23/10/2021

Thần Khúc-Địa Ngục-Thi hào Dante Alighieri-Ca khúc VIII-Thành Địch Tể-Đình Chẩn biên dịch

 THẦN KHÚC-ĐỊA NGỤC

Thi hào Đăng Thế An (Dante Alighieri)

Ca Khúc VIII: Thành Địch Tể

Đình Chẩn biên dịch


            Hành trình tiếp nối    

Thầy trò bước tới vanh tháp chơi vơi

Ngửa xem chóp nhọn chọc trời

            hai đốm lạ đời hoe hoe tóe khói.

Đây là ca khúc đầu tiên không có cảnh cố định, luôn biến chuyển từ dòng sông này tới bờ bên kia đầm lầy Xiển Tích. Chủ đề chung là cuộc vượt qua đây để tới thành Địch Tể, tức là vùng khủng khiếp nhất của Địa Ngục với sự trợ giúp từ trên cao.

Con thấy chưa, kìa! Điềm báo hiện rồi:

Bóng ai đang vượt qua mọi vòng ngục

Người như thế, cửa thành sẽ mở thôi!”

 

Cuộc chạm trán đầu tiên đầy căng thẳng giữa Đăng Thế An và tên tội phạm Phi Lý Bạc Ghen. Ca khúc lướt qua rất nhanh trong sự giận dữ như qua hình ảnh các tháp lửa cháy.

Tất cả ca khúc được xây dựng trên sự biến chuyển nên luôn có gì đó mới mẻ, kịch tính. Một tên tội phạm nổi lên quát hỏi và tác giả đáp lời:           

Mi là ai, sớm thế sao?”

Tôi rằng: “Sớm đấy, nhưng nào ở đây!”

Sau đó thầy Vinh Dự Lưu can thiệp, quát mắng tên tội phạm và ôm hôn học trò. Khung cảnh sống động này còn tiếp nối trong ca khúc sau.

Tội keo kiệt bị phạt dìm dưới nước đối lập với tội nóng giận thì bị phạt ở trên cạn.  

Tưởng chúng im, lại giở trò  ngang trái:

“Ngươi được vào ! Thằng nhãi ranh mau cút !

Quá to gan dám bước vào âm quốc!





       1         

Hành trình tiếp nối     

Thầy trò bước tới vanh tháp chơi vơi

Ngửa xem chóp nhọn chọc trời

Hai đốm lạ đời hoe hoe tóe khói

Đốm nháy lại xum xoe xa tít

Xa rất xăm nhòe nhoẹt hãi trông

Tôi trình tri thức mênh mông:

Bạch Thầy, sao bên nháy báo, bên trông lạ kì

Ai dựng nên, cái gì thế ạ ?

Thầy liền đáp: “Con thử nhìn xem

Rất xa kia, thấy không, cuối dòng đen           

Có một bóng hình rẽ sương chen ập tới”.

Như mũi tên bật khỏi cung le lói

Xé toác toạc vun vút màn trời

Thuyền vụt tới gấp mười hơn thế.

2         

Như chớp giật trước tôi chợt lóe

Tên lái đò thét lửa khiếp kinh:

“Đồ khốn kiếp đem xác đến nộp mình !”

Thầy kíp truyền: “Này Sinh Diêm hỡi

Lạ rất kì gầm chi la lối

Mau đưa ta vượt khỏi lầy đi!”                                   

Như chột dạ ngu si lầm lỡ

Sinh Diêm chợt ú ớ câm liền

Minh sư nhẹ bước xuống thuyền

Ngoảnh đầu thoăn thoắt kéo liền tôi lên

Thuyền chòng chành lướt trong nháy mắt

Như lướt bay trên sóng não nùng      

Chợt nghe tiếng gọi bùng nhùng ùa theo.

3


            Mi là ai, sớm thế sao?”

Tôi rằng: “Sớm đấy, nhưng nào ở đây

            Còn ngươi ? Sao nhuốc thế này?

Hồn than: “Tao hận đắng cay ê chề !”.

            Tôi lườm: “Hỡi hồn não nề

Cứ ngồi mà khóc, cứ rê hận lòng

            Mặt mi ta biết tỏng tong!”.

Hắn nhoài tay bám vào trong mạn thuyền

Thầy gạt phăng, đốp trả liền: 

Cút ngay với đám chó điên cho rồi!”.

4         

Thoắt minh sư choàng tôi âu yếm:

“Ôi học trò hãnh diện dường bao !

Phúc thay lòng mẹ cưu mang diễm kiều !

Hắn xưa kia tự cao ngạo nghễ

Cứ ngỡ mình là thượng đế!

Cả lũ gào: “Thằng Phi Lý Bạc Ghen!”

Và tên xứ Phi-ren-xê gàn dở

Đay nghiến răng tự xâu xé nhục hèn.

5         

Mặc thây hắn

Chúng tôi bỏ đi

Chăm chú nhìn phía trước

Xung quanh vang tiếng khóc rợn rùng

Thầy lên tiếng: “Con hãy hình dung

Sắp tới thành mang tên Địch Tể

Đáy ngục giam lũ tội ngàn trùng”

6

Tôi thưa rằng:

“Con thấy thấp thoáng như những đền Hồi giáo

Trong thung lũng xa mơ

Đỏ lòm như cháy ngòn lửa báo”

Thầy giải thích:

“Đó hỏa hào trầm luân

Bốc bừng bừng bởi bên trong rực cháy

Như con thấy trong Địa Ngục thấp hèn”.

Rồi cũng tới những chân hào sâu hoáy

Bao bọc quanh một khoảnh đất cô đơn:

Khắp tường thành như xây toàn sắt thép

Vòng rộng lớn, chưa đi hết một quanh

Tới cửa thành tên lái đò dừng quát:

“Xéo xuống mau, đã cập bến cổng thành!”

7

Tôi thấy đại môn lúc nhúc ngàn quỷ sứ

Xưa phản loạn bị tống khỏi thiên đường

Chúng gầm lên: “Đây âm quốc quỉ vương

“Hắn là ai, chưa chết dám đột nhập ?”

Thầy khôn ngoan thấy thế liền nháy mắt

Đi ngoại giao cách bí mật khôn ngoan

Tưởng chúng im, lại khiến tôi bàng hoàng:

“Ngươi được vào ! Thằng nhãi ranh mau cút !

Quá to gan dám bước vào âm quốc!

Đuổi hắn về đường cũ bước quen đi

Mặc thây hắn vượt qua chốn âm u

Ngươi dẫn đường đến đây thôi, dừng bước!”.

8

Nghe quỉ quát tôi tưởng như trời sập

Bạn đọc xem nản chí biết làm sao

Lời độc ác như gươm sắc đâm vào

Hơi sức đâu mà quay đầu trở lại

Tôi thốt lên nghe tiếng lòng tê tái:

“Minh sư hỡi, đã hơn bảy lần rồi

Người cứu con khỏi chết cõi ngục hôi

An ủi con, hồn rã rời lại sức

Đừng bỏ con, kẻo hi vọng nát tan

Không thể nữa...

Thì quay đầu trở bước

Xin dẫn con về trên cõi trần gian!”

Minh sư bèn trấn an ngay lập tức:

“Con đừng sợ !

Thách đứa nào cản bước !

Hãy vững tâm: Trên cao đã chuẩn y

Có Trời chống, con mạnh dạn lên đi

Hãy tin tưởng, sao bỏ rơi con được ?!”.

9

Rồi hiền phụ bảo tôi chờ chốc lát

Nhìn người đi sóng lòng chợt xuyến xao

Tiến hay lui bối rối cả tâm bào

Chưa kịp nghe Thầy nói gì với chúng

Đã thoắt trông quỉ nhanh tay khép cổng

Từng con một rút vào tựa tên bay

Cửa sập xuống như muốn dằn mặt Thầy

Người nhìn tôi xoay bước xoay chầm chậm

Trông mặt thầy như chẳng còn hi vọng

Người thở dài lời ảm đạm buông xuôi:

“Chúng cấm vào trong thành khốn con ơi !”

 Nhưng thầy tiếp:

“Bực quá trời con ạ ! 

Nhưng đừng sợ! Thầy vượt lên tất cả

Dù bên trong chúng bắn hỏa tiễn ra

Không sao đâu. Chiêu cũ rích ấy mà !

Xưa chúng bày ba cái trò bí mật

Cánh cửa ấy bây giờ còn chưa khép

Con thấy chưa, kìa! Điềm báo hiện rồi:

Bóng ai đang vượt qua muôn vòng ngục

Người như thế, cửa thành sẽ mở thôi!”


SHARE