https://template.canva.com/EADah3dXgfY/1/0/400w-Ww3uiGNHTik.jpg

(Ảnh: Internet)

Em lấy chiếc nón cố che lấy gương mặt của mình. Nhưng che làm gì khi ai ai quen em cũng đã biết rõ và đếm được cả những vết bầm tím trên gương mặt của em….

***

Xế chiều, em đạp xe đến nhà thờ, vất cái xe đạp cũ vào một góc, em lặng lẽ ngồi một mình trước tượng Đức Mẹ. Đây có lẽ cũng phải ngày thứ 7 liên tiếp em xuất hiện vào giờ này. Tôi không hỏi cũng không nói chuyện với em nhưng tôi biết em đến đây làm gì và tôi còn biết rõ vì sao em lại đến đây. Rồi thì lại là những giọt nước mắt lăn trên đôi má ngày càng gầy guộc, xanh xao và nhợt nhạt. Em khóc và chỉ biết khóc mà thôi, em muốn làm được nhiều điều hơn chỉ là việc ngồi đó và khóc. Thể nhưng để làm được những điều đó có lẽ bây giờ em phải khóc. Khóc cho đến khi hết nước mắt thì lúc ấy lòng em mới nhẹ nhàng và em mới làm được việc khác…

Em dắt xe về. Đúng lúc ấy tôi đi ngang qua, dù muốn tránh nhưng có lẽ không kịp. Thế nên em kéo vội chiếc nón để che bớt gương mặt của mình. Em chào tôi nhưng đầy vẻ lúng túng như thể đứa trẻ vừa bị bắt quả tang lấy đồ của người khác... Tôi hỏi: 
Em đi đâu mà vội vã thế- tôi chỉ tay về cái bàn đá để dưới tán cây - Không vội thì vào đây uống cốc nước- tôi nói.
Em xua tay chối vội thì tôi lại hỏi tiếp:
- Mặt em bị sao vậy mà che kĩ thế?
Hỏi thế thôi chứ thực ra thì tôi đã biết chuyện rồi. Bởi lẽ cái chuyện to như cái lia ấy xảy ra ở cái xóm nhỏ tẹo này thì có ai mà lại không biết cho được. Thấy em ngập ngừng tôi nói tiếp:
- Thôi! Không vội thì vào đây nói chuyện một chút. 
Có lẽ biết tôi đã rõ về chuyện của mình em dắt xe vào cái bàn đá. Thấy thế mấy đứa trẻ đang chơi ở đó lại chạy tránh ra chơi chỗ khác. Em ngồi ghế, trên mặt vẫn cố hữu chiếc nón che sát. Tôi đưa ra ly nước cho em, em trả lời không khát.
- Ừ thì không khát, nhưng nếu muốn khóc nữa thì uống nước đi mới có nước mắt mà khóc được- tôi nói.
Thấy tôi nói thế em đáp lại:
 - Anh biết hết rồi sao. 
Tôi đáp lại:
- Biết gì đâu, ấy là nói vậy thôi. Sao mà không bỏ nón ra cho mát mà cứ đội khư khư thế. 
Em kéo chiếc nón xuống để lộ ra gương mặt xạm đen bởi sự vất vả và còn khó coi hơn khi nó còn được “trang trí” bởi những vết bầm tím cả cũ và mới. Tôi hỏi em:
- Bị ngã xe hay sao mà ra thế này?. 
Tôi hỏi để xem em có còn đủ tự tin để giấu giếm nguyên nhân như những lần trước không. Bỗng chốc những giọt nước mắt vốn đang chờ chực trên hàng mi của em lại “hò nhau” rơi xuống. Em đáp lại lời tôi hỏi nhưng trong cổ họng em như có một cái gì đó chặn ngang “hắn ta đánh em…”

***
Em một cô gái ngoan hiền. Gương mặt cũng ưa nhìn và đặc biệt là một con chiên ngoan đạo. Em cũng mới chỉ học xong cấp 3 nhưng thi không đỗ trường đại học em muốn nên em nghỉ học. Đi làm được vài ba năm ở vài nơi khác nhau em cũng trưởng thành hơn nhiều. 23 tuổi em dẫn về một chàng trai và giới thiệu đó là người yêu. Nhưng bố mẹ em không đồng ý vì chàng ta không theo đạo. Nhưng em nhất định chỉ yêu mình anh chàng đó, cực chẳng đã, bố mẹ em phải chấp thuận nhưng cũng ra sức động viên chàng rể coi trọng việc đạo nghĩa của vợ và con cái sau này.

Đúng là khi chưa cưới thì hứa gì chẳng được, nào là cho vợ giữ đạo, cho con cái theo đạo yêu cầu gì chàng rể cũng chấp nhận. Thế nhưng có sống mới biết được sự đời nó vốn khó hiểu lắm. Cưới về được vài tháng, chồng em bắt đầu tỏ vẻ khó chịu khi em đi lễ và tham gia hội đoàn trong giáo xứ. Đến khi sinh con chồng em nhất quyết không cho chịu đạo. Đứa con thứ nhất rồi đến đứa con thứ 2 đều thế cả. Đến khi đứa lớn 4 tuổi trong một lần về nhà mẹ chơi em tính xin cho 2 đứa con chịu đạo. Nhưng mới chỉ tính mà chưa kịp làm thì chồng em biết chuyện. Hắn chửi bới thậm chí mỗi lần say xỉn là hắn lại đưa chuyện này ra để đánh đạp và hành hạ em. Đã vài lần em đưa hai con về nhà mẹ đẻ nhưng hắn lại đến xin em về. Mỗi khi hắn đến xin em lại thấy thương hắn vì có lúc thấy hắn cũng hiền lành và tội nghiệp và em cũng nghĩ rằng phận là vợ lại còn con cái nên em lại theo hắn về. Nhưng chẳng quá vài bữa cơm, hắn lại say và mỗi lần say hắn lại đánh…

Tôi không thể khuyên em bỏ hắn, mặc dù chỉ nghe biết tới đây cũng thấy hơi thở của mình nóng phừng phừng. Em không bỏ hắn được vì em là người Công giáo. Em cũng ý thức rõ việc này nên nhiều khi em sống như cam chịu.
***

Vừa nói được vài câu thì cái điện thoại ở giỏ xe của em rung lên. Em nghe máy xong thì vội vã chào về. Nghĩ chắc có việc gấp nên tôi cũng không hỏi chuyện tiếp.
***

2 tháng sau, nghe biết chồng em bị tai nạn giao thông nghiêm trọng sau buổi nhậu nhẹt. Tôi sắp xếp thời gian vào bệnh viện để thăm. Chồng em đã 3 ngày chưa tỉnh, đã 3 ngày nay em phải tất bật lo toan, thi thoảng có người nhà tới giúp một chút. Em không muốn nói và cũng chẳng có gì để nói nữa, em mệt vì giờ này gánh nặng trên vai càng đè nặng hơn. Em phải lo hàng trăm triệu để có cơ may cứu chồng. Bỗng nhiên tôi nghĩ phải chẳng đây là lúc em được giải thoát? Nhưng có lẽ tôi đã lầm, ngồi trong phòng với đứa con lớn của em khoảng chục phút thì tôi thấy em nghe điện thoại tới cả chục lần. Mỗi lần nghe em lại liên tục cảm ơn, và sau mỗi cuộc điện thoại như thế gương mặt em lại như sáng lên lạ lùng. Thì ra vụ tai nạn của chồng em được đưa lên Facebook thế nên trong giáo xứ và anh em bạn bè biết chuyện đã hỏi thăm động viên bên cạnh đó còn gửi tiền ủng hộ. Mỗi lần nghe điện thoại xong em lại thấy em cười. Có lẽ đã lâu rồi em không được cười nên nụ cười nó cũng ngượng ngịu. Nhìn em tôi cũng thấy cảm kích, em đã và đang làm đúng bổn phận của mình với chồng và với gia đình. Hơn thế nữa,em đang làm đúng bổn phận của một người có đạo. Có lẽ em cũng chưa hết yêu chồng dù rằng những đau khổ em phải chịu không hề ít. Khi tôi chào về thì em mới mở lời. “Xin thêm lời cầu nguyện cho chồng em. Nếu mọi thứ qua khỏi em sẽ khuyên giải để chồng theo đạo”.
***

Hôm nay, em lại khóc nhưng không khóc vì những tiếng chửi bới, những trân đòn hay những vết bầm tím trên mặt , nhưng khóc vì một điều những tưởng ngay trong những giấc mơ đẹp nhất em cũng chưa dám mơ tới. Chồng em và hai đứa con của em trong bộ quần áo lịch thiệp bước lên giữa gian Cung thánh trong nhà thờ để chịu đạo. Tiếng vỗ tay của cộng đoàn khiến nước mắt của em lại trào ra. Nghĩ lại hành trình gần một năm nay em thầm cảm tạ Chúa vì Người đã lắng nghe lời em nguyện xin.
***

Ngày thứ tư nằm viện chồng em tỉnh nhưng chẳng nói được gì. Bác sĩ nói gia đình nên chuẩn bị cho trường hợp xấu nhất nếu qua được có thể chồng em cũng chỉ nằm một chỗ. Em như suy sụp hoàn toàn, nhưng chưa bao giờ em hết hi vọng. em tin vào điều kỳ diệu sẽ đến bởi vì còn có Chúa bên em và em chưa bao giờ hết cậy trông vào Người.

Vài ngày sau chồng em tỉnh hơn một chút và nhận biết được những người xung quanh. Và như một phép lạ với em, sức khỏe của chồng em tiến triển rất nhanh. Kết quả khám tổng quát cũng không có gì nghiêm trọng. Em cảm thấy nhẹ nhõm và bình an hơn. Nửa tháng sau, bệnh viện cho chồng em về nhà để điều trị tại nhà. Một mình em chăm sóc chồng và lo lắng mọi công to việc lớn trong nhà. Có lẽ khi này nằm dưỡng bệnh một chỗ chồng em mới nhận ra được mình đang có một người vợ tuyệt vời như thế. Đã mấy lần giọt nước mắt trên gương mặt hắn chảy ra. Có lẽ hắn đang hối hận và có lẽ hắn nhận thấy sự tệ bạc của mình bấy lâu nay. Khi thập tử nhất sinh hắn mới thấy chỉ có vợ hắn là người sẵn sàng hi sinh tất cả vì hắn.

Hắn cầm bát cơm và nói câu cảm ơn vợ. Đã rất lâu rồi hắn chỉ quen chửi chứ nào có cảm ơn vợ mình khi nào nữa. Vậy nên hắn nói mà cứ ngập ngừng. Em nghe câu cảm ơn mà lòng thấy bình an đến lạ. Câu cảm ơn tưởng chừng đơn giản nhưng đã mấy năm nay em không được nghe. Em không nói gì bởi lẽ em đang thấy lại cảm giác hạnh phúc cũng có thể vì em đang còn giận. làm sao mà không giận cho được khi mấy năm nay em phải gánh biết bao tủi hờn. Làm sao mà không giận cho được khi lời cảm ơn đến tận bây giờ mới được hắn nói ra. Nhưng em vẫn đang chờ đợi điều tuyệt vời hơn sẽ đến. Điều mà em mong ước từ khi lấy hắn…
***

Mấy tháng nằm dưỡng bệnh, tận mắt thấy vợ mình vất vả thêm vào đó là sự quan tâm của bố mẹ, họ hàng bên nhà vợ và cả sự quan tâm của giáo dân trong xứ. Chồng em bỗng thay đổi hẳn. Hắn nhận ra biết bao điều tốt đẹp mà từ trước tới nay hắn không hề để ý tới, và rồi có một điều gì đó thôi thúc hắn. bỗng một ngày hắn bảo em chở hắn đến nhà thờ. Ngồi cả giờ ở đó hắn thấy bình an. Rồi một lần , hai lần… bỗng thành quen, hắn cứ muốn đến đó thêm nữa. Em thấy hạnh phúc nhưng em không nói gì, vì em nghĩ nếu Chúa muốn Chúa sẽ làm.

Rồi một ngày hắn nói với em hắn muốn học giáo lý và theo đạo và cho cả các con theo đạo nữa. Đang cầm bát cơm trên tay nước mắt em lại trào ra. Em thấy hạnh phúc hơn cả khi hắn nói lời yêu thương khi chưa lấy nhau… chiều đó em đưa chồng em vào nhà xứ để thưa chuyện…

Sau 6 tháng học hỏi giáo lý với sự say mê, chồng em đã biến đổi hoàn toàn. Và rồi ngày em mong chờ bấy lâu cũng đến. Trước mặt em chồng em và hai đứa con đang được đón nhận vào Giáo hội. Lúc dòng nước từ tay Cha đổ xuống trên đầu 3 con người ấy cũng là lúc những giọt nước mắt trên má em được lau khô. Ngọn nến sáng trên tay hắn làm cho em thấy tươi sáng như thủa ban đầu…

Trích “ Sức mạnh ơn gọi”
13-10-2020

VÈ-NƯỚC MUỐI SÁT TRÙNG COVID



Lẳng lặng mà nghe
Cái vè Covid.
Đại dịch hoành hành
Tan tành thế giới

Khi tới Việt nam
Khóc thét kêu trời:
“Ôi làng nước ơi.
Muối nó hại tôi
Làm sao tôi sống
Trời ơi là trời!
Ôi làng nước ơi!
Muối nó giết tôi,
Chẳng cho tôi sống !
Trời ơi là Trời !!!

Nước muối sát trùng
Covid lâm chung
“Cô-Vy” cũng chết
Bảo nhau ta dùng
Để tránh lan lây
Xúc miệng , rửa tay
Rửa mắt , rửa mũi ;
Nhiều lần trong ngày
Những người cao máu
Chỉ nên rửa tay ...

Khi tới Việt nam
Khóc thét kêu trời:
“Ôi làng nước ơi.
Muối nó hại tôi
Làm sao tôi sống
Trời ơi là trời!
Ôi làng nước ơi!
Muối nó giết tôi,
Chẳng cho tôi sống !
Trời ơi là Trời !!!


Nguyễn Đức Cung





(Thánh đường Giáo xứ Quý Hòa mới xây dựng)

Con đã trở về đây, trở về đây!
Tôi muốn kêu thật to lên khi đứng trước ngôi Thánh đường đã hơn hai mươi năm tuổi, nơi đã thay tôi chứng kiến những năm tháng đã qua của xứ này…
***
Tôi là một trong số những “con thiêng liêng” của cha Phê-rô Đậu Đình Triều - người gắn bó gần hai mươi năm ở Quý Hòa. Mặc dù vậy, tôi không phải là người của Xứ, tôi theo cha với ước mong gì ai cũng biết, nhưng còn chuyện “bền đỗ” hay không, thì chắc là chỉ có Chúa biết mà thôi. Ngôi thánh đường sắp được hạ giải này cũng là ngôi thánh đường tôi “chỉ mới gặp một lần” ngày khánh thành, vào hơn hai mươi năm trước, vào 1994, còn ngôi thánh đường gắn bó với tuổi niên thiếu và với xứ sở này là ngôi thánh đường trước đó cơ.

Tôi được bố mẹ cho theo hầu cha khi mới hơn mười tuổi, tới Quý Hòa vào những năm cuối thập niên Tám Mươi của thế kỷ trước. Một điều đặc biệt là cha Triều tuy là quản Hạt Kỳ Anh (quen gọi là xứ Châu Long), nhưng ngài quá yêu người Quý Hòa, lại thích ăn cá nên không ở lại Hạt mà vẫn tiếp tục ở nhà xứ Quý Hòa như nhiều năm trước đó, chỉ chạy chiếc xe gắn máy ba-bét-ta mỗi cuối tuần lên làm lễ ở Hạt rồi lại về. Nghe nói tại dân Quý Hòa mộ đạo, thương cha, còn dân Châu Long thì nổi tiếng bởi câu “Đạo Châu Long như cơn nóng rét”, họ là “dân kẻ chợ”, thành ra nhạt đạo lắm và không có nhiệt tình giữ cha lại. Tôi thì còn bé, nghe người ta bảo vậy thì biết vậy thôi.

Về hầu cha, tôi cũng yêu quý xứ sở này. Người dân miền biển chân chất, thật thà khác hẳn với “dân kẻ chợ” nhà tôi. Nói như vậy không phải là “có mới nới cũ”, mà cũng có thể tôi có tư tưởng giống cha Triều, thành ra không có thích ba cái thứ xô bồ, ồn ào nơi cửa ngõ của Thị trấn. Và ở đây, tôi đã gặp Nam, một cô bé có mái tóc cháy nắng cột hai bím trông như nhân vật hoạt hình mà có lần tôi nhìn thấy ở trong chiếc Ti-vi Samsung đen trắng chỉ bé bằng hai bàn tay của cha Giuse Hồ Ngọc Bá - người lúc đó đang quản xứ Đông Yên - vào một lần cùng cha Triều đi Lễ Chầu lượt ở đó. Cô bé này đúng là “Nam”, rất mạnh mẽ và táo bạo, lại trái ngược hẳn với tôi, nhẹ nhàng và nhút nhát (người ta bảo như rứa mới dễ đi tu), chính vì vậy nó mới đánh bạn với tôi, chứ mấy cô gái khác thường gọi tôi bằng “chú”, dù tôi mới chỉ hơn 10 tuổi và “né” tôi rất xa. Bé Nam “dạy” cho tôi những trò nghịch ngợm của thiếu niên, trong đó trò chơi mà tôi yêu thích nhất là lượm những viên đá mỏng và lia trên mặt hồ trước Nhà thờ để hòn đá lướt hai, ba hay nhiều lần trên mặt nước, có những viên lượn dài như con rắn nước rồi mới chịu chìm, và đó là tiêu chí để chúng tôi thi thố xem ai thắng cuộc. Nam cũng là người dạy cho tôi bơi ở ngay cái hồ này - sau nhiều lần uống no nước, bởi là thân phận “chú”, tôi có được lượn ra biển chơi mỗi ngày đâu. Mỗi lần Kỳ Anh chầu lượt, Nam được bố dẫn đi chầu, mang theo cá tươi, là một con cá ngừ hay vài con cá móm, tùy theo hôm trước đi biển đánh bắt được, để làm quà và ăn ngủ tại nhà tôi, nhưng ngược lại, mỗi lần Quý Hòa chầu lượt, thì bố tôi lại ở nhà xứ với tôi chứ không ở trọ nhà Nam, bố tôi dặn là “phải giữ kẽ”, dù hơn hai mươi năm sau tôi vẫn chưa hiểu ba chữ đó có ý nghĩa gì.

Thế rồi có những “tin đồn” đã về tới Tòa Giám mục, bề trên yêu cầu cha Triều phải về quản Hạt. Mấy lần tôi theo hầu cha trở lại Châu Long nhưng ngài ở không quen, được vài ngày lại về Quý Hòa ở cả tháng. Giáo dân Quý Hòa cũng giữ cha cho bằng được, có lần ngài bí mật thu gom toàn bộ hành lý, định lén đi trong đêm. Cha dặn dò tôi cha đẩy xe và đồ đi trước, vì sợ tiếng xe máy sẽ bị lộ, rồi tôi đi xe đạp theo sau, còn tư trang của tôi thì gói gọn lại một chỗ, hôm sau bố sẽ xuống lấy. Thế nhưng không hiểu sao “tin tức gián điệp” lại lộ ra bên ngoài, cha vừa dắt xe ra khỏi nhà xứ là ban hành giáo và cả đoàn giáo dân đợi sẵn ở bên ngoài, không chịu cho cha đi, cha nổ máy để chạy thì bị kéo rách cả áo, cái xe “ba-bét-nhè” tội nghiệp ngã quay ra, và ngài lại phải về Nhà phòng ngủ. Bốn giờ sáng tôi dậy kéo chuông lễ còn thấy nhiều giáo dân “canh thức” ở bên ngoài, chắc sợ cha lại “trốn đi”.

Ba lần bảy lượt không về Châu Long, như cha đã dự liệu và thường than vắn thở dài với tôi, cuối cùng điều gì phải đến cũng đã đến, bề trên quyết định thuyên chuyển ngài về Vạn Lộc, chấm dứt kỷ nguyên gần hai mươi năm tại xứ sở này và chuyển cha Bá từ Đông Yên về coi sóc Hạt Kỳ Anh. Ngày cha đi, giáo dân Quý Hòa tiễn cha cả đoàn dài, tới tận Thị trấn có nhiều người vẫn chưa ngừng khóc, họ nói rằng hay là cha xin ở lại, ở trên Châu Long cũng được, Quý Hòa sẽ không giữ nữa, vì được gặp cha mỗi cuối tuần còn hơn là cha đi mãi, ai cũng ý thức được rằng chuyến này cha đi sẽ không bao giờ được thuyên chuyển trở lại Quý Hòa một lần nữa.

Tôi cũng buồn vì đã quen cảnh, quen người. Hơn nữa ra tới Cẩm Xuyên, muốn chạy về nhà cũng không có dễ. Tôi cũng phải xa người bạn thân nhất của mình. Người ấy - nàng Nam đầy cá tính chỉ viết cho tôi đúng một lá thư, kể rằng sau khi cha Triều chuyển đi thì nhà xứ buồn hiu hắt, vì cha Bá không ở lại Quý Hòa và đang lên kế hoạch xây lại nhà thờ.

Ba năm sau, khi cùng cha Triều chuyển tới Văn Hạnh, tôi lại có dịp trở lại Quý Hòa, vào ngày khánh thánh ngôi thánh đường này, nhưng đó là lần trở lại duy nhất cho tới bây giờ, trong ký ức chỉ lưu lại chút hình ảnh về ngôi nhà thờ có một tháp chuông cao hình tròn phía trước, trông giống kiểu kiến trúc của Chính thống giáo Nga Xô hơn là kiểu Gô-tích La Mã như các thánh đường Công giáo thông thường. Chuyến trở lại này tôi không kịp gặp Nam. Cha Triều một lần nữa vội vàng quay lại Văn Hạnh, vì được “mật báo” là giáo dân Quý Hòa sẽ “quây” lấy ngài. Mọi người đều hy vọng cha Triều sẽ trở lại, vì sắp tới cha Bá sẽ chuyển ra làm giám quản Giáo phận…
***
“Tõm…”
Đang miên man nghĩ về quá khứ, bỗng tôi nghe thấy tiếng một đứa bé bị rơi xuống hồ và tiếng trẻ con lao nhao. Không kịp nghĩ gì, tôi nhảy vội xuống hồ, miệng kêu: “Để bác cứu cháu”, thì mấy đứa trẻ trẻ bờ cười ồ lên, đứa trẻ vừa rớt xuống hồ cũng đã trồi lên mặt nước, vừa vuốt tóc vừa chửi: “Tổ cha bay”, làm tôi cười ra nước mắt. Sao tôi lại ngây thơ đến thế, khi đã biết rằng lũ trẻ ở đây chỉ bốn hay năm tuổi đều đã biết bơi rồi. Nhưng qua bao năm đổi thay, Xứ nhà sắp sửa chuyển sang ngôi thánh đường thứ ba kể từ ngày ấy, thì bọn trẻ con vẫn cứ nghịch ngợm như ngày nào, có những đứa hiền hòa như cha Triều, nhưng cũng không ít đứa mạnh mẽ như cha Bá hay là… bé Nam. Thốt nhiên nghĩ tới cô, nhất định tôi sẽ tìm gặp, nghe nói nàng ta bây giờ vẫn xinh đẹp dù đã ở tuổi U50 và sắp làm… Bà Cố, vì đứa con gái đầu của cô trùng tên tôi đang đi Nhà Dòng, sắp khấn. Cũng như lời kể của một người thân, sở dĩ sau đó Nam không viết thư cho tôi nữa, vì bức thư thứ hai đang viết dở thì bị bố cô phát hiện và đánh cho một trận “lên bờ xuống ruộng”. Tới lúc này tôi mới hiểu được ba chữ “phải giữ kẽ” là thế nào, sau đúng ba mươi năm!

Thánh đường vẫn in bóng mặt hồ, đôi chút xao động do đứa trẻ vừa mới trèo lên hàng rào, đã được xây quanh hồ đẹp đẽ. Quá nhiều thứ đã đổi thay, cha Phê-rô, cha Giuse đều đã yên nghỉ trong Chúa, nhưng lời giảng của các ngài vẫn như âm vang đâu đây, trong trái tim tôi, trong trái tim người Quý Hòa hay trong ngôi thánh đường này…

 


Sài Gòn thương quá! Sài Gòn ơi!

Nghe tiếng nước non chạnh lòng người

Đã mấy đêm rồi em mất ngủ

Lặng nhìn thành phố hoa lệ rơi…

 

Muôn vàn thảm kịch nào ai thấu

Muốn tặng bờ vai để lắng nghe

Cảm giai điệu sầu thương ẩn giấu

Len qua hẻm vắng lặng lẽ về…

 

Sài Gòn đẹp quá ! Sài Gòn ơi!

Dẫu cảnh bi ai vẫn sáng ngời

Tình nghĩa trao nhau càng thắm thiết

Nụ cười trong sáng em đẹp tươi…

 


(Nhà thờ Đức Bà lộng lẫy, kiêu sa về đêm-Ảnh báo Thanh niên-Đêm cách ly)

Hòn ngọc viễn Đông dù xa khuất

Viên ngọc đức tin lại sắt son

Giữa biển trùng dương xin phó thác

Nguyện Chúa đoái thương kiếp mỏng giòn.

 

Sài Gòn nhớ lắm! Sài Gòn ơi!

Vì yêu đành chịu cách ly thôi

Gửi em nỗi niềm đau thổn thức

Cố lên em nhé! Sẽ qua thôi…

 

Đừng Chỉnh 13/07/2021

Được tạo bởi Blogger.