Ngày xưa, trong một làng nhỏ ven núi, có truyền thuyết về một cây thập giá bằng tre mọc lên giữa rừng sau một trận lũ lớn. Người ta truyền nhau rằng: ai mang trong lòng một nỗi đau, nếu đến bên cây ấy, đặt tay lên và thinh lặng cầu nguyện, sẽ thấy lòng mình dịu lại như có dòng nước mát chảy qua tim. Nhưng lạ thay, cây ấy không ban phép lạ cho người đến để xin, mà chỉ an ủi người đến để vác, không phải vác bằng tay, mà vác bằng lòng mình. Nghĩa là: cây ấy không đáp lại lời cầu xin thoát khỏi đau khổ, nhưng lại mở lòng với những ai sẵn sàng đón nhận đau khổ như một phần của tình yêu. Ai đến để đòi hỏi thì ra về tay trắng. Nhưng ai đến để hiến dâng, để đồng hành với Đấng bị đóng đinh, thì ra về với một trái tim được chữa lành. Câu chuyện ấy được kể lại mỗi năm vào mùa lá rụng, khi dân làng rước cành lá đi qua rừng, hát bài ca “Hosanna”, rồi lặng lẽ bước vào bóng tối của tuần lễ đau thương. Họ không rước một vị vua chiến thắng, mà rước một người đi vào thành để chịu chết vì yêu.
Cũng như cây tre ấy, có một ngày kia, trong phòng đấu giá ở Paris, bán một cây Thánh Giá của ông Gustave Busset, qua đời ngày 18 tháng 4 năm 1834, bám đầy bùn đất như một món đồ vô giá trị. Không ai muốn mua. Nhưng một họa sĩ trẻ nghèo tên Pierre Piront đã dám trả toàn bộ số tiền còn lại của mình để mua cây Thánh Giá ấy. Anh nói “Tôi xin trả 25 quan, vì tôi chỉ có thế, nếu có nhiều tiền, tôi sẽ trả giá cao hơn! Cả phòng chế nhạo, có người chỉ vào mặt anh: Nó là tên ngu đần nhất trong tất cả các tên ngu đần! Anh không biết rằng bên dưới lớp bùn đất là vàng ròng. Cũng không ai biết rằng đó là tác phẩm của Benvenuto Cellini, một báu vật hoàng gia bị thất lạc. Nhưng anh đã thấy điều người khác không thấy: giá trị của Thánh Giá không ở vẻ ngoài, mà ở tình yêu bị khinh chê.
Cũng như Pierre, hôm nay con không mang cành lá để tung hô, mà để tuyên xưng: “Con hân hoan mang nặng thập giá.” Không phải vì thập giá đẹp, mà vì con biết: ẩn trong đó là tình yêu vô giá. Hôm nay con mang cành lá, không để tung hô, mà để đồng hành với Đấng bị đóng đinh. Con không xin thoát khỏi đau khổ, mà xin được bước theo Ngài, để thập giá trong đời con cũng trở thành cây tre mọc lên sau lũ, nơi dòng nước hằng sống tuôn trào.
Hôm nay Đức Giêsu vào thành không để được tung hô, mà để yêu đến cùng. Người vào bữa tiệc ly, nơi Ngài trao chính mình qua tấm bánh và chén rượu, rồi đi vào vườn cây dầu, nơi Ngài đổ mồ hôi máu trong lời cầu nguyện cô đơn. Ngài bị Giuđa phản bội bằng một cái hôn, bị bắt như một tên trộm, bị xét xử trong đêm tối, bị Phêrô chối ba lần, bị đám đông đổi lòng từ tung hô sang kết án. Ngài bị đánh đập, chế giễu, đội mão gai, vác thập giá qua phố xưa, nơi Simon vác đỡ, nơi Veronica lau mặt, nơi những người phụ nữ khóc thương. Rồi Ngài bị đóng đinh giữa hai tên trộm, bị nhạo báng ngay cả khi hấp hối, cuối cùng, kêu một tiếng lớn rồi tắt hơi.
“Quả thật, người này là Con Thiên Chúa.” (Mat. 26,14 – 27,66)
“Con Xin Mang Nặng Thập Giá” là lời tuyên xưng: đau khổ không vô nghĩa, mà là nơi tình yêu nở hoa:
Trình thuật thương khó từ tiếng tung hô đến tiếng đóng đinh là hành trình tình yêu đến cùng, một tình yêu bao la, cao vời, khôn thấu, không những sẵn sàng chết vì yêu, mà còn đại lượng khoan dung tha thứ kẻ đã hãm hại mình, và hơn thế nữa, muốn yêu kẻ thù, muốn làm bạn kết hợp, mật thiết với kẻ thù mãi mãi trong huyền nhiệm nhập thể. Tình yêu ấy khôn tả, vọng vang lời ca rằng:
Hành trình thương khó vạch rõ lòng dạ đen tối, bất nhẫn của loài người. Họ vui mừng đón rước Chúa trong muôn tiếng hoan hô, trên những cành vạn tuế rải ngập lối đi, và trên tay vẫy vẫy chào. Rồi vài ngày sau đó, hành trình tung hô trở nên con lộ đẫm máu đau thương. Một niềm vui nghịch lý: tung hô Đấng đến để vác thập giá và chịu đóng đinh.
Tiếng loa dọn đường rước lá đón Chúa vào thành hôm nay, được lập lại để tưởng niệm hành trình hân hoan nhưng là chuẩn bị cho hành trình thương khó:
I. MANG NẶNG THẬP GIÁ: NHƯNG CON HÂN HOAN GIỮA BÓNG TỐI
Lễ Lá là khởi đầu của Tuần Thánh: tung hô nhưng bước vào thương khó. “Con hân hoan mang nặng thập giá”, không hân hoan vì vinh quang, mà vì được bước theo Đấng yêu con đến cùng. Đó là lời tuyên xưng đức tin giữa nghịch cảnh, như lời thánh Phaolô nói với tín hữu Philipphê trong Bài Đọc I: “Ngài đã tự hạ mình… chết trên cây thập giá.” (Pl 2,8). Đó là lời đáp lại hành động tự hạ của Đức Kitô, không né tránh, mà bước theo với niềm vui nghịch lý:
II. THẬP GIÁ CON TRỔ HOA: ĐAU KHỔ CỦA CON BIẾN THÀNH ÂN SỦNG
“Mang nặng thập giá…” – không phải là gánh nặng của thất vọng, mà là mang trong tim một tình yêu lớn hơn chính mình. Thập giá không còn là biểu tượng của chết chóc, mà là vườn hoa của niềm tin và tình yêu:
Bài ca thứ ba về “Người Tôi Tớ Chúa” của Ngôn sứ Isaia tuyên bố trong Bài Ðọc I:
III. TÌNH YÊU MANG NẶNG THẬP GIÁ LÀ LỜI ĐÁP LẠI
Con không vác thập giá vì bị ép buộc, mà vì yêu và đã được yêu. Con không đi theo vì sợ hãi, mà vì lòng biết ơn. Con không giữ cành lá để tung hô, mà để nhắc mình: con đã từng hứa sẽ bước theo Ngài: “Lạy Chúa, xin đừng xa con…” (Tv 22)
Lời Thánh Vịnh Ðáp Ca là tiếng kêu thảm thiết của Đức Kitô trên Thập Giá.
IV. LỜI NGUYỆN
Lạy Chúa, hôm nay con không chỉ rước lá, không chỉ hát tung hô. Con xin hân hoan mang nặng thập giá, như một lời đáp lại tình yêu vô giá của Ngài.
Tác giả: Ben. Đỗ Quang Vinh

