(“Trái chín phải đợi” lấy cảm hứng từ câu chuyện có thật về hành trình ơn gọi của một chủng sinh. Người viết xin chân thành cảm ơn Thầy đã chia sẻ và đóng góp cho truyện ngắn)

Mời đọc phần 1; phần 2


Những năm đầu của đời tu trôi nhanh hơn Hùng tưởng. Hùng hạnh phúc và trân quý từng ngày được sống với tư cách là một chủng sinh. Cậu lao vào phục vụ hết mình, việc gì cũng làm, không hà cớ điều chi. Có lẽ, những năm tháng không được sống cho ước mơ làm Hùng có suy nghĩ là cậu sẽ dành cuộc đời phục vụ để bù đắp lại. Khi người ta phải hy sinh, đánh đổi thật nhiều để có được một thứ gì đó, họ sẽ quý nó như một bảo vật. Với Hùng, ơn gọi là một thứ như vậy. Cậu mơ về những làng bản xa xôi mà một ngày nào đó mình có thể đặt chân tới. Cậu muốn là một linh mục của người nghèo. Cậu khao khát mang Chúa đến cho những con người tội nghiệp ấy. Còn nhiều kế hoạch và dự định tốt đẹp trong đầu mà Hùng ước ao một ngày nào đó có thể thực hiện được….

Nhưng trong cuộc đời này có một thứ chắc chắn là: không có gì chắn chắn cả. Sau những năm tháng rất đẹp và đầy lý tưởng, Hùng bắt đầu phải đối diện với thử thách của chính mình…

--------------------


(“Trái chín phải đợi” lấy cảm hứng từ câu chuyện có thật về hành trình ơn gọi của một chủng sinh. Người viết xin chân thành cảm ơn Thầy đã chia sẻ và đóng góp cho truyện ngắn)


Đêm thứ bảy trước đó, mưa to suốt đêm, Hùng không ngủ được. Sáng sớm Chúa Nhật, đúng bốn giờ, Hùng mượn được một chiếc áo mưa của người em trong đơn vị rồi trèo tường, ra đường lớn, bắt xe về quê. Ngồi trên xe rồi, cậu suy nghĩ trong đầu những câu hỏi có thể sẽ gặp và trả lời thử. Chưa bao giờ Hùng thấy hồi hộp như thế…

Đúng mười giờ sáng, xe dừng trước cổng chủng viện Hoa Thanh.

Chủng viện rất lớn, nhìn qua then cửa, phía bên trong, có mấy người thanh niên mặc áo trắng nói chuyện, cười đùa vui vẻ. Hùng nhìn chiếc áo sơ mi màu trắng mình đang mặc, lòng thầm cảm ơn Hồng Lam.
Cậu quyết định bấm chuông.

Một chú ứng sinh ra mở cửa:
- Xin lỗi, anh tìm ai? – Người thanh niên lịch sự
- Cho tôi gặp cha Ái – giám đốc chủng viện. Tôi có hẹn với Ngài. Rồi như để chứng minh điều mình nói là thật, Hùng rút lá thư đã bị nhòe mực do gặp trời mưa, đưa cho người canh cổng.

Chú này nhìn tờ giấy, cười rồi nói:
- Mời anh vào nhà khách chờ để em đi báo với cha.

TRÁI CHÍN PHẢI ĐỢI


(“Trái chín phải đợi” lấy cảm hứng từ câu chuyện có thật về hành trình ơn gọi của một chủng sinh. Người viết xin chân thành cảm ơn Thầy đã chia sẻ và đóng góp cho truyện ngắn)

Hùng ngồi một mình trong nhà nguyện, dùng nắm tay đấm nhè nhẹ vào sau lưng, đôi mày hơi nhíu lại tỏ vẻ đau đớn, trong đầu bỗng nghĩ vẩn vơ: Có khi nào mình lại phải về lấy vợ vì cái bệnh này không?
--------------

Từ nhỏ, Hùng đã có chí đi tu, cậu sinh ra trong một gia đình không mấy khá giả nên phải làm nhiều việc để phụ với cả nhà kiếm sống. Chỗ Hùng ở có nghề làm đá, người dân xẻ đá trên núi Voi về bán lại cho mấy xí nghiệp. Hùng theo anh Tín trên chiếc xe công nông vào núi lấy đá. Anh Tín lái xe. Hùng ngồi đằng sau. Khi tới bến đá thì hai anh em nhảy xuống bốc đá bỏ lên rồi lái thẳng về xí nghiệp giao cho người ta. Cứ đi đi về về cả ngày như vậy, thấy mà cực.

Ngồi trên xe, Hùng hỏi anh Tín:
- Mình ghé đâu nghỉ tí cho đỡ mệt đi anh Tín? Lái xe cả ngày đường rồi, chả được nghỉ lúc nào.
- Lúc lái xe thế này mới là lúc được nghỉ ngơi đó em, chứ lát hồi tới bến, anh em mình lại phải lao xuống bốc đá. Tranh thủ được tí lúc này thôi, em ngủ đi. – Anh Tín nói, mắt vẫn đăm đăm nhìn về phía trước.

Cà Thọt

ảnh minh họa

Bạn mang thai đứa con đầu lòng, nó khó tính khó nết, bạn ói suốt, nghe mùi cá là ói tới mật xanh. Vậy mà bạn lại thích ăn cóc xanh để nguyên vỏ, chấm với muối ớt thật cay. Mỗi lần có dịp về thăm mẹ. Bạn với Chị thường hay ngồi dưới cây cóc lúc ban trưa hái trái nào ăn trái đó, ăn đến đã thèm thì thôi.

Nói đến chị ai cũng thương. Năm lên 8, chị bị sốt bại liệt, từ một bé gái bình thường, sau cơn bão bệnh di chứng để lại trên người chị là một cái chân teo dúm lại, đi cà thọt, người thì khom xuống mặt gần như song song với mặt đất. Trẻ con trong làng hay trêu đùa gọi chị là “ Cà Thọt” mặc dù chị có cái tên rất đẹp “ Lý Mỹ Nhân”. Chị có đôi mắt rất sáng, tuy di chuyển khó khăn nhưng siêng làm việc, nhà cửa lúc nào chị cũng quét dọn sạch sẽ cơm nước tinh tươm trước khi cha mẹ đi làm về.
Được tạo bởi Blogger.