TÔI GIỮ ÐẠO (I)

Tấm gương phản ảnh một số tín hữu thời nay.

hình minh họa


Tôi giữ đạo - Siêng năng đi lễ
Nhưng thương trường nói dối, ăn gian

Lấy thừa, làm thiếu tham lam

Tôi không sợ tội nên làm thường xuyên!



Tôi giữ đạo - Tôi năng rước lễ

Ði làm chui - Tôi lãnh oeo-phe

Hao-zinh - Phiếu bệnh khoẻ re

Khai gian, khai lận là nghề của tôi!



Tôi giữ đạo - Không siêng học đạo

Chẳng bao giờ tôi tạo cơ duyên

Người già, người khổ, ưu phiền

Ðến thăm hỏi họ, chút tiền ủi an!



Tôi giữ đạo tôi đi lễ miết

Như nhiều người tôi thiết tha xin

Chúa ban tôi có lắm tiền

Mua nhà tậu cửa, sắm liền vài xe



Lần đi lễ, một lần năng nổ

Tôi kêu cầu xin xỏ ơn Trên

Con tôi học giỏi, job hên

Gia đình mạnh khoẻ chóng nên sang giầu!



Tôi đi lễ như tôi mặc cả

Xin điều này, điều nọ cho tôi

Còn không xin xỏ , trông lời

Ði thì đi vậy - Lòng hờ hững thay!!



Không bỏ lễ nhưng tôi bất hiếu

Mẹ cha - Tôi thiếu phận làm con

Nặng lời - Bất kính - Hỗn hào

Tôi coi cha mẹ khác nào người dưng!



Tôi dự lễ lòng không trong sạch

Với vợ, chồng phiền trách nọ kia

“Người” tôi nhung nhớ lia chia

Ðêm ngày, thức ngủ không lìa trí tôi!



Little Saigon, CA 29-1-2005



TÔI GIỮ ÐẠO (II)


Siêng đi lễ nhưng tôi nóng nảy

Giận hờn ai chửi bậy lung tung

Nổi điên quát tháo như khùng

Tôi lại cứ tưởng người hùng là tôi!



Tôi đi lễ nhưng kiêu căng quá

Tôi nghĩ rằng sắp hóa thánh nhân

Tôi siêng rước lễ mỗi lần

Tự hào tôi đã “trên chân” nhiều người!



Người hàng xóm hình như lười biếng

Còn tôi đây kinh nguyện chăm lo

Cầu xin ơn Chúa giúp cho

Tôi tiêu dè sẻn, tích kho, làm giầu.



Phiếu thực phẩm – Tôi ăn không hết

Lễ Chúa nhật bỏ giỏ tiền chung

Hân hoan, mừng rỡ vô cùng

Tôi không tốn phí nhưng cung hiến nhiều!



Ðủ sáu lăm - Tiền già tôi lãnh

Vợ chồng tôi khai quách ...li thân

Ðộc thân - Tiền cứ tăng dần

Nhưng trên thực tế vẫn đầm ấm thôi!



Kể từ đó tiền già chi chắt

Mỹ rất giầu - Phải lắt hầu bao!

Kiếm ra trăm cách làm sao

Ðể tôi hưởng đủ thế nào thật ngon!



Siêng gửi tiền Vìệt Nam nhiều bận

Từ tiền già tôi lận trong lưng

Họ hàng ca tụng tưng bừng

Danh tôi vang dội khắp vùng làng thôn!



Tôi vẫn nghĩ tiền “chùa” Chính phủ

Tôi không ăn - Kẻ khác cũng xơi

Công bằng - Mới hiểu đây thôi

Chúa đòi đền trả - Hỡi ơi đau lòng!



Tôi cứ nghĩ con tôi đóng thuế

Tôi tiền già - Cứ thế là xong

Nào ngờ tôi nghĩ quá nông

Con tôi phải đóng đừng hòng bỏ ngang!



Phép công bằng bắt tôi đền trả

Nếu không thì sẽ vạ đến thân

Ngày Ngài xét xử công tâm

Tội này tôi sẽ triệu lần nghiến răng!

Nhà Văn Xuân Vũ TRẦN ÐÌNH NGỌC

TÔI GIỮ ÐẠO (III)


Học lem nhem nhưng tôi ưa nổ

Nhà văn này kiêm giáo sư kia

Bất tài, nịnh hót lia chia

“Gia nô” hai tiếng chẳng lìa óc tôi!



Tôi chỉ muốn kết bè lập đảng

Dựa nhà thờ, cha cố giật le

Báo chương dăm chữ ti toe

Tôi chuyên bịp bợm để loè giáo dân



Lãnh oeo-phe nhưng tôi cố giấu

Ði chợ xa để trả phút-stem

Tôi siêng đi lễ quanh năm

Nhưng không tìm việc nuôi chăm gia đình!



Bởi tôi thích những việc thật tốt

Nhưng không nghề, lại dốt tiếng Anh

Làm lao công vốn không rành

Tiền lương đã ít, cái danh cũng bèo.


Thế nên cứ oeo-phe là nhất

Phiếu phút-stem, y tế, hao-zinh

Sáng ra cứ ngủ mặc tình

Trưa ăn ba miếng, đi rình hàng “sales”!



Khuyên các con hãy học cho giỏi

Làm rạng danh dòng dõi sau này

Dạy răn như một thày đời

Nhưng tôi làm khác những lời dạy răn



Tiền khai gian tôi mua xe mới

Lễ lạc tôi quanh tới quanh lui

Hãy coi! Tôi chẳng phải cùi

Cũng xe nhà, cũng đủ mùi thế gian



Tôi thật tình quí yêu nước Mỹ

Giúp oeo-phe giúp kĩ thế thôi

Sống nơi đây, chết nên đời

Bởi tôi hưởng đủ lại lời nhiều phen!

Bút Xuân TRẦN CÔNG TỬ


TÔI GIỮ ÐẠO (IV)


Lấy ý từ bài “Tội mại thánh - Simonia” của LM Phanxicô Xaviê Ngô tôn Huấn.



Con cứ nghĩ dễ kêu, tốt lễ

Không vừa lòng chỉ một cha dâng

Lễ xin con muốn thật đông

Linh mục đồng tế - Ðộng lòng Chúa thương!



Bởi thế nên tiền già chi chắt

Nhưng con không thắt chặt hầu bao

Phong bì để sẵn – Con trao

Xin cha dâng lễ cách nào Chúa thương!



Lễ năm đồng nhà thờ ấn định

Con xin đưa cha chẵn một trăm!

Cha dâng năm lễ thật gần

Cha dâng lời nguyện linh hồn Giuse!



Ðó là năm lễ xin cho bố

Còn trăm này, năm lễ mẹ con

Ana – Cha nhớ không cha?

Nếu cha không nhớ thật là khổ con!



Lễ đời đời! Ôi sao quá tốt!

Ðây mười ngàn - Nóng sốt bỏ ra

Dù con trụy lạc bê tha

Từng này của lễ - Thiên đàng lên ngay!



Hội đời đời! Ôi khôn ngoan quá!

Hẹp đồng tiền chẳng hóa ra ngu?

Mười ngàn chẳng thiếu một xu

Khi nào con thiếu – Chúa bù cho con!



Bảng vàng này cha treo cung thánh?

Bảng đá này treo ở nghĩa trang?

Con đâu bắc bậc làm sang

Nhưng xin ký “chếch” dăm ngàn đưa cha!



Ðấy cha xem – Con xài đích đáng

Con không quên các đẳng linh hồn

Lễ dâng, đồng tế, cầu hồn

Trăm phần trăm - Chúa Mẹ luôn thỏa lòng!



Con trai con mới vừa lễ cưới

Năm trăm đồng – Nó “cộp” ngay ra

Lễ gần – Trong tháng Rô-sa

Bởi người ghi trước cũng là cả trăm!



Con quá ưng - Tiền nhiều, lễ tốt

Chúa, Mẹ là tốt lễ, dễ kêu

Tiền bạc dư dả con tiêu

Con không bần tiện như nhiều người ta!



Vả con lấy đắp bờ, của ruộng

Tiền này con lượm của oeo-phe

Tiền già, y tế, phút-stem

Mồ hôi nước mắt đâu thèm bỏ ra!



Con hoan hô bố con ông Bút

Ông Rê-gần, lại cả Linh-tân

Thiên đàng con thấy quá gần

Chúa thương Mỹ quốc – Cũng cần thương con!



Tôi không sợ tội buôn thần thánh

Tôi nghĩ rằng cái “mánh” lạc quyên

Người ta ai cũng cần tiền

Hội, Dòng cũng thế - Ðồng tiền liền xương!

Nên tôi vẫn làm tiền cho cố

Dù cha già, cha cố có khuyên

Hội, Dòng tôi thiếu liên miên

Ðô-la thơm phức - Ðồng tiền vạn năng!



Rồi một ngày – Ôi thôi đau khổ!

Chúa nghiêm minh tính sổ thế nhân

Tội, công - Chúa bỏ lên cân

Thì tôi lúc đó... ăn năn ...cũng vừa?


Little Saigon, CA 11-2-2005

Bút Xuân TRẦN CÔNG TỬ

TÔI GIỮ ÐẠO (V)



Phiếu y tế tôi dùng tận sức

Chẳng riêng tôi mà cả Việt nam

Bệnh khai - Bác sĩ viết toa

Dược phòng lấy thuốc, gửi về Việt Nam



Bởi thuốc “chùa” nên tôi mới gửi

Báo chí đăng, có chửi, họ nghe

Mỹ giầu, giầu gớm giầu ghê

Ðây dùng không hết, gửi về người thân!



Tiền không tốn nhưng tôi được tiếng

Xứ tự do quá sướng miếng ăn

Oeo-phe, tiền bệnh, muôn năm

Con tôi xe mới Sen-trà, Cam-ry!



Tôi cứ nghĩ khai gian, không tội

Nhưng giờ đây hối lỗi, ăn năn

Của mười đền trả một trăm

Tôi không đền trả - Nghiến răng đời đời!



Tôi biết Chúa không tha tội đó

Phép công bằng Chúa giữ rất nghiêm

Của ai phải trả lại liền

Dù là Chính phủ - Cũng tiền thuế dân!



Tôi gian lận đủ trò để hưởng

Vợ con tôi sung sướng khỏi chê

Nhưng nay cảm thấy ê chề

Tội kia tôi gánh nặng nề mình tôi!



Tôi đã đi vào tòa cáo giải

Tội xưng ra nhưng hãi quá đi

“Công bằng con phải thực thi

Con không đền trả - Chúa thì chẳng tha!”


Bút Xuân TRẦN CÔNG TỬ


TÔI GIỮ ÐẠO (VI)


Siêng đi lễ nhưng tôi dè sẻn

Bỏ giỏ tiền - Tôi rất chi li

Quanh năm - Chúa nhật - Một tì

Trước khi đi lễ lòng ghi khắc lòng!



Tôi không nghĩ nhà thờ chi phí

Nào dàn đèn, sưởi ấm mùa Ðông

Trang hoàng nến, thảm, chậu bông

Hoa lan, hoa cúc, hoa hồng xinh tươi.



Tiền lao công hút, lau bàn ghế

Phòng vệ sinh chùi quét mỗi ngày

Quanh nhà thờ - Ðẹp mắt thay!

Tỉa cây, cắt cỏ, đêm ngày sạch trơn.



Tôi cứ nghĩ tự nhiên ra thế

Một đồng bạc tôi bỏ giỏ chung

Quá nhiều rồi đấy – Tôi mừng

Nghìn người nghìn bạc là hưng phấn rồi!



Không hề nghĩ lao công phải trả

Tu bổ, còn sắm sửa quanh năm

Hễ mua - Chi phí cả trăm

Hễ thuê mướn phải hàng ngàn bỏ ra.



Mỗi buổi lễ chịu Mình Máu Thánh

Tôi, vợ con, cháu chắt, cả nhà

Nghĩ rằng bánh rượu lên tòa

Giám mục mà chở - Chắc là cũng free!*



Một đô - la của tôi lớn quá

Cuối năm còn định lấy hóa đơn

Khai xin miễn thuế cá nhân

Tôi mừng tự nghĩ muôn phần khôn ngoan!



Chẳng tìm hiểu linh mục sao sống

Tiền lương đâu, ăn uống từ đâu?

Rồi người giúp việc, dọn bàn...?

Tôi đi dâng lễ - Sẵn sàng một đô!



Tiền trong băng tôi luôn ki cóp

Việc nhà thờ đã có người lo!

Bàng quan như kẻ qua đò

Giáo hội mặc giáo! Tôi lo phần mình!

Nén bạc - Tôi trả phân minh???



Nhà Văn Xuân Vũ TRẦN ÐÌNH NGỌC

*free: không phải trả tiền


TÔI GIỮ ÐẠO (VII)


Một trong những bức tranh xã hội tại Huê kỳ


Siêng đi lễ nhưng tôi quỉ quái

Làm nhiều điều để hại tha nhân

Vợ tôi, tôi bắt dự phần,

Cơ mưu tôi đã mười phân vẹn mười


Rồi “người ấy” sa mê hồn trận

Chịu chi tiền mỗi tháng cho tôi

Tiền nhiều phấn khởi quá trời

Mua nhà in với mướn người làm công!



Tôi ra dáng một ông chủ lớn

Ðứng chỉ tay năm ngón rất oai

Còn “người ấy” đến chơi hoài

Ðã say cái bả, mệt nhoài phải theo!



Nhưng nghĩ ra, tiền ông kiếm được

Là từ nhiều tầng lớp đưa ông

Tiền cầu cho các linh hồn

Ăn mừng, đám cưới, đám chôn người già!



Tôi bỗng dưng trở nên giầu có

Tiền sinh tiền, triệu phú như không

Vợ tôi - Tôi vẫn là chồng

Vẫn xinh đẹp, vẫn... còn mong muốn gì?



Xưa nay tiền đi liền với tội

Tiền, tình này tội lỗi ngập đầu

Nghĩ rằng ai có biết đâu

Cái kim bọc giẻ rồi lâu cũng lòi!



Tiền bất chánh làm giầu cho cố

Nhưng con người tới số ra đi

Bệnh nan y, sức suy vi

Xác hồn tôi có còn gì nữa đâu!



Tôi chết đi, đàn con thơ dại

Người vợ tôi chắc phải lăn lưng

Vũng bùn đau khổ đã từng

Tiếp con đường cũ vì chưng cần tiền!

Ðời tôi sao lắm oan khiên!


Bút Xuân TRẦN CÔNG TỬ

TÔI GIỮ ÐẠO (VIII)


Tôi rất thích đi Lạt Vê - gát
Chốn ăn chơi, sát phạt, đỏ đen

Ðô - la coi tựa đồng cent

Tôi mê mải đánh cả đêm lẫn ngày!



Nào ru-lét, bài cào, ba lá

Nào đánh sì, kéo máy lai rai

Ðã chơi tôi muốn chơi hoài

Máu mê cờ bạc không tai nào thôi!



Vợ tôi hẹn ba trăm, thua được

Cũng đứng lên không được chơi thêm

Nhưng thua, muốn gỡ, vận hên

Gỡ ra không được, thế nên gỡ vào!



Tôi thua đậm năm ngàn đi đứt

Lòng tôi thực bức xúc hoang mang

Vợ tôi la lối, kêu than:

“Tiền làm quá khó, anh mang nướng hoài!”



Rồi vợ chồng đâm ra hờn giận

Trong gia đình xào xáo rùm beng

Dọa rằng:” Ông chả, tôi nem

Ông đi đánh bạc, tôi quen người tình!”



Lúc quá buồn tôi sinh chè rượu

Say ban ngày, ban tối, ban trưa

Ðâm lười - Chẳng chịu lái đưa

vợ con đi lễ - Tôi ưa nằm nhà!



Tôi chẳng nghĩ cái tật phải bỏ

Có đồng tiền ki cóp lại đi

Tiền ngàn tôi đốt ra gì

Nhưng chuyện bác ái tôi thì làm lơ!



Những đứa con, tôi khuyên cặn kẽ

“Khi lớn lên con phải làm sao”

Nhưng gương tôi - Chúng trông vào

Toàn là gương xấu phải đào chôn sâu!



Tôi quên nhìn Chúa âu sầu!

Con đường đổ bác cắm đầu tôi đi

Bê tha không có cách chi

Thoát ra mà dễ, mà đi đường lành!


Nhà văn Xuân Vũ TRẦN ÐÌNH NGỌC



TÔI GIỮ ÐẠO (IX)


Bức tranh thời đại


Tôi giữ đạo nhưng ưa ghen ghét
Hay nói hành, nói tỏi người ta

Như tôi dốt đặc việc nhà

Còn việc “chú bác” rất là siêng năng



Tôi vẫn quen là người đưa chuyện

Khen kẻ này, thóa mạ người kia

Miệng loa tôi phát lia chia

Công bằng tôi phạm, người lìa tiếng thơm



Thế mà tôi vẫn hằng rước lễ

Mặt nghiêm trang, đáng nể là tôi

Giơ tay, chịu bánh thánh rồi

Mắt nghiêm ngó thẳng - Ôi thôi hiền từ!



Nhưng chỉ được một giây đạo hạnh

Tôi làm vì muốn tỏ người hay

Như tôi đạo đức cao dày

Thua hàng linh mục - Bậc thày giáo dân!



Vả cũng để dễ dàng lừa đảo

Tôi vay tiền các kẻ ham lời

Chỉ chừng vài tháng êm xuôi

Ðang tay tôi giật vốn lời chuồn êm!



Kẻ đau khổ không riêng tín hữu

Mà nhà tu tích trữ cũng thua

Ham lời nuốt đắng, ăn chua

Chỉ tôi sung sướng, tôi mua xe, nhà!



Tôi trơ trơ cái mặt đi lễ

Tôi không hề sợ kiện, sợ thưa

Nhà tu ngậm đắng cũng vừa

Riêng nhiều kẻ khác đang nhờ oeo-phe!

Ruột đau nhưng phải nín khe!


Little Saigon, CA 23-2-2005

Nhà Văn Xuân Vũ TRẦN CÔNG TỬ


TÔI GIỮ ÐẠO (X)



Cho tôi yêu tha nhân
Yêu như thể yêu thân

Toàn nhân quần xã hội

Ðể xứng là “Chứng Nhân”



Cho tôi bỏ kiêu căng

Khiêm nhường tự trong lòng

Kính già và yêu trẻ

Ðức Ái mạnh vô song



Cho tôi trọng sự thật

Cho tôi phục lẽ phải

Sự thật không hư mất

Công lý sẽ đúng mãi



Cho tôi giữ công bằng

Sau này không ăn năn

Vì tôi đã vấp phạm

Của một phải đền trăm



Cho tôi phần trí huệ

Biết phân biệt dở, hay

Biết ác độc, tồi tệ

để thắng giữ đôi tay!



Cho tôi một lòng Nhân

với tất cả nhân quần

tránh làm những điều Ác

kẻo đánh mất lương tâm!



Tùy khả năng, giúp người

Tôi vui làm điều thiện

Những người “cần” quanh tôi

được giúp như tâm nguyện.



Cho tôi bỏ vị kỉ

Mà chỉ có vị tha

Cho tôi lòng hoan hỉ

Khi giúp đỡ người ta!



Một miếng khi đói lỡ

Bằng nhiều gói những khi...

Cho tôi luôn giúp đỡ

Không lẳng lặng bỏ đi.



Cho không nói xấu ai

Không bôi bác dài dài

Giữ công bằng danh tiếng

Cũng giống như tiền tài.



Cho tôi thương kẻ mù

Kẻ tàn tật, què đui

Giúp đỡ người lỡ bước

Người bệnh AIDS, bệnh cùi



Cho tôi ở chân thật

Gớm ghiếc sự dối gian

Không đảo điên, quay quắt

thành một kẻ bất nhân!



Nhà văn Xuân Vũ Trần Đình Ngọc


TÔI GIỮ ÐẠO (XI)

Bài kết

Xin cho tôi mở lòng

Với những công việc chung

Làm thăng hoa đời sống

Làm ích giáo hội chung



Cho kính yêu cha mẹ

Cùng thương mến ông bà

Anh chị em quyết sẽ

Ðùm bọc nhau, hài hòa.



Cho hết bổn phận con

Bổn phận cháu làm tròn

Giữ điều răn thứ bốn

Cha mẹ mất hay còn.



Cho bỏ tính ghét ghen

Vì người sang, tôi hèn

Vì người giầu, tôi khó

Vì người được ngợi khen



Cho tôi bỏ thuốc xái

Những thứ gì làm hại

Cả tinh thần, thể xác

Ðường tà dâm tồi bại!



Cho tôi bỏ lòng tham

tiền bạc nơi trần gian

Của người tôi tôn trọng

Như của cải tôi làm.



Cho tôi bỏ bạc bài

Những quyến rũ, mê say

Tìm nguồn vui lời Chúa

Dắt tôi đường thẳng ngay!



Cho tôi siêng kinh lễ

Học hỏi trong Phúc âm

Ðồng hành cùng Mẹ để

được thánh hóa bản thân



Cho tôi lòng Từ Nhân

Yêu người như người thân

Dứt bỏ tính độc ác

với tất cả nhân quần



Cho tôi lòng thật thà

Không quỉ quái tinh ma

Không đả điên, điên đảo

Ðể giết hại người ta



Cuộc đời này phù hoa

Cõi này là cõi tạm

Sớm tàn như cánh hoa

Một cơn gió vừa thoảng!



Cho tôi sống đức tin

Cho những điều tôi xin

Một tấm lòng thanh thản

Một cuộc đời bình yên.



Little Saigon, CA đêm 1-3-2005

Nhà văn Xuân Vũ TRẦN ÐÌNH NGỌC

Được tạo bởi Blogger.