https://template.canva.com/EADah3dXgfY/1/0/400w-Ww3uiGNHTik.jpg




VÀ ĐOÁ “HOA HỒNG TUYẾT”

(Huyền thoại “Christmas-rose”)

Ngày xưa có cô bé mục đồng,

Bêlem quê nghèo buốt giá đông.

Một ngày bé gặp ba đạo sĩ,

Hoang mang lạc đường giữa mênh mông…



Thì ra… đạo sĩ đến từ xa,

Dõi ánh sao rua rực sáng loà,

Rủ nhau lên đường tìm Cứu Chúa,

Rong ruổi đường dài đã đi qua.



Bé bỏ đàn chiên bé dẫn đường,

Gót hồng bé bỏng thật đáng thương,

Trời đông tuyết lạnh manh áo mỏng,

Dài đường đói mệt vẫn đảm đương.



Địa chỉ sao trời đưa đã tới,

Máng cỏ hồng lên ánh sáng tươi.

Ấm hơi chiên bò rơm đồng nội,

Hài Nhi bé nhỏ rạng môi cười.



Hạnh phúc ngập tràn ba Đạo sĩ,

Sấp mình phủ phục kính Quân Vương,

Lần lượt tiến dâng lên phẩm lễ,

Vàng ròng, mộc dược với nhũ hương.



Khép nép bên hang bé nghẹn ngào,

Chẳng quà chẳng lễ…biết làm sao ?

Thân phận mục đồng nghèo quá thể,

Rưng rưng dòng lệ bé tuôn trào !



Rồi bé đi tìm quanh khắp cõi,

Bêlem đồng vắng truyết dâng đầy,

Một cánh hoa thôi mà chẳng thấy,

Trở về với giọt lệ thơ ngây…!



Có ngài thiên sứ ở trên cao,

Cảm động tình thương bé dạt dào,

Nên biến giọt lệ hồng trên tuyết,

Hoa hồng tuyết trắng đẹp làm sao !



Biết nói làm sao ôi hạnh phúc,

Ô hay, quà tặng bé đây rồi.

Rưng rưng ngắt cánh hoa hồng tuyết,

Bé quỳ dâng tặng Chúa Giêsu.



Đức Mẹ, Thánh Giuse, Chúa mỉm cười,

Chút quà đơn mọn, đoá hoa tươi,

Gom cả con tim, lòng hiếu thảo,

Của lễ tình yêu thật mĩ miều !



Bêlem kể từ mùa đông ấy,

Đường quê, hóc đá tuyết ngập đầy.

Người ta bỗng thấy hoa hồng tuyết,

Cánh trắng nhuỵ vàng khắp đó đây…



Sơn Ca Linh (GS 2020)



THÁNH GIA THẤT



Ngôi Hai Thiên Chúa xuống làm người:

Nhận Mẹ Đồng Trinh, Thánh dưỡng nuôi.

Gia trưởng hết lòng xin phục vụ,

Mẫu Thân tận hiến chẳng khi rời.

Gian nan, biến cố đều vâng chịu,

Lao động, khó nghèo vẫn sáng tươi.

Gương mẫu Thánh Gia: đầu Lịch Sử

Tin Mừng rao giảng khắp nơi nơi ...

Thế Kiên Dominic



HÃY GÁNH LẤY TUỔI GIÀ


Con hãy gánh lấy tuổi già của mẹ cha

Như cha đã cõng con qua thời thơ bé

Rất dịu dàng, rất khoan thai êm nhẹ

Bởi tình mẹ yêu đẹp đẽ dường bao



Chút thời gian còn lại chỉ thoáng mau

Đời mẹ cha sẽ không là gánh nặng

Nhưng khi tình trong tim con đi vắng

Một ngày dài mười hai tháng một năm



Tha thiết xin con, chưa phải vì nghĩa ân

Mà chỉ vì lẽ công bằng vay trả

Nếu vì yêu thương, thì ôi đẹp quá

Phúc lộc cho người hiếu thảo kính tôn



Cha sẽ bằng an cả xác cả hồn

Mẹ phó thác toàn thân trong tay Chúa

Chúa vô hình hiện thân nơi con đó

Một tình yêu rộng lượng với mẹ cha



Khi con còn bé, cha mẹ thứ tha

Nay cha mẹ già, mong con tha thứ

Đừng chấp lỗi khi mẹ cha giận dữ

Khác gì con lúc bé nhỏ vòi quà



Con ơi hãy

Gánh lấy tuổi già của mẹ cha

Chúa chúc phúc cho nhà con rạng rỡ

Tuổi già của con cũng đang về, đâu đó

Thời gian như một thoáng gió qua mau…


gã tuần phiên


TIẾNG HÁT THIÊN THẦN


Tiếng Hát Thiên Thần trong thời đại mới
là tiếng hát của lòng yêu tự trái tim ta
Thiên Đàng nay không ở đâu xa…
chính tâm hồn ta
nên cung điện nguy nga
nên đền vàng sang trọng.
Tiếng hát Thiên Thần
cũng không ở đâu xa.
Không trên chín tầng mây cao ngất
nhưng là tiếng hát tự cõi lòng ta dìu dặt
những ý yêu chan hòa,
đắm đuối những cung đàn
thánh khiết, thiết tha

Đêm Be lem năm xưa rất thánh
bởi, là đêm của sự Thánh Thiện từ Trời
bao phủ cả dương gian
đêm nhân loại tưng bừng
trong vạn ánh hào quang
hào quang thánh đức của tình thương vĩ đại.
Đêm Thánh hôm nay, đêm trần gian họa lai
Nghĩa Đất Tình Trời Hội Ngộ Giao Duyên
Thánh ân từ trời cao
tràn xuống khắp mọi miền
Bởi sự Chí Thánh của Thiên Chúa
đã chạm tới cõi dương trần tội lỗi.

Mầu nhiệm thay, hồn nhân gian chới với
Trí nào suy cho thấu nghĩa vô cùng
Một tình thương Thiên Chúa rất khiêm cung
Bỏ ngai vàng xuồng trần làm người thế

Chúng tôi tin và tuyên xưng trọng thể:
Đức Giê-su Con Thiên Chúa làm người
Tiếng Hát Thiên Thần cùng nhạc tấu chơi vơi
Là Đức Tin rạng ngời lòng cậy mến

Hương Nam



HẠNH PHÚC LÀ QUÊN MÌNH


Thôi! anh cứ để nguyên màu cũ

Còn chút rêu sẽ mãi xanh đời

Đừng bồi hồi theo cánh lá rơi

Sợ hương mới chạnh lòng thay đổi



Thôi! anh cứ để nguyên bối rối

Đừng đem chia cho cánh phượng hồng

Bên song cửa, em tủi chờ mong

Cái lạnh đầu mùa anh chia sẻ...



Xin anh cứ để nguyên ước thệ

Cho nắng mưa phủ bớt đục trong

Cho thời gian xóa vết thương lòng

Để mái ấm còn nguyên màu cũ



Cho em cứ để nguyên cổ hủ

Như đôi bờ ngày ấy sông tương

Đành rằng cuộc sống vốn vô thường

Mộng và thực đều phù du quá!


Thôi! anh cứ để nguyên màu lá

Bên nụ mai vàng còn... ấp e

Con thơ vẫn đùa giỡn sau hè
Hạnh phúc là quên mình chấp nhận



Và… em sẽ giữ nguyên lời khấn

Cho gia đình mãi ấm yêu thương

Dù anh đi muôn nẻo dặm trường

Cuối cùng... gia đình là bến đỗ



Vâng! em sẽ giữ nguyên nếp khổ

Như Mẹ Maria, gươm nhọn thấu tim

Chìa khóa hạnh phúc trong tay mình

Trong lời kinh hằng ngày dâng hiến


Thanh Hương

ÂM ĐIỆU MÙA NOEL



Âm điệu No-el vang vọng khắp

Đông bay buồn, thổn thức niềm côi.

Chúa Thiên Sai, máng cỏ loài người

Nhẹ chạm tim thơ, đời náo

Nức.



Hoa đăng lấp lánh, màn đêm thức

Con Chúa nằm, Nôi Thánh đợi ai?

Sương tuyết phủ, Ngôi Lời tá túc

Mượn chiên, bò, thở ấm Đông bay!...



Thực - Tâm, con bỗng nghe chùng bước

Tình Chúa yêu người, chẳng đắn đo.

Ngàn tía, muôn hồng, vui mắt tục!

Vết lăn trầm cuốn nhịp phiêu du!



Đêm Thánh qua, còn vang vọng mãi

Tim trần tình nhẹ thỏa truân chuyên.

Tiến dâng Ngôi Thánh phận khiêm hèn

Hạt bụi trầm, tuyên tin, tín thác.

Hoàng Tâm


LỜI CỎ RƠM

(Mừng Thánh Gia Thất)


Chỉ là phận cỏ, kiếp rơm

Cỏ thơm chữ nghĩa, rơm thơm chữ tình

Cứ đơn sơ, thật lòng mình

Một loài thụ tạo rất xinh rất hiền



Chút nghĩa tình, bỗng nên duyên

Công minh Dưỡng Phụ, tinh tuyền Mẫu Thân

Hài Nhi thánh thiện vô ngần

Ngự nơi hèn mọn thanh bần cỏ rơm



Cỏ hiểu cỏ, rơm hiểu rơm

Trời chân hạ hiểu khiêm nhường trần gian

Xây nên mái ấm bình an

Một nhà bé nhỏ nồng nàn yêu nhau



Cỏ rơm vui mối tình đầu

Con Thiên Chúa xuống chạm vào cỏ rơm

Bởi Giu-se, cọng cỏ thơm

Ma-ria cũng cọng rơm hương nồng



Nhà ai cả vợ cùng chồng

Cả con cùng cháu một lòng khiêm cung

Được ơn yêu mến, thủy chung

Chúa thương ai chuộng phận cùng cỏ rơm



Phúc người nghèo khó, giản đơn

Nhà con xin Chúa ban ơn khiêm nhường


ả giang hồ, 26-12-2013
Được tạo bởi Blogger.