Chiều buông trên cánh đồng Galilê, ánh nắng cuối ngày rơi nhẹ trên những khuôn mặt mệt
mỏi của đoàn người theo Chúa. Giữa cái mênh mông của nhu cầu và sự giới hạn của con
người, Đức Giêsu cầm lấy năm chiếc bánh nhỏ. Bàn tay Người nâng lên như nâng cả nỗi
mong chờ của nhân loại. Khi Người bẻ bánh, từng mảnh vụn rơi xuống như những giọt ân
sủng, lan ra... đến tận người cuối cùng. Bánh được bẻ ra, nhưng lòng người lại được nối lại;
bánh nhỏ bé, nhưng tình thương thì vô biên.
NGUỒN:
NGUỒN:
![[Suy niệm] Đấng bẻ bánh làm yên bão tố - Tác giả: Ben. Đỗ Quang Vinh](https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEhnVMtECfWZAb4gR3UCgO3FW6ncF4WH9fAkMA8K8Rw09St_OJUs1mZ1KNjD1Hsj9D52ZzKUdP-T9F90msinQC3BIMDBpIDJh7HFIzETruj6Rjrx677B0GEOa34WmN8ckp4hj-Qas_nBSqOlnhbhp-OP4StyfvB3pVwNWx0BaQuW0fl8kY0skSpsa2x37Jk/s320-rw/chu-giai-tin-mung-mt-14,22-33296328.jpg)
