Nhân Tháng Các Linh hồn, đọc chùm thơ tưởng nhớ người đã khuất

TIN BÀI KHÁC

Nhân Tháng Các Linh hồn, đọc chùm thơ tưởng nhớ người đã khuất


Tháng 11, Giáo Hội mời gọi Dân Chúa cầu nguyện cho các tín hữu đã qua đời.
Vào tháng này, mùa thu sắp đi qua, lá rụng nhiều và trời se lạnh. Cảnh vật dễ đưa lòng người đến với những hồi tưởng, kỷ niệm.


Thi sĩ là những người nhạy cảm. Những vần thơ tưởng nhớ người đã khuất là một phần của hồn nhạy cảm đó.

Nhưng thơ hồi tưởng, không chỉ đưa về một miền đã xa, nhớ người đã khuất, mà còn soi vào không gian hiện tại, để ngẫm nghĩ, thấu hiểu và thêm lòng quý yêu cuộc sống lúc này, ở đây…

Đồng thời cũng gợi nhắc, một quê hương vĩnh cửu - cõi sống bất diệt đang đợi con người bước vào, tận hưởng hạnh phúc từ những chuẩn bị, vun xới nơi cõi hữu hạn này.

Nói với hoàng hôn trong khu vườn của mẹ


Mẹ ơi, hoàng hôn
Bước đi khe khẽ
Trong vườn của mẹ
Trong gió nhẹ lay
Run lá gừng cay
Lời gió tha thiết
Rưng rưng tạm biệt
Hôn lên giàn trầu
Hôn lên tàu cau
Hôn cành lan tím
Con nghe bịn rịn
Năm tháng phôi pha
Mắt mẹ đã lòa
Suốt ngày bóng xế
Suốt ngày quạnh quẽ
Suốt ngày hoàng hôn
Con nghe bồn chồn
Những lời mẹ dặn
Tã lót cho chắt
Quê quán cháu dâu
Ăn đâu làm đâu
Đời mẹ bóng xế
Cháu lớn cháu bé
Mẹ nói bình minh
Dòng máu của mình
Chảy trong bốn cõi
Cận kề bóng tối
Mẹ nói hừng đông
Con nhìn hoàng hôn
Trắng xóa tóc mẹ
Nắng chỉ vương nhẹ
Trong mắt đã mờ
Tiếng chim vu vơ
Trong lời rời rạc
Gió khoan gió nhặt
Thổi tắt hoàng hôn
Con nghe bồn chồn
Một ngày đã hết
Sức mẹ đã kiệt
Ngọn đèn lắt lay
Dầu cạn đĩa gầy
Run trong bóng tối
Thăm mẹ một tối
Con lại đi ngay
Nén tiếng thở dài
Giấu trong lá úa
Mẹ giấu đau khổ
Trong đời quạnh hiu…

Lễ Các Linh hồn 2009, mười tháng mẹ đi xa
Lê Quy Hậu
(Giáo xứ Phát Diệm – Phú Nhuận)




Đài thơ

(Tưởng nhớ Hàn Mặc Tử trong chuyến đi Quy Hòa – 1973)


Phượng sáng nay quỳ dâng hoa trên dốc
Lầu Cựu Hoàng cây sầu mọc sum suê
Tàu chở hương từ biển cả đưa về
Sóng xô nhẹ, nhạc tư bề giăng phủ
Đất Đô Chiêm năm xưa giờ tích tụ
Thành chiếc nôi ấp ủ xác Thi Nhân
Nhưng không gian nào loãng ý phong trần
Cây thế hệ chưa bón phân cùng mức
Chừ, đêm nay ánh trăng cao tột bực
Nhuộm núi đồi như một bức tranh thêu
Hỡi Lê Mai! Hỡi Hoàng Cúc! Lệ Kiều!
Hỡi Thương Thương! Hỡi Mộng Cầm đã tới!
Đã sưởi ấm tấm lòng thơ vời vợi
Hay linh hồn ký gởi chốn lầu son?
Trời Quy Nhơn, Gành Ráng dấu chưa mòn
Đất ưỡn ngực, cội thơ chồng lểnh nghểnh.
Hỡi Thanh Địch! Hỡi Tái Phùng có đến!
Hỡi Chế Lan Viên! Quách Tấn tới chăng?
Hỡi các người có nhặt ánh sao băng
Đắp lên mộ Thi nhân Hàn Mặc Tử?
Hay chỉ có đôi tay vì Vương Nữ
Mà trong thơ Người đầy ứ đức Tin
Hoa cô liêu đã nở rộ muôn hình
Gió thổi nhẹ lời Thơ Kinh còn đọng
Đức Maria! Vòng tay dang rộng
Trên tượng đài chưa mở cổng thời xanh
Nên đêm nay mạch sầu chảy mong manh
Nước mắt Phượng trên cành đang nhỏ xuống
Tôi tới đây rót chút hương sầu muộn
Gom chút lời còn lại dính trong xương
Tôi với Người cùng thế giới đau thương
Thịt cùng ngấm một thứ hương kỳ quặc
Cũng cùng rưới lên rừng đời nước mắt
Nay bên mồ xin đặt một vòng hoa
Kết bằng trăng, bằng bể sáng bao la
Bằng tinh khí dải Ngân Hà phối hợp
Đây Gành Ráng! Chiếc nôi thần rộng ngợp
Đây trùng dương! Pho trí tuệ mênh mông
Đây Quy Hòa! Một dải tắm màu trong
Cây chưa trổ hết – mùa thơ đương héo
Biển chưa phổ hết – lời ru trong trẻo
Ôi! Đáy mồ cuồn cuộn bốc hơi thơ
Ôi! Não xương chừ lạnh đến bao giờ
Dây luyến ái máu tim nào đã dứt
Đáy huyệt kín, tế bào còn thơm nức
Mùa đức Tin kỳ ảo Chúa Trời ban
Thơ Người như tòa lầu ngọc cao sang
Ôi tuyệt mức! Tháp đàn rung rinh mãi
Khắp thế giới nhiễm mùi hương tê dại
Bốc ra từ dòng mạch cái đau thương
Thơ Người bay lồng lộng cả Thiên Đường
Tôi xin được sớt chút hương kỳ ảo
Mà trong thịt trong xương còn huyên náo
Tự bây giờ và đến cả thiên thu…

Đơn Phương


Cỗ xe đời


Cỗ xe đời chuyển bánh
Niền lốp là hư không
Có ai hốt hết bụi hồng
Gánh về mai táng vào trong miên trường?
Cuộc đời, hạt giống nhiễu nhương
Chỉ là mọc được trên tường phù vân.

Đơn Phương


––––––––––––––––––––
Chú thích của tác giả:
1 Thuở ấy (1973), lối mòn tới mộ Hàn Mặc Tử có rất nhiều cây phượng vĩ, mùa hè hoa đỏ rực.
2 Lầu nghỉ mát của vua Bảo Đại, ở Gành Ráng, sau mộ Hàn Mặc Tử.
3 Kinh đô Chiêm Thành.

Nguồn: http://hdgmvietnam.org/nhan-thang-cac-linh-hon-doc-chum-tho-tuong-nho-nguoi-da-khuat/1010.109.19.aspx

Về đầu trang