"CÓ NGẦN ẤY THÔI…"


Nhà Dòng chúng tôi vừa tiễn đưa một vị Linh Mục còn khá trẻ, sinh năm 1966, ra đi vì căn bệnh ung thư. Trở về từ Phillippines với văn bằng tiến sĩ Thần Học Mục Vụ, chưa kịp cống hiến bao nhiêu so với sở học và tính khiêm nhu kiên nhẫn của anh. Đang khi làm việc ở ngoại quốc, anh đau suốt một tháng mà không tìm ra bệnh, xin về nước, các bác sĩ bên nhà cho biết anh đã bị ung thư tụy giai đoạn cuối, di căn không cứu vãn được. Không đầy một tháng sau, anh qua đời. Tôi không thể quên được khuôn mặt hằn nét chịu đựng của anh, trong cơn đau đớn cùng cực, anh nhẫn nhục chịu đựng như đã từng nhẫn nhục chịu những nghịch cảnh oan nghiệt mà tôi biết rõ khi đồng hành với anh gần 25 năm nay. Anh chỉ xin được cất đi sớm để đừng vì quá đau đớn mà làm mất lòng Chúa.


(Mã số 18-143)
“Ôi! Tắc đường thế này thì bao giờ mới đến nơi, muộn mất!”
Tôi vừa lầm bầm vừa nhón chân lích từng tí một giữa biển người với cơ man là xe cộ trên đường lên Thái Hà tham dự thánh lễ. Cảnh tắc đường quá quen thuộc ở cái nơi đường chật xe đông này, đã tính đi sớm hơn tận hai mươi phút, ấy thế mà chỉ còn có mười phút nữa là Thánh Lễ bắt đầu, tôi vẫn mắc kẹt ở cái ngã tư đèn đỏ định mệnh. “Chết! còn phải lên tầng ba mặc áo nữa, phải liều thôi”. Nói rồi, tôi bon chen lên vỉa hè, lao một mạch ra khỏi đám xe cộ đang bấm còi inh ỏi. 
“Phù…uuuu! May quá! Vẫn kịp”. Ba chân bốn cẳng vắt hết cả lên, cuối cùng tôi cũng leo lên được phòng mặc áo. Giờ này chắc chỉ còn mình tôi trên này thôi, mọi người có lẽ đang ngồi chiễm chệ trên gác đàn nghe lịch phụng vụ hết thảy rồi. Căn phòng đối diện tủ quần áo hắt ra một chút ánh sáng ít ỏi đủ để tôi mò mẫm chiếc áo chùng vàng của Ca đoàn Tê-rê-sa Hài Đồng Vinh đang treo gọn gàng trên móc. Tôi mặc vội mặc vàng chẳng kịp nhìn gương, toan quay xuống thì anh chàng nào cũng đang đi về phía tủ gọi tôi quay lại. “Đã muộn thì chớ…”, đang định cằn nhằn thì hắn ta đưa tay ra sau lưng tôi, kéo tấm dải yếm đồng phục ca đoàn màu đỏ quay về đúng vị trí của nó, rồi tiện thể sửa luôn cả chiếc cổ áo đang nằm lệch. Tôi ngây người ra như vừa bị ai thôi miên. “Xong rồi đấy, em đi xuống đi kẻo muộn”- Nói rồi hắn quay đi, tiến về tủ áo như đã định. Mặc kệ tôi đứng chết dí với cái mặt ửng như quả cà chua đến mùa thu hoạch.



Philiphê Nêri, Thánh bổn mạng của niềm vui

Thánh Philiphê Nêri là người cầu bàu rất mạnh cho tất cả những ai không còn niềm vui.

Trong cuộc sống chúng ta, có nhiều hoàn cảnh làm cho chúng ta nản lòng, giận dữ. Nhưng Chúa mời gọi chúng ta bỏ loại buồn bã này. Tín hữu kitô biết và sẽ không quên “Chúa nhớ đến họ, Ngài yêu họ, tháp tùng họ, chờ họ” như Đức Phanxicô vừa nhắc gần đây trong thánh lễ ở Nhà nguyện Thánh Marta. Và đó phải là niềm vui của tín hữu kitô dù có lúc họ phải gặp khó khăn và vác thập giá trên đường đời của mình. Niềm vui này đến từ Tin Mừng, từ sự nhận biết “mình được cứu và được tái sinh” và “Chúa Giêsu chờ chúng ta, đó là thẻ căn cước của tín hữu Kitô”.
Được tạo bởi Blogger.