SỐNG NIỀM VUI DO CHÚA BAN


1. Năm nay, tôi đã ngoài 90. Sức khỏe của tôi mỗi ngày mỗi xuống dốc. Tôi chắc chắn đời tôi sẽ chấm dứt, và phải chấm dứt vào một lúc nào đó không xa.

2. Tôi tin giây phút ra đi đó sẽ đưa tôi vào cõi sau. Ở cõi sau, tôi sẽ được ở bên Chúa là Cha trên trời, Người là tình yêu giầu lòng thương xót.

3. Niềm tin đó của tôi là rất mạnh. Tôi tưởng là mạnh do tôi, nhưng thực sự, nếu mạnh là do ơn Chúa mà thôi.

4. Ơn Chúa ban cho tôi thì vô kể. Ở đây tôi chỉ xin kể ra ơn này, đó là ơn được cảm thấy niềm vui trong những cơn thử thách.

5. Những cơn thử thách đáng kể nhất đối với tôi đều có yếu tố chung này là tâm hồn cảm thấy tối tăm, cô đơn, sợ hãi, bơ vơ.

6. Xin đưa ra mấy ví dụ: Có những thời gian dài tôi cảm thấy mình tội lỗi, hèn hạ, xấu xa, nên bị mọi người xa tránh. Chính Chúa xem ra cũng ruồng bỏ tôi. Tôi đau khổ lắm.

Nhưng chính trong hoàn cảnh đó, Chúa đã bất ngờ đến. Người an ủi tôi. Người nói: Cha vẫn yêu thương con. Người vừa nói vừa ban ơn cho tôi được niềm vui vì được Chúa thương yêu. Cảm thấy mình được Chúa xót thương là một niềm vui lớn lao. Nhờ đó, tôi được đỡ nâng.

MẸ VỀ TRỜI


Năm đó chúng tôi không còn được tiếp tục học, nên phải chọn nghề đi làm về góp tiền để sống chung với nhau. Tôi chọn nghề đi làm chìa sửa khoá ở lề đường. Buổi trưa, mấy anh bạn làm nghề đạp xích lô, đẩy xe ba gác và tôi vào sân nhà thờ chính toà Đà nẵng ngồi ăn trưa và nghỉ ngơi mấy phút. Hôm đó có mấy người khác cũng vào sân nhà thờ, và họ tò mò đứng đọc bảng thông báo, giờ lễ ở cửa nhà thờ. Bỗng một ông trung niên, không có đạo, chỉ cho bạn mình lịch Lễ trong tuần: 15 tháng 8 Lễ trọng kính Đức Mẹ Hồn Xác Lên Trời. Ông nói: linh hồn lên Trời thì hiểu được, sao xác lại có thể lên Trời? Rồi cả hai im lặng ra chiều suy nghĩ. Sau này tôi không gặp lại những người đó bao giờ nữa, nhưng câu hỏi ấy tôi vẫn nhớ, và tôi tin rằng Mẹ sẽ có cách dạy bảo cho những người con thiện chí về những mầu nhiệm thiên linh.

Mẹ Hồn Xác Lên Trời. Đừng nói đến người ngoại giáo, ngay cả anh em Tin Lành cũng không chấp nhận chân lý này được. Thỉnh thoảng tôi đọc các trang web của anh em Tin Lành, thấy họ có vẻ rất bực bội trước những hồng ân Chúa ban cho Mẹ của Người. Vài năm trước, cha Nguyễn Thanh Sơn ở Đà nẵng gọi điện thoại vào nhờ tôi dạy giáo lý cho Oliver Chapman, một giáo viên người Anh đang sinh sống tại Sài gòn. Oliver theo Anh giáo, và lúc đó muốn trở lại Công giáo. Giáo lý Anh giáo và Công giáo không khác nhau nhiều, nên anh chấp nhận mọi vấn đề một cách dễ dàng. Nhưng khi chúng tôi thảo luận về Đức Maria thì anh có vẻ rất thắc mắc. Anh hỏi, như tất cả tín đồ các tôn giáo khác tin Chúa Giêsu: “Sao chúng ta phải tôn kính Bà Mary? Bà chỉ là mẹ sinh ra Chúa Giêsu ở trần gian”. Tôi giải thích cho anh, và đúng lúc đó anh nhận được thư và hình ảnh của mẹ anh từ quê nhà gửi sang. Anh khoe với tôi hình mẹ anh, và anh có vẻ nhớ nhà nhiều lắm. Tôi nói nhỏ: “Oliver này, tôi mến anh, như vậy tôi cũng mến mẹ anh nữa”. Oliver nhìn tôi, gật gù: “Đúng rồi, mình mến ai thì cũng mến người đã sinh ra người ấy”. Tin Mẹ Hồn Xác Lên Trời để yêu mến Đấng Cứu Thế hơn.
Được tạo bởi Blogger.