https://template.canva.com/EADah3dXgfY/1/0/400w-Ww3uiGNHTik.jpg

 X U Â N  Ở  M Ộ T  M I Ề N  Q U Ê  K H Á C

Francis Assisi Lê Đình Bảng.



1. Có loài hoa nào, lạ đời, xuyên tuyết ?

Như kẻ tha hương, chạnh nhớ, thèm về

Cái ổ rơm, bờ duối dại, đường đê...

Và hết thảy những gì đang tàn lụi ...

Nhớ nồi nước, nấu vỏ bòng, vỏ bưởi

Bếp liu riu, bồng gạch đỏ riêu cua

Quê hương ơi, trong ngọn gió đầu mùa

Nắm lá thuốc, mẹ xao vàng, hạ thổ

Nhớ từng mảnh chai, mảnh sành, vôi vữa

Mồ hôi cha thấm bộ ghế chân quỳ

Tha hương hề, ai là bạn cố tri ?

Nghêu ngao hát bản tình ca yêu dấu

Cánh quýt cánh cam lưng chừng hàng giậu

Vợ chồng sáo nâu trên nóc nhà thờ...

Tất cả lúc này nhoà nhạt trong mơ...

Ách nước, tai trời?Corona virus ?


2.Chỉ gang tấc, nhưng làm sao đến được ?

Bên ấy, bên đây, mai nở rực vàng

Nhắn giùm ta, về Trà Kiệu, La Vang

Những miền đất đẫm lời kinh cầu nguyện

Bởi có lúc, đành im hơi, lặng tiếng

Để tập nghe, tập nói giọng nước ngoài

Lại một lần, phải hoá kiếp Lão Lai

Sống là sống, mượn linh hồn người khác

Ta lầm lũi, như con chim tha hạt

Ta ngu ngơ, như anh Mán về thành

Dinh tê rồi, lòng vẫn ở non xanh

Nghe lá hát, nhói đau niềm cố quốc

Thấy cái bóng mình hắt hiu, dài thượt

Mỗi đêm về, nằm trở giấc, lơ mơ

Ngó ngoài hiên, bông tuyết nõn, nhung tơ

Nghe con suối reo vui bên ghềnh núi

Đâu, thấp thoáng, ngựa thồ đi, đỏ bụi

Giữa hoang vu, là sen súng, bãi bờ

Chiều nay, một mình, trễ chuyến metro

Chưa nóng chỗ, đã ầm ào vun vút


3.Cố nhắm mắt, nhẩm lời khuyên nhẫn nhục

Làm trẻ con, chơi trận giả cờ lau

Cái thuở nhà nghèo, ngất ngưởng lưng trâu

Sáng ra đồng cói, mờ mờ sương phủ

Như hạt thóc trổ mầm vừa mưng nhú

Xóm mình, nay thêm mấy hộ da màu

Vừa đông vui, vừa đắp đổi, thương nhau

Họ cũng líu lo như con chim khách

Là miền đất vừa xôn xao quy hoạch

Còn thơm tho mùi kẻ gỗ, xây hồ

Có những cô nàng duyên dáng hái nho

Áo váy với khăn choàng màu xanh cốm

Mở vội lá thư tình ra, đọc trộm

Thấy rưng rưng muôn rạo rực lòng mình

Của quê nhà, thời giặc giã, chiến chinh

Chiều giáp Tết, chút hanh hao, chớm lạnh

Loanh quanh mãi, chuỗi ngày đời nhàm chán...

Tít xa xăm, rồi trở lại ban đầu

Người và xe rồng rắn nối đuôi nhau

Như trốn nợ giữa chiều ba mươi Tết


4.Có nhiều thứ, tưởng chừng như mất biệt

Như cái nôn nao, giục giã quê nhà

Bổi hổi bồi hồi, ta vẫn là ta

Cậu bé ngày xưa tung tăng xứ đạo

Nay, pha tạp, những đổi dời, giông bão

Một vòng xoay sinh tử , tính từng ngày

Để rộn ràng cùng Âu Mỹ, Đông, Tây

Hớp từng ngụm một, cà phê nóng bỏng

Những câu chữ mới lần đầu, ngập ngọng

Những thói quen mình chưa dễ rập khuôn

Mãi mà không sao vơi bớt nỗi buồn

Bởi đã thấm sâu tận cùng vô thức

Này, Đường Tăng, thỉnh kinh bên Tây Vực

Còn bao nhiêu hệ luỵ gửi cho đời ?

Một mình tôi, sao gánh nổi thân tôi

Giữa mê chấp và trùng trùng duyên khởi ?

Có đôi lúc, không cầm lòng, nóng vội

Hỏi, mình là ai trong cõi ta bà ?

Niệm một lời kinh, xin Chúa thứ tha

Con, người lính gác, đêm đêm chờ sáng.

Xin đừng chấp, những hoàng hôn chạng vạng

Ngày đầu Xuân ở xứ lạ, chưa quen....

Chỉ mong một ngày, nước lớn, thuyền lên

Trăm nhung nhớ vẫn đong đầy mắt biếc.

Được tạo bởi Blogger.