Sẻ nâu và hạt thóc- Tác giả: Lệ Hằng

LAN MARY

 

SẺ NÂU VÀ HẠT THÓC 

(Lệ Hằng)
Một chiều trong veo bi ve hình nước
Cánh đồng thơm hay chiếc bánh rộm vàng
Người thợ gặt vừa lấy đi một góc
Dấu răng còn lởm chởm,
Sẻ Nâu nói với Hạt Thóc:
“Ước gì tôi là một hạt thóc
Mang kho lẫm cánh đồng sau lớp áo
Hạnh phúc sao!
Tôi đã thấy
Con người gieo hạt giống vào đất
Đôi mắt nắng mới
Sóng sánh phù sa.
Con người rải phân bón vào đất
Mồ hôi diệp lục
Mướt mát mơ xanh.
Con người bơm nước ngọt vào đất
Bàn tay cánh võng
Đòng đòng sữa non.
Hôm nay chắc mẩm mùa màng
Tiếng cười tròn lăn gốc rạ
Bình yên sao!”

“Phải lắm, Sẻ Nâu
Một hạt thóc đựng cả cánh đồng
Con người nâng niu
Bùn đất nuôi nấng
Nhưng bình yên giam lỏng ước mơ tôi
Những đêm trăng lụa là, tôi mơ mình bay lên qua bên kia bờ ruộng
Những ráng chiều phưng phức, tôi thấy mình khao khát chân trời
Những bình minh màu mỡ, tôi mộng tưởng con đường sau lũy tre
Ước chi tôi là Sẻ Nâu
Mang cả vòm trời trên đôi cánh.”

Chiều mắc võng trên đám mây ngũ sắc
Nếp mới lâng lang
Cánh đồng lim dim ngủ
Khi Sẻ Nâu thở dài.

“Phải lắm,
Từ trên cao tôi được thấy
Bao mái nhà âu yếm hẹn hò
Bao dòng sông lúng liếng lụa đào
Bao cánh đồng mơn man sóng lúa
Tuyệt vời sao.

Nhưng,
Để đôi cánh bay lên, tôi phải mang sức nặng bầu trời
Mang cô đơn, tiếng kêu đêm bao lần khắc khoải
Mang rủi ro, phận chim trời gió bão vùi thân
Mang nhọc nhằn, miếng ăn nào cũng cần lao đổi lấy.

Hãy bình yên khi cánh đồng ôm ấp.”
“Tự do nào cũng đổi lấy rủi ro
Bình yên nào cũng mang mầm giông tố
Đất đai nuôi tôi lớn
Nhưng đất cũng cần được nghỉ ngơi
Cày xới mãi đất sẽ bạc màu
Dòng sữa kia dẫu có dồi dào
Nhưng uống mãi cũng đến ngày cạn kiệt
Một loài cây cứ ươm trên đất cũ
Sẽ lớn lên còi cọc xác xơ
Làm sao sáng tạo được mùa màng.

Vì tình yêu
Vì sự sống,
Hãy mang tôi đi
Thả tôi xuống cánh đồng nhân loại
Tôi sẽ lớn lên trong mùa gặt mới.”
Ráng chiều lót thảm
Êm êm chân trời
Một cánh chim ngược nắng vừa tan.
Tôi chép lại những gì Sẻ Nâu và Hạt Thóc đã nói
Nhưng người ta bảo chúng vô tri
Chỉ con người biết đối thoại.
L.H 11/4/2022