Ephata! Hãy mở ra!

TIN BÀI KHÁC

EPHATA! HÃY MỞ RA!


Ephata là tiếng kêu của Chúa Giêsu khi Ngài chữa tật mù mắt cho một người bị khiếm thị. Cha Khởi Phụng và cha Quang Uy, DCCT, đã chọn Ephata làm tên cho tạp chí điện tử mà anh chị em đã nhận được hàng tuần trong suốt 18 năm qua. Chúa Nhật II Mùa Phục Sinh, bài Tin Mừng theo Thánh Gioan kể lại biến cố Chúa Phục Sinh hiện ra cho các Tông Đồ, nổi tiếng là hai cuộc hiện ra cách nhau tám ngày, một lần vắng và một lần có mặt Tôma. Kinh Thánh ghi lại biến cố hiện ra này thực hiện giữa lúc các môn đệ Chúa Giêsu sợ người Do Thái nên đóng cửa kín mít. Chúa Phục Sinh đi xuyên qua cửa, xuyên qua mọi trở ngại, xuyên qua mọi nỗi sợ hãi để đến nơi Chúa muốn đến.

Đóng kín cửa và sợ hãi là căn bệnh của mọi thời trước quyền lực của Sự Dữ, con người yếu ớt phản ứng bằng cách đóng kín cửa rồi lo sợ, ở trong đó họ co rúm lại với nhau và hoang tưởng những điều ghê rợn, trong đoạn Tin Mừng này cón cho thấy một sự thật bẽ bàng: khi đóng cửa, thu mình vì sợ hãi, họ không còn tin nhau!


Thánh Gioan Phaolô II đầu nhiệm kỳ ngai tòa Phêrô đã lên tiếng với nhân loại: “Đừng sợ”! Tiếng kêu của ngài đã lan tỏa làm lay động nhiều người, sức công phá của nó đã làm cho một phần vùng miền của thế giới đẩy lui được bóng đen của đêm tối, mở ra cho con người niềm hy vọng và niềm vui giải thoát, đã gây được tiếng vang đến nhiều vùng miền khác, đẩy nhanh những biến chuyển theo hướng ánh sáng của niềm vui. Có những vùng miền tiếng rất vang nhưng chỉ dừng lại ở tiếng vang, tiếng hô vọng lại rồi rơi vào im lặng, họ hô nhiều lắm, “Hãy ra khơi”, “Hãy ra chỗ nước sâu”, “Hãy ra vùng ngoại biên”... nhưng hô xong ai về nhà nấy tuyệt nhiên không có biến chuyển, vì họ sợ. 
Họ sợ đủ thứ, sợ mất đặc quyền, sợ không được cho phép làm điều này điều nọ, toàn những điều mà Thiên Chúa đã trao cho họ cái quyền được làm, bây giờ họ chờ phép và sợ không được phép! Dĩ nhiên, Kinh Thánh đã tích góp kinh nghiệm rồi, đóng kín cửa vì sợ hãi sẽ đi đến chỗ không tin nhau, xung đột và tan rã là điều tất nhiên nếu không mở cửa đi ra.

Trong Tông Huấn "Niềm Vui của Tin Mừng", Hội Thánh tiếp tục kêu gọi con cái mình đi ra.


Số 20: “… Tất cả chúng ta phải vâng theo tiếng gọi của Ngài là ra đi từ vùng đất tiện nghi của mình để đến với mọi vùng “ngoại vi” đang cần ánh sáng Tin Mừng.”
Số 46: “Một Hội Thánh “đi ra” là một Hội Thánh mở cửa. Đến với người khác để tới được các biên giới của loài người…"
Số 47: “Hội Thánh được kêu gọi trở thành Nhà Cha, luôn luôn mở rộng cửa. Một dấu hiệu của sự mở ra này là các Nhà Thờ của chúng ta phải luôn luôn mở cửa, để nếu có ai được Chúa Thánh Thần thúc đẩy đến đây tìm Thiên Chúa, họ sẽ không thấy cửa Nhà Thờ đang đóng. Cũng có những cửa khác không được đóng…”

Trong Bài tường trình trước Đức Phanxicô ở buổi tiếp kiến chính thức Ad Limina dành cho Giáo Hội Việt Nam, Đức Tổng Giám Mục Giuse Nguyễn Chí Linh, Chủ tịch Hội Đồng Giám Mục Việt Nam (chắc rằng cay đắng) đã thưa: “… Sau hàng nửa thế kỷ phải trải qua những giờ phút đầy thử thách của cuộc chiến tranh ý thức hệ, giờ đây chúng con đang phải đương đầu với một cuộc chiến mới: cuộc chiến chống lại tinh thần cầu an. Những cuộc bách hại nếu đã tôi luyện Đức Tin của chúng con thì về phương diện nhân loại, cũng khiến chúng con rơi vào tình trạng thủ thân khép kín. Vì thế mà từ khi chiến tranh chấm dứt năm 1975, con số bảy triệu người Kitô hữu tại Việt Nam hầu như không hề gia tăng.”

Sợ hãi, cầu an thì không thể có niềm vui thật sự, không thể có ánh sáng thật sự, sau năm 75, con số tín hữu vẫn chỉ có 7 triệu. Năm 1975 dân số cả nước khoảng 45 triệu, năm 2018 dân số khoảng 94 triệu, vẫn chỉ có 7 triệu người tín hữu con số đó nói lên điều gì? Thời gian trôi qua 43 năm có đủ để nhận ra lời ai oán không? Có thể đơn giản để nói rằng chúng ta đã không làm chứng cho sự thật, không làm chứng cho tình thương cứu độ, đã không làm chứng cho ơn giải thoát con người toàn diện, nếu có thì tình hình đã khác đi nhiều.

Giáo Hội Việt Nam đã có kinh nghiệm mất hết của cải và những cái bên ngoài sau năm 1954, sau năm 1975, một lần nữa kinh nghiệm đó được lập lại, rất nhiều cộng đoàn của chúng ta bây giờ lại miệt mài làm lại, đi lại vết xe cũ, chuyện gì sẽ xảy ra nữa khi chúng ta chưa đọc được ý Chúa qua các biến cố vừa qua? Chuyện gì sẽ xảy ra khi chúng ta chưa phân định ơn gọi và chuyển mình theo hướng Tin Mừng?

Tông Huấn "Niềm Vui của Tin Mừng" số 25 "… cần thiết để tiến tới theo con đường của một sự hoán cải mục vụ và truyền giáo không để tình hình tiếp tục như hiện tại. Việc “quản trị thuần tuý” đã trở nên bất cập. Trên khắp thế giới, chúng ta phải “thường xuyên trong trạng thái truyền giáo”.

Tiếng kêu của Phanxicô từ Rôma sẽ chỉ là tiếng kêu trong hoang mạc sao?


Lm. VĨNH SANG, DCCT
(Ephata 793)

To Top