(Mã số 18-143)
“Ôi! Tắc đường thế này thì bao giờ mới đến nơi, muộn mất!”
Tôi vừa lầm bầm vừa nhón chân lích từng tí một giữa biển người với cơ man là xe cộ trên đường lên Thái Hà tham dự thánh lễ. Cảnh tắc đường quá quen thuộc ở cái nơi đường chật xe đông này, đã tính đi sớm hơn tận hai mươi phút, ấy thế mà chỉ còn có mười phút nữa là Thánh Lễ bắt đầu, tôi vẫn mắc kẹt ở cái ngã tư đèn đỏ định mệnh. “Chết! còn phải lên tầng ba mặc áo nữa, phải liều thôi”. Nói rồi, tôi bon chen lên vỉa hè, lao một mạch ra khỏi đám xe cộ đang bấm còi inh ỏi. 
“Phù…uuuu! May quá! Vẫn kịp”. Ba chân bốn cẳng vắt hết cả lên, cuối cùng tôi cũng leo lên được phòng mặc áo. Giờ này chắc chỉ còn mình tôi trên này thôi, mọi người có lẽ đang ngồi chiễm chệ trên gác đàn nghe lịch phụng vụ hết thảy rồi. Căn phòng đối diện tủ quần áo hắt ra một chút ánh sáng ít ỏi đủ để tôi mò mẫm chiếc áo chùng vàng của Ca đoàn Tê-rê-sa Hài Đồng Vinh đang treo gọn gàng trên móc. Tôi mặc vội mặc vàng chẳng kịp nhìn gương, toan quay xuống thì anh chàng nào cũng đang đi về phía tủ gọi tôi quay lại. “Đã muộn thì chớ…”, đang định cằn nhằn thì hắn ta đưa tay ra sau lưng tôi, kéo tấm dải yếm đồng phục ca đoàn màu đỏ quay về đúng vị trí của nó, rồi tiện thể sửa luôn cả chiếc cổ áo đang nằm lệch. Tôi ngây người ra như vừa bị ai thôi miên. “Xong rồi đấy, em đi xuống đi kẻo muộn”- Nói rồi hắn quay đi, tiến về tủ áo như đã định. Mặc kệ tôi đứng chết dí với cái mặt ửng như quả cà chua đến mùa thu hoạch.



Philiphê Nêri, Thánh bổn mạng của niềm vui

Thánh Philiphê Nêri là người cầu bàu rất mạnh cho tất cả những ai không còn niềm vui.

Trong cuộc sống chúng ta, có nhiều hoàn cảnh làm cho chúng ta nản lòng, giận dữ. Nhưng Chúa mời gọi chúng ta bỏ loại buồn bã này. Tín hữu kitô biết và sẽ không quên “Chúa nhớ đến họ, Ngài yêu họ, tháp tùng họ, chờ họ” như Đức Phanxicô vừa nhắc gần đây trong thánh lễ ở Nhà nguyện Thánh Marta. Và đó phải là niềm vui của tín hữu kitô dù có lúc họ phải gặp khó khăn và vác thập giá trên đường đời của mình. Niềm vui này đến từ Tin Mừng, từ sự nhận biết “mình được cứu và được tái sinh” và “Chúa Giêsu chờ chúng ta, đó là thẻ căn cước của tín hữu Kitô”.

CÂU CHUYỆN HẠT CẢI


Niên giám 2016 của Giáo hội Việt Nam, Nam Ban là một giáo xứ thuộc hạt Đức Trọng, Giáo phận Đà Lạt, nằm trên địa bàn huyện Lâm Hà, với 3.337 tín hữu.


Theo số liệu cập nhật còn ghi trên trang web Simon Hòa Đà Lạt thì năm 2014 số giáo dân của giáo xứ Nam Ban là 5.314 người. Sau thời điểm ấy, Nam Ban đã thành một giáo xứ mẹ, từ đó tách ra những giáo điểm, giáo họ biệt lập và cả giáo xứ mới.

Thế nhưng gần 30 năm trước đây, khi bà Khoa lặn lội từ Biên Hòa lên mua bán với bà con ở huyện Đức Trọng mấy năm liền tại vùng kinh tế mới Nam Ban này, bà không gặp được bóng dáng một người Công giáo nào.

Do đâu mà bỗng dưng Nam Ban đã bùng phát như một hiện tượng? Có thể là do sự kiện di dân ồ ạt trong mấy chục năm qua, gần giống như sự kiện đã xảy ra hồi 1954-1955. Thế nhưng, có lẽ không chỉ có thế. Có một chuyện nhỏ, hôm 08-5-2018 vừa qua tôi có dịp kể cho vị Giám mục phó hiện nay của Giáo phận Đà Lạt, Đức Cha Đa Minh Nguyễn Văn Mạnh, và ngài bảo tôi nên ghi lại như một chứng từ.
Được tạo bởi Blogger.