https://template.canva.com/EADah3dXgfY/1/0/400w-Ww3uiGNHTik.jpg

 

Đôi bạn


Vui – hai đóa xương rồng

Vươn theo Nắng nở hoa

Hoa này khoe nụ trước

Búp kia vội chớm theo.

 

Chen nhau đóa này reo

Đóa kia cùng hòa tiếng

Vươn nhụy hồng lúng liếng

Tạ ơn mỗi sớm mai.

 

Những khi trời u ám

Hoa mong Nắng ướp hương

Đêm chờ Sương dưỡng gốc

Mướt cánh trắng mịn màng.

 

Hoa thơ sống nghèo nàn

Chẳng cần nhiều phân bón

Đất cát đẹp thân tròn

Duyên vẫn xinh bụ bẫm.

 

Đôi bạn sống âm thầm

Một cuộc đời khiêm hạnh

Không ham hố cạnh tranh

Không tranh dành đất cát.

 

Chỉ lắng nghe Thần Nhạc

Gió vi vu mỗi ngày

Cho cánh trắng thêm say

Theo Mây trời phiêu lãng.

 

Song Lam

 

CẢM NHẬN THƠ

“Đôi bạn”, một bài thơ 5 chữ của Song Lam thật nhí nhảnh và dễ thương làm sao. Theo tôi, có lẽ thi nhân muốn mượn vẻ đẹp của những cánh hoa để diễn tả tâm tình sống đạo của người Kitô hữu, tuy đơn sơ nhưng thật sâu lắng.

Hai đóa xương rồng tựa như hai người bạn tri kỷ, luôn quấn quýt bên nhau. Niềm vui, là cả hai đang cố gắng giúp nhau thăng tiến trên đường nên thánh “Vui – hai đóa xương rồng”. Ai cũng khao khát, cũng muốn sống Lời Chúa, noi gương Đức Giêsu để mỗi đóa hoa đều trở nên một vẻ đẹp của Thiên Chúa “Vươn theo Nắng nở hoa. Cho nên nếu bạn trước nỗ lực thực hành nhân đức này “Hoa này khoe nụ trước” thì bạn sau cũng cố gắng tu tập nết hạnh kia “Búp kia vội chớm theo”. Vui biết bao!

Niềm vui của đôi bạn còn là ngày ngày dâng lời ca tiếng hát để tán dương, chúc tụng và tạ ơn Thiên Chúa đã cho họ được hiện hữu và ban cho họ vẻ đẹp của một loài hoa, dù là nhỏ bé. Tựa như tiếng hót líu lo của những chú chim đón bình minh vào mỗi sáng, khi bạn này hát ‘Vinh danh Chúa Cha và Chúa Con cùng vinh danh Thánh Thần Thiên Chúa…’ thì bạn kia cũng hòa theo ‘Tự muôn đời và chính hiện nay, luôn mãi đến thiên thu vạn đại…’ “Chen nhau đóa này reo”. Và nếu bạn kia xướng ‘Kính mừng Maria đầy ơn phước Đức Chúa Trời ở cùng Bà…’ thì bạn này thưa ‘Thánh Maria Đức Mẹ Chúa Trời, cầu cho chúng tôi …’, và cứ thế đôi bạn xướng đáp trong từng chuỗi hạt Mân Côi “Đóa kia cùng hòa tiếng”. Và mỗi sớm mai khi vươn mình thức dậy, trong niềm vui đón ngày mới “Vươn nhụy hồng lúng liếng”. Đôi bạn hân hoan đến nhà thờ tham dự tiệc Thánh Thể, với ước mong được rước Chúa Giêsu ngự vào lòng, vì ‘Phúc cho ai đến dự tiệc Thiên Chúa’, để trong ân sủng của Ngài, đôi bạn sẽ ngày càng yêu mến nhau hơn và ngày càng xinh đẹp hơn “Tạ ơn mỗi sớm mai”. Đẹp biết bao!

Khi cuộc sống gặp những khó khăn thử thách “Những khi trời u ám”. Đôi cánh hoa không tìm nương tựa nơi cây đa gốc đề nào khác, mà chỉ một lòng trông cậy vào lòng thương xót của Thiên Chúa “Hoa mong Nắng ướp hương”. Cũng như sự nâng đỡ và phù hộ từ lời bầu cử của Mẹ Maria “Đêm chờ Sương dưỡng gốc”. Những khi vượt qua gian nan thử thách, khi trải qua mưa gió bão bùng, là cơ hội giúp cho xương rồng bám chặt hơn vào đất, để thân trở nên cứng cáp và mạnh mẽ, vẻ đẹp những cánh hoa càng thanh khiết và óng ả hơn nhờ ân sủng của Thiên Chúa “Mướt cánh trắng mịn màng”. Tín thác biết bao!

Đôi bạn sống cảnh thanh bần, không dựa nhiều vào các nhu cầu thể lý “Hoa thơ sống nghèo nàn”, bởi vì xương rồng không cần đất có nhiều chất dinh dưỡng, nếu đất quá nhiều chất đạm thì xương rồng dễ bị úng rữa “Chẳng cần nhiều phân bón”. Chỉ cần đất cát và một ít nước thì thân xương rồng cũng đủ sức phát triển tròn trịa “Đất cát đẹp thân tròn”. Có thể nói, nhờ sống tiết độ trong việc dinh dưỡng mà thân và dáng, cánh và nhụy hoa vẫn giữ được nét đẹp riêng của mình “Duyên vẫn xinh bụ bẫm”. Đơn sơ biết bao!

Đôi bạn không tự hào về vẻ đẹp, không khoe khoang tài năng, cũng không thể hiện mình đạo đức, mà âm thầm quy hướng mọi sự về Thiên Chúa “Đôi bạn sống âm thầm”. Chính trong sự kín lặng này mà họ cùng nhau tập sống khiêm nhường trong từng nhân đức “Một cuộc đời khiêm hạnh”. Đôi bạn tôn trọng nhau, nhường nhịn và giúp đỡ nhau cùng sống mà không ai đòi mình có nhiều quyền lợi hơn người kia “Không ham hố cạnh tranh”. Đôi bạn cũng không quá bận tâm lo lắng đến việc mình sẽ sống như thế nào, mà tín thác mọi sự trong tay Chúa quan phòng. (28) Hãy ngắm xem hoa huệ ngoài đồng mọc lên thế nào mà rút ra bài học: chúng không làm lụng, không kéo sợi; (29) thế mà, Thầy bảo cho anh em biết: ngay cả vua Salômôn, dù vinh hoa tột bậc, cũng không mặc đẹp bằng một bông hoa ấy (Mt 6, 28-29). Cho nên dù trong một giới hạn chật hẹp với ít đất cát, đôi bạn vẫn không tranh dành, nhưng chia sẻ cho nhau, để cùng đua nở những cánh hoa tuy bé nhỏ nhưng đầy duyên sắc, hầu góp phần làm đẹp cho đời “Không tranh dành đất cát”. Thanh thản biết bao!

Trên con đường về quê trời, đôi bạn không bám vào một chút đất cát để xây dựng cho mình một nơi cư trú vĩnh viễn. Nhưng, những cánh hoa thơ chỉ quan tâm lắng nghe tiếng Chúa trong từng biến cố và dấu chỉ “Chỉ lắng nghe Thần Nhạc” dưới sự soi sáng và hướng dẫn của Chúa Thánh Thần trong từng ngày sống “Gió vi vu mỗi ngày”. Nhờ đó, đôi bạn phân định được đâu là Ý Chúa và đâu là ý riêng để có thể sống trọn vẹn cho tình Ngài “Cho cánh trắng thêm say”. Và chính nhờ tín thác vào quyền năng và lòng thương xót của Thiên Chúa, mà cuộc sống vắn vỏi của một loài hoa luôn toát lên vẻ đẹp của sự bình an và hiệp nhất với nhau và với Chúa “Theo Mây trời phiêu lãng”. Hạnh phúc biết bao!

Nha Trang, ngày 02/05/2021

Tháng hoa mừng Mẹ

 

Bình Nhật Nguyên






Tùy bút

TO TIẾNG VỚI MÁ

---|sss|---

Có một điều mà tôi luôn cảm thấy áy náy trong lòng mình, đó là không bao giờ tôi nói chuyện nhỏ nhẹ với má. Chẳng biết từ bao giờ, lúc nào và khi nào tôi trở nên cộc cằn với má như thế.

***

Nhớ ngày mới đi tu, năm đó tôi vào tập ngặt và không được về nhà. Đó là cái tết đầu tiên tôi không được ăn tết ở nhà với má. Tôi biết má rất mong mỏi để gặp tôi. Má chờ đợi trong nước mắt! Đến tết năm tập hai, tôi được về nhà ba ngày. Vì nhà nhỏ, mà ngày tết các chị và cháu về đông đủ, nên không đủ phòng để ngủ. Tối mùng một, tôi trải chiếu nằm ngay hành lang. Trước khi ngủ, tôi nói má không cần giăng mùng cho con, con đã sức thuốc chống muỗi rồi! Đang lơ mơ ngái ngủ thì nghe thấy lục đục trên đầu, mở mắt ra tôi thấy má đang giăng mùng cho tôi. Như một phản xạ tự nhiên, tôi quát lên: Đã nói không nằm mùng rồi... Thế là bật dậy, ra ngoài hiên, dưới gốc cây mít tố nữ, chỗ có cái võng, tôi nằm đó mà ngủ.

Sáng hôm sau mùng hai tết, tôi thức dậy thật sớm đi lễ và quay trở lại nhà dòng luôn, dù vẫn còn ngày mùng ba để ở nhà với má.

***

Rồi lâu lâu tôi cũng về nhà thăm má. Má cứ hay hỏi con có ăn gà không để má làm. Tôi nói con không ăn. Má nói con ăn đi, gà ba con nuôi nhiều lắm. Chỉ vậy thôi mà tôi đã quát lên: Đã nói con không ăn...

Mới đây thôi chứ có xa xôi gì lắm đâu, tôi về nhà, và lần này cố gắng lắm để ăn cơm ở nhà. Tôi vừa ngồi vào bàn, thì đã thấy má bước thấp bước cao khập khiễng mang chén cơm đến cho tôi, chỉ vậy thôi mà tôi cũng to tiếng với má: Đã nói rồi, con muốn ăn gì con lấy, má không cần phải phục vụ con.

***

(Hình minh họa)

NÉT ĐẸP CHÂN TU (1)

Chân tu, chân lý, chân thành,
Ba chân đều quý, khởi hành chân tu.
Trở nên giống Chúa Giêsu
Tu là chỉnh sửa, đời dù nổi trôi.

Tu là gìn giữ tinh khôi
Con người bản thiện từ hồi sơ sinh (2)
Tu là nét đẹp nguyên trinh
Giống hình ảnh Chúa, Thánh Linh rạng ngời.
Chân tu diễn tả cuộc đời
Xoá đi nước mắt, nụ cười rạng lên.
“Đi ra, sống giữa ngoại biên”(3)
Êm đềm tình Chúa, an nhiên tình người.
Hài hoà sức sống đất trời
Bình an, hạnh phúc là đời chân tu.
Tới ngày hoà nhập thiên thu
Kết trong chân lý - Giêsu nhân lành.

Chân tu, chân lý, chân thành,
Ba chân đều quý, khởi hành chân tu!

Lm Phêrô Hồng Phúc

________________
(1) Hứng khởi từ bài giảng của Đức Tổng Giuse Nguyễn Năng đề cập tới chân tu.



(2) “Nhân chi sơ, tính bản thiện”
(3) Evangelii Gaudium số 20-24.

VIẾT CHO NHÃ*

(Dựa trên câu chuyện có thật về em Phêrô Khoa Nguyễn Văn Nhã)


Nhã thương mến!

Gặp em vô tình trên một trang truyền thông của giáo phận Vinh, khi em đã về với Chúa. Tôi miên man nghĩ về sự chết, sự chết của em ngay chính giữa mùa Phục sinh này. Chết là một hiện tượng rất bình thường với con người. Chúng ta ai cũng phải chết. Nhưng chúng ta có thản nhiên chấp nhận nó không? Nó có phải là một sự cố số phận chúng ta không thể tránh? Tôi hình dung ra trong buổi lễ an táng của em, đã có rất nhiều bài thánh ca tôn vinh Thiên Chúa và cả những khúc ca ly biệt đang da diết xót xa vang lên trong chính tâm hồn những người thân yêu, những bạn bè của em. Và khi quan tài em từ từ đi vào lòng đất, chúng tôi, những người còn sống nghĩ gì về bài học em để lại?


Nhã à! Cảm ơn em, cảm ơn về hành động của em. Chẳng có thứ huân chương nào đong đo được sự hy sinh của em, một sự hy sinh vì người khác, một sự hy sinh xuất phát từ những bài học về Đức Ái Kitô giáo phải không em? Em đã lớn lên trong âm hưởng từ những câu kinh của bà, của mẹ. Cái nôi xứ đạo đã nuôi lớn em. Dù gia cảnh khốn khó, nhưng em vẫn vượt khó để bước tới giảng đường đại học. Em là niềm tự hào, là niềm vui của nội, của bố mẹ và chỗ dựa cho các em. Chiếc hình bà em làm tôi xúc động, đôi mắt ấy đã cạn nước vì thương đứa cháu ngoan. Nơi cổ bà, tôi thấy chiếc Áo Đức Bà đã cũ mèm, như thể bà đã cầu xin sự chết lành từ lâu rồi. Có lẽ mái đầu bạc ấy chưa đành tin vào sự ra đi của em. Phải chăng bà đang nghĩ: giá mà bà được chết thay cho em, để em được sống và thực hiện ước mơ tuổi đôi mươi.



Câu chuyện về cuộc đời em đã được viết lên, không phải em là một vĩ nhân hay thiên tài. Em bình thường, rất bình thường như bao cậu sinh viên khác. Đôi mắt và nụ cười của em nói lên những ước mơ, hoài bão của tuổi trẻ. Tôi còn được biết, tháng 7 này em sẽ tốt nghiệp Đại học và dự định sẽ đi tu. Đó là một ước mơ đẹp, rất đẹp Nhã ạ! Nhưng chương trình của Chúa chúng ta sao có thể thấu biết hết được. Chúa muốn điều tốt đẹp cho chúng ta, và chúng ta có quyền tự do để vẽ lên bao sáng kiến làm vinh danh Ngài. Em đã bắt chước Chúa trước cả khi em đi tu. Hy sinh vô điều kiện vì lòng yêu người.

Câu chuyện của em được viết lên như một bản tình ca trong thời đại vô cảm ngày hôm nay. Câu chuyện ấy chỉ trong chớp nhoáng và ngắn ngủi nhưng bài học từ tấm gương em thì mãi mãi ngời sáng. Tuổi 23 của em sẽ đi vào vĩnh cửu với hai chữ Hy sinh cao cả. Tôi tự hỏi, trong giây phút giữa lằn ranh tử thần của ngọn sóng ngoài kia đang đe dọa ba mạng người với tiếng cầu cứu vang lên, em đã nghĩ gì? Liệu em có kịp nghĩ để đắn đo lựa chọn? Thứ gì đã thôi thúc bước chân em chạy về phía đó? Để ba con người được cứu sống, em đã chấp nhận tan biến giữa lòng đời. Sự ra đi của em không vô nghĩa! Lòng tốt nơi đáy tâm hồn của con người trong khoảnh khắc nào đó chợt vụt sáng như vì sao chổi. Nhưng lòng tốt ấy không bao giờ rơi chìm vào bóng đêm thất vọng. Lòng tốt của em mãi mãi là vệt sáng không lịm tắt trên nền trời hôm nay. Đẹp biết mấy và trân quý biết mấy. Em đã về Thiên đường, về với Chúa là Cha. Nhà văn Hemingway đã từng nói: “Khi bạn yêu thương, bạn muốn làm vì người khác. Bạn muốn hy sinh. Bạn muốn phục vụ.” Có lẽ em chưa từng đọc câu nói ấy nhưng em đã sống chân lý đó rồi! Và em cũng sẽ sống mãi trong lòng mọi người, sống mãi ở lứa tuổi đẹp nhất của đời người - tuổi trẻ.



Nhiều lúc, tôi nghĩ mình chẳng có gì để cống hiến cho tha nhân, nhất là khi ngồi bên những người nghèo, những người đau khổ hay những người đang hấp hối. Nhưng khi tôi nghĩ về một ngày nào đó, tôi cũng sẽ chết, nhưng chẳng ai có thể biết trước mình sẽ chết cách nào. Nghĩ như thế, bỗng nhiên tôi lại thấy gắn bó hơn với những cảnh đời trước mắt và có thêm nghị lực để can đảm lên đường sống đời chứng nhân cho Chúa. Cám ơn em, vì bài học về lòng can đảm tuyệt vời. Lòng can đảm và sự chết của em đã truyền đi như một thông điệp, một cách để làm chứng cho Đức tin của chúng ta phải không Nhã?

Cuối cùng, tôi xin chép gửi tặng em lời kinh về Thánh Quan Thầy của em - Thánh Phêrô Khoa. Ngài đã được nhiều người quý mến và tôn kính trên quê hương em và trong lòng Giáo hội Việt Nam. Cái tên của em giờ đây cũng sẽ mãi được khắc ghi như thế: Phêrô Khoa Trần Văn Nhã, người con của xứ Nghệ. Nguyện cầu cho em về hưởng Nhan Thánh Chúa.

Lạy ơn Đức Chúa Trời lòng lành vô cùng
Đã đoái thương nước Việt Nam
Ban cho anh em chúng con được phúc Tử vì đạo
Xin Chúa Con vì công nghiệp Cha Thánh Phêrô Khoa
Nghe lời chúng con cầu xin cho được mọi sự lành
Và ban ơn cho chúng con được bắt chước Cha Thánh Phêrô Khoa
Làm sáng danh Chúa con ở đời này
Cho ngày sau được lên Thiên đàng
Hưởng phúc đời đời Amen.

(Lời Kinh Cha Thánh Phêrô Khoa)

Thân mến chào em!

Chị.

Anna Bích Hạt

*Ghi chú: Em Phêrô Khoa Nguyễn Văn Nhã, thuộc giáo họ Đồng Lăng, Giáo xứ Cẩm Trường, Gp. Vinh. Nhã 23 tuổi, sinh viên Khoa Công nghệ thông tin, Trường ĐH Khoa học Huế. Chiều 30.4. 2021, tranh thủ thời gian nghỉ lễ, nhóm bạn của em Nhã đã cùng nhau về biển Thuận An (Huế) vui chơi tắm biển. Tại đây, phát hiện 3 bạn nữ trong nhóm bị sóng cuốn xa bờ, đuối nước, nên Nhã bơi ra ứng cứu. Sau khi đưa được các bạn vào nơi an toàn thì Nhã kiệt sức và bị sóng cuốn trôi.
Được tạo bởi Blogger.