Thị Trấn Chula Vista


(giải nhất văn thơ lạc việt 2009)

Thánh lễ ở Kenya


Thị trấn sa mạc Chula Vista tháng Mười Hai năm nay tự nhiên tuyết đổ trắng xóa phố phường. Thiên hạ Chula Vista trăm người là cả trăm,

— Trời ơi! Khùng ơi là khùng!

Cứ thế, gặp nhau, người dân Chula Vista bật ra ngay cửa miệng câu than nghe đến là nhàm, nhưng vẫn đều đặn phát ra như chuông đồng hồ điện tử sáng sớm rú lên từng hồi, “Tít! Tít! Tít!”. Thôi đủ rồi, đừng rơi tuyết nữa, bởi dân du lịch trốn tuyết của Bắc Mỹ và Âu Châu giờ đã rục rịch dọn đồ bỏ đi trống hoắc phố phường. Nền kinh tế của thị trấn nằm sát ngay đường biên giới giữa Mỹ và Mễ chỉ trông mong vào số lượng khách du lịch vào mấy tháng mùa đông, giờ này tanh banh chỉ vì tuyết bất ngờ đổ dầy từng tảng. Thì đấy, ai bảo chế cho lắm xe hơi vào, xăng dầu cứ đổ ồng ộc vô miệng như người chết khát. Giờ thán khí bốc lên xám đen bầu trời, thế là global warming.

— Hả? Nói cái gì?

— Điếc hả? Global warming chứ còn nói cái gì nữa. Không tin thì cứ leo hẳn lên nóc tháp chuông nhà thờ mà nom cho rõ, khói xăng bốc cao đục ngầu cả cái bầu trời San Diego rồi. Sống ở đó, đố mà có nom thấy mặt người…

— Global warming! Rồi thì sao?


(Mã số 18-092)
1.
- Anh Sơn!...
- Gì thế em?
- Em tính thế này anh có chịu hông?
- Mà chuyện gì mới được chứ em?
- Chúng mình ly dị đi!...
- Gì thế!... Em có điên không mà bảo vợ chồng mình ly dị? Tội chết chứ chẳng chơi đâu!
- Chưa gì hết mà anh đã gào lên thế!... Chỉ là ly dị giả thôi!... Mẹ em đã tính hết rồi. Em ly dị giả với anh, rồi kết hôn với anh Hòa Việt kiều. Sau đó, em qua Mỹ, ly dị với ảnh, xong bảo lãnh anh và các con qua. Gia đình mình sẽ sum họp như trước. Giả thôi, có gì đâu mà anh sợ...
- Anh vẫn thấy không ổn. Mình giả chứ giấy tờ có giả đâu. Mà chuyện vợ chồng không nên giả dối như thế. Nhà mình ở đây vẫn dư dả, vẫn đủ lo cho con ăn học. Việc gì em phải khổ thân...
- Mệt anh quá! Đúng là đồ khờ mà!... Qua Mỹ đương nhiên sống sung sướng hơn, con cái có cơ hội học hành tốt hơn. Anh còn muốn gì nữa mà không chịu?... Thôi, em quyết rồi! Anh không đồng ý, em vẫn làm. Chừng đó, anh đừng hối hận...
Nghe vợ gắt, Sơn làm thinh, không muốn cãi cọ chi cho rách việc. Với lại, tính anh từ trước tới giờ vẫn thế. Mỗi lần có chuyện to tiếng với vợ, anh đều nhường nhịn. Nhịn vợ chứ nhịn ai đâu mà sợ người ta cười. Nhịn vợ một chút cho êm chuyện. Gia đình phải trong ấm ngoài êm mới hạnh phúc, con cái mới học hành nên người. Anh nhịn, nhất định phải nhịn. Được thế, Son lại lên nước, đụng chuyện gì cũng la chồng được hết. Son lại thường làm mình làm mẩy, bắt Sơn phải chiều chuộng đủ thứ. Cả ngày, sau buổi chợ, Son về nhà nằm ngủ, xem phim, lên mạng… chứ chẳng buồn động tay vào những việc trong nhà. Tất cả mọi chuyện đều do một tay Sơn chăm nom. Sáng sớm, Sơn phải dậy mổ heo cho Son đem ra chợ bán. Sau đó, Sơn chuẩn bị bữa sáng, gọi các con dậy, cho chúng ăn và đưa đi học. Trở về nhà, Sơn lại lui cui với đống mỡ heo, da bò rồi nấu cơm cho bữa trưa. Hết trưa lại đến chiều, Sơn chẳng nghỉ ngơi được chút nào. Công việc cứ quấn lấy Sơn hết ngày này đến ngày khác một cách tẻ nhạt đến nỗi Son phải bực mình. Cho nên không ít lần, Son mắng anh là thằng “ngố”, chỉ biết làm với ăn, chẳng biết hưởng thụ, chẳng biết quan tâm tạo niềm vui cho vợ con vào những ngày cuối tuần. Mỗi lần như thế, Sơn chỉ biết cười cho qua chuyện. Vì thế, lần này, Son quyết thực hiện ý định đưa Sơn và các con sang Mỹ để thay đổi cuộc sống buồn tẻ này. Để thực hiện dự tính ấy, Son nhờ mẹ của mình sắp xếp.

NHỚ NHÀ


Từ chốn xa xôi nhớ về nhà
Tuổi thơ đã sống cùng mẹ cha
Mái tranh, vách đất, nền nứt nẻ
Bữa cơm đạm bạc: mắm, dưa, cà
Bạc đầu, lam lũ vì con trẻ
Nắng, bão, mưa sa, chẳng nề hà
Làm sao đền đáp ơn trời bể ?
Xin Chúa ban ơn: giúp mẹ cha.
Được tạo bởi Blogger.