay lại, giọng run run như thanh minh với mọi người:
- Thư của mẹ thai nhi, đồng hương nhà mình đấy, mấy hôm trước cô gái này nói chuyện với cha hơn ba giờ đồng hồ, nó bị lừa tình không muốn giữ lại đứa con, cha khuyên nhủ nó đã nghe rồi, vậy mà… Sẵn có bà Thu ở đây, giúp cha luôn nhé!
Nói xong cha quay lưng lẩm bẩm một mình:
- Sao thư này… thư này… không hợp lý lắm… có lẽ không phải… Người Công giáo, sinh viên năm ba trường Y Thái Bình rồi mà còn ra nông nỗi này…

“Người Công giáo, sinh viên năm ba trường Y Thái Bình”, bà Thu giật bắn mình dù cha nói rất nhỏ, bà run run tiến lại gần cố nhìn cho thật rõ bức thư…Những dòng chữ quen thuộc như đang nhảy múa trước mắt bà: chữ “g” dãn rộng ngoắc dài ra phía sau, dấu ngã xoắn lên trên,… chân của bà khuỵu xuống…
*
* *
- Bà không khỏe à? Có giúp được cha không, hay là để cha gọi mấy bạn trong Nhóm “Bảo vệ sự sống” vậy…
Cha Đông thấy bà Thu vịn vào ghế, mặt tái dại đi, ngài dường như đã nhận ra điều gì đó bất thường.
- Dạ… con giúp được… con quen việc mà…

Bà Thu thều thào, cố hết sức lấy lại bình tĩnh nhưng không được. Đứa bé ấy… không thể nào… Tay bà run run đón lấy chiếc hộp thủy tinh, lòng đau đớn khôn tả với cảm giác đang sắp chôn cất đứa cháu ngoại của mình, nước mắt không ngừng tuôn rơi, mọi người thấy vậy cũng khóc theo. Cha Đông hết sức lo lắng:
- Bà… có được không?
- Dạ…
Bà Thu cố gắng nín thở để không bật ra tiếng gào thét từ tâm khảm. Khâm liệm xong thai nhi, cha Đông lại hỏi:
- Bà đặt cho cháu nó một cái tên.
Bà Thu bàng hoàng, chốc lát sau mới cất được lời:
- Dạ Giuse…

Bà đặt tên thánh cho đứa bé là Giuse, để ghi nhớ biến cố sau Giáng Sinh, mong nó được ơn Chúa Hài Đồng nâng đỡ như các Thánh Anh Hài 2000 năm trước. Bà xin cha Đông bức thư rồi vội vã cáo ốm về quê luôn, bỏ ngang chuyến hành hương, nhưng thực ra là về thẳng Thái Bình, cái con bé Ban này, vẫn chưa gọi được nó…
*
* *
- Mất dạy, mày giết tao còn hơn…
Vừa thấy Ban đi học về, bà Thu dỡ nón ra đập vào giữa mặt con bé ngay cửa phòng trọ và gào lên khiến con bé tóa đảm, bao người trong khu trọ cũng ngỡ ngàng. Có người lên tiếng:
- Có gì từ từ nói bác ơi, chắc bác hiểu lầm rồi, Ban tốt bụng nhất khu trọ mà…
Ban sực tỉnh, cô vội kéo mẹ vào trong phòng rồi đóng cửa lại, bà Thu vẫn vùng vằng nhưng không lầm gì được vì con bé cao to và khỏe hơn bà nhiều:
- Con mất dạy, mày còn đánh cả tao à…
Bà Thu thều thào, Ban vội ghé tai mẹ:
- Mẹ nói nhỏ thôi, con không hiểu…
- Thế cái này là cái gì hả???
Bà Thu vừa nói vừa lôi bức thư ra. Ban giật mình:
- Sao mẹ lại có bức thư này ạ?
- Mày giết tao đi, giết tao đi…
- Lạy Chúa tôi. Mẹ bình tĩnh lại đi, thư này con viết nhờ cha phụ trách nhóm “Bảo vệ sự sống” ở Thái Hà trợ giúp cho cái T. mà! Vậy con bé đó đã… Ôi lạy Chúa, 5 tháng rồi mà nó còn… Vậy nó có còn ở đó không ạ?

Bà Thu ngồi phịch xuống đất, trợn tròn mắt. Bà vừa gỡ được tàng đá đè trước ngực nhưng không thể nào vui nổi. Dù cho thai nhi Giuse kia không phải là cháu ngoại của bà, nhưng làm sao có thể vui khi bé không được chào đời. Hơn nữa bà đã hồ đồ, nghi ngờ con gái ruột của mình, bao năm nó sống với mình nhân lành là vậy, sao có thể làm chuyện tày đình vậy chứ. Nào ai có thể ngờ con bé T. kia đã làm chuyện thất đức, còn lấy danh tính của con bé Ban để trình bày, thư thì không đưa trước cho cha mà sau khi phá thai mới gửi cho ngài, nỗi oan này của con bé Ban biết bao giờ gột rửa được…

Nhưng, là một người “Bảo vệ sự sống”, nếu không đủ can đảm đương đầu với “nghiệp chướng” thì nào ai có thể làm được chăng…
Được tạo bởi Blogger.