NHÂN NGÀY LỄ TẠ ƠN LINH MỤC

ảnh minh họa


Có một người hỏi: “Ông cha ấy hôm nay mới tạ ơn Chúa? Thế lâu nay không có tạ ơn sao cha?”

Lời ông thánh Phaolô vẫn luôn vang lên với hết mọi người chúng ta: Có điều gì nơi anh em mà anh em đã không nhận lãnh?... Anh em có được là gì thì cũng là nhờ ơn Thiên Chúa. Thành ra, tạ ơn phải là tâm tình luôn phải có trong đời sống con người. Và tâm tình đó phải có một cách thường xuyên và liên tục, bởi trong từng giây phút của cuộc sống, ân huệ Thiên Chúa vẫn tuôn trào không ngơi nghỉ.

Nhưng trong những chuỗi ân huệ đó, có những lúc người ta đón nhận những ân huệ đặc biệt, niềm vui quá lớn, hạnh phúc ngập tràn, một mình tạ ơn không thể thỏa lòng. Tôi muốn mời anh em chị, bà con xóm giềng, bạn bè thân hữu … cùng với tôi để hát to lên, cùng nhảy múa để tạ ơn Chúa vì ân huệ tôi được đón nhận. Giống như ông Đavít ngày xưa, cảm nhận tình thương của Chúa, ông nhảy múa như thằng điên … Tân Linh mục hôm nay cũng thế, ngài muốn mời tất cả mọi người thân thích, ruột thịt đến để cùng chia sẻ, hát to lên với nhau để tạ ơn Thiên Chúa vì thiên chức linh mục đã nhận được.



Hôm kia có một vị linh mục giảng lễ tạ ơn khấn trọn cho người cháu ruột, có nói: “Thực ra, người ta tạ ơn, tri ân, … là muốn xin thêm”. Tân linh mục mời mọi người đến tạ ơn, cũng có nghĩa là xin mọi người xin thêm cho mình. Xin cho mình được vững bước trên con đường mới bước vào, xin được nhiều ân huệ để có thể chu toàn sứ vụ …

LINH MỤC LÀ QUÀ TẶNG THIÊN CHÚA BAN CHO NHÂN LOẠI

Linh mục là tặng phẩm cao trọng Chúa Ban cho nhân loại. Tặng quà là diễn tả sự quan tâm, lòng trìu mến của người này dành cho người kia. Cách tặng là một phần ý nghĩa của việc tặng, giá trị món quà giữ một ý nghĩa quan trọng khác. Có người thích chọn món quà giá trị về vật chất, lại cũng có người thích chọn món quà mà bản thân mình nghĩ là giá trị để tặng. Nhưng có lẽ ý nghĩa nhất là khi người ta hiểu được tâm tư, sở thích, nhu cầu của người được tặng và chọn món quà theo sở thích của người đó. Món quà sẽ làm đẹp lòng, mang lại niềm vui và đem đến lợi ích thiết thực cho người mình tặng quà.

LINH MỤC là MỘT QUÀ TẶNG Thiên Chúa ban cho nhân loại, và chính Thiên Chúa mời gọi người lãnh chức vụ linh mục phải thi thố như thế nào để món quà mà Ngài ban cho nhân loại phải thực sự là niềm vui, sự nâng đỡ và làm cho người ta được sống và sống dồi dào trong sự bình an và hạnh phúc.

Một linh mục mà mỗi khi nghĩ đến, người ta cảm thấy kinh hoàng sợ hãi, linh mục đó đang làm ê mặt Thiên Chúa. Một Linh mục chỉ tìm kiếm sự sang trọng cho bản thân để rồi những người được trao phó phải sống trong sự cô độc, lạnh lẽo vì bị quên lãng … Linh mục đó đang làm biến dạng khuôn mặt của Thiên Chúa, khiến cho Ngài trở nên méo mó trước mặt người ta.

Thành ra, làm linh mục không dễ! Luôn luôn phải là sự nỗ lực tự bản thân, là sự tìm tòi, thích nghi, để có thể chu toàn công việc Chúa trao phó cách tốt nhất. Ngồi ngoài nhìn vô đơn giản lắm, ở trong cuộc mới biết cũng khó khăn, cũng đau khổ như thế nào. Có người nói vui: “Làm cha dễ lắm và cũng thích lắm, tay như mấy que củi, khua như khua ruồi, tiền vô như nước!” Ngon thì nhào vô khua đi! Người khác thì nói: “Làm cha đã thật, ngồi nghe hết tội của người khác, sướng!” Vô ngồi một hồi biết sướng hay khổ liền chứ gì. Có người thì thích cho con đi tu vì thấy cha nào cũng trắng, mập, bụng bự, đẹp …! Chúng ta hãy cầu nguyện cho Tân linh mục để ngài trở thành quà tặng ý nghĩa nhất mà Thiên Chúa đã tặng cho người ta.
Một quà tặng ý nghĩa được biểu lộ ở những phương diện: rường cột, khanh tướng.

LINH MỤC, NGƯỜI GIỮ VAI TRÒ RƯỜNG CỘT.

Hôm kia con đọc một bài báo, có người lên án nặng nề một linh mục rằng không ngay thẳng, không có tư chất một mục tử …, rồi đi chỗ này chỗ kia nghe người ta phàn nàn, phê phán vị này vị nọ … dĩ nhiên, phê là điều cần thiết và rất tốt để đương sự có thể rút bài học cho bản thân. Nhưng cái gì cũng có hai mặt, và hôm nay con nhìn ở mặt thứ hai để nói. Lời phê phán không phải luôn luôn đúng. Mà bị phê phán cũng không luôn có nghĩa là linh mục không tốt. Đôi khi có nhiều vị cũng điêu đứng vì những người không có thiện cảm phê phán.

Và con nghĩ: người Linh Mục phải là người CÓ KHẢ NĂNG ĐỂ CHẤP NHẬN BỊ NGƯỜI KHÁC KHÔNG THÍCH. Không thích không phải do bản thân mình xấu, nhưng không thích vì mình đã không làm đúng ý người ta, đã can đảm bảo vệ sự thật, sự công bằng, bảo vệ người cô thế … Và khi người ta không thích, thì nhiều chuyện lắm: công kích, mạt sát, vu khống, dè bỉu …

Nếu chỉ là sự tìm kiếm để người ta không ghét mình, tìm mọi cách làm hài lòng hết mọi người, đôi trường hợp nó sẽ đưa linh mục đi đến chỗ phản lại chính sứ vụ của mình. Dễ hiểu thôi, trong một cộng đồng xứ đạo, 9 người đã 10 ý. Làm linh mục là “làm dâu trăm họ”, nếu tìm cách làm cho mọi người đều hài lòng, thì sẽ rất mệt nhọc, và rất nhiều khi biến linh mục thành người ba phải. Cái gì cũng phải mà không có lập trường. Và nếu cái gì cũng phải như thế, có nhiều trường hợp mình đang đồng lõa với cái xấu.

Cho nên cần thiết biết bao một bản lãnh, một sức mạnh tinh thần để có thể đón nhận sự không thích của người khác cùng những hệ luỵ của nó. Nhờ đó, linh mục trở thành cột trụ, để gìn giữ một nếp sống đạo vững vàng cho bản thân và cho cộng đoàn dân Chúa.

LINH MỤC, NGƯỜI GIỮ VỊ TRÍ “KHANH TƯỚNG”.

Có bài hát người ta thường hát trong thánh lễ tạ ơn Linh mục: “Từ bụi tro, Chúa nâng con lên hàng khanh tướng”. Có ông cha thì biến đổi nó đi một chút cho đời hơn: “Từ thuốc Mây, Chúa nâng con lên hàng Ba Số”. Tức là nói đến tính cao quý, chức trọng của chức linh mục.

Có nhiều người không thích từ “khanh tướng”, vì nó gợi đến một lối sống ăn trên ngồi tróc, lối sống “quí tộc”, kẻ cả. Và thực tế có nhiều vị linh mục đã sống như thế, biến chữ khanh tướng theo nghĩa trần tục. Sống một cách trịch thượng và “bề trên”, để rồi tự cho phép mình xử sự với ông già đáng tuổi cụ mình bằng cung giọng của bậc kẻ cả: “Cụ là con nhà ai hử?”.

Dĩ nhiên con nghĩ có nhiều cách tiếp cận đối với một từ ngữ. Tính cách khanh tướng đặt trong tương quan với bụi tro cần được hiểu ở sự cao trọng của quyền bính, những lợi thế của linh mục trong việc loan báo Tin Mừng và dễ được yêu mến tôn trọng.

- Linh mục là người được Chúa trao quyền bí tích. Không có linh mục, không có Thánh thể. Không có các bí tích. Điều đó xác định tính khanh tướng rõ nhất của linh mục. Có nhiều lúc con cảm nhận sự quý giá của bí tích nơi cách chờ đợi, đón nhận của những người giáo dân, khiến cho con thấy với tư cách linh mục, mình quan trọng hết sức. Có những cụ già nhất định không đi bệnh viên bao lâu chưa gặp ông cha cái đã, để lãnh bí tích xức dầu.

- Thứ đến là sự tin tưởng của người giáo dân. Làm linh mục rồi con thấy nếu mình hy sinh một chút, chịu nhục một chút, dấn thân một chút thì hiệu quả sẽ lớn nhiều lần so với một người bình thường đi làm bác ái. Người linh mục được lợi thế là dễ được người giáo dân tin tưởng.

- Người Linh Mục cũng dễ được yêu mến và đón nhận. Là một linh mục dòng, được giúp xứ tại đây con cảm nhận rõ nét điều này. Một anh thanh niên trẻ đến với người ta thì được đón nhận cách khác với cách đón nhận một linh mục trẻ. Nhờ chức linh mục mà con được đón nhận cách trân trọng và yêu mến.

Dĩ nhiên tính khanh tướng mà Chúa ban cho người linh mục thì cần được linh mục tận dụng và sống cách tốt nhất theo thánh ý Thiên Chúa. Được trao quyền thì phải phục vụ. Được ban cho lợi thế thì phải dấn thân. Được yêu mến thì phải tận dụng nó làm cho tình yêu mến triển nở trong cộng đồng.

KẾT.

Con nhớ lời Đức Cố Hồng y Phanxicô Xaviê Nguyễn Văn Thuận: “Xét theo cá nhân thì mọi người đều có giá trị như trước mặt Thiên Chúa. Điều làm cho anh hơn người khác hệ tại cách anh sống như thế nào trong tương quan với Thiên Chúa và với Tha Nhân. Còn xét theo Theo truyền thống của Giáo Hội, bậc tu trì vẫn được coi trọng hơn bậc giáo dân, vì bậc tu trì sống diễn tả trước đời sống mai hậu trên thiên quốc”.

Nói như thế có nghĩa là để được coi trọng hơn, anh phải sống những yếu tố có trong cuộc sống mai hậu. Đó là cuộc sống trào tràn tình yêu thương, chia sẻ, …

Xin hãy cầu nguyện cho tân linh mục cách riêng và tất cả các linh mục nói chung, để trong bậc sống của mình, mọi người làm tôn vinh danh Cha theo quyền năng mà Cha đã ban.


Lm JB Hồ Quang Lâm, CSSR

Được tạo bởi Blogger.