https://template.canva.com/EADah3dXgfY/1/0/400w-Ww3uiGNHTik.jpg


CHÚA VỀ !



Chúa về !

như cơn mưa chợt về trong nắng hạn

Để đất hồn con lên những búp non xanh

Để cây hoang chợt nẩy lộc đâm cành

Để suối khô tràn dòng xanh nước mát



Chúa về !

Để lòng con qua bao mùa héo hắt

Tìm được niềm vui, hy vọng nở hoa

Mảnh đời con chợt tươi sáng ngọc ngà

Chân mở lối thênh thang đường đi tới



Chúa về !

Như anh sao đêm chợt về trong đêm tối

Thắp đời con dài những tối mênh mang

Sáng ấm lên ngày xuân mới huy hoàng

Tim reo hát khúc tình ca rộn rã



Chúa về !

Cho đời hoang bát ngát xanh màu mạ

Vết hoang tàn giờ thay thịt đổi da

Vầng khăn tang từng phủ trắng muôn nhà

Nay tiếng hát, nụ cười vang khắp ngõ



Chúa về !

Như cánh bồ câu từ miền đất lạ

Mang cành non về nhắn gởi tin vui

Đã qua rồi cơn hồng thủy dập vùi

Một đất mới một trời tươi khai mở



Chúa về !

Như ông chủ tìm đến nhà tôi tớ

Như Đức Vua đi tìm gặp thứ dân

Căn nhà hoang thân tội lỗi ngập tràn

Bổng bừng dậy tin yêu niềm vui mới



Chúa về !

Cho con thỏa bao năm chờ tháng đợi

Sương hồng ân tuôn đỗ tự mây trời

Mắt mõi mòn thôi giọt đắng tuôn rơi

Lòng ca hát khúc tân ca hớn hở



Chúa về !

Để nối lại những chuyện tình duyên nợ

Cho đất trời thôi cách biệt từ đây

Để hôm nay và đường tới tương lai

Tình Chúa, tình người thắm nồng mãi mãi !


Sơn Ca Linh



MÙA VỌNG CHO QUÊ HƯƠNG


“Bên bờ sông Babylon

ta ra ngồi nức nở mà tưởng nhớ Sion”

(Thánh Vịnh 136, 1)



Một ngày ta chợt thấy

Người đi giữa phố phường

Trong vợi vời ánh mắt

Lấp lánh mộng hồi hương



Trong mắt người ta gặp

Chút gì của riêng ta

Chút gì riêng chỉ có

Trong mắt kẻ xa nhà



Một ngày ta lặng lẽ

Bên bờ Babylon

Nghe trong ta nức nở

Bao vọng ngóng mỏi mòn



Quê hương thành đất khách

Dằng dai cuộc lưu đày

Bóng chiều rơi trên mắt

Huyền cầm lơi trên tay 



Quê hương xa ngút ngát

Thời vọng niệm gấm hoa

Trong chập chùng tản lạc

Trong hỗn độn mù xa...



Vẫn từng ngày nuôi mộng

Ngày gặp lại cố hương

Khi cửa Trời mở rộng

Khi mây tầng mưa sương



Vẫn từng ngày ngóng đợi

Quê hương ta chuyển mình

Quê hương mùa cứu rỗi

Quê hương Đấng Cứu Tinh



Quê hương mùa nắng mới

Quê hương ngợp bình minh



Lm. Giuse Maria Cao Gia An

Roma – Mùa Vọng 2014



HOA TRÁI SA MẠC


Hoa thơm nở giữa hoang liêu khổ hạnh

Trái hóa ngọt từ mật đắng rừng sâu

Áo hoang địa chợt lộng lẫy sắc màu

Nước trào dâng thương đồng liêu cằn cỗi



Bởi ai hát hùng vang lời mời gọi

Thổi lay lay rừng lau sậy xạc xào

Thấm hoang vu giọng tha thiết khát khao

“Hãy dọn đường và sửa cho ngay thẳng”



Gồ ghề san thành cỏ xanh mượt nắng

Lối quanh co uốn như lụa sông Vân

Thung lũng sâu đầy nhịp thở trong lanh

Kìa! Thiều quang chân trời xanh thấp thoáng



Mây gọi gió thôi ngừng bay lãng đãng

Gom về nguồn để lắng dịu bình yên

Dọn hồn hoang trong sa mạc tịch huyền

Mới nghe trọn bước Ngài đang ngự giá



Mới khắc khoải trong từ tâm bản ngã

Con đường được yêu và biết yêu thương

Vì Gioan ẩn sau những vô thường

Để ta có cuộc giao duyên tuyền vẹn



Thảo mộc hương duyên điểm trang hò hẹn

Đường tìm Người không hoa gấm xôn xao

Bỏ lại sau những phù phiếm ồn ào

Sẽ gặp Đấng là Đường, Chân, Thiện Mỹ



Người ở nơi những điều thật giản dị

Gạn bớt đi những mộng ước xa xôi

Đi tìm nhau và tìm đến với Người

Học từ bỏ, yêu thương và chia sẻ



Trời sa mạc trải qua bao thế hệ

Ẩn dấu hồng ân Thiên Chúa chúc lành

Ban sức mạnh, ai tâm tịnh lòng thanh

Từng ngày sống dọn đường ngay nẻo chính



Thanh Hương 





MAU DỌN NHÀ



Mau dọn nhà đón mừng vị thượng khách

Từ trời cao xuống đất thấp viếng thăm

Kìa Người đến trên lối đi cực sạch

Cực tinh tuyền, trong vắt tận chân tâm



Mau dọn nhà cho Người vui trú ngụ

Chút đơn sơ vừa đủ nét thanh tao

Lòng mến thương như tình đương chớm nụ

Duyên đất trời ngây ngất phút kết giao



Mau dọn nhà cho Người thương dời chuyển

Cõi thiên đường thánh điện xuống nơi đây

Cả Ba Ngôi sẽ thường hằng bất biến

Trong lòng em chân, thiện, mỹ đắm say



Mau dọn nhà cho Người vui hạnh phúc

Thỏa lòng yêu đôi bờ vực cách xa

Từ nay thôi tháng năm dài mơ ước

Có em rồi trong kiệu rước ngàn hoa



Mau dọn nhà, nhé em, Người đang đến

Nụ tầm xuân xanh biếc nở hồn nhiên

Đức công minh trùng phùng lòng thương mến

Em khiêm quì mừng hạnh ngộ thần duyên



ả giang hồ 



KHI ĐÃ YÊU



Người có thể dễ dàng vọt nhảy

qua những hố sâu, sâu thẳm của cuộc đời

khi đã yêu không bao giờ e ngại

chuyện thấp cao, hầm hố, hay xa xôi



Người có thể dễ dàng đi lối tắt

tránh đường cong, những khúc ngoặt ngoằn nghoèo

khi đã yêu không còn gì để mất

bước anh hùng dẫu phận số rong rêu



Người có thể dễ dàng bạt núi xuống

gò nỗng cao, Người san lấp phẳng phiu

khi đã yêu một lòng yêu khiêm nhượng

không còn gì đứng nổi chẳng đổ xiêu



nếu em biết, Người yêu em quá đỗi

hãy giúp Người, mở thẳng lối Người đi

Người có thể đến khi em không đợi

tội nghiệp Người, em sẽ nói năng chi



nếu em biết Người xé trời mà xuống

bởi lòng yêu đã cuồn cuộn trào dâng

thì há lẽ em để Người ngập ngượng

lời yêu thương đành khép nép bâng khuâng



đừng nhé em, đừng vùi mình mê muội

mau dọn nhà, sạch, sáng đức công minh

xua tan đi bóng đêm dài tăm tối

mở lòng mừng ơn cứu rỗi đẹp xinh



ả giang hồ



TỪ PHÍA PHỐ CÙNG ĐINH



Người chẳng ở bên kia bờ bến đợi

Mà băng chín tầng trời vời vợi tìm ai

Người chẳng để ai mòn mỏi u hoài

Bởi lòng Người bừng bừng như lửa đốt



Có tiếng gọi đẩu đâu nghe mồn một

Người đến kia rồi ở phía phố cùng đinh

Dọn lòng đi mau đón một khối tình

Tưởng đơn mộc mà trung trinh tuyệt diệu



Khối tình son cả nhân loài đang thiếu

Giữa mùa người ngọng nghịu chẳng nên câu

Còn kiêu căng thì chẳng hiểu được nhau

Còn ganh tỵ, còn hố sâu, vực thẳm



Khiêm nhượng đi, bạt núi cao ngạo xuống

Thôi tỵ hiềm, mặc đại lượng khoan dung

Ảo mộng phù vân đương tuổi tận cùng

Hãy khao khát điều trường tồn vĩnh cửu



Cây lập đông, trút lá vàng, trơ trụi

Đón mùa xuân muôn lộc mới tươi xinh

Người sám hối đi, buông cả đời mình

Cho lộc thánh trổ sinh mùa cứu độ



Người đến kia rồi, bên đời loang lỗ

Loan Tin Mừng từ phía phố cùng đinh…



gã tuần phiên, 01-12-2020



NỐI VÀO XUÂN KHÍ



Những hoài niệm tưởng sóng xô cát liếm

Lại ngợi ngời bật sáng trí trăng soi

Tình đã đẹp

Có chôn vùi vẫn đẹp

Vẫn lung linh

Thanh thoát những nhỏ nhoi.



Ai du Xuân rủ ta cùng thi thố

Thả một vần

Toả dáng một cành thơ

Nụ muốn hé

Chờ gió Đông đi khỏi

Hoa rung rinh cánh lá lướt sương mơ.



Tim đông giá

Mở mắt vào Xuân thắm

Tình ngủ ngồi tay với hái quả tơ

Thơ vương sợi áng sương vàng lặng ngắm

Gỡ gỡ thôi, phải cất đấu thật nhiều!



Có thể trong ta lúc bốn mùa hỗn độn

Hồn đi hoang, mắt đời chân chạy trốn

Ta phải lánh khi tiếng đời đổ đốn

Là hỗn mang

Là tâm thức đa đoan.



Bằng mọi giá

Ta nối vào sự sống

Đón Thánh Linh, Ngài đốt lửa tâm can

Cho tan chảy bao nỗi niềm u uất

Mùa hồng ân mùa biến đổi cơ hàn.



Dõi thiên nhiên

Ta thở nguồn Xuân Khí

Ta lớn lên ngay bên Cha ngự trị

Cuộc đời ta là miên trường Thiên Ý

Vâng phục ngay mọi Thánh Chỉ Ngài trao.



Jos. Cao Thái
Được tạo bởi Blogger.