Lẽ yêu nơi trời biển- Tác giả: Dã Tràng Cát

LAN MARY

 


Thủy khối tin yêu

Vẹn nguyên lòng biển

Bầu sáng diệu thương mũ miện của Trời

Không gian thời gian chẳng khơi lý lẽ

Tự hiến thân mình tươi trẻ dạ nguôi


Như giữa chín tầng

Mây non thắm biếc

Người ở bên người dạ tiệc ngàn hoa

Gieo tơ ánh sáng hợp hoà sương tuyết

Lòng cứ giao lòng nhật nguyệt chẳng xa


Rồi buổi tiễn

Thổn thức ta bật khóc

Phút cuối chân mây ngã vỡ mộng sầu

Đón Niềm Vui qua cơn đau bão lốc

Phải vượt qua để về

Gốc cội đầu


Một cuộc đời

Ngàn vạn lần thức ngủ

Linh hồn đi rũ đất bụi phong trần

Bầu Linh Khí biển tràn dâng chốn thở

Cửa Thiên Đàng Trời sẵn mở không xanh.


Dã Tràng Cát Kon Tum ngày 14/1/2021

Cảm hoạ thơ Thiên Di qua thi phẩm “Tinh Khôi”

TINH KHÔI

Đêm vừa tan, gió thơm nồng vị biển

Ngày vừa lên trao vương miện mặt trời

Xa mênh mông, bóng buồm nâu lặng lẽ

Sóng dịu dàng hôn bờ cát khôn nguôi


Nhành rong dạt màu non non biêng biếc

Bụi xương rồng xao xuyến nụ hồng hoa

Muôn tia nắng lấp lánh vầng mây tuyết

Mảnh San hô phản chiếu mặt trời xa


Cứ như thể chưa bao giờ biển khóc

Và lòng sâu dấu mảnh vỡ thương sầu

Rặng liễu xanh chưa oằn đau cơn lốc

Biển tinh khôi, như tự thuở ban đầu


Kìa cơn gió thổi tung làn tóc ngủ

Cát lao xao ôm những vết chân trần

Tiếng biển gọi tình yêu trong hơi thở

Đón ban mai mở cánh cửa trời xanh


Thiên Di 13. 1. 2021 Biển Phan Thiết