https://template.canva.com/EADah3dXgfY/1/0/400w-Ww3uiGNHTik.jpg




Thi hào Đăng Thế An (Dante Alighieri)




Ca Khúc VI: Mê ăn tục uống

Đình Chẩn biên dịch



Chúng ta bước vào vòng ngục thứ ba trừng phạt thói tham ăn, không tiết dục. Ca khúc này có âm hưởng rất mới mẻ, cách kể chuyện sống động tức thời. Cái giọng kịch được diễn tả ở tất cả mọi cấp độ ngôn ngữ, từ kẻ bình dân tới những anh hùng trong lịch sử và thần thoại.

Ở đây xuất hiện cảnh trừng phạt nặng hơn, và khốn cực hơn: những kẻ tham ăn nằm sõng soài dưới đất, chìm ngập trong bùn dưới cơn mưa dầm dề và sặc sụa; giữa đó xuất hiện một gương mặt quê tác giả, Chắc Cu.

Cuộc đối thoại giữa hai người hết sức tự nhiên và sống động về chủ đề chính trị với tình trạng bi kịch ở thành Phirenxê. Linh hồn này bị rơi xuống giữa những kẻ mù lòa, biểu thị sự u mê của những kẻ bị trừng phạt.

Trước tiên là chủ đề chính trị, từ cảnh loạn lạc dân sự tới cảnh suy đồi đạo đức. Ở đây thì nói về thành phố quê hương ông, trên Luyện Ngục sẽ nói về nước Ý và trên Thiên Đàng, sẽ nói về thế giới.

Nếu tất cả thi phẩm, trong khía cạnh lịch sử, tố cáo tệ tham nhũng dân sự và Giáo hội, thì ba ca khúc này chính là ba đường huyết mạch vĩ đại. Đăng Thế An đã trao tiếng nói cho người đồng hương nhỏ bé, như là biểu tượng của người công dân thấp cổ bé họng, đứng lên phán xét những kẻ lạm quyền.

Những công dân vĩ đại của thời đã xa bây giờ họ ở đâu? Chắc Cu đáp lại rằng cái vĩ đại của con người không đủ cứu họ, thế thì họ còn thiếu gì ? Hồi sau chúng ta sẽ rõ !

Ca khúc khép lại nổi lên chủ đề thứ ba, đó là cuộc phán xét chung và sự phục sinh của thân xác. Đây là vấn nạn giáo thuyết đầu tiên được đặt ra, dù là trong dạng thức cụ thể mãnh liệt. Tiếng kèn trompet vang lên, cửa mồ bật mở tung, vị thẩm phán xuất hiện, vốn được gợi hứng trực tiếp từ Tin Mừng.

 

1                      Hôn mê như đã chết rồi

            Mê sảng bồi hồi mê sảng tỉnh ra

Thương thay đôi lứa ngọc ngà

            xao xuyến thấy mà khôn tả đau thương !

…***…

2          Ngục thứ ba đêm trường lạnh buốt

            Mưa dầm dề chân bước nao nao

            Mưa vạn kiếp không ngớt khi nào

            Mưa tuyết giật quất đen ngầu hóa đá

            Mưa giội xuống âm cung tá lả

            Đất trương lên ám khí lều bều

            Con quái vật Bự Rồ rống tiếng kêu

            Ba mõm dài há hốc diều lên sủa

            Lông lá lởm chởm, mắt đỏ ngầu vây bủa

            Bụng kềnh càng, móng vuốt lóe móc câu

            Xé âm hồn vạn kiếp sầu !


…***…

3          Tiếng mưa quét chen tiếng gào như chó

            Xoay bên này lại giở bên kia

            Quân báng bổ dằn vặt hoài trừng trộ

            Quái Bự Rồ vụt tới bên thầy trò

            Nhe vuốt nanh, ngoác ba mồm kinh tởm

Đàn âm hồn khiếp rùng rợn run run  

 

4          Thoắt minh sư vơ nắm bùn lởm chởm

            Tộng mõm thú lửa khát bốc ngùn ngùn

            Mồm quái vật tham lam tức khắc

            Câm như hến ngấu nghiến một mình xơi

            Ba hàm Bự Rồ nhai khủng khiếp

            Đàn âm hồn mong sao điếc cho rồi !

 

5          Mưa dầm dề bước chân lầy lội bước

Chúng tôi đi giữa tăm tối chơi vơi

            Trên hư không và trên những hồn người

            Đàn âm hồn sõng soài đời lăn lóc

6          Bỗng có hồn bật phắt lên gọi tôi:

            “Này ! Vác xác chi đây chớt chắc !

            Hỏi chú mày có biết ta chăng ?

                        Khi ta xuống kiếp vĩnh hằng

            chú mày mới lớn cỡ bằng thiếu niên!”

                        Tôi rằng: “Xin lỗi thực tình

Trông anh cơ cực quá nhìn không ra !

                        Lục trong ký ức tuổi thơ

            Không sao nhớ được thật mà anh ơi !

                        Nhưng xin hỏi anh là ai

            cám cảnh bi hài ất giác tại sao ?”.

                                    …***…

7          Hồn đáp lời xót bao cay đắng:

“Thành phố ngươi dục vọng bùng nhùng

            Như bể chứa căng quá tức vỡ tung

            Bủa vây ta nhấn chìm hồn ta xuống

            Ta hư hỏng vì mê ăn tục uống

Đồng bào ngươi gọi ta Chắc Cu ơi

            Ngươi thấy không mưa xối hồn rã rời

Cả vòng ngục hình phạt như nhau hết !”

…***…

8          “Chắc Cu ơi, anh thật quá khổ đau

            Kẻ hậu sinh thấy tuôn trào nước mắt

            Nhưng xin tỏ cho biết chuyện mai sau

            Sao đồng bào mãi đau thương chia cắt

            Người ngay chính nay còn được bao nhiêu

            Sao huynh đệ mãi gươm đao như vậy ?”

                        …***…

9          Âm hồn đáp: “Khi tranh chấp khôn nguôi

            Sẽ xảy ra cảnh đầu rơi máu chảy

            Quân phe Trắng đuổi phe Đen chạy dài

            Chẳng bao lâu bên này lại suy yếu

            Bên kia lên sau ba vòng mặt trời.

            Cậy uy quyền một bàn tay sắt máu

            Phe này lên lại được đà kiêu căng

            Trị phe địch cho mọt gông xiềng xích

            Cho muối mặt, cho nhục nhã muôn phần.

            Mấy kẻ nghe lời sĩ phu chính trực

            Để lòng ngập ba lửa bùng lên

            Lửa kiêu căng, lửa tham tàn, tư dục”

            Rồi âm hồn lặng ưu phiền.

                        …***…

10        Tôi rằng: “Xin chỉ giúp thêm điều này

                        bao người dũng khí việc hay

            Phan Rinh, Thế Giác, Mốt Cài, Gia Chu

                        Bao chàng như Ách Ri Gò

            cùng bao người tốt chăm lo việc đời

                        Làm ơn nói, họ đâu rồi

            hai năm mươi chẳng biết thời phương nao

                        Xuống Địa Ngục hay Trời cao?”

            Hồn than: “Cả lút ngục nhào tối tăm 

                        còn nhiều tội khiến trầm luân

            cứ đi xuống tiếp dần dần gặp thôi.

                        Nhưng khi về lại cõi đời

            làm ơn nhắc nhớ đôi lời về ta!”

 

11                    Thế rồi hồn thở hắt ra

            Mờ mờ thất sắc mắt khà nhìn tôi

                        hồn gục mặt, hồn tiêu đời

            lăn kềnh đổ giữa đám người mù khiên.

12                    Thầy truyền: “Hắn hết ngoi lên

            tới khi thiên sứ thổi kèn gọi ra                       

                        trước Tòa thánh chỉ nguy nga;

            xác từng kẻ chết chui ra khỏi mồ

                        nhập hồn đeo mặt khi xưa

             nghe lời vĩnh cửu phạt-tha đời đời”.

            Vì đâu vạn kiếp sầu rơi

vì đâu chui ngục, mất Trời ước mơ.

                        Chúng tôi băng chốn mưa sa

            dầm dề nhơ nhớp, nhuốc nha đen ngầu

                        hàn huyên kiếp sống mai sau

14        tôi trình Thầy: “Cực hình sầu dường kia

                        tăng lên hay bớt giảm đi

            sau ngày chung thẩm chiếu y phán lời?”      

                        Thầy rằng: “Khoa học nói rồi

            loài cao lành-dữ đến thời nhận ra

                        càng biết thêm, càng xót xa

            âm hồn khốn khiếp chân sa hoang đàng

                        chưa bao giờ đạt thành toàn

            càng sau phán xét, thì càng khổ đau”.

                        Bâng khuâng men hố thảm sầu

            Những điều trông thấy đã đau đớn lòng (Kiều).

                        Vực sâu hơn chốc bòng bong

            Phú Tư địch thủ nổi cồng thét vang.  

 

Được tạo bởi Blogger.