Kính thưa quý tác giả và bạn đọc,

Phong trào Viết Về Yêu Thương (VVYT) ra đời nhân dịp Mẹ Têrêsa Calcutta được tuyên thánh ngày 04.09.2016 với đề tài mở như chính tên gọi “Viết Về Yêu Thương” theo tấm gương của Mẹ thánh Têrêsa, đến nay đã thu hút được rất nhiều tác giả tham gia, trong số đó có hai tác giả tôn giáo bạn.

Trong năm mục vụ 2017, Hội Đồng Giám Mục Việt Nam (HĐGM VN) đặc biệt nhấn mạnh việc chuẩn bị cho các bạn trẻ bước vào hôn nhân gia đình (Thư Chung 07.10.2016), nhưng còn ít tác giả quan tâm chủ đề này. Hưởng ứng lời kêu gọi của các vị Chủ chăn, phong trào VVYT xin mời quý tác giả và bạn đọc tích cực tham gia, tùy theo khả năng từ chia sẻ bình luận đến viết về đề tài:

NIỀM VUI TÌNH YÊU GIA ĐÌNH:

“CHUẨN BỊ CHO NGƯỜI TRẺ BƯỚC VÀO ĐỜI SỐNG HÔN NHÂN 2017”.

Hình thức thể loại bài quy định:

- Truyện ngắn: không quá 4000 từ.

- Tùy bút, thư tín, tản văn nói chung: không quá 2000 từ.

- Thơ tình: không quá 32 câu (8 khổ 4 dòng).

Mọi người đều có thể tham gia VVYT, không phân biệt tuổi tác, tôn giáo

(xin gửi về vietveyeuthuong@gmail.com, xem thể lệ đính kèm phía cuối bài).

Thư Chung nhấn mạnh kết hôn là một quyết định rất quan trọng, vì thế cần được chuẩn bị chu đáo:

1. Hiểu biết ý nghĩa của ơn gọi hôn nhân trong chương trình của Thiên Chúa và theo giáo huấn của Hội Thánh, khám phá phẩm giá và vẻ đẹp của hôn nhân, ý nghĩa sâu xa của tính dục, trách nhiệm xây dựng một gia đình mới.

2. Dẫn vào bí tích Hôn Phối, giúp đôi bạn đón nhận bí tích cách xứng đáng và có khởi đầu vững chắc cho đời sống gia đình. (…)

3. Tạo cơ hội cho đôi bạn thảo luận với nhau: họ mong chờ gì từ hôn nhân và từ người bạn đời; họ hiểu thế nào về tình yêu, về lời cam kết và trách nhiệm xây dựng một gia đình.

4. Giúp đôi bạn tìm hiểu trước những vấn đề và khó khăn có thể xảy ra trong đời sống hôn nhân và gia đình.

Các vị chủ chăn nhận định: “chứng tá cụ thể của các gia đình đóng vai trò quan trọng, do đó nên mời những người sống đời gia đình chia sẻ kinh nghiệm. Ngoài ra, đừng quên rằng “những người được chuẩn bị tốt nhất cho đời sống hôn nhân là những người đã học được từ chính cha mẹ của họ thế nào là hôn nhân Kitô giáo” (Tông huấn Niềm vui của Tình Yêu, số 208).

Logo năm mục vụ của HĐGM

Kính thưa quý tác giả và bạn đọc VTCG,

Cũng vào dịp này hơn một năm trước, có một ý tưởng, một ước mơ đã được nhen nhóm và ấp ủ, với mong muốn tạo ra một sân chơi, một mảnh vườn Văn Thơ Công Giáo hấp dẫn cho giới trẻ khắp ba miền Bắc-Trung-Nam chia sẻ, học hỏi và nhất là tiếp xúc với văn hóa Kitô giáo.

Trải qua rất nhiều gian nan, thăng trầm, cái ý tưởng ngày nào đã được thành hình và ngày một lớn lên. Nhóm VTCG nay đã tròn một tuổi, lại có thêm trang www.vanthoconggiao.net với các bài đăng được cập nhật hằng ngày, như món ăn tinh thần không thể thiếu của hàng ngàn độc giả. VTCG vui mừng khi theo thời gian, con số thành viên và những phản hồi từ quý bạn đọc đều tiến triển tốt. Xin tạ ơn Chúa và cám ơn tất cả những tấm lòng chung !

Bước sang tuổi mới, vẫn một ước mơ hôm nào cho hành trình và sức sống mới, Nhóm VTCG xin thông báo tuyển Tông đồ Thầm Lặng cho các ban sau, mong các bạn trẻ hưởng ứng:

- Ban Biên Tập: nhận và xử lí bài, đăng bài với hình ảnh minh họa (web, fanpage, nhóm).

- Ban Media: xử lí hình ảnh, xuất bản các tập truyện, thơ, audio, video & các ứng dụng mới.

- Ban Maketing: chuyên phát triển và mở rộng độc giả VTCG vượt biên giới các Giáo phận.

- Ban Linh Hoạt: chuyên tương tác với độc giả, duyệt bình luận, cổ võ tinh thần hiệp nhất...

 

- Thời gian làm việc: Tự do sắp xếp, chừng 1h/ ngày.

- Kinh nghiệm: Ai chưa có, sẽ có; ai có rồi sẽ có thêm !

- Thời gian tình nguyện: Ít là 1 năm

- Lương tháng: Trung bình 0,000,000 tỉ VNĐ/tháng :)) + lương tâm căn bản !

- Lương hưu: kho tàng vô tận trên Trời (Nói thiệt đó :)).

    - Ưu tiên: Các bạn trẻ thế hệ 8x-9x, có tinh thần tông đồ, sáng tạo, ham học hỏi, yêu thích VTCG, đặc biệt từ những Giáo phận chưa có người tham gia.

Vâng, chuyện thật như đùa ! Chữ Quốc Ngữ do các vị thừa sai sáng tạo ra để truyền bá Tin Mừng, đến nay đã được phổ cập khắp cả nước, tiếc thay vẫn còn hơn 90% đồng bào xa lạ với “ngôn ngữ của Tin Mừng”, thậm chí nhiều khi bị hiểu lầm ! Lời Thầy Giêsu nói cách đây hơn hai ngàn năm vẫn còn như đang vang vọng bên tai chúng ta: “Lúa chín đầy đồng mà thiếu thợ gặt. Vậy anh em hãy xin chủ mùa gặt sai thợ ra gặt lúa về” (Lc 10,2).

Cần biết bao các tác phẩm văn học thẫm đẫm “ngôn ngữ của Tin Mừng” phù hợp từng bối cảnh lịch sử, văn hóa như Đức thánh Cha Phanxicô nhắn nhủ: “Những thay đổi văn hoá sâu rộng và nhanh chóng hôm nay đòi chúng ta không ngừng tìm kiếm những cách thức diễn tả các chân lý bất biến bằng một ngôn ngữ làm nổi bật sự mới mẻ vững bền của chúng” (Niềm Vui của Tin Mừng, số 41).

Để tôn vinh Chúa hơn qua mảnh vườn VTCG đặc biệt này và để “Niềm Vui Của Tin Mừng đổ đầy trái tim và cuộc sống của tất cả những ai gặp Chúa Giêsu” như Đức thánh cha Phanxicô ao ước, nhóm VTCG rất cần đến lời cầu nguyện và sự cộng tác và giúp đỡ của tất cả mọi người, nhất là tham gia làm Tông Đồ Thầm Lặng.

Lưu ý: Mỗi ứng viên gửi một bản giới thiệu bản thân, quê quán, Giáo phận, link facebook, số điện thoại & ước nguyện tham gia VTCG. Số lượng tuyển có giới hạn, xin hãy gửi đơn tham gia trước ngày 09.04.2017 về địa chỉ: vanthoconggiao@gmail.com

Xin chân thành cảm ơn quý anh chị em. Nguyện chúc quý anh chị em luôn dồi dào ơn Chúa!

Trân trọng

Phó ban điều hành

Tu sĩ thầm lặng

 

Nếu có soi mình trong đáy giếng

Cũng em xơ xác giữa trời mây

Một kiếp đa đoan mà khập khiểng

Mấy mùa đưa tiễn, mấy chia tay

 

Nếu có soi mình trong mặt biển

Cũng em tàn lụi sắc hương bay

Một thưở hồng nhan thời lúng liếng

Tàng hình, mà tưởng biến đâu đây

 

Soi mình trong mắt anh biêng biếc

Về thầm nuối tiếc đóa phù dung

Thoáng ai xa khi chưa tàn tiệc

Hạnh phúc nào ngờ nghệch, mông lung

 

Soi mình trong gương đơn gối chiếc

Bóng phù vân da diết nhớ nhung

Vòng si mê xô nhau oan nghiệt

Chẳng tìm đâu tình thủy nghĩa chung

 

Soi đâu cũng thấy mình xấu quá

Bởi em có đẹp đẽ gì đâu

Một kiếp khát khao còn đói lả

Chẳng hạnh phúc nào mãi bền lâu

 

Soi mình trong trái tim của Chúa

Mới thấy nguyên hình em bé thơ

Đẹp lắm! vẫn hồn nhiên muôn thưở

Vì Chúa hiểu em rất dại khờ…

 

Ba Chuông

Mã số: 17-061

Ánh mặt trời khuát dần sau những dãy núi đằng xa. Ngồi trong nhà, Hương nhìn ra phía Bến Cá. Hình ảnh kẻ vào người ra, mua bán tấp nập giờ chỉ còn là quá khứ. Từ cái ngày “cá chết”, Bến Cá trở nên vắng vẻ, xóm đạo cũng trở nên yên ắng hơn. Nhiều người mất việc bỏ vào Nam làm ăn, nhiều kẻ chán nản lâm vào rượu chè, cờ bạc… nhiều gia đình lục đục, tan vỡ. Đúng là “cá chết”, nhiều tâm hồn cũng đang chết dần, chết mòn. Không biết gia đình mình rồi sẽ ra sao? Hương vừa nghĩ vừa thở dài một cái thật kêu. Đang thơ thẩn với những suy nghĩ mông lung, Tùng từ ngoài sân bước vào:

- Vợ, vợ ơi!

- Gì vậy anh?

- Anh Hải vừa mới gọi điện thoại cho anh, kêu anh đi làm công trình xây dựng với anh ấy.

- Ở đâu? Có xa không?

- Trên tỉnh. Mà có xa cũng phải đi chứ. Bộ em cứ muốn anh thành kẻ thất nghiệp dài hạn như thế này hả?

Chồng có công việc đáng lẽ ra Hương phải mừng, đặc biệt là trong hoàn cảnh khó khăn nhưng Hương lại lo lắng hơn. Biết tính chồng là người “theo bụt mặc áo cà sa, theo ma mặc áo giây”, vì bạn bè đôi lúc quên cả vợ con, lại ham chơi. Đặc biệt, Tùng là một người giữ đạo hời hợt, khô khan nên sau khi sinh bé Uyên, Hương nới với Tùng:

- Anh ở nhà chở cá giúp em, hai vợ chồng buôn bán nho nhỏ cũng được chứ đi làm xa bất tiện lắm.

- Nam nhi ai lại đi đứng chợ chứ?- Tùng đáp.

- Đứng chợ thì sao chứ. Làm ăn chính đáng chứ phải buôn lậu đâu mà sợ? Với lại, em cũng không ham tiền của, miễn sao gia đình ấm no, sống tốt đời đẹp đạo là được.

Hương muốn giữ Tùng vì sợ anh theo bạn, theo bè rồi mất hết mọi sự. Cô là người năng nổ, tháo vát và rất đạo đức. Dù lấy chồng, cô vẫn giữu các công việc đạo đức từ bé, nhất là cầu nguyện với Đức Mẹ và lần chuỗi Mân Côi.

Ngày xếp đồ cho chồng đi làm, Hương không quên để tràng chuỗi Cha xứ tặng hai người ngày lễ cưới vào trong ba lô. Cô biết chắc Tùng sẽ không bao giờ lần hạt, nhưng cô luôn xin Đức Mẹ gìn giữ chồng mình.

Cưới nhau gần bảy năm trời, số lần hai vợ chồng đọc kinh chung với nhau chỉ đếm được trên đầu ngón tay. Cứ mỗi lần nghe vợ giục đi nhà thờ hay lần chuỗi là Tùng lại lấy lý do để “thoát”. Lễ Chúa Nhật anh đi chỉ với cái xác không hồn. Một năm xưng tội, chịu lễ được 2 lần rồi đâu cũng vào đấy.

Vừa phụ chồng mang ba lô, Hương vừa dặn:

- Làm gì thì làm, tối có thời gian thì đọc vài kinh Kính Mừng trước khi ngủ nhé. Anh nhớ cố gắng kiếm tiền cho con học hành, đừng có theo bạn theo bè quá sinh hư hỏng, vui thì vui nhưng đừng quá đà nhé!

- Biết rồi, khổ lắm, nói mãi!- Tùng ngắt lời.

- Nói mãi nhưng anh có làm đâu? Đi xa, đi lâu như vậy không có ai kiểm soát sẽ bị cám dỗ hư hỏng cho coi.- Hương vừa lẩm bẩm, vừa nhìn theo chiếc xe buýt.

Tùng về, đưa tiền làm được một tháng cho vợ. Thấy anh vô sự, chỉ gầy hơn, đen hơn thôi, Hương mừng khôn tả. Bữa cơm chiều ngày tụ họp gia đình, Hương chuẩn bị những món ăn thật ngon, thật bổ dưỡng cho chồng. Chưa kịp hỏi han gì thì Tùng đặt bát đũa xuống lao nhanh ra xe máy vừa đi vừa nói: “Anh đi đây tí”.

- Chắc lại hẹn bạn bè nhậu chứ gì nữa? Lúc nào cũng vậy. Đừng có say nghe!- Hương nói vơi theo, lắc đầu.

Đêm hôm đó, Tùng về nhà rất muộn, có một ít mùi rượu, anh thở ra một cái rồi lăn ra ngủ.

Sáng sớm đi chợ, Hương mới biết là hôm qua Tùng đi cược bóng đá. Cô thực sự không tin vào tai mình khi nghe chồng chị Loan nói với cô. Vừa nhặt những con cá chết, cá ươn ra ngoài, đầu Hương dày đặc câu hỏi:

- Không thể như vậy! Tiền anh Tùng đưa hết cho mình rồi mà? Với lại, trước giờ Tùng đâu chơi mấy cái này đâu? Mặt khác, thấy Tùng thương vợ con. Anh không dám làm vậy đâu!

Về đến nhà, Hương “đứng” người vì một câu trả lời của Tùng:

- Anh chỉ chơi cho vui thôi!

- Vui gì? Nó là con ma, nó giết anh, giết gia đình chúng ta lúc nào không hay đâu!

- Đâu đến nỗi vậy? Không có đâu!

- Anh xem mấy gia đình cờ bạc, cá cược coi có gia đình nào yên lành không? Thương em, thương con anh hãy dừng lại đi.

Tùng không nói gì hết. Thinh lặng bỏ đi để mặc Hương với những giọt nước mắt. Đó là một thói quen của anh khi hai vợ chồng căng thẳng.

Từ ngày Tùng chơi cá cược, đề, lô, anh không đi làm nữa, đi lễ Chúa Nhật anh cũng bỏ luôn. Ngày nào cũng vậy, cứ 5h chiều anh ra “điểm hẹn” ghi số đề. Đêm nào có bóng đá thì ở lại qua đêm. Bữa nào “trúng” thì may ra còn ăn cơm với vợ, bữa nào thua thì nhậu nhẹt với bạn bè.

Còn Hương thì khuyên bảo anh hết cách, cô dần dần bất lực chỉ biết trông cậy vào Đức Mẹ. Ghế đá Đức Mẹ ngày nào cũng có bóng dáng Hương, nhưng nhìn cô u sầu hơn. Từ đằng xa, cha xứ nhìn có vẻ như hiểu hết vấn đề, Ngài lắc đầu rồi tự buột miệng:

- Đúng là mấy đôi vợ chồng trẻ. Cứ tình hình như thế này rồi cũng sẽ có ngày gia đình tan nát.

Chuyện gì đến rồi cũng đến. Chiều hôm đó, sau khi đi đến “điểm hẹn” Tùng về nhà, mặt mày tươi tỉnh hẳn ra. Hương nhìn anh rồi nghĩ thầm: “Nhìn cái mặt biết ngay là trúng đề”.

Bữa cơm tối, Tùng nhìn hai mẹ con rồi nói:

- Anh có quà cho hai mẹ con nè!

Nói chưa xong, anh vội vàng lấy ba lô đưa hai món quà ra. Đó là một chiếc áo dài màu áo xanh Đức Mẹ, màu mà Hương rất thích, và một chiếc váy cho bé Uyên.

Hương nhìn Tùng với ánh mắt dò xét rồi vắt óc suy nghĩ:

- Hôm nay đâu phải ngày sinh nhật của anh? Cũng không phải sinh nhật của hai mẹ con.

- Hôm nay đâu có lễ gì đặc biệt?

- Trúng đề còn bày đặt mua quà!

Hương chẳng thèm nhìn quà của Tùng, ngoảnh mặt đi nơi khác.

- Anh… anh có chuyện muốn nói với hai mẹ con.- Tùng ấp úng.

- Uhm… thực ra… anh… anh đã đánh lô, đề, đã… cá cược bóng đá. Hôm nay, anh… anh đã cầu nguyện với Đức Mẹ… cho anh được… được…

- Được trúng đề à?- Hương ngắt lời. Máu cô đang sôi lên trong người.

- Anh nghĩ Đức Mẹ có thể cho anh mấy điều vớ vẩn như vậy à? Anh có biết, từ cái ngày anh lô đề tôi đã phải khổ sở như thế nào không? Tôi trở thành nơi để người ta bàn tán, nói vào nói ra, đi ra chợ có người đòi nợ, thậm chí đi nhà thờ cũng có người hỏi tiền. Anh bêu xấu tôi như vậy chưa đủ hay sao giờ lại muốn tôi thành kẻ đồng lõa với anh hả? Tôi không thèm quà từ những đồng tiền tội lỗi của anh.

Vừa nói, Hương vừa vứt chiếc áo dài vào người của Tùng rồi đi một mạch vào phòng. Bé Uyên có vẻ thích thú với chiếc váy lắm nhưng cũng dúi cho ba rồi lủi thủi đi theo mẹ.

Tùng trơ ra như bức tượng, chiếc áo dài vẫn còn đang trên người anh. Hình như anh không thể níu kéo được nữa.

Tiếng xe máy rú lên trong đêm tối, Hương vừa khóc vừa gọi to: “Mẹ ơi! Con không thể giữ được anh ấy nữa rồi, anh ấy mất hết rồi!”.

Quán nhậu đêm nay vẫn đông khách như mọi ngày. Thấy bóng dáng Tùng, Chiến lên tiếng với cái giọng khè khè:

- Ai đây? Chẳng phải chiều nay có người nói là sẽ “từ biệt chốn cũ” à? Hahaha…

- Chắc là chuyện vợ con chứ gì nữa?- Hòa tiếp lời.

Anh cầm chai rượu đến vỗ vai Tùng một cái rồi hát: “Ai trên đời chẳng có vợ, vợ là nợ là oan gia…”. Mấy người cười ồ lên. Tùng bực mình cầm nguyên cả chai rượu uống như uống nước khoáng.

- 1..2..3 dzô! 2..3 dzô cho quên hết sự đời.

- 1..2..3 không say không về.

Tiếng xe máy rú lên ầm ầm…

Tiếng còi xe tải inh ỏi liên hồi…

Đầu Tùng như vỡ tung ra, anh cựa quậy đầu của mình rồi mở mắt ra. Bốn bức tường toàn màu trắng, cái chân không thể nhúc nhích, thân mình đầy những vết thương.

- Anh tỉnh rồi à? Anh cũng may mắn đó, 4 người mà chỉ còn anh sống sót.- Cô y tá lên tiếng.

Tùng im lặng. Tay anh vung vẩy vô tình đụng vào tràng chuỗi.

- Cái đó chúng tôi thấy trong túi áo của anh. Ngày đó vợ anh đến, tôi đưa cho cô ấy, cô ấy đã đặt nó bên cạnh anh đó. Anh phải cảm ơn vợ anh, nếu không có cô ấy cho máu kịp thời thì anh khó giữ lại mạng sống. Cô ấy mới đi ra, tí là cô ấy vào đó.

Tùng nhìn ngắm tràng chuỗi, cố nhớ lại mọi chuyện trong quá khứ, anh ôm đầu tỏ vẻ đau đớn:

- Đúng, đúng rồi!

Tối hôm đó, trong khi vội vàng rút quà cho vợ và con, tràng chuỗi vô tình rớt ra ngoài. Vì ưu tiên cho “nhiệm vụ” đặc biệt nên anh vội vàng cho vào túi áo, chắc là Mẹ vẫn muốn con nói ra hết. Anh nghĩ thầm.

Thời gian nằm viện là thời gian Tùng cảm nhận được tình yêu của vợ và con và anh cũng thấy rằng: Đức Mẹ đã gìn giữ anh rất nhiều. Hôm đó, Tùng cũng khỏe hơn, Hương về nhà lấy ít đồ, bé Uyên nằng nặc đòi ở lại với ba. Tối đến, anh giục con:

- Ngủ sớm đi con. Mai còn đi học đó.

- Dạ, ba chờ con một tí.

Bé Uyên ngồi lên ngay ngắn, mắt nhắm lại, làm dấu sốt sắng, miệng lẩm bẩm gì đó, rồi làm dấu. Tùng thắc mắc hỏi con:

- Con vừa đọc gì vậy?

- Dạ, mẹ dặn con trước khi đi ngủ phải cầu nguyện cho ba.

- Cầu nguyện như thế nào?

- “Xin Chúa cho gia đình con được bình an. Xin Mẹ Maria gìn giữ ba con, xin giúp ba con tránh xa tệ nạn và siêng năng đi nhà thờ và cho con luôn sống ngoan ngoãn, biết vâng lời ba mẹ”… Ba biết không, mỗi khi ba bỏ đi, mẹ hay gọi con đọc kinh cầu nguyện cho ba đó. Bữa nay ba đọc kinh với con nhé!

Tùng nghe được, nước mắt anh tuôn rơi, anh nghẹn ngào:

- Ừ, từ nay ba sẽ đọc kinh với hai mẹ con.

Buổi đọc kinh hôm đó, Tùng ngồi nhìn lên Đức Mẹ, miệng đọc kinh Kính Mừng, đến đoạn “Thánh Maria Đức Mẹ Chúa Trời, cầu cho chúng con là kẻ có tội khi nay và trong giờ lâm tử”… Anh nhận ra Đức Mẹ đã cứu anh cho thoát khỏi tội lỗi và cái chết đời đời. Anh nhớ đến những người bạn đã ra đi và cầu nguyện cho họ. Và anh xin Mẹ ơn can đảm để nói với vợ sự thật.

Đọc kinh xong, Hương nói với Tùng:

- Ngày mai, anh đi xưng tội nhé!

- Thực ra, anh còn có một sự thật chưa nói cho em.

- Ừ, anh nói đi!

- Thực ra, số tiền anh đưa cho em là số tiền anh mượn của anh Hải đó! Tiền lương tháng đó… anh… đã đánh đề và chơi cá cược hết rồi. Ban đầu anh chỉ chơi cho vui thôi, sau đó nó nhờ anh ghi đề nhưng chẳng ai đưa tiền cho anh, anh phải chịu cho chúng nữa, anh còn bị lừa hết tiền luôn. Về nhà, anh sợ mẹ con buồn nên anh mượn tiền đưa cho em. Anh nghĩ cá cược sẽ nhanh lấy lại tiền nên anh chỉ muốn đánh đề gỡ số tiền mượn. Nhưng không ngờ, nó như có một ma lực nào ra, càng ngày số tiền nợ càng nhiều. Anh sợ em mà biết thì gia đình chúng ta sẽ không còn nên anh không nói. Số tiền người ta đòi em chỉ là tiền lãi thôi. Số tiền nợ khoảng 50 triệu. Anh… anh xin lỗi em. Chiều cái hôm bị tai nạn, cha xứ đã đến gặp lúc anh đang chơi để. Cha đã khuyên giải anh rất nhiều. Cha biết nỗi sợ hãi của anh nên đã gọi anh ra đài Đức Mẹ để cầu nguyện xin Mẹ ban ơn can đảm để nói với em. Đêm đó anh chưa kịp nói thì đã bị em cho một trận.

- Em biết rồi! Hôm đó anh bị tai nạn, Cha có nói với em. Anh mà không tỉnh lại em hối hận cả đời. Thế giờ anh tính sao? Định chơi đề tiếp để trả nợ hả?- Hương vừa nói vừa liếc nhìn Tùng.

- Anh định bán xe tay ga. Còn mấy thì anh sẽ đi làm trả nợ.

- Uh! Với em nợ bao nhiêu không quan trọng. Quan trọng là anh biết nhận ra con đường sai lạc và trở về, gia đình hạnh phúc là được. Xem bạn bè anh đó, đã tốt chưa nào?

- Uh! Chỉ có vợ anh tốt thôi.

- Thế ngày mai anh đi xưng tội nhé!

- Uh! Chắc rồi.

Ánh mặt trời sau những ngày đông giá rét thật là ấm áp, sưởi ấm cảnh vật và biết bao tâm hồn. Bước ra từ tòa giải tội, đôi chân khập khiểng bởi “dấu tích” của tai nạn, Tùng nhìn thấy Hương đang đứng ở đài Mẹ, mặc chiếc áo dài xanh thật là đẹp. Anh tiến lại gần:

- Bộ em không sợ người ta bêu xấu hả?

- Hihi! Đây là món quà của sự biến đổi. Em mặc nó như một sự hy vọng và sự thay đổi từ anh. Mà em không tin chồng em tệ đến nỗi lấy tiền đánh đề để mua cho em.

- Chỉ được cái hiểu chồng- Tùng cười thầm.

- Cảm ơn em, vợ của anh.

- Anh phải cám ơn Mẹ đã gìn giữ anh nhiều lắm đó.

- Tất nhiên rồi. Cả hai nhìn nhau cười.

Đã rất lâu Tùng và Hương mới thấy lại nụ cười của nhau. Thật là đẹp!

tác giả: Giuse BÀNG BÁ LÂN
Sinh ngày 01-12-1912, nguyên quán làng Đôn Thư, tổng Ngô Xá, huyện Bình Lục, tỉnh Hà Nam.
Thi phẩm: Tiếng thông reo (1934), Xưa (1941), Tiếng võng đưa (1957), Vào Thu (1969). Nghiên cứu: Việt Văn Bình Giảng (1962), Vài kỷ niệm về các thi sĩ hiện đại (2 tập, 1962-1963).
Ông lãnh nhận phép Thánh Tẩy với tên thánh Giuse, vào ngày 11-2-1988 và qua đời ngày 20-8-1988.

Chia Sẻ Về Bàng Bá Lân

Phạm Đình Khiêm
Bài thơ tôn giáo đầu tiên của Bàng quân, nhan đề “Đêm Giáng Sinh” đăng trên số đặc biệt Giáng Sinh 1959 của tuần báo Văn Đàn, đã được độc giả lương cũng như giáo nhiệt liệt hoan nghênh và sau thường được ngâm nga trích dẫn trong các buổi sinh hoạt văn nghệ và đặc san về Giáng Sinh.
Ông cũng có một bài thơ nhan đề “Cầu nguyện Đức Mẹ” do chính ông đem đến đọc trước tòa Đức Mẹ nhà thờ Bình Triệu năm 1979.
Tháng 6 năm 1984, ông bị tai biến mạch máu não lần thứ nhất, phải điều trị tại bệnh viện. Dịp này ông được hai học trò là hai chị em Hải và Thanh ngày đêm thay phiên với gia đình ông đến bệnh viện săn sóc ông. Hai chị em này là người Công giáo, những lúc vắng vẻ đã hát thánh ca cầu nguyện cho ông và xoa dịu cơn đau của ông. Xuất viện rồi, ngày 11 tháng 9, ông sáng tác bài thơ “Cảm hóa” tặng hai em và gởi tôi một bản. Qua bài thơ này tôi cảm kích nhận thấy ông đã gần Nước Chúa hơn bao giờ. Và tôi trở lại thăm ông. Những lần thăm viếng trước, tôi thường mang theo một cuốn sách chọn lọc để trao đổi với ông. Lần này vì gần đến lễ Thánh nữ Tiên Sa Hài Đồng Giêsu ngày 1 tháng 10, tôi mang theo cuốn “Histoire d’ une âme” (Chuyện một linh hồn) có in thêm Conseils et Souvenirs, Prières – Lettres – Poésies (Lời khuyên và ký ức – Kinh nghiệm – Thư tín – Thi ca) một “Tiên sa toàn tập” mà tôi đã mua tại ngôi nhà “Les-Buisonnets” nay đã trở thành bảo tàng về Thánh nữ, trong dịp hành hương Lisieux năm thánh 1950 cùng với cha Nguyễn Kim Điền (sau là tổng giám mục Huế) và bạn Phạm Đình Tân. Tôi đã mở đầu câu chuyện với ông bằng chuyến hành hương này để rồi giới thiệu tác phẩm của Thánh nữ, không quên gợi ý ông lưu tâm chuyển sang thơ Việt ngữ, một vài bài thơ của Thánh nữ mà ông tâm đắc nhất.
Thời gian trôi qua. Đầu năm 1988 Bàng quân bị tai biến lần thứ hai. Bệnh tình có vẻ trầm trọng. Ông không cầm bút được nữa, phải đọc cho một nghĩa tử, thi sĩ Quốc Sơn, viết cho tôi một bức thư khẩn, đề ngày 9-2-1988, mời tôi đến thăm để lo việc linh hồn cho ông. Tội nghiệp nhà thơ lão thành Giang Kim tình nguyện mang thư đi nhưng lại không tìm được nhà tôi, vì một con số viết sai địa chỉ. Mặc dầu vậy, do thần giao cách cảm hay đúng hơn, do tiếng gọi thiêng liêng hay sự xui khiến của thánh nữ Tiên Sa, ngay ngày hôm sau tôi đã tự động đến thăm Bàng Quân và chuẩn bị tâm hồn cho ông. Kế đó là ngày 11-2-1988 ngày kỷ niệm Đức Mẹ Vô Nhiễm hiện ra tại Lộ Đức tôi dành buổi sáng để đi dự lễ ở một tu viện ngoại thành và cùng cả tu viện cầu nguyện cho ông cũng như tôi đã xin Dòng Kín cầu nguyện.
Buổi chiều như đã hẹn, tôi mời một linh mục có quen biết ông trước, cha Trần Trung Lương, đến làm phép Thánh tẩy cho ông trên giường bệnh với tên thánh là Giuse như ông đã có lòng kính mến và năng cầu nguyện cùng Người.
Ông còn sống thêm tám tháng nữa trên giường bệnh đau đớn, bán thân tê liệt, tiếng nói thều thào rồi mất hẳn. Đó là giường Thánh giá thanh luyện và cứu độ ông, ông đã chấp nhận với trọn niềm Tin, Cậy, Mến, với cả tinh thần hy sinh, tự hiến, phó thác.
Nhiều bạn thơ đã đến đọc sinh điếu cho ông ngay trên giường bệnh, nhưng ông đã được khích lệ hơn hết khi nghe những lời sau đây kết thúc sinh điếu của bạn Võ Long Tê:
Thi sĩ Giuse Bàng Bá Lân
Tụng ca Thiên Chúa với Thiên Thần
Tiến về Nước Chúa quê hương thật
Hưởng phúc trường sinh Chúa hứa ban
(Trích Sinh điếu ngày 5-7-1988)
Khi chịu phép Thánh tẩy, ông không cho gia đình hay trừ người trưởng nữ là một thiếu tá đã tòng giáo và có chồng con Công giáo. Nhưng lối sống của ông trên giường bệnh đã tỏ rõ đức tin của ông cho cả gia đình. Ông về với Chúa dịu êm như đi vào giấc mộng, hồi 1 giờ 30 ngày 20-8-1988, tức ngày 10-9 năm Mậu Thìn, thọ 77 tuổi. Theo đúng di chúc, ông được hỏa táng tại Bình Hưng Hòa.
(Trích theo Lê Đình Bảng, Miền Thơ Kinh Cầu Nguyện, tt. 248-253)


TÊRÊXA, TÔI RẤT CẢM ƠN NGƯỜI

(Cảm xúc sau khi đọc Truyện một linh hồn

của nữ thánh Têrêxa Hài Đồng Giêsu)

Mới ba tuổi nguyện hiến mình cho Chúa

Năm mười lăm quyết chí chọn đường tu

Vận động đó đây, chẳng được đền bù

Qua La mã cầu Giáo hoàng chấp thuận...

Bao thử thách gian nan vui vẻ nhận

Miễn làm sao vô đan viện Cát Minh

Chín năm trời thương khó sống thu mình[1]


Thật bé nhỏ như không là gì cả!

Niềm vui lớn là được nhiều đau khổ

Càng khổ đau càng gần Chúa thương yêu

Dù khổ đau đến mấy vẫn chưa nhiều

Lấy bác ái vị tha làm lẽ sống

Tình yêu Chúa bao la như biển rộng

Lòng thương người dằng dặc tựa trường giang

Mọi việc làm đều lấy Chúa làm gương,

Hăm bốn tuổi cửa Thiên đường đón mở[2]

Và sau đó hiển linh nhiều phép lạ

Mưa hoa hồng thơm tưới xuống trần gian

Rõ ràng nay Người đã nhập Thiên Đàng

Ngồi bên Chúa thật xứng là Nữ Thánh

Một tâm hồn sống âm thầm không cầu cạnh

Thật nhỏ nhoi mà thánh thiện không hai

Hăm tám năm thắm thoát có bao dài

Mà Giáo hội đã tôn phong Thánh Nữ[3]

Hàng triệu sinh linh dâng mình làm đệ tử

Tôn vinh Người sau Đức Mẹ Maria..

Đọc truyện Người lại ngẫm đến người ta

Nơi trần thế tranh giành nhau danh lợi

Chém giết nhau, gây nên bao tội lỗi

Để làm chi và có được gì đâu?

Mấy chục năm như nước chảy qua cầu

Và cát bụi lại trở về cát bụi

Bao tham vọng phút biến thành mây khói

Có rồi không như mây gió mà thôi[4]

Têrêxa, tôi rất cảm ơn Người

Đã cho tôi một nhân sinh triết lý

Không tham vọng, sống thu mình nhỏ bé

Chịu khổ đau lấy thương khó làm vui

Quên mình đi, thương tất cả mọi người

Sẽ được hết, dù không mong ước được


[1] Từ ngày vào Đan Viện Cát Minh ở Lisieux đến lúc mất được 9 năm (1888-1897).

[2] Thánh nữ mất năm 24 tuổi (1873-1897)

[3] Được phong thánh (canonisee) năm 1925, sau khi mất 28 năm thời gian ngắn nhất so với các vị thánh khác.

[4] Do chữ vân cẩu, thơ Đỗ Phủ: “Thiên thượng phù vân như bạch y, tu du hốt biến vi thương cẩu” nghĩa là “Trên trời mây nổi như áo trắng, phút chốc biến thành con chó xanh”. Ý nói việc đời đổi thay rất mau chóng.

Bàng Bá Lân

Lẽ nào chừng ấy rồi thôi

Em về khóa cửa, lặng ngồi đếm khuya

Lẽ nào một cách hai chia

Như trăng tuổi đã xa lìa trần gian

 

Lẽ nào huyễn mộng bay tan

Khi còn khao khát dọc ngang giang hồ

Lẽ nào quạnh quẽ lá khô

Rừng xưa vắng vẻ nấm mồ vô danh

 

Lẽ nào quên thói đành hanh

Dừng chân lơ lãng như tranh xế chiều

Lẽ nào từ giã khúc yêu

Khi chưa tan cuộc phiêu diêu tình thầm

Lẽ nào dứt nghĩa trăm năm

Sóng chưa thôi động bể tằm biển dâu

Lẽ nào bỏ chuyện mai sau

Dẫu quên quá khứ xót đau mấy mùa

 

Lẽ nào an phận tình thua

Để trong gối chiếc trò đùa nhởn nhơ

Lẽ nào chết cuộc tình thơ

Mà không nuối tiếc bến bờ phù hoa

 

Ai gần? Ai đã trôi xa

Tình nào tan tác như là bụi bay

Mà em quăng cả chiếc hài

Chân trần bước lại dáng ngày nguyên sơ

 

Có chăng là chút tình hờ

Đêm đêm thức trắng nghe thơ tràn vào

Thơ hay Lời, cõi muôn cao

Mà em buông bỏ kiếp sầu đa đoan

 

Dám xin em được bình an

Trong miền cô quạnh đôi hàng lệ rơi

Tay em nắm lấy tay Người

Về Chân, Thiện, Mỹ đẹp ngời trần gian

 

Lẽ nào em ngại tiếng đàn

Mà không hát nổi lời vàng tri ân

Đời em kín nước gian trần

Người ban cho nước trong ngần trường sinh

Lẽ nào vong phụ mối tình…

 

ả giang hồ

Được tạo bởi Blogger.