Thần Khúc-Địa Ngục-Ca khúc VI-Mê ăn tục uống

TIN BÀI KHÁC




Thi hào Đăng Thế An (Dante Alighieri)




Ca Khúc VI: Mê ăn tục uống

Đình Chẩn biên dịch



Chúng ta bước vào vòng ngục thứ ba trừng phạt thói tham ăn, không tiết dục. Ca khúc này có âm hưởng rất mới mẻ, cách kể chuyện sống động tức thời. Cái giọng kịch được diễn tả ở tất cả mọi cấp độ ngôn ngữ, từ kẻ bình dân tới những anh hùng trong lịch sử và thần thoại.

Ở đây xuất hiện cảnh trừng phạt nặng hơn, và khốn cực hơn: những kẻ tham ăn nằm sõng soài dưới đất, chìm ngập trong bùn dưới cơn mưa dầm dề và sặc sụa; giữa đó xuất hiện một gương mặt quê tác giả, Chắc Cu.

Cuộc đối thoại giữa hai người hết sức tự nhiên và sống động về chủ đề chính trị với tình trạng bi kịch ở thành Phirenxê. Linh hồn này bị rơi xuống giữa những kẻ mù lòa, biểu thị sự u mê của những kẻ bị trừng phạt.

Trước tiên là chủ đề chính trị, từ cảnh loạn lạc dân sự tới cảnh suy đồi đạo đức. Ở đây thì nói về thành phố quê hương ông, trên Luyện Ngục sẽ nói về nước Ý và trên Thiên Đàng, sẽ nói về thế giới.

Nếu tất cả thi phẩm, trong khía cạnh lịch sử, tố cáo tệ tham nhũng dân sự và Giáo hội, thì ba ca khúc này chính là ba đường huyết mạch vĩ đại. Đăng Thế An đã trao tiếng nói cho người đồng hương nhỏ bé, như là biểu tượng của người công dân thấp cổ bé họng, đứng lên phán xét những kẻ lạm quyền.

Những công dân vĩ đại của thời đã xa bây giờ họ ở đâu? Chắc Cu đáp lại rằng cái vĩ đại của con người không đủ cứu họ, thế thì họ còn thiếu gì ? Hồi sau chúng ta sẽ rõ !

Ca khúc khép lại nổi lên chủ đề thứ ba, đó là cuộc phán xét chung và sự phục sinh của thân xác. Đây là vấn nạn giáo thuyết đầu tiên được đặt ra, dù là trong dạng thức cụ thể mãnh liệt. Tiếng kèn trompet vang lên, cửa mồ bật mở tung, vị thẩm phán xuất hiện, vốn được gợi hứng trực tiếp từ Tin Mừng.

 

1                      Hôn mê như đã chết rồi

            Mê sảng bồi hồi mê sảng tỉnh ra

Thương thay đôi lứa ngọc ngà

            xao xuyến thấy mà khôn tả đau thương !

…***…

2          …*+*…

Ngục thứ ba đêm trường lạnh buốt

Mưa dầm dề chân bước nao nao

Mưa vạn kiếp không ngớt khi nào

Mưa tuyết giật quất đen ngầu hóa đá

Mưa giội xuống âm cung tá lả

Đất trương lên ám khí lều bều

Con quái vật Bự Rồ rống tiếng kêu

Ba mõm dài há hốc diều lên sủa

Lông lá lởm chởm, mắt đỏ ngầu vây bủa

Bụng kềnh càng, móng vuốt lóe móc câu

Xé âm hồn vạn kiếp sầu !

3          …*+*…

Tiếng mưa quét quét

Âm sủa ào ào

Rợn rùng chao nao

Thê thảm kiếp kiếp

4          …*+*…


Bấy giờ:

Xoay bên này, thấy quân báng bổ hoài dằn vặt

Ngó chỗ khác, nhìn lũ ma men cứ đảo điên

Quái Bự Rồ vụt tới ngay bên

Thầy trò tôi liền sang góc khuất.

 

Tên quỷ ngoác ba mồm, nhe nanh, há vuốt

Đám hồn run một góc, bạc mắt, rùng mình

Thê thảm điêu linh

U sầu diễn tiếp

5          …*+*…

Tôi hãi hùng

 

Thoắt minh sư tộng nắm bùn lớp nhớp

Vèo mõm thú cháy lửa khát bời bời

Mồm gầu ngậm xơi xơi

Quái vật câm tức khắc

           

Chao! Tối mịt mùng, mấy hồn đứng rợn óc !

Úi! Mưa dầm dề, ba hàm nhai ghê đời !

Chênh chao bước trên những hồn người

Bập bõm mò dưới từng ngóc ngách

 

Đàn âm hồn sõng soài lóc ngóc

Lũ tội đồ quằn quại ngáo ngơ

Bỗng hồn lờ đờ

Chừng miệng toang toác:

6          …*+*…         

Hồn rằng

“Này ! Chú mày buồn chết ?!

Ấy, anh đây biết chăng ?

Anh xuống vĩnh hằng

Chú còn choăn choắt!”

7          …*+*…

Tôi vội đáp thực rằng không biết

Hắn chừng nghe buồn bực bất ngờ

Không sao nhận ra giữa âm ty;

Chẳng thể tìm thấy trong ký ức ! 

           

“Nhưng anh là ai, xin cho biết

Và gia cảnh sao, nguyện nói nghe ?”.

Kẻ đáp lời thương tiếc

Lòng nghe tiếng xót xa:

8          …*+*…

“Quê chú mày như bể phốt dục vọng ranh ma;

Miệng anh đấy tựa bầu khô thèm thuồng quỷ quắt

Bủa vây hồn từng chén thù chén tạc;

Hư hỏng dạ bởi tục uống mê ăn.

 

Rượu nốc vào thay cơm nước, phê sủi bọt tăm;  

Lời buông ra, đổi trắng đen, mửa sùi ria mép.

Một vừa hai phải còn đệm vài câu tục;

Ba kích bảy bơm hết tôn kính trước sau.

Tất cả xuống hàng mày tau    

Ma men lên bậc đệ nhất.

 

Phê tửu rồi, chân múa may, quăng mâm ném bát;

Hận đời nữa, mắt trừng trộ, đuổi vợ từ con.

Bao nhiêu lần nôn thốc tháo da bọc xương héo hon;

Bấy nhiễu sự chửi phều phào miệng phun bọt lay lắt;

9          …*+*…

Than ôi!

Rượu ngon quá chén hóa thuốc độc

Lời đẹp thừa men thành hơi cay.

Lâm trận bay bay

Tỉnh cơn rũ liệt !

 

Còn lắm kẻ cửa tan nhà nát

Đã nhiều thằng đâm mướn chém thuê

Thêm tí sì ke

Cộng vài tửu sắc

           

Đây những hình phạt chất ngất

Đó bao linh hồn chơi vơi

Ta nổi danh Chắc Cu ơi

Ngươi xem ngục: Này chết khiếp !”

10        …*+*

“Chắc Cu ơi, anh thật cơ cực

Kẻ hậu sinh nước mắt tuôn trào

Nhưng xin cho biết chuyện mai sau

Sao đồng bào mãi đau thương chia cắt ?”

11        …*+*…         

Hồn rằng: “Khi khôn nguôi tranh chấp

Đầu rơi máu chảy, Trắng đuổi Đen[1]

Chẳng bao lâu phản công lại cuồng điên

Phe này lên được đà hống hách

Cho phe địch phải mọt gông trăm cách

Cho muối mặt, cho nhục nhã muôn phần

Được mấy kẻ nghe sĩ phu chính nhân

Lửa ba thù đầy trong lòng bùng phát”

12        …*+*…

Tôi tiếp: “Xin chỉ giúp

Nhóm dũng khí việc hay

Làm ơn nói, họ đâu rồi

Hai năm mươi chẳng biết thời phương nao ?”

13        …*+*…

Hồn than: “Cả lút ngục nhào

còn nhiều tội khiến sa vào trầm luân.

            Nhưng khi về lại cõi trần

làm ơn nhắc nhớ đôi lần về ta!”

            Thế rồi hồn thở hắt ra

Mờ mờ thất sắc mắt khà nhìn tôi

            hồn gục mặt, hồn tiêu đời

lăn kềnh đổ giữa đám người mù khiên.

14        …*+*…

            Thầy truyền: “Hắn hết ngoi lên

tới khi thiên sứ thổi kèn gọi ra                       

            trước Tòa thánh chỉ nguy nga;

xác từng kẻ chết chui ra khỏi mồ

            nhập hồn đeo mặt khi xưa

 nghe lời vĩnh cửu phạt-tha đời đời”.


[1] Cuộc chiến phe phái ở Firenze khoảng năm 1300 giữa hai phe đảng Ghibellini và Guelfi. Năm 1266 phe Đen thắng nhưng rồi lại chia thành hai phe Đen và Trắng. Thi sĩ khi đó thuộc về phe Trắng.


Về đầu trang