https://template.canva.com/EADah3dXgfY/1/0/400w-Ww3uiGNHTik.jpg

 BÍ MẬT ƯỚC MƠ CỦA THẦY CHỦNG SINH GIUSE TRẦN QUANG ĐẠO


Đôi lời giới thiệu:

Được tin Thầy Giuse Trần Quang Đạo, chủng sinh giáo phận Hưng Hóa, đột ngột qua đời, khi tuổi đời còn rất trẻ (1993-2021), ai nấy không khỏi giật mình và bùi ngùi xúc động. Chúng tôi chợt nhớ hai năm trước có chụp lại một bài viết rất cảm động và sâu sắc về châm ngôn sống đời tu của Thầy. (Bài viết trích từ môn Việt Văn, năm Tu Đức cơ sở Phát Diệm, năm 2018-2019).

Trong tâm tình hiệp thông cầu nguyện, chúng tôi xin mạn phép được chia sẻ công khai bài viết để hi vọng có thêm nhiều tâm hồn đồng cảm, viết tiếp ước mơ còn dang dở ấy.

Hi vọng những tâm tình thao thức của Thầy Giuse sẽ đem lại niềm an ủi cho quí đấng bậc, cho gia đình và mọi người thân yêu rằng giờ này linh hồn Giuse cũng được Thiên Chúa xót thương cách đặc biệt như chính Thầy đã xác tín, đã chọn và đã sống câu châm ngôn cho đời tu của mình.  

Đình Chẩn



 


Đề bài: Thầy hãy chọn cho mình một câu châm ngôn hay một câu Kinh Thánh bất kỳ làm phương châm sống cho đời tu của mình. Thầy hãy nêu suy nghĩ của thầy về câu thầy đã chọn.



BÀI VIẾT

Trên lộ trình của mỗi con người, chắc chắn bất cứ ai cũng đưa ra cho mình một phương châm sống, một hướng đi hay một lý tưởng để theo đuổi. Nào là hãy làm chủ cuộc đời; hãy là chính mình…Một cách minh nhiên, người chọn đời sống tu trì cũng không ngoại trừ. Bản thân nó cũng vậy! Khi chọn lựa đời sống dâng mình cho Chúa, nó đã khao khát và luôn muốn trở nên giống Chúa. Nó muốn giống Chúa tối thiểu ở một khía cạnh nổi bật nào đấy để suốt cả đời, nó sẽ thực hiện khẩu hiệu mà nó đã chọn. Khẩu hiệu đó mang tên: “Phúc thay ai xót thương người vì họ sẽ được Thiên Chúa xót thương” (Mt 5,7).

“Xót thương người” là một hành vi và là một việc làm cao cả. Nó chính là mối giây thông hiệp giữa người với nhau. Nó giúp mọi người thêm bình đẳng và gần nhau hơn. Hơn thế nữa, việc “xót thương người” là việc làm của con cái Chúa và Chúa sẽ chúc phúc cho những ai luôn biết xót thương kẻ khác.

Chẳng phải tự nhiên mà nó chọn câu khẩu hiệu trên, nhưng là bởi nó đã bị ảnh hưởng rất lớn trong đời sống của gia đình nó trước kia. Nó sinh ra trong một gia đình nghèo nàn lại đông anh em thành thử ra đã nghèo lại càng nghèo hơn. Ngay từ nhỏ nó đã sống với cộng đoàn và làm quen với đồng áng, nên với nó, việc sống cộng đoàn và lam lũ đã trở nên quen thuộc. Nó được cha mẹ dạy những lời chân lý; các con phải yêu thương nhau; đừng cãi nhau…

Nhớ lại quá khứ, trong bữa cơm chỉ toàn là cơm trộn; nào là sắn, nào là ngô, nào là khoai…và thức ăn chỉ có vài ba quả trứng rang rõ nhiều muối ăn mặn chát. Nghĩ lại cũng thấy tội nghiệp cả cây sấu, quanh năm bị ngắt lá để nấu canh, lắm khi chỉ còn trơ trọi những cành không lá.

Ôi! Nghĩ về ngày đó thật tội nghiệp. Bản thân nó giờ đây, tuy đã là một chủng sinh, nhưng thỉnh thoảng lại mơ về quá khứ. Qua giấc ngủ, nó lại thấy mình đang vất vả quần quật ngoài đồng. Nước mắt nó lại lã chã rơi. Vì thế mà, khi xem những bộ phim, hay bài hát buồn hoặc thấy những đứa trẻ tội nghiệp giống nó trước kia, là lòng nó lại se thắt. Những lúc như vậy, nó khóc và xin Chúa đừng để những người giống nó phải khổ thêm nữa. Vì thế, lòng thương người hay giúp người khác cũng bắt nguồn trong nó lúc nào không hay.

Chẳng ai cho cái mà mình không có bao giờ. Khi giáng trần, Chúa Giêsu cũng đã quá nghèo. Ngài sinh ra trong một cái hang, cái hang đó chỉ dành cho con vật. Không biết sau này Bà Cố có kể lại cho Chúa biết về việc Chúa phải sinh ra khổ cực như thế không ? Nếu có, chắc Chúa cũng thấy tủi lắm. Có lẽ Chúa cũng ngấm cái nghèo, Chúa cũng biết người ta khổ vì đói là như thế nào. Bởi thế, Chúa mới xót thương người một cách mãnh liệt như vậy. Bản thân nó khi được sinh ra cũng nghèo lắm, nên nó đã biết đồng cảm và xót thương người khác. Nó mong rằng cả thế giới luôn được hạnh phúc để không ai phải nghèo khổ, tật nguyền đói rách…

Thật vậy, xót thương người là một điều quan trọng. Nó là sợi dây tình yêu, nối con người lại với nhau. Thế nhưng, tiếc thương thay, xã hội ngày nay đang mắc một căn bệnh thật nghiêm trọng, đó chính là căn bệnh vô cảm. Căn bệnh này còn nghiêm trọng hơn bất cứ căn bệnh thể lý nào khác. Căn bệnh ung thư chỉ cướp đi mạng sống của một cá nhân nào đó, nhưng với chứng bệnh vô cảm, nó sẽ cướp đi tình người và đẩy con người vào hố diệt vong. Chúng ta thử nghĩ xem, nếu một ngày con người mất đi sự quan tâm tới nhau, xã hội này sẽ ra sao ? Ôi! Không, xã hội này phải được quan tâm.

Nhìn lại bản thân, khi trước nó đã khốn khổ, vất vả thế nào, nhưng Chúa đã thương xót và gọi nó gia nhập hàng chủng sinh. Nhờ đó, chính nó sẽ học đòi bắt chước Chúa và xót thương người giống Chúa để cả đời này nó sẽ là Con Đường Sáng đem niềm vui cho tất cả mọi người.

“Phúc thay ai xót thương người; vì họ sẽ được Thiên Chúa xót thương”. Đây là thông điệp mà Chúa đã trao cho nó. Nó sẽ dùng thông điệp này để thực thi theo Ý Chúa. Nó hằng mong ước, tất cả mọi người sẽ yêu thương nhau và biết xót thương kẻ khác như Chúa luôn hằng xót thương chính nó cũng như mọi người. Cuối cùng nó mong muốn tất cả mọi người hãy cầu nguyện cho nó, để câu Kinh Thánh mà nó đã chọn sẽ đi theo và đồng hành trong suốt hành trình trong đời của nó.

Giuse Trần Quang Đạo

 




Được tạo bởi Blogger.