CẢM TẠ, TRI ÂN


Ta nhìn đời bằng con mắt trần gian
Chẳng hiểu chi nên quá đỗi nghèo nàn
Chỉ đong lường mà lòng sinh nhỏ hẹp
Nỗi khó quanh mình, cất tiếng kêu van.

Giữa đường đời sao nhiều nỗi oán than
Bể khổ bao la, lớn tiếng phàn nàn
Cứ mở miệng ra là lời trách móc
Có bao giờ người hiểu được ân ban.

Tên biển lận có bao giờ nhìn thấy
Nghĩa yêu thương trong cuộc sống sum vầy
Người với người chung nhau bầu khí quyển
Nắng mặt trời luôn tỏa sáng đong đầy.



Có bao giờ người hiểu nghĩa siêu nhiên
Được thương ban một cuộc sống bình yên
Ơn lĩnh nhận muôn hồng ân nắng tỏa
Ngợi ca khen, cảm tạ Đấng nhân hiền.

Hãy biết sống trong tâm tình cảm tạ
Lòng tri ân giúp ta được thăng hoa
Hướng tới siêu nhiên tràn muôn nghĩa cử
Mở lòng ra ta đón nắng chan hòa.

Hoàng Công Nga

CÓ MỘT BÀN TAY


Ta thức dậy giữa đêm khuya vắng vẻ
Chỉ mình ta lặng lẽ để lắng nghe
Tiếng đêm về giữa dòng đời cô tịch
Tiếng thời gian gõ nhịp giữa thinh không.

Ta ngửa mắt nhìn tầng không vũ trụ
Cõi thiên hà lấp lánh giữa thiên thu
Ta cảm thấy mình thật là nhỏ bé
Giữa không gian bao phủ đám mây mù.

Trong đêm khuya một mình ta đơn lẻ
Ta không cô đơn vì vẫn được chở che
Ta có Ngài luôn yêu thương gìn giữ
Dẫn lối đường đi tình yêu giấc trẻ.

Ta thức dậy giữa đêm khuya vắng vẻ
Nâng hồn lên trên thiên hà lặng lẽ
Cảm nhận không gian mở rộng muôn trùng
Có một bàn tay âu yếm chở che.

Hồn ta bay lên trên chốn mê say
Trong tĩnh lặng vượt qua những tháng ngày
Trong đắm đuối giữa bồng bềnh phiêu lãng
Trong ân thiêng no thỏa phúc ơn dày.

Ta cảm tạ muôn hồng ân tạo dựng
Trong Đức Tin mà ta vẫn tuyên xưng
Trong đắm đuối trong suối nguồn vĩnh cửu
Đã dưỡng nuôi ta mạch sống không ngừng.

Hoàng Công Nga


ĐÊM VƯỜN DẦU

(Cảm hứng qua thi phẩm Dế Mèn của nhà thơ Lê Danh Dương)


Đêm khuya tĩnh mịch vườn dầu
Còn ai ở lại nguyện cầu thiết tha
Tâm tình khổ não dâng Cha
Tình yêu nhân thế bao la đất trời.

Đêm khuya tiếng vạc nửa vời
Xót thương kiếp phận cảnh người lầm than
Ân tình cứu chuộc chứa chan
Hòa trong chén đắng đầy tràn xót xa.

Thương người trong cảnh bôn ba
Đêm đen vây phủ thật là tang thương
Triên miên cảnh giới đêm trường
Sinh ra trong tội tỏ tường được sao?

Lắng nghe lời hứa năm nào
Từ trong Cựu Ước tuôn trào nguồn ơn
Cúi đầu khấn nguyện van lơn
Hy sinh Con một, cao sơn núi dày.

Tình yêu chẳng thể lung lay
Cứu nhân độ thế chẳng thay đổi lòng
Hạn kỳ nghĩa nặng tình trong
Tội tổ tông đó hằng mong đáp đền.

Ân tình nghĩa nặng bền lâu
Dấn thân cứu chuộc cho dầu khổ đau
Tình Cha chan chứa trước sau
Nguyện dâng chén đắng vẹn màu yêu thương.

Hoàng Công Nga



LÒNG ĐỐ KỴ


Đừng coi thường ai, này bạn nhé
Bởi ta không hẳn đã hơn người
Cùng chung hưởng một mặt trời
Hào quang sáng tỏ cho đời vẻ vang.

Có những lúc cuộc đời biến dạng
Cũng chẳng vì một lẽ cao sang
Có chăng cũng tại tham lam
Vì người hư hỏng tan hoang cuộc đời.

Lòng đố kỵ làm ta khổ sở
Cuộc đời này chẳng dễ thờ ơ
Bao nhiêu năm tháng đợi chờ
Đổi thay cuộc sống mà mơ điên cuồng.

Giữa đường đời muôn vàn biến đổi
Quỹ thời gian đâu thể thả trôi
Trải gian truân mới thành người
Mới hay giá trị là lời khuyên chung.

Đừng lầm tưởng đời sao dễ dãi
Đãi ngộ người mà bỏ rơi ta
Quanh đi, ngoảnh lại xót xa
Người thì phát triển còn ta thụt lùi.

Ánh mặt trời, vầng quang sáng tỏ
Đã ân ban năng lượng cho đời
Thế nhân trong kiếp làm người
Hiểu ra nghĩa trọng chung lời tạ ơn.

Tạ ơn Trời ân ban rộng lượng
Bởi lẽ sao ta lại so bì
Nhìn người ta đã được chi
Có chăng đố kỵ mà khi dể người.

Hoàng Công Nga

Được tạo bởi Blogger.