Chỉ một thoáng
Khoảnh khắc xưa gió cùng reo ngọn cỏ
Ngập âm thanh nghe giàu có vô cùng
Xanh với lá và tơ rung nhện nhỏ
Ngồ ngộ thay Thiên Chúa tỏ tình riêng

Chỉ một chút
Không gian này sát vùng biên ánh sáng
Rạng rỡ rồi cặp mắt ướt tái tê
Tim khởi nhịp phút say mê thiêng thánh
Cánh thiên thần rộn rịp khắp sơn khê.

Chỉ chốc lát
Tâm hồn bay hướng lối về cực lạc
Hạnh phúc nào hơn khao khát Thiên Nhan
Muôn sắc nắng chảy tan trên cánh hạc
Đến đây rồi Tâm Mắt Chúa ủi an.

Chỉ hỏi mình
Tôi là ai mà Chúa ban dư dật
Sáng bình minh rồi ngây ngất hoàng hôn
Có con tim muốn ôm đồm sự thật
Về tình yêu về mật thất thiên đàng

Chỉ có thế
Mà khấp khởi mà miên man bận rộn
Lao thân mình vào mọi chốn suy tư
Cho kín múc mọi ngữ từ con trẻ
Thành câu vần mà trọ trẹ lời dâng


 

(Mã số 18-104)
(Đây là một câu chuyện giả tưởng lấy bối cảnh trong tương lai)

Một bà lão già yếu bước ra từ một chiếc xe hơi. Tóc bà trắng, trắng như chiếc xe của bà. Chân bà chậm chạp bước xuống trong khi tay mò mẫm tìm chỗ vịn cho chắc. Bà lom khom tiến về phía quầy thuốc. Tay bà ôm chặt một chiếc hộp có khóa vàng chắc chắn, bà nâng niu đến nỗi cái hộp ấy cũng quý như cuộc đời đã tám mươi năm trời của bà. Cô dược sĩ nhìn thấy bà lão, bà cũng thấy cô, nhưng không ai gửi cho ai một nụ cười. Họ nhìn nhau bằng ánh mắt xa lạ dù rằng bà lão mỗi hai tuần lại đến đây. Cô bán thuốc mở lời trước:
- Như thường lệ hả bà?
Bà lão im lặng. Bà đặt cái hộp lên cái tủ quầy thuốc.
- Bà đợi một tí… - Cô vội đổ đầy vào chiếc hộp, thao tác rất chuyên nghiệp, tất cả chỉ trong vòng một phút ba mươi giây.
- Dạo này ra nhiều loại mới lắm bà… Cười hả hê 12A2, cười khúc khích 34G4, cười lộn ruột 84W0.
Bà lão vội quay nhìn chiếc xe vẫn còn đang nổ máy chờ bà. 
- Vậy phiền cô! - Bà hối.

NƠI CON NƯƠNG TỰA

(Bài thơ viết về chủ đề gia đình)


Đôi bạn trẻ lấy nhau vội vã
Cứ tưởng rằng đã hiểu căn cơ
Chuyện hôn nhân gặp phải bất ngờ
Bỗng rã đám người đi một ngả.

Tình yêu ơi bây giờ tơi tả
Liệu trách người hay lại trách ta
Bởi thiển cận mà chẳng nhìn xa
Người đời nói đúng là bọn trẻ!

Cha mẹ cũng vội vàng quá nhẽ
Cứ tưởng rằng để chúng tự do
Chuyện hôn nhân ắt hẳn biết lo
Mà quên đi những điều dạy bảo.

Được tạo bởi Blogger.