(Ảnh: Sưu tầm)

- Cậu ơi, cháu sắp được Báp-têm rồi đây này!

Thiên Ân tươi cười khi tôi đến thăm cháu, nó hí hửng khoe với tôi giấy chứng nhận khóa học giáo lý cơ bản của Hội thánh Tin lành. Cháu khoe sẽ được gia nhập Hội thánh vào cuối tuần này, sau Lễ Thờ Phượng buổi sáng, thường gọi là “Lễ Bình Minh”, vào đúng tuổi 12 - tuổi Chúa Giê-su lạc ở Đền Thánh Giêrusalem. Tôi mỉm cười xoa đầu cháu:

- Chúc mừng cháu, vậy là cháu sắp được chính thức trở thành con cái Chúa Ki-tô, được sạch tội nữa…

- Ơ, sao lại thế ạ? Báp-têm chỉ đơn thuần là nghi thức gia nhập Hội thánh, còn việc sạch tội hay không là mình xưng với Chúa thì sẽ được Chúa tha chứ đâu liên quan gì đến Báp-têm ạ.

- Ồ vậy à, cháu được học như vậy sao? Mẹ cháu không bảo ban gì thêm ư?

Tôi thở dài, vậy là trật hết tín lý “Một Đức Tin, Một Phép Rửa” rồi, nếu sau này cháu có về lại Công giáo, thì cũng phải Rửa tội lại…

- Mẹ cháu ấy à - Thiên Ân cắt ngang dòng suy nghĩ của tôi - Mẹ cháu chẳng bảo gì cả, mẹ cháu bảo cháu theo bố, theo Tin lành hay Công giáo thì cũng về đích như nhau, nhưng đi đường nào thì đi một đường thôi, không thì rối trí lắm, mà lại cãi nhau…

- Vậy sao? Thế lâu nay bố mẹ cháu không cãi nhau về Tín lý nữa à?

- Dạ không ạ, kể từ khi mẹ cháu thỏa thuận với bố là cháu sẽ theo Tin lành, còn em Hồng Ân sẽ theo Công giáo, thì hai người thôi không cãi nhau nữa ạ.

- Ủa kỳ vậy? Thế sau này hai anh em mỗi đứa một đằng hả?

- Vâng, mẹ bảo sau này mẹ sẽ cố gắng cho em Hồng Ân đi theo bác Quang làm Cha xứ, để xem con theo bố có làm nổi Mục sư không…

- Hả, lại còn thế nữa, tính cho thế hệ sau lại cãi nhau bằng chết tiếp hả?

- Úi dà, nhưng dù sao thì con vẫn thích làm Mục sư hơn, chứ không được lấy vợ như bác Quang thì cô đơn lắm, hihi…

Tôi cười ra nước mắt luôn. Vậy đó, có ông anh trai làm cha thì cũng có lúc vui lúc buồn, nhưng có bà chị lấy người Tin lành thì chỉ mang đến nỗi buồn thôi. Hồi đó gia đình tôi từ mặt chị, đặc biệt là cha Quang - anh trai tôi - lúc bấy giờ là chủng sinh còn kiên quyết phản đối hơn nữa, yêu cầu toàn bộ anh em họ hàng không được đi dự lễ cưới chị, duy chỉ có một người dám bí mật chống lại tất cả, đó là tôi, và tôi cũng là người đỡ đầu cho chồng chị - trong nghi lễ làm Phép chuẩn ở Nhà thờ Công giáo cũng như nghi lễ Giao ước hôn nhân ở Nhà thờ Tin lành coi như quyền huynh thế phụ, và dĩ nhiên là chị tôi phải chọn làm lễ trên Thành phố, nơi tôi đang là sinh viên, để tránh cho tôi dính “vạ tuyệt thông” với gia đình. Chị tôi nói chị yêu anh ấy và nhất quyết phải lấy anh ấy, và rằng Công giáo và Tin lành nhất định sẽ Hiệp Nhất, bởi vì chỉ có một Chúa Ki-tô mà thôi, sao mọi người cứ phải chia rẽ như thế chứ! Tôi thương chị, cũng cố tin như vậy nhưng thực ra tôi biết do chị không giữ được cái dây chun quần mà thôi.

Thời gian thấm thoắt thoi đưa, mới đó mà cũng đã hơn 12 năm rồi. Mọi người vẫn ở quê còn tôi ở Thành phố nên thi thoảng ghé thăm chị và các cháu, như một sợi dây mỏng manh kết nối giữa gia đình chị với ông bà ngoại, vì sau chừng ấy năm, ba mẹ tôi vẫn cấm cửa “những kẻ lạc giáo” ấy, đơn giản vì thanh danh “ông bà cố” không để cho người ta bàn ra bàn vào…

Thiên Ân kể với tôi rằng, lúc còn nhỏ cháu thường nghe cha mẹ cãi vã nhau suốt ngày, ví dụ giản đơn nhất là việc người này trông con để người đi lễ Chúa nhật. Rồi may thay bên Hội thánh Tin lành đã xây được thêm một gian phòng nhỏ có lắp TV gọi là phòng “mẹ và bé” để cho các bà mẹ có thể dự lễ mà vẫn có thể trông con, và căn phòng ấy có duy nhất mỗi mình bố là đàn ông, nhưng cũng kể từ đó Thiên Ân mặc nhiên trở thành một tín hữu Tin lành và tranh cãi này tự nhiên chấm dứt. Thiên Ân cũng kể rằng Tin lành vẫn giữ những Giáo luật từ thời Cựu Ước, chẳng hạn bố chỉ đưa cho mẹ 90% tiền lương, còn 10% đóng góp cho Hội thánh, hoặc là em Hồng Ân sinh được 40 ngày thì làm lễ dâng con ở Nhà thờ, nghe nói hồi nhỏ cháu cũng như vậy và tới 12 tuổi sẽ làm Báp-têm như một ngày lễ trưởng thành để gia nhập Hội thánh. Tuy nhiên, như lời cháu vừa kể, thì khả năng cao chị tôi sẽ giành Hồng Ân về Công giáo, theo thỏa thuận với chồng. Có lẽ tôi phải hỏi lại chị cụ thể hơn, nhưng tôi không tin là anh tôi - cha Quang - sẽ chịu nhận Hồng Ân làm cha bố, và cánh cửa Chúng viện sẽ khó lòng mở ra cho Hồng Ân…

Thiên Ân cũng kể cho tôi nghe về việc mẹ không ở chung phòng với bố, đơn giản vì bố luôn miệng phê phán mẹ thờ ngẫu tượng, còn mẹ thì suốt ngày đọc kinh lần chuỗi gì đó mà bố cấm tiệt mẹ không được dạy cho con, mặc dù Thiên Ân thấy bức tượng mẹ đặt ở phòng riêng là một người đàn bà đẹp và thường xuyên bái lạy bức tượng đó. Bố thì tỏ vẻ ghét “người đàn bà ấy” ra mặt, thậm chí có lần dọn nhà ăn Tết, bố cố tình xịt nước tứ tung làm bẩn bức tượng ấy, thế là mẹ nổi khùng lên, xém tí đánh nhau. Mẹ gầm lên đuổi bố ra khỏi phòng và tự dọn phòng mình, mẹ vội vã lấy luôn cái áo mới tinh lau bức tượng đó rồi lại mang áo đi giặt. Hình ảnh đó khiến nó càng sợ hãi không dám tới gần bức tượng, vì chắc là mẹ quý lắm, cũng may hôm đó mà bố xịt nước mạnh làm vỡ bức tượng, chắc mẹ sẽ đổ máu ra luôn chứ chẳng chơi. Sau này lớn cháu biết đó là mẹ Chúa Giê-su, nhưng cháu chỉ dám ghé mắt nhìn chứ không dám bái lạy bức tượng như mẹ, cháu chỉ ngạc nhiên vì sao bố lại căm ghét mẹ của Chúa Giê-su, cháu thấy hết sức vô lý vì hẳn bà Mary phải thật tốt mới được chọn làm mẹ Chúa và rằng bà ấy cũng đảm đang thông thái thì Đức Chúa Trời mời cho bà nuôi dạy Chúa Giê-su khôn lớn chứ? Đã có lần cháu dò hỏi điều này, nhưng thấy bố trừng mắt nên thôi, còn mẹ chỉ nói rằng bà Mary rất tốt, chỉ là bố hiểu nhầm bà ấy chia rẽ gia đình bố mà thôi, lớn lên con sẽ hiểu. Thiên Ân cũng thắc mắc vì sao sống chung nhà nhưng bố mẹ như ở hai thế giới khác nhau, lại nữa, giờ đây sắp được Báp-têm gia nhập Hội thánh, cháu lại càng băn khoăn, vì sao mẹ và bố lại thỏa thuận với nhau điều ấy, để sau này em Hồng Ân sẽ không được Báp-têm, nhưng em ấy lại theo học một thứ Giáo lý khác, và em khoác lên vai một chiếc khăn hồng, em ấy nói em ấy là Chiên Con của Chúa. Thiên Ân cũng rất muốn được quàng lên vai chiếc khăn ấy, nhưng bố cấm tiệt, bảo như vậy là thờ hình tượng…

Tôi nghe Thiên Ân kể thì nghẹn ngào, không biết tương lai của hai đứa cháu tôi thế nào. Nói là “Hiệp Nhất” thì lúc nào cũng dễ, nhưng làm được thì dường như bất khả. Chỉ nói đơn sơ thôi, tôi đang làm sợi chỉ để kéo ba mẹ tôi và anh Quang lại gần với chị và các cháu, nhưng sợi chỉ ấy cũng đang căng như dây đàn, liệu có kéo nổi không, hay sẽ bị đứt tung…

(Ảnh: Internet)

“Sao anh nỡ đành quên bao lời tha thiết êm đềm…”

Thủy vặn to Volumn hết cỡ, lời bài hát như búa đập vào óc nhưng thứ đang vỡ nát vỡ là trái tim cô. Cô gào lên thật to, điên loạn:

- Sao tôi lại ngu ngốc thế này! Chúa ơi, con yêu Người nhưng sao Người lại bỏ con, sao Người xé nát trái tim con…

“Nhìn em anh âu yếm bảo

em đừng xa vắng anh…”

Tiếng nhạc vẫn phát ra như vò nát tâm hồn Thủy. Cô lại gào lên:

- Giả dối, giả dối. Sao anh có thể làm thế với tôiiii….

Thủy đưa chiếc Thiệp hồng lên, những dòng chữ vẫn nghiêng ngả trước mắt cô:

Giuse Nguyễn Quang Chiến - Têrêsa Trần Thị Thùy Trang

….

*** Sự gì Thiên Chúa đã kết hợp, loài người không được phân ly ***

….

Khóc, gào chưa đủ, Thủy xé vụn chiếc Thiệp hồng, tung lên như một kẻ điên tình. Cô ngã vật xuống giường thiếp đi. Tiếng nhạc vẫn âm vang xé lòng:

“Sao anh nỡ đành quên kỷ niệm xưa buổi ban đầu
sao anh nỡ đành quên khi tình em đã trót trao…”

***

Ngày ấy, Thủy vừa biết kết quả thi rớt môn, dẫu không bất ngờ khi ngày thi cô bị sốt cao, nhưng cô vẫn buồn lắm. Vậy là kỳ này mất học bổng rồi. Cô lang thang trong công viên Dịch Vọng, cố tìm lấy một chút màu xanh hy vọng nhưng khi tới thảm cỏ thì đã có một nhóm Sinh viên ngồi thành vòng tròn và đang đàn hát những bài gì đó là lạ. Là Thánh Ca, đúng rồi! Cô đã từng nghe nhưng chưa từng hát, giai điệu này sao quá đỗi thân quen. Hay là….

Thủy đánh bạo bước tới gần thì vòng tròn giãn ra:

- Bạn đến muộn à, ngồi đi…

Người đó không ai khác là Chiến, người đã yêu cô từ cái nhìn đầu tiên, cũng là người đã luôn ở bên chăm chút cô mỗi ngày, người đã cùng cô lén trốn giờ sinh hoạt nhóm của Cộng đoàn Sinh viên xa quê ngày dã ngoại để được tựa vai nhau bên bờ Hồ Tiên Sa hẹn thề chuyện tương lai…

- Thế nào là “bất khả phân ly” hả anh?

- Theo Kinh thánh Mát-thêu, chương 19, câu 6: “Sự gì Thiên Chúa đã kết hợp, loài người không được phân ly”, ý nói về tính bất khả phân ly trong Hôn nhân Công giáo, nghĩa là kết hôn trong Chúa thì sẽ trọn đời bên nhau, không có ly dị, người yêu ạ.

- Vậy nếu em chết thì sao?

- À, thì sau một khoảng thời gian, anh được phép lấy vợ mới…

- Anh dám… à mà cũng đúng. Còn em, em sẽ chết theo anh…

- Hả? Sao toàn nói chuyện gở vậy?

Chiến vội vã đặt ngón tay trỏ lên môi người yêu. Thủy thầm thì: “Chỉ tại nói chuyện bất khả phân ly thôi mà…”

Thế nhưng Chiến cũng là người đã đóng đinh cô lên Thập giá khi anh bảo sẽ đi tu, một Dòng ở Sài Gòn, vào ngày anh Tốt nghiệp đại học. Cô đã khóc hết nước mắt khi tiễn anh đi vào Nam, cô muốn anh nghĩ lại, cô đã quỳ xuống dưới chân anh, lấy nước mắt rửa chân cho anh như Chúa rửa chân cho các Tông đồ trước ngày chia xa, bởi cô biết xa anh cô sống cũng như đã chết. Nhưng Chiến lạnh lùng quay bước: “Xin lỗi em, anh phải theo tiếng của Trái tim mình - ơn gọi Thánh hiến”. Cô vẫn cố kêu lên tha thiết: “Mãi mãi…em vẫn chờ anh, nơi này, cho tới ngày anh rời nhà Dòng, dù anh có đổi số, đổi email thì mỗi ngày em sẽ thư cho anh, sẽ nhắn tin cho anh, bởi em tin một ngày kia anh sẽ về khi chân đã mỏi. Sau ba năm, nếu anh chưa về, em cũng sẽ vào Dòng, anh đã là Phanxico, sao em không thể là Clara được…”

Rồi hôm nay, còn hơn thế, anh gửi cho cô tấm Thiệp hồng, nhưng cố tình gửi trễ, chắc là sợ cô vào Sài Gòn phá đám anh chăng? Cô không ngờ người cô đã từng yêu tha thiết lại phản bội cô cay đắng đến vậy. Thà rằng anh đi tu và cả đời cô ngưỡng vọng, đằng này anh đi cưới người con gái khác, trên Thiệp hồng còn đề những câu chữ thiêng liêng “Sự gì Thiên Chúa đã kết hợp, loài người không được phân ly”. Sao anh có thể làm thế? Sao anh có thể nhẫn tâm đến vậy! Mới 24 tuổi sao đã vội cưới? Anh có nhất định phải gởi Thiệp hồng cho cô không? 4 dấu đanh trên tay chân cô chưa đủ, anh còn sử dụng nốt mũi giáo cuối cùng vào nương long cô hay sao…

***

Thủy tỉnh lại khi trời đã tối mịt, đầu óc hãy còn cuồng quay, miệng lưỡi khô khốc. Cô uể oải ngồi dậy, chợt nhận ra đã muộn giờ lễ. Hôm nay là 11/8, lễ Thánh Clara, Bổn mạng của cô, cũng là của Cộng đoàn Sinh viên xa quê, tại nguyện đường Giê-ra-đô. Cô thẫn thờ: Đi hay không đi? Đi làm gì khi bụng đang trống rỗng. Đi làm gì khi cơ thể rã rời. Đi làm gì khi chẳng có tâm trạng nào. Đi làm gì khi tới nơi đầy kỷ niệm ấy, để hình bóng gã Sở Khanh khốn kiếp kia lại hiện về…

Thủy đặt chân xuống đất, cô lại đau nhói ở tim khi thấy những mảnh vụn của Thiệp hồng đang rải rác xung quanh như mưa hoa hồng hàng năm nơi Đền thánh. Chẳng phải Chúa đã luôn đồng hành cùng cô trong những năm tháng khó khăn nhất của cuộc đời? Chẳng phải Cộng đoàn cũng đã luôn bên cô những tháng ngày đau khổ đầy thương nhớ vừa qua hay sao và Thánh nữ, tấm gương kiên cường mà cô hằng ngưỡng mộ, đã thôi thúc cô xin gia nhập Hội Thánh. Cô là người thủy chung chứ đâu có bạc tình như gã trai kia. Phải đi chứ, nhất định phải đi, muộn rồi cũng phải đi…

- Cô em, sao đến muộn thế!

Một chiếc ghế nhựa chìa ra trước mặt cô. Thủy tính cảm ơn nhưng cô lại quay đi. Là Thịnh, bạn thân của Chiến. Một người bấy lâu nay cô vẫn nghĩ là “người tốt”, vẫn luôn giúp đỡ cô như một người anh cho đến ngày cô biết hắn là bạn thân của Chiến, trước khi Chiến đi tu đã nhờ hắn “trông nom” dùm. Kể từ lúc “lật mặt” hắn, Thủy đã tuyệt giao, cô vòng ra phía bên trái Nguyện đường, ngồi lên yên xe máy, bỏ lại cái nhìn ngơ ngác của Thịnh cùng sự bối rối, ngượng ngùng của hắn sau đó…

-----------

Thủy cưới Thịnh. Một đám cưới tuyệt vời dưới sự chứng giám của Cộng đoàn ngay tại Nguyện đường Giê-ra-đô. Ai cũng chúc phúc cho Thủy, nhất là những người đã chứng kiến nỗi đớn đau của cô. Mừng cho sự thủy chung son sắt của cô đã được đền đáp. Mừng cho chuyện tình đẹp đã có thành quả ngọt ngào. Mừng cho Cộng đoàn ngày một lớn mạnh. Thủy xúc động lắm, cô tân tòng ngày nào giờ đã là một đóa Clara của Cộng đoàn, danh chính ngôn thuận. Cô cười thật tươi, chụp ảnh với tất cả mọi người.

Thốt nhiên, Thủy chợt thẫn thờ khi nhận ra ở phía đằng xa có bóng dáng ai thân quen, cô vội đeo kính vào nhìn cho rõ. Là Mai, em gái Chiến, du học sinh Úc, đang khóc nức nở phía Văn phòng mục vụ di dân. Vì sao cô ta lại khóc nhỉ? Hay là anh trai của cô ta không hạnh phúc với người con gái tên Trang kia? Hẳn là vậy! Thủy chợt bừng tỉnh khi có một thành viên của Cộng đoàn kéo tay cô và Thịnh để chụp ảnh. Thủy lại cười rạng rỡ, phải vui chứ, vui lên nữa, cho đáng đời cái tên Chiến kia và cả nhà của hắn. Nhưng chụp ảnh xong, Thủy lại càng bối rối khi thấy cha Linh hướng của Cộng đoàn vỗ vỗ lên vai Mai như an ủi cô ta…

***

Con đi lạc rồi. Mộ ông bà phía bên này kia mà!

Tiếng mẹ chồng gọi khi Thủy ra Nghĩa trang thắp hương cho tổ tiên bên nội, dịp này Thịnh đang ở nước ngoài nên cô đi thay anh. Thủy vội vàng vòng lại, lòng không khỏi xấu hổ bởi thói quen lơ đễnh của mình. Khi sắp tới nơi cô đột nhiên khựng lại, trước mặt cô là một tấm bia mộ lớn. Ôi không, đó là di ảnh của Chiến!!! Những dòng chữ trên bia như điên loạn trước mắt cô: “Giuse Nguyễn Quang Chiến, sinh… mất…”. Vậy là anh mất năm 24 tuổi, trước ngày cô nhận Thiệp hồng chừng một tuần. Vậy là sao, là sao, là sao???…

Thủy như sụp xuống, không thể tin những gì trước mắt mình. Bên cạnh cô, tiếng mẹ Thịnh lõm bõm: “Tội nghiệp thằng bé… bạn thân của Thịnh con ạ… Tưởng nó vào Nam đi tu nhưng hóa ra là để chữa bệnh suy thận… được hai năm thì mất…”

TIẾNG LÒNG MỤC TỬ





Người mục tử đứng lặng trong nhà xứ

Nhìn tháp chuông đang ứ đọng tiếng ngân

Cởi dép ra, in những bước chân trần

Như Môsê, để đến gần Thiên Chúa.



Trong nhà tạm gặp Tình Yêu muôn thuở

Năn nỉ Ngài, ôi Chúa của lòng con

Dù nhân loại, lòng chung thủy đang mòn

Nguyện Ngài thương đuổi dịch bệnh đi hết.



Con Covid làm bao người đã chết

Ngày qua ngày sợ hết niềm tin thôi

Là mục tử con đau đớn bồi hồi

Như dạ mẹ, thương đàn chiên tan tác.



Từng nhân danh con kề vai lên vác

Con bị bệnh nhìn xác trụi đáng thương

Nhiễm Cô-vi hổn hển suốt đêm trường

Từng con chiên, con mang về cho Chúa.



Từng trái tim Ngài giữ đừng héo úa

Dù đại dịch vây bủa kiếp nhân sinh

Hồn con đây đong trọn chút tâm tình

Mong Mục Tử cho dịch bệnh mau hết.



Xuân Cát, OP






TỪ LẠNG SƠN ĐẾN SÀI GÒN








Mỗi trái tim từ núi rừng sơn cước

Thân tàn tật không thể bước nơi đâu

Sài Gòn nay đang nhỏ những lệ sầu

Nhà Tình Thương đang cầu nguyện tha thiết.



Sài Gòn ơi! Lời nghẹn ngào da diết

Người Kitô đang xiết hạt Mân Côi

Thương bác sĩ, mồ hôi đổ liên hồi

Người gác trạm chập chờn không yên giấc.



Chúng con đây hiểu sao hết cung bậc

Bạn Sài Gòn đang hứng chịu hôm nay

Tiếng ê a theo quý Dì mỗi ngày

Có Chúa hiểu tiếng tay chân khua khoắng.



Sài Gòn ơi, trong những ngày trống vắng

Không Thánh lễ…nhưng đừng bẵng Chúa nha

Từ Lạng Sơn, miền sơn cước vang hòa

Đến Sài Gòn lời ca thật huyền bí.



Lạy Chúa quyền năng tình thương khôn ví

Cho Sài Gòn thoát dịch dã bủa vây

Thêm sức mạnh vượt qua kiếp lưu đầy

Xin xót thương xua trừ hết sự dữ!

Xuân Cát, OP

(Ảnh: Internet)

Một dạo tôi hay mơ quá, liên tục mơ cả những sự lành lẫn sự dữ, tôi bị kẹt giữa những giấc mơ nên cả ngày cứ như người mất hồn, chẳng làm được việc gì cả. Tôi lên mạng xem thì thấy toàn những giải đáp linh tinh, càng đọc càng hoảng sợ ấy chứ. Tôi tâm sự với bạn nhưng bạn không giúp được tôi, tuy vậy nó đã có một lời khuyên rất hữu ích mà đến bây giờ tôi vẫn thầm cảm ơn nó: “Đi tìm người giải đáp những giấc mơ”. Nay tôi sẽ kể lại cho bạn nghe, vì biết đâu có những giải đáp sẽ phù hợp cho ai đó…

Người mà tôi tìm đến là một linh mục Dòng, ngài là linh hướng Cộng đoàn chúng tôi, thành ra có gì vui buồn, vướng mắc là lại đến làm phiền ngài đầu tiên, hơn nữa ngài là một chuyên gia tâm lý, nên việc giải đáp những giấc mơ biết đâu cũng làm được.

- Thưa cha, dạo này con liên tục có những giấc mơ. Người ta nói mơ thường ngược với đời thực, nhưng con mơ thấy cả chuyện Thiên Đường, cả chuyện Hỏa Ngục nên con rất băn khoăn.

- Haha, cha tên thánh là Gioan chứ có phải ông thánh Giuse Cựu Ước đâu mà giải đáp được những giấc mơ. Nhưng thôi con cứ kể đi, biết đâu đó là hiện tượng tâm lý có thể giải thích được. Bắt đầu là chuyện Thiên Đường nhé!

- Dạ thưa cha, con suốt ngày mơ thấy con yêu một cô gái dễ thương, một đám cưới huy hoàng, một gia đình hạnh phúc,… Như vậy có phải là Thiên Đường không ạ?

- Hahaha - Cha ngửa mặt lên trời cười - Con năm nay bao tuổi rồi nhỉ?

- Dạ thưa, con 30 ạ.

- Vậy bố mẹ có giục lấy vợ không?

- Dạ, bố mẹ giục suốt ngày, cứ thấy cô nào người Công giáo tầm 25 tuổi là lại kêu con về xem mặt ạ!

- Hahaha - Cha ôm bụng cười - Vậy thì không có gì đâu, con mắc chứng: “Ám ảnh cuộc sống thành những giấc mơ”. Nghĩa là hàng ngày con bị những gì tác động vào đầu, thì đêm về con hay mơ những thứ ấy. Có nhiều người còn kèm theo việc nói mớ, làm người bên cạnh hoảng hồn cứ như diễn lại chuyện ban ngày nữa ấy. Hiện tượng này là bình thường và nếu bị lay gọi thì giấc mơ sẽ tan.

- Dạ, con hiểu rồi ạ, vậy con cũng hiểu luôn giấc mơ về Hỏa Ngục rồi, thưa cha.

- Nhưng cứ kể cho cha nghe đi, cha cũng đang tìm hiểu các giấc mơ!

- Dạ vâng, con mơ thấy con lấy người ngoại giáo, cô ấy xinh như hồ ly tinh. Rồi sau đó con đi làm xa, ở nhà cô ấy đi xem bói toán, cúng bái đủ thứ, còn kéo con cái theo, không hối thúc chúng nó đọc kinh cầu nguyện và học Giáo lý gì cả. Con không bảo được vợ, không dạy được con nên con nổi khùng lên, rượu chè bê tha, đánh vợ chửi con, rồi đến khi chết thì ma quỷ đến lôi thẳng con xuống Hỏa Ngục luôn ạ, rất ghê rợn, con tỉnh dậy mồ hôi như tắm, tức ngực mấy ngày liền…

- Ồ, vậy cũng là chứng ám ảnh rồi. Nhưng nếu thực sự là rượu chè bê tha, đánh vợ chửi con thì Hỏa Ngục ngay đời này rồi chứ không đợi đời sau nữa đâu con!

- Dạ vâng ạ.

- Cha hỏi điều này hơi ngại một chút, là ông bà nội ngoại của con ai còn ai mất?

- Dạ mất hết rồi ạ…

- Chia buồn cùng con. Cha muốn hỏi con đã từng mơ thấy ông bà chưa?

- Dạ con mơ thấy nhiều rồi ạ!

- Những khi con mệt mỏi, căng thẳng đúng không?

- Dạ vâng, nhưng sao cha biết ạ?

- À à, đó là… “Mệt thấy ông bà ông vải luôn”. Đây cũng là hiện tượng tâm lý bình thường. Khi mệt mỏi người ta hay mơ thấy những người đã khuất, vì có cảm giác được yêu thương che chở để bù đắp những khó khăn, mệt nhọc ấy. Thông thường thì hay mơ thấy ông bà nhất, bởi hầu như với ai cũng thế, ông bà là người chiều chuộng ta nhất, con ạ.

Ngừng một lát, cha lại hỏi:

- Con đã từng bị “mộc đè” bao giờ chưa? Con xử lý thế nào?

- Dạ rồi thưa cha, những lúc ấy con có cảm giác như bị ma quỷ đè lên ngực không thở nổi dù vùng vẫy cách mấy, và thường con hay kêu Chúa, kêu Mẹ thì quẫy được, nhưng tỉnh dậy rất mệt. Bà nội con khi còn sống bảo với con nếu mệt thì hay dễ bị mộc đè, và đặt con dao dưới gối sẽ tránh được mộc đè, vì kim khắc mộc, ngoài ra nếu không để dao dưới gối thì có thể kêu Chúa, vì thực ra để dao dưới gối cũng rất nguy hiểm nếu bị mộng du…

- Ái chà, bà nội con cũng kinh nghiệm đấy nhỉ. Mệt thì day một số huyệt cũng là cách tốt để tránh bị mộc đè. Nhưng thực ra đây cũng là hiện tượng tâm lý tự nhiên thôi, việc đặt dao dưới gối hay kêu Chúa như là liệu pháp tâm lý hơn là liên quan đến ngũ hành hay là do ma quỷ quấy phá con ạ. Và khi mình ú ớ có người lay gọi thì sẽ thôi, nên tốt nhất là lấy vợ đi con ạ, haha, còn như cha thì không bị mộc đè đâu, nó sợ cha, hahaha..

- Dạ, nhưng con mơ thấy quỷ, bị mộc đè hay mơ thấy người quá cố, hay mơ linh tinh nên người ngẩn ngẩn ngơ ngơ thì có phải là bị “Quỷ ám” không ạ?

- Hahahaha… - Lần này thì cha cười một tràng dài - Đúng là có hiện tượng quỷ ám gây ra những giấc mơ làm con người loạn trí thật, nhưng những gì con nói thì không phải. Quỷ đâu mà lắm thế! Có người bị bệnh tâm thần cũng mang đến cho cha trừ quỷ, cha xem xong rồi chữa cho lành, nhưng đâu có cần phải làm phép trừ quỷ đâu. Thường thì người bị quỷ ám là do bị ai đó ám hại, như đi vùng dâu vùng xa bị bỏ bùa, hay là tà giáo làm phép, những lúc đó mới cần trừ quỷ, cha phải khám xét thật kỹ chứ không trừ quỷ linh tinh được đâu, vì có quỷ đâu mà trừ. Con biết đấy, trong Kinh thánh, những người được Chúa trừ quỷ đều trở nên tốt lành, thánh thiện, nên quỷ nó không ngu gì mà nhập vào ai đó đâu. Cái mà quỷ thường làm, là cám dỗ linh hồn ấy. Chẳng hạn con ở một mình nó sẽ cám dỗ con xem phim ảnh bậy bạ, ăn ngủ bừa bãi làm tổn hại cả tinh thần lẫn thể chất. Con ở chung thì nó cám dỗ con biếng nhác, bẩn thỉu cãi cọ bạn bè, chẳng chịu đọc kinh cầu nguyện chung,… Chứ nó không hơi đâu mà nhập vào con đâu. Vì thế con không việc gì phải sợ quỷ cả, nó không làm gì được mình về mặt thân xác, còn về linh hồn thì cha có thể chữa. Về bệnh tâm lý, tâm thần thì quan trọng nhất là tìm được nguyên nhân gây ra cú sốc và gỡ nó ra sẽ lành, không phải trừ quỷ trừ ma gì hết.

- Dạ vâng ạ, con cảm ơn cha. Con hiểu rồi ạ. Mới cả những người đạo đức thánh thiện thì quỷ nó mới để ý, chứ đã hư hỏng sẵn như con thì chắc quỷ cũng không mất công, phải không ạ…

- Haha - Cha lại cười, nhưng rồi ngài bỗng dưng nghiêm nghị - À còn nữa, còn một dạng thức thứ năm, nhưng hơi hiếm, đó là “Thị kiến”. Đây có lẽ là giấc mơ mà ai cũng mong ước cả, vì hầu như những ai nhận được Thị kiến của Thiên Chúa thì đều trở thành Chân phước, thành Hiển thánh cả. Tuy nhiên nhiều người dễ nhầm lẫn với việc mơ thấy điều gì mà trùng hợp với những gì xảy ra sau đó trong tương lai là “Thị kiến” của Chúa và ngỡ mình là Chân phước, Hiển thánh tới nơi rồi. Đây thực sự là một hiện tượng “đau đầu” với chính Giáo Hội và phải có những kiểm chứng gắt gao của các nhà thần học xuất sắc mới xác định được đâu là Thị kiến, đâu là sự trùng hợp ngẫu nhiên, hay ta thường gọi là linh cảm. Phải biết rằng không phải cứ thực sự khát khao, thực sự mến Chúa thì nhận được Thị kiến, nhận được Mặc khải tư đâu, điều Chúa làm chúng ta thường không hiểu được, con ạ.

- Dạ vâng ạ, về dạng thức thứ năm thì con không dám mơ đâu ạ, con chưa “lót đáy Hỏa Ngục” đã là may rồi, hihi…

- Không cười! Con phải biết rằng không phải cứ thực sự khát khao, thực sự mến Chúa thì nhận được Thị kiến, nhận được Mặc khải tư, điều Chúa làm chúng ta thường không hiểu được đâu, nhưng nếu con nhận được Thị kiến, thì kể cho cha nghe nhé, haha…

(Tôi xỉu mất mấy phút)

Vậy đó các bạn ạ, qua những trao đổi với cha Gioan, tôi thấy nhẹ lòng đi rất nhiều và không còn bị ám ảnh với những giấc mơ, vì đó đơn giản là một hiện tượng tâm lý bình thường, nhưng nếu bạn nhận được Thị kiến, thì hãy kể cho tôi nghe với…
Được tạo bởi Blogger.