https://template.canva.com/EADah3dXgfY/1/0/400w-Ww3uiGNHTik.jpg

Bài liên quan


6. DƯỚI ĐÔI CÁNH CỦA NGÀI


Một bài viết trên báo National Geographic đưa ra một hình ảnh về đôi cánh của Chúa. Sau hỏa hoạn ở Công viên Quốc gia Yellowstone, người ta tìm lối vào cảnh hoang tàn đó. Người ta thấy một con chim cháy thành tro à vẫn đứng bên gốc cây. Người ta gõ vào nó thì thấy có 3 chim con cháy thành than dưới đôi cánh chim mẹ. Chim mẹ biết nguy hiểm nên đưa con tới bên gốc cây và ủ các con dưới đôi cánh.


Chim mẹ có thể bay đi an toàn, nhưng nó không nỡ bỏ con mình. Khi lửa cháy đến nơi, dù nóng nhưng chim mẹ vẫn kiên quyết bảo vệ con mình, có chết thì mẹ con cùng chết. Thánh vịnh 91:4 viết: “Ngài che chở bạn dưới đôi cánh…”.

TRẦM THIÊN THU (chuyển ngữ)

7. DANH HỌA VAN GOGH


Danh họa Vincent Van Gogh đã từng sống với những người Thiên Chúa giáo Bỉ ở vùng Borinage năm 1897. Ông thấy các thợ mỏ ở đó phải làm việc cực nhọc mà lương thấp. Gia đình họ phải vật lộn với cuộc sống hằng ngày. Ông thấy có vẻ bất công vì ông được sống an nhàn.

Một chiều tối lạnh lẽo, ông thấy một người đàn ông bước đi khó nhọc đến chỗ mình. Van Gogh đưa ông già nằm lên giường, rồi lấy quần áo cho ông già. Van Gogh cũng đã giúp nhiều phụ nữ và trẻ em bị bệnh. Có người cho ông ở trong căn phòng sang trọng nhưng ông từ chối. Ông nói đó là cơn cám dỗ mà ông phải vượt qua để sống vì người nghèo. Ông cho rằng nếu muốn người ta tin mình thì mình phải chia sẻ với họ. Hành động có sức lôi cuốn hơn lời nói suông.

Thánh Phan-xi-cô khó khăn thường nói với các thầy dòng: “Đi nơi đâu cũng cứ rao giảng. Hãy dùng lời nếu cần”. Người ta luôn cẩn thận “lắng nghe” những hành động của bạn. Bạn “nói” gì với họ?

TRẦM THIÊN THU (chuyển ngữ)

8. MÓN QUÀ GIÁNG SINH


Đầu thập niên 1980, một cậu bé khoảng 14 tuổi tên là John sống trong trại mồ côi ở Old England (cổ Anh Quốc) với NHỮNG trẻ mồ côi khác. Mồ côi nghĩa là bị bỏ rơi và không được yêu thương. Hằng Ngày chúng còn phải làm đủ thứ việc từ sáng tới tối, nhưng ăn uống lại khem khổ, cuộc sống thiếu thốn. Chúng vẫn chấp nhận và biết ơn vì chúng “được” dịp làm việc…

Lễ Giáng sinh là ngày đặc biệt trong năm, vì trẻ em được nghỉ làm việc và nhận quà. Quà đặc biệt nhất là được ở trong Trại Mồ Côi. John đã ở trại mồ côi từ lâu, đủ để mơ về một ngày lễ Giáng sinh. Trong nước Anh thời xưa, một trái cam là “vật quí hiếm” đối với trẻ mồ côi. Nó có mùi vị đặc biệt vào dịp Giáng sinh. Trẻ em quí đến nỗi giữ nó và mân mê, vài ngày sau mới dám ăn – thậm chí cả tháng sau mới dám ăn, nhưng...hư rồi còn đâu! Chúng chỉ bóc vỏ để “thưởng thức” mùi thơm mà thôi. John thường ôm gối, nghĩ về mùi cam. Mùi thơm làm nó cảm thấy bình an. Nó nghĩ về tương lai tốt đẹp…

Năm đó, John vui mừng vì lễ Giáng sinh đang đến. Nó đã lớn. Nhưng nó sẽ để dành cam đến sinh nhật nó vào tháng Bảy. Đó là thói quen tốt của… trẻ mồ côi. Nó chỉ muốn thưởng thức mùi-thơm-tuổi-thơ. Giám đốc trại mồ côi nói: “John, năm nay không có cam cho con”. Nó rất buồn, trái tim như vỡ tung. Nó về phòng và khóc một mình…

Có tiếng mở cửa và hưng đứa trẻ mồ côi ùa vào. Elizabeth vừa cười vừa bước tới, mắt ướt đẫm, và nói: “John nè, của anh nè”. John rất xúc động. Đó là một trái cam đã lột vỏ và được chia làm tư… Nó nhận thấy mọi sự đã an bài. Mọi người đã chia sẻ với nó. John không bao giờ quên sự chia sẻ chân thành yêu thương vào dịp Giáng sinh đó. Sự bắt đầu đơn giản nhưng mang ý nghĩa quan trọng đối với sự trưởng thành và thành công của cuộc đời John.

Mỗi năm, để ghi nhớ ngày này, John gởi cam cho trẻ em ở khắp nơi. John mong không trẻ em nào không có quà đặc biệt của Chúa Giêsu Hài Đồng vào dịp lễ Giáng Sinh. Xung quanh chúng ta còn biết bao người sống thiếu thốn…

TRẦM THIÊN THU (chuyển ngữ)

9. TẶNG PHẨM YÊU THƯƠNG


Một sáng thứ Sáu, khi sắp sửa đi làm thì Bình nói với vợ rằng anh quyết định xin tăng lương. Cả ngày hôm đó Bình cảm thấy bồn chồn và lo lắng, không biết sếp có đồng ý hay không. Bình đã làm việc chăm chỉ 18 tháng qua, cũng đáng được tăng lương lắm.

Nghĩ đến việc gặp sếp mà Bình thấy chùn bước, vì sếp có tiếng là keo kiệt. Cuối chiều hôm đó, Bình lấy hết can đảm đi gặp sếp. Bình vừa vui vừa ngạc nhiên vì sếp đồng ý cho tăng lương ngay.

Trên đường về nhà, Bình ghé tiệm mua bộ chén kiểu mới. An, vợ anh, đã chuẩn bị bữa tối thịnh soạn với những món anh thích. Trên bàn có một tờ giấy An viết cho anh: “Chúc mừng anh yêu! Em biết anh đã được tăng lương. Em chuẩn bị bữa tối này để bày tỏ tình yêu em dành cho anh rất nhiều. Em hãnh diện về thành công của anh”. Đọc xong, Bình rất hạnh phúc có người vợ hiền đảm đang và biết quan tâm.

Ăn tối xong, Bình xuống bếp và thấy tấm thiệp ghi: “Anh đừng lo về việc không được tăng lương. Dù sao anh cũng đáng như vậy mà. Anh vẫn là người chồng tuyệt vời của em. Em chuẩn bị bữa tối này để anh biết em vẫn rất yêu anh dù anh không được tăng lương”.

Bình xúc động và khóc. An vẫn ủng hộ anh vô điều kiện, dù anh thành công hay thất bại.

Nỗi sợ hãi thường giảm đi khi chúng ta biết có ai đó vẫn yêu thương mình, bất kể mình thành công hay thất bại. Sự khuyến khích mạnh nhất mà bạn nhận được chính là tình yêu Thiên Chúa. Cứ trung tín và nỗ lực hết sức, Thiên Chúa luôn đồng hành với bạn dù có biến cố gì xảy ra. Ngài không kết án bạn vì những sai lầm và thất bại của bạn đâu. Ngài chữa lành mọi vết thương và làm chúng ta nên mới. Nhận được tình yêu Thiên Chúa là lúc Ngài làm chúng ta cảm động thông qua việc hỗ trợ tích cực của người khác – Bình được An ủng hộ.

Chúng ta có thể vượt qua nghịch cảnh nếu chúng ta biết có người đang yêu mình. Bắt đầu từ đâu? Bắt đầu bằng cách khám phá tình yêu bao la vô điều kiện của Thiên Chúa được thể hiện qua tặng phẩm là chính Đức Giêsu Kitô. Thánh Gioan viết: “Chúng ta yêu thương vì Ngài yêu thương chúng ta trước” (1Jn 4:19).

TRẦM THIÊN THU (Phỏng theo truyện của Louis Lapides)

10. CHÂN DUNG


Có người cha và con trai ngồi sát nhau và cùng xếp hình. Các bức tranh bất hủ đó của Picasso, Van Gogh, Monet và các danh họa khác được treo trên tường. Người cha góa vợ nhìn với vẻ thỏa mãn khi thấy con trai tỏ ra thành thạo. Ánh mắt con trai làm người cha thấy hãnh diện.

Mùa đông đến, chiến tranh bùng nổ. Con trai phải đi lính. Sau vài tuần, người cha nhận được điện tín. Con trai ông bị mất tích khi đang thi hành nhiệm vụ. Người cha lo lắng chờ thêm tin tức, hy vọng được gặp lại con trai. Vài ngày sau, ông biết chắc con trai đã tử vong khi cứu một người bạn bị thương. Buồn bã và cô đơn khi lễ Giáng sinh đang đến. Mùa an bình và hạnh phúc mà hai cha con mong đợi, nhưng không còn nữa.

Sáng ngày lễ Giáng sinh, tiếng gõ cửa làm ông tỉnh thức. Ông bước ra phía cửa, những tác phẩm nghệ thuật trên tường nhắc ông rằng con ông không trở về nữa. Cửa mở, ông thấy một người lính với một gói đồ lớn trên tay. Anh tự giới thiệu: “Thưa bác, con là bạn của con bác. Con bác đã chết khi đang cứu con. Con có thể vào nhà một lát được không bác? Con có cái này cho bác xem”.

Vào nhà, anh lính nói: “Con là một họa sĩ. Con muốn tặng bác cái này”. Mở giấy bọc ra, ông thấy hình chân dung của con trai. Dù thế giới không công nhận đó là tác phẩm của một thiên tài, nhưng bức họa đó vẽ khuôn mặt của một thanh niên rất chi tiết. Ông xúc động và cảm ơn anh lính. Ông treo hình chân dung đó ở chỗ lò sưởi.

Vài giờ sau, khi anh lính đã đi, ông ngồi trên ghế và lặng nhìn bức họa để tận hưởng lễ Giáng sinh. Suốt những ngày tiếp theo, ông nhận thấy rằng, dù con ông không trở về với ông nữa, nhưng con ông vẫn sống mãi. Ông biết con ông đã cứu nhiều chiến sĩ bị thương trước khi viên đạn làm ngừng đập trái tim nhân hậu của con ông. Niềm hãnh diện và mãn nguyện về con đã giúp ông nguôi ngoai nỗi đau. Bức chân dung của con ông là vật quý giá nhất của ông, ông không chịu nhường cho ai dù nó đáng giá hằng ngàn đô-la.

Năm sau, ông bệnh và qua đời. Bức họa được bán đấu giá theo di chúc của ông vào đúng ngày lễ Giáng sinh, ngày ông nhận quà tặng là bức chân dung con trai. Và ngày nay người ta có thói quen đấu giá vào dịp lễ Giáng sinh. Thông điệp vẫn là: Tình yêu của người cha. Quả thật, Đức Giêsu đã nói: “Thầy là Đường, là Sự thật và là Sự sống, không ai đến được với Cha mà không qua Thầy” (Jn. 14, 6). Thiên Chúa không chỉ sai Con Ngài đến thế gian, mà để thế gian được cứu độ nhờ Con Ngài” (Jn. 3, 17).

TRẦM THIÊN THU (Dịch truyện của tác giả Burt Dubin)
http://vietcatholic.com/News/Html/84071.htm
Được tạo bởi Blogger.