1. BẺ RA...

Bánh nhận nhưng không nào bẻ ra

Trao từ cá thế tới nhà nhà

Để chung một ý dâng lời chúc

Và hợp muôn lòng cất tiếng ca

Tán tụng Ngôi Lời,Ngài sống lại

Vinh danh Thiên Chúa,Đấng giao hòa

Đất trời kết hiệp trong tình mến

Bởi tội chúng con đã được tha

Từ Thanh Hà, 20-4-2017

 

2. MONG ĐƯỢC GẦN BÊN…

 

Con muốn luôn luôn ở cạnh Người,

Để Ngài răn bảo những trò chơi,

Giúp cho sống tốt theo chân lý,

Dạy biết tìm vui giữa chợi đời,

Tránh các thói hư xa Đức Chúa

Trồng cây nhân ái thuận lòng trời

Được về chung hưởng cùng chư thánh,

Dâng tán tụng ca cảm tạ Lời.

Amen

Từ Thanh Hà, 20-4-2017

 

3. CẬY LÒNG THƯƠNG XÓT

A-men thành sự đúng do "Lời"

Núi Sọ đường lên ngập máu rơi,

Khổ gía trên vai nhân thế tội,

Can-Vê dốc đứng sủng ân Người,

Xin tha chớ chấp đàn chiên lạc,

Xin cứu trao ban phúc nước trời.

Để với chư thần và các thánh

Tụng ca Danh Thánh tới muôn đời.

Từ Thanh Hà, 14-4-2017

 

4. TÌNH NGÀI

Tội ta mà Chúa phải treo thân,

Có nhận ra không hỡi chúng nhân ?

Hãy sống can trường và tận hiến,

Hãy nên gương sáng giúp muôn dân.

Người thương chiên lạc nên không tiếc,

Người ghét quỉ ma đến thấy cần..

Xuống thế cứu đời đang ngụp lặn

Trong vòng danh lợi bả phù vân .

Từ Thanh Hà, 12-4-2017

 

5. CHỜ TRÔNG

Xin ở cùng con hướng dẫn con,

Vượt qua chướng ngại phá tâm hồn,

Tim ra sự thật và công lý,

Hầu hướng lòng lên Đấng chí tôn,

Để được thứ tha và chúc phúc,

Từ lòng thương xót Chúa càn khôn,

Muôn người sẽ sống trong thanh thản.

Thỏa những mơ mong đã mỏi mòn.

Từ Thanh Hà, 05-4-2017

 

6. CÓ MẸ BÊN CON

 

Mẹ chuyển hướng thuyền đời con tới bến,

Bến yêu thương tràn ngập những niềm vui

Bến cho con hiểu ý nghĩa cuộc đời,

Con có Mẹ, ôi tuyệt vời biết mấy !

 

Giúp chúng con Mẹ cho con được thấy

Thấy cảnh đời nhiều ô trọc đảo điên

Thấy người ta ngụp lặn giữa oan khiên

Mà chẳng thể bằng cách nào vượt thoát.

 

Mẹ dạy cho bằng câu kinh chuỗi hạt

Mẹ dạy cho thấu triệt sự kh ôn ngoan

Mẹ dạy cho cảnh vui sống thanh nhàn

Của nhân thế khắp tận cùng cõi đất.

 

Đi theo Ngài:Chính Đường và Sự thật

Hầu tiến về nguồn hạnh phúc vinh quang

Cùng chư thánh tận hưởng cảnh thiên đàng

Con có Mẹ xin dâng lời cảm mến

Amen

Từ Thanh Hà, 17-4-2017

 

XƯỚNG HỌA

 

7. TÔN VINH THIÊN CHÚA

Họa

Biết lấy chi đây ngoài ý thơ

Dâng lên Thiên Chúa,Đấng con thờ

Lời kinh ấy dẫu toàn môi miệng

Khúc hát kia ư rặt hụt hờ

Xin thứ tha cho điều khuất tất

Nguyện thương chỉ dẫn sự mù mờ

Giúp con nhận biết chi sai trái

Để đạt quê trời như ước mơ

Từ Thanh Hà, 18-4-2017

 

8. GIÚP CON XA LỐI CŨ

Họa:Sự Sống Đăng Trình

Của Hồn Biển

Lời đã hạ san chỉ vị tình

Nên Ngài chẳng ngại việc hi sinh

Thân treo thập gía ban ân sủng

Đầu đội mão gai chúc thái bình

Đến khắp chư dân đang thống khổ

Và cùng vạn quốc quá điêu linh

Luôn mong ánh sáng Người soi tỏ

Hướng dẫn đi theo đúng lộ trình

Hướng dẫn đi theo đúng lộ trình

Tiến về thành thánh rất uy linh

Con Chiên vinh thắng lo cai trị

Đức Chúa quang lâm sẽ xét bình

Sói bị trầm luân nơi hỏa ngục

Cừu thời ân thưởng cõi siêu sinh

Không còn vướng bận lòng ganh ghét

Lời đã hạ san chỉ vị tình.

Từ Thanh Hà, 18-4-2017

(mã số VVYT 17-057)


Một thoáng hương trầm bay
Khi quỳ bên cung thánh
Hôm nay con về đây
Dâng hiến trái tim này


Một thoáng hương trầm bay
Tiếng chuông vang vọng mãi
Gọi con hãy về đây
Làm nhân chứng cho Người


Một thoáng hưong trầm bay
Như lời kinh tận hiến
Ơn thánh trên bàn tay
Dẫn đường con bước tiến


Một thoáng hương trầm bay
Ơn thánh rất đong đầy
Me ơi ! Xin ban xuống
Ân phúc đời con đây


Một thoáng hương trầm bay
Lời kinh nguyện mỗi ngày
Xin cuộc đời tận hiến
Đẹp tựa hương trầm bay.

Qui Nhơn, ngày 26-04-2017

Mến gửi

Quý Tác giả đã tham gia Giải Viết Văn Đường Trường

Quý Tác giả “Có một vườn Thơ Đạo”

Thưa các bạn,

Tập san Mục Đồng ban đầu dự kiến sẽ phát hành số ra mắt dịp Tết Đinh Dậu, thế nhưng mãi cuối tuần qua mới in xong. Dù sao, chúng ta cũng đã hoàn thành được một mốc khởi đầu. Ngày 24-4-2017, Ban Biên tập đã có buổi gặp gỡ để cùng nhau vui mừng cầm món quà bé bỏng trên tay, mà cảm thấy cả một hồng ân hết sức lớn Chúa đang ban cho chúng ta.

Cùng với Tập san in nói trên, dự tính cứ ba tháng phát hành một số, Ban Văn hóa và Giáo dục của Giáo phận Qui Nhơn còn xúc tiến thực hiện một website song song, cũng mang tên Mục Đồng. Tuy vậy, nhân sự tại chỗ hết sức mỏng, như các bạn có thể thấy trong mấy tấm ảnh chúng tôi đang ngồi chung với linh mục nhà thơ và nhạc sĩ Sơn Ca Linh Trương Đình Hiền, Tổng đại diện Giáo phận Qui Nhơn. Thế nhưng chúng tôi tin rằng Thiên Chúa đã cho chúng ta được quen biết nhau, Ngài sẽ luôn ban ơn nâng đỡ để chúng ta cùng chung tay góp sức thực hiện ước nguyện của Ngài là cứu chuộc nhân loại, trong đó có các bạn trẻ mà tất cả chúng ta đều thương mến.

Trong những lần họp mặt trao giải Viết Văn Đường Trường, cách riêng là dịp năm 2015, các tác giả hiện diện đã thốt lên tiếng lòng thổn thức trước tình cảnh tiếng Việt thân yêu đang bị suy thoái trầm trọng. Các con cái Chúa đặc biệt thấy xót xa vì tiếng mẹ đẻ là phương tiện không thể thay thế được trong công cuộc loan báo Tin mừng cho đồng bào người Việt. Các cuộc thi văn thơ và các câu lạc bộ “văn học trẻ” của Giáo phận Qui Nhơn và Giáo phận Kontum đang là những nỗ lực kiên trì và miệt mài để trau dồi khả năng sử dụng tiếng Việt cho con em trong giáo phận mình. Một số người trong các bạn cũng đang có những cố gắng hết sức đáng ca ngợi với cùng mục đích ấy, nhằm giúp cho các em học sinh trong giáo xứ, với những hình thức lớp học, câu lạc bộ, facebook, trang web mini... Hẳn lắm lúc các bạn cũng cảm thấy cô đơn lẻ loi…

Tập san báo giấy và website Mục Đồng hy vọng sẽ là người đồng hành với các bạn trong nỗ lực chăm sóc tiếng Việt cho thanh thiếu niên và nhi đồng trong khu vực. Cùng lúc, Mục Đồng ước mong kế thừa di sản của cha anh với lòng biết ơn, xây dựng các tác giả trẻ thành đội ngũ tiếp tục chăm sóc cho lớp đàn em, và thêm nữa là khích lệ các mầm non ưu tú.

Theo hướng ấy, Ban Biên tập sẽ sắp xếp số trang của mỗi tuyển tập (từ số 2, mỗi số sẽ dao động từ 100 tới 120 trang) theo tiêu chí sau đây:

- 30 % dành cho các tác giả trên 40 tuổi.

- 70 % dành cho các tác giả từ 40 tuổi trở xuống, trong đó 20 % dành cho các tác giả còn trong độ tuổi đi học.

Còn trên website thì không có sự giới hạn về độ tuổi ấy. Mời mỗi người trong các bạn theo dõi bố cục đang xây dựng trên giao diện của Website (tapsanmucdong.net) và cùng tích cực đóng góp bài vở cũng như ý tưởng. Chúng tôi ước mong dần dần mỗi người sẽ khám phá ra sở trường của mình để thường xuyên tham gia vào những chuyên mục mình thích.

Xin hồi âm về email của tập san: tapsanmucdong@gmail.com

Cũng rất mong các bạn tìm cách giúp giới thiệu rộng rãi Tập san này đến bạn trẻ các giáo xứ của quý Giáo phận, mời gọi mọi người đọc và viết bài cho Tập san (cả báo giấy và báo mạng).

Chân thành cám ơn các bạn. Nguyện chúc các bạn luôn an vui trong Chúa.

Thân ái,

Lm GP Trăng Thập Tự Võ Tá Khánh

(mời bạn tải về đọc và giới thiệu Mục Đồng-01)

 

Thưa quí độc giả và quí tác giả,

Kiểm tra lại một cách chính xác hơn, thì 175 bài dự thi của Giải Viết Văn Đường Trường năm nay là của 99 tác giả (bản tin số 9 đã báo nhầm là 95). Các vị phụ trách đọc chọn vòng loại đã làm việc xong, và đã chọn được tổng cộng 107 bài gửi đến quý vị Giám khảo chấm vòng sơ khảo.

Phần thông tin cá nhân của các tác giả cho chúng ta một vài con số khá ý nghĩa, mang nhiều triển vọng cho tương lai văn học Công giáo.

* Tính theo giáo tỉnh và giáo phận:

Số 99 tác giả năm nay đến từ khắp nơi trong cả 3 Giáo tỉnh:

Giáo tỉnh Hà Nội có: Bắc Ninh (4), Bùi Chu (3), Hà Nội (7), Hải Phòng (2), Hưng Hóa (8), Phát Diệm (2), Thanh Hóa (4), Vinh (14). Vắng Thái Bình và Lạng Sơn. Tổng cộng: 44 tác giả.

Giáo tỉnh Huế có: Ban Mê Thuột (2), Đà Nẵng (3), Huế (3), Kontum (5), Nha Trang (10), Qui Nhơn (13). Tổng cộng: 36 tác giả.

Giáo tỉnh Sài Gòn có: Cần Thơ (1), Đà Lạt (2), Long Xuyên (1), Sài Gòn (7), Vĩnh Long (2) và Xuân Lộc (6). Vắng Bà Rịa, Mỹ Tho, Phan Thiết và Phú Cường. Tổng cộng: 19 tác giả.

Như vậy, các tác giả đến từ Giáo tỉnh Hà Nội ngày một đông, năm nay đã chiếm gần một nửa tổng số. Hy vọng khi nhận ra được nguồn lực đầy triển vọng này, quý vị hữu trách sẽ sớm đầu tư chăm sóc và đào tạo cách có hệ thống, để lớp tài năng trẻ này được nhân rộng và nâng cao, hầu có thể đóng góp nhiều cho Giáo hội và Đất nước.

* Độ tuổi các tác giả:

Nhìn vào các trang mạng lớn hiện nay của giới Công giáo Việt Nam, ta thấy hầu hết tác giả các bài viết đã trên 55 tuổi. Giải Viết Văn Đường Trường ước mong góp phần xây dựng một đội ngũ tác giả trẻ. Con số các tác giả dự thi năm nay, tính theo năm sinh như dưới đây, cho thấy ước mơ ấy không hão huyền tí nào:

(1976-1981): 09 tác giả

(1982-1986): 15 tác giả

(1987-1991): 28 tác giả

(1992-1996): 32 tác giả

(1997-2001): 15 tác giả

Từ 16-30 tuổi: 75 tác giả

Từ 31-40 tuổi: 24 tác giả

Trước nhu cầu tạo sân chơi cho những bạn trẻ thích văn thơ với số người tham gia đang tăng dần, Ban mục vụ Văn hóa và Giáo dục của Giáo phận Qui Nhơn đã cố gắng thiết kế một “không gian ảo” và một “không gian thật”: Một website mang tên www.tapsanmucdong.net cập nhật bài vở thường xuyên - Và mỗi quý sẽ thực hiện in ấn một tuyển tập văn thơ mang tên Mục Đồng. Số đầu tiên của tờ Tập san này đã ra mắt, với 76 trang khổ 16x24, đang được gửi tặng tới các giáo xứ trong toàn quốc, mỗi giáo xứ 5 quyển. Số 2 đang được xúc tiến, với 120 trang.

Hy vọng sự hiện diện của website và tuyển tập sẽ giải quyết được một số khó khăn trở ngại còn tồn đọng lâu nay:

- Nhiều tác giả có những bài viết rất hay nhưng vì không theo sát chủ đề hoặc vì nhiều lý do khác, không gửi dự thi, sẽ có được một nơi để giới thiệu bài viết với mọi người.

- Số bạn trẻ Công giáo thích cầm bút sẽ ngày càng thêm đông, cần có một không gian vừa ấm cúng vừa đủ rộng để ai cũng có thể “chen vai sát cánh” một cách thoải mái, có cơ hội giao lưu kết nối với bạn đọc bạn viết ở khắp nơi.

- Cả những tác giả đã cao tuổi, cả những tác giả tuy chưa cùng đức tin nhưng đang có cảm hứng viết về đề tài tôn giáo, cũng cần có một mặt bằng để hiện diện và trao đổi tâm tình.

Mời quý tác giả và bạn đọc sớm gửi bài về tapsanmucdong@gmail.com. Tuyển tập Mục Đồng sẽ ưu tiên chọn bài của các tác giả dưới 40 tuổi. Những tác giả có bài được chọn đăng sẽ được nhận báo biếu và nhuận bút theo qui định.

Sau cùng, thêm một tin vui cho tất cả những bạn đã gửi bài tham gia Giải Viết Văn Đường Trường lần thứ V (2017). Ban Tổ chức đã trao đổi với người lo việc xuất bản quyển YOUCAT (Sách Giáo lý cho Người trẻ) và vị này đã sẵn lòng gửi tặng tất cả 99 tác giả có bài dự thi hợp lệ trong cuộc thi năm nay, mỗi người một quyển. Đây là quyển sách hết sức quý, sẽ giúp các bạn nắm bắt lại Giáo lý Đạo Chúa cách mới mẻ nhưng có hệ thống. Nội dung ngắn gọn, sâu sắc mà dễ hiểu. Bản dịch của Lm. Antôn Nguyễn Mạnh Đồng, giáo phận Cần Thơ, rất lưu loát. Sách in màu, rất nhiều hình ảnh phụ họa, đọc rất thích. Sách sẽ được trao tặng đến các tác giả nhân ngày họp mặt Hành hương Hàn Mạc Tử (21-22/9/2017). Những vị không về họp mặt được, xin vui lòng xác nhận lại địa chỉ nhận thư, sau ngày họp mặt chúng tôi sẽ gửi sách qua đường bưu điện.

Thay lời các tác giả, chúng tôi xin chân thành cám ơn ông Nguyễn Văn Ngọc, người phụ trách ấn hành. Những ai cần mua YOUCAT với số lượng nhiều theo giá ưu đãi, có thể liên lạc về: <domngoc48@yahoo.com> hoặc số điện thoại: 0908 12 44 88.

Sau đây, xin mời quý vị và các bạn thưởng thức 7 truyện dự thi tiếp theo đã vượt qua vòng loại.

Qui Nhơn, ngày 25-4-2017

Lm. Trăng Thập Tự

(Mã số: 17-091)

Ba mươi năm trước nơi này là đất trống. Ngày ấy chị còn nhỏ lắm, mỗi buổi chiều chị và những đứa trẻ trong làng hay tụ tập ở đó, chơi ú tim, năm mười... trong lúc đàn trâu đang nhởn nhơ gặm cỏ. Có nhiều khi mải chơi để trâu ăn lúa, cả đám lại vội vàng dắt trâu đi nơi khác chăn, cho chủ ruộng khỏi biết rồi rầy la. Để đến bây giờ ngồi đây và nghĩ lại, chị không thôi nhớ quay quắt những ngày tháng tuổi thơ đẹp đẽ đã qua đi.

Chị mồ côi mẹ năm lên bốn. Một cơn bạo bệnh đã cướp đi người mẹ yêu dấu của chị. Ngày mẹ mất chị không khóc, lúc ấy chị còn quá nhỏ để nhận ra nỗi mất mát quá lớn của cuộc đời mình. Sau này khi nghe ngoại kể, chị chỉ mang máng nhận ra. Chị vốn mạnh mẽ như tính tình của bố, bà ngoại từng nói chị nghe vậy.

Mẹ mất, bố gửi chị về ngoại sống rồi bỏ đi đâu đó biệt tăm, thi thoảng bố mới nhờ người gửi chút tiền về chu cấp cho bà ngoại để nuôi chị ăn học. Chị chưa bao giờ có suy nghĩ thù hận, cho dù có khoảng thời gian chị thèm muốn biết bao tình thương của một người cha, của một gia đình đúng nghĩa.

Chị nhớ như in đó là một buổi chiều tháng tư, nắng nhuốm vàng những khóm cúc dại ven lối đi. Lúc ấy chị đang trên đường tới ngôi nhà thờ giáo họ để dọn dẹp sân vườn chuẩn bị cho mùa dâng hoa đang tới gần. Vừa bước chân vào cổng ngôi giáo đường, chị phát hiện ra tiếng trẻ con khóc lanh lảnh. Linh cảm như mách chị có chuyện chẳng lành. Chị vội vàng bước tới theo tiếng khóc vang lên không ngớt. Ập vào mắt chị là chiếc giỏ nhựa mà người ta vẫn dùng để đựng quần áo cho em bé, trong chiếc giỏ bằng nhựa ấy, chị thấy một đứa bé đang nằm, miệng không ngưng khóc. Chị lục trong chiếc giỏ nhựa, một bức thư được gửi kèm theo, chị chăm chú đọc, từng nét chữ được viết vội vàng, thỉnh thoảng có chữ đã nhòe đi vì thấm nước. Chị ẵm đứa nhỏ trên tay, dỗ dành, không quên cất bức thư ấy vào trong người, chị đón nhận đứa nhỏ như món quà mà chị tin Thiên Chúa đã ban tặng cho mình trong buổi chiều hôm ấy.

Đứa bé càng lớn mái tóc càng ngả màu vàng óng ả, kiểu màu vàng mà những cô gái thời nay có đi salon để nhuộm cũng không thể có được màu vàng óng như vậy. Càng nhìn, đứa nhỏ càng hao hao giống người nước ngoài. Từ cái mũi lõ, đôi mắt xanh mà càng ngắm chị càng nhận thấy điều ấy từ nó. Chị đặt tên bé là Quỳnh. Một loài hoa chỉ nở về đêm và tàn cũng chóng vánh.

Chị không có chồng. Chị sống cùng bà ngoại đã ngoài 80. Sau một lần ốm nặng phải nhập viện, chị phát hiện ra mình không còn khả năng làm mẹ. Lúc đầu nghe bác sĩ thông báo chị còn khá bi quan, tưởng như cả tương lai tươi đẹp sụp đổ trước mắt, nhưng rồi chị nhận ra, có những điều còn đáng sống hơn khi mỗi ngày chị đến nhà thờ cầu nguyện, suy ngẫm lời Chúa trong Phúc âm.

Chị giấu ngoại chuyện mình không thể làm mẹ, nhiều lần ngoại thúc giục chị chuyện chồng con nhưng chị luôn tìm cách thoái thác. Bởi chị hiểu mình hơn bất cứ ai khác. Có người đàn ông nào thời buổi này chấp nhận một người phụ nữ không thể mang đến cho họ những đứa con. Nếu nói không cần thì tất cả chỉ là dối lòng chẳng đáng tin cậy. Chị từng chứng kiến cảnh người vợ hàng đêm nghe chồng chì chiết vì không thể sinh cho họ những đứa con kháu khỉnh, rồi cảnh những người vợ trẻ hàng đêm ngồi đợi chồng trở về bằng men rượu lập lòe. Có người chạy đến ngôi thánh đường xin khấn trong nước mắt, chị chứng kiến hết thảy và tự nhủ mình không thể phạm sai lầm như những người phụ nữ ấy. Thà rằng chị sống trong cô độc như vậy chẳng phải sẽ tốt hơn sao.

Nhưng từ ngày con bé xuất hiện chị càng tin hơn vào những điều Thiên Chúa đã nói trong Kinh Thánh, Phúc âm. Cũng từ ngày ấy, chị thấy mình cần phải lạc quan hơn để sống, không phải cho ngoại, cho chị mà còn là sống cho con bé. Để nó nhìn vào chị mà tin rằng, Thiên Chúa luôn công tâm với những con chiên của Ngài. Như người chủ trong khu vườn, nếu thấy cây cối còi cọc Ngài sẽ chăm bón nhiều hơn để cây sinh nhiều hoa thơm, trái ngọt.

Khi càng lớn lên, con bé càng có những câu hỏi mà chị phải đau đầu để suy nghĩ. Chị đã nghĩ đến việc phải nói ra sự thật cho con bé nhưng phải đợi khi con bé thực sự trưởng thành. Nào ngờ, con bé luôn đặt ra những câu hỏi làm chị phải bối rối. Phải trả lời thế nào để con bé hiểu và không mặc cảm lại không dễ dàng chút nào. Chị không muốn mình trở thành người làm chứng dối, chị muốn con bé được hồn nhiên, vui vẻ mà lớn lên nhưng sao khó quá.

Có bữa, chị vừa đón con bé ở trường mẫu giáo về nhà nó liền hỏi :

- Mẹ, các bạn ở lớp nói con không phải là con của mẹ là sao hả mẹ?

Mất mười mấy giây để suy nghĩ rồi chị xoa đầu con bé mà nói :

- Con không là con của mẹ thì là con của ai. Các bạn chắc giỡn con đấy, bé con của mẹ à.

- Nhưng các bạn nói tóc mẹ màu đen, tóc con lại màu vàng, không giống nhau gì hết.

- À, tại hồi mang thai con, mẹ luôn xin Chúa cho bé con của mẹ có mái tóc vàng óng như công chúa trong chuyện cổ tích, vàng tươi tựa tia nắng ngoài vườn. Và Chúa đã nhận lời mẹ. Chẳng phải trời nắng thì luôn tươi đẹp đúng không bé con của mẹ.

- Dạ vâng ạ.- Nói xong con bé ôm chặt lấy chị, cười đùa vui vẻ hơn, không dè dặt nghi ngờ như vài phút trước đó. Chị cũng ôm chầm lấy con, hít hà hương thơm còn vương trên từng sợi tóc. Nắng ngoài kia như cũng nhoẻn môi cười.

Có vẻ như lời nói dối ấy của chị khiến con bé tin tưởng hơn vào câu chuyện ấy. Sau lần đó, con bé không khi nào thắc mắc về những khác lạ giữa chị và nó nữa, vì nó nghĩ rằng những điều khác lạ ấy đều do một tay Thiên Chúa ban cho.

Con bé cứ thế lớn lên trong sự yêu thương đùm bọc của hai người phụ nữ. Đã có lúc chị càng tin rằng, sự xuất hiện của con bé trong cuộc đời chị không còn là duyên nợ như người ta vẫn bảo, mà đó như định mệnh cuộc đời, định mệnh ấy được Thiên Chúa sắp đặt có mục đích riêng của Ngài, như chính Chúa Cha đã sai Ngôi Lời nhập thể làm người để cứu thế gian khỏi tội lỗi. Chị tin vào sự sắp đặt của Thiên Chúa dành cho mình, ngay khi đọc được bức thư gửi kèm trong chiếc giỏ nhựa cùng con bé trong buổi chiều tháng Tư nắng ngùn ngụt.

Ngoại mất cũng vào buổi chiều nắng mùa hè nóng như chảo lửa. Khi con người càng coi thường thiên nhiên, thì chính con người phải trả giá.

Ngoại mất nhưng tâm hồn ngoại thanh thản lắm, cứ như người ngủ say rồi không bao giờ tỉnh lại. Cha xứ đến xức dầu và làm lễ cho ngoại tại ngôi thánh đường giáo họ, với một người cả đời hy sinh cho con cháu, phục vụ theo ý Chúa thì khi Chúa đến cất về trời cũng nhẹ nhàng và êm đềm biết bao. Con người sống trên thế gian chỉ là hành trình của những hạt bụi, nhỏ bé và mong manh. Sự sống đời đời nằm trong tay Chúa, chị tin ngoại đã đi đến cuối hành trình của cuộc đời trần thế, Chúa đưa ngoại về nước của Người trong hoan hỉ nên chị không khóc, chị mỉm cười để ngoại tin rằng chị luôn mạnh mẽ như người đàn ông đã bao lâu rồi chị không nhìn thấy mặt.

***

Hôm ấy chị đang hái rau ngoài vườn chuẩn bị cho bữa cơm chiều, còn đứa con gái chạy sang chơi ở nhà hàng xóm. Nghe tiếng chó sủa đầu ngõ, kèm theo tiếng ai đó gọi tên chị. Chị phủi vội tay lên vạt áo rồi bước vào nhà. Đứng trước chị là cô gái còn khá trẻ, độ ngoài hai mươi. Nhìn thấy chị, cô gái từ tốn chào hỏi.

- Dạ chị có đúng là Phượng không ạ?

- Đúng rồi, tôi là Phượng. Mà cô là...?

- Dạ chuyện nói ra thì dài... Nhưng em xin ngắn gọn với chị thôi. Thực ra, khó khăn lắm em mới hỏi thăm được chị, em chính là mẹ của đứa bé mà chị nhặt về nuôi nấng suốt 5 năm qua. Ngày ấy vì trẻ người non dạ nên...

Không để cô gái nói thêm, chị vội lên tiếng.

- Cô chính là người phụ nữ đó sao? Suốt bao năm nay tôi luôn canh cánh. Nhưng không ngờ cô lại xuất hiện vào lúc này.

- Xin chị đừng hiểu lầm. Em quay về lần này không mong được chị cho xin lại đứa bé. Em chỉ mong được gặp lại nó, xem nó lớn khôn thế nào. Chứ em biết, mình không có quyền gì để nhận được ân huệ của chị. Xin chị cho em được gặp đứa bé, chỉ một lúc thôi rồi em sẽ đi ngay. Chị đồng ý nhé?

Khi chị còn đang lưỡng lự thì con bé từ hàng xóm chạy về. Nhìn thấy người lạ, con bé vội nép sau chân chị. Chị ôm lấy con rồi bảo:

- Quỳnh, con khoanh tay chào cô đi con.

- Dạ, con chào cô ạ!

Con bé vừa dứt lời, chị ngỏ ý mời cô gái trẻ vào nhà uống nước. Ngôi nhà cấp bốn thấp lè tè suốt bao năm không có bàn tay người trụ cột nên cũng mọt mối đi nhiều. Con bé nũng nịu đòi mẹ ẵm, chị lau kĩ tay hơn một chút rồi cúi xuống ẵm con. Trong khi cô gái trẻ một tay xách giỏ, một tay nựng khuôn mặt bầu bĩnh của đứa bé. Ở gần cô chị ngửi thấy mùi nước hoa thơm nức, như mùi của những nhánh hoa ngoài vườn.

Chị rót nước mời cô gái trong khi ánh mắt cô chăm chú ngắm nhìn con bé rồi mỉm cười. Con bé lúc đầu còn lạ lẫm nhưng rồi nó cũng quen nên không còn e dè nữa. Nó bưng nước cho cô gái ấy, lễ phép như chị đã từng dạy con như vậy.

Cô gái ngồi được một lúc thì xin phép ra về. Hai người phụ nữ ngồi cạnh nhau, cùng nhìn con bé, một người có công nuôi dưỡng, một người có công sinh thành. Khoảng cách của hai người như càng giãn xa hơn bằng tiếng cười hồn nhiên của đứa trẻ. Nhiều khi chị định mở miệng nói nhưng rồi lại không thể cất lời, có gì đó nghèn nghẹn nơi cổ họng, chắc cô gái ngồi đối diện chị cũng chung cảm giác ấy.

Cô gái đứng dậy ra về, không quên mở túi xách lấy ra một phong bì đặt trên bàn rồi bảo.

- Em chẳng biết lấy gì cảm ơn công lao của chị, em không có nhiều, có chút quà gửi chị để chị lo cho bé Quỳnh. Như em đã nói ban đầu, em không mong được chị đồng ý cho em nhận lại đứa bé. Nhưng nếu được, em mong chị thỉnh thoảng cho em có dịp được đến thăm cháu. Nha chị!

Chị chần chừ không nói, cầm lấy chiếc phong bì đưa cho cô gái rồi bảo.

- Cô cầm lấy đi, mẹ con tôi bao năm nay có rau ăn rau, có cháo ăn cháo vẫn sống rất hạnh phúc. Vì chúng tôi có niềm tin vào Thiên Chúa. Con bé sống được đến chừng này cũng hiểu được những điều người lớn nói với nhau. Tôi không ngăn cấm cô đến thăm con bé, nhưng tôi xin cô hãy để con bé sống với những gì nó đang sống, đừng đảo lộn cuộc sống của chúng tôi có được không?

Chị nói, nhưng mắt chị không nhìn thẳng vào cô, bởi chị sợ, sự thương cảm từ đáy lòng chị sẽ trỗi dậy nếu nhìn vào gương mặt đầy đau khổ, mặc cảm ẩn sau lớp phấn son quánh đặc nên chị đành phải nhìn ra hướng khác, để những lời lẽ mà chị cho rằng nó cay độc, ích kỷ được nói ra để người đã từng vứt bỏ máu mủ của mình kia nhận ra được lỗi lầm. Nói thì nói vậy nhưng trong thâm tâm chị động lòng ghê lắm, sao có thể nhẫn tâm chia cắt tình mẫu tử, Thiên Chúa của chị không dạy con chiên của mình như vậy. Nhưng chị thương con bé quá. Năm năm nuôi dưỡng, đau ốm, vui buồn chị đã trải qua, giờ nói phải xa con bé một thời gian thôi cũng đủ khiến chị giằng xé lắm rồi.

Cô gái lần lữa, như không muốn rời đi. Nhưng thấy sự quả quyết, dứt khoát từ lời nói của chị nên cô đành lòng ra về. Chiếc phong bì chẳng hiểu sao vẫn nằm gọn trên bàn, có cả số điện thoại và tên cô gái. Chị cầm lấy cất đi, định để đến khi cô gái quay lại rồi chị sẽ đưa tận tay, chứ chị nhất quyết không cần số tiền ấy dù cuộc sống của chị lúc này túng thiếu thật.

***

Cả mấy tháng trôi qua không thấy cô gái đến thăm con bé. Trong lòng chị lẽ ra phải vui lắm nhưng hoàn toàn ngược lại. Có chút gì đó lo lắng ẩn hiện trong những giấc ngủ chập chờn. Lẽ nào những lời nói của chị hôm ấy khiến cô gái tự ái, hay vì nó quá cay nghiệt khiến cô không dám trở lại mà gặp chị và con bé. Càng nghĩ chị lại càng thấy tâm trạng mình rối bời. Có khi nào chỉ vì lời nói ấy mà chị làm tổn thương cô. Nếu vậy thì rõ ràng chị là người có lỗi.

Chị gọi điện cho cô gái mà chị chẳng kịp nhớ tên bằng số điện thoại cô ghi lại trên phong bì dạo nọ. Đầu dây bên kia là một người phụ nữ, chắc cũng trạc tuổi rồi. Qua nói chuyện, chị mới hay người đang nói chuyện với chị là mẹ cô gái. Vì cô gái đi ra ngoài có việc nên để điện thoại ở nhà. Hai người phụ nữ chưa từng gặp mặt, mới nói chuyện với nhau lần đầu những có vẻ thân thiết lắm. Nói chuyện qua lại hồi lâu, người phụ nữ đầu dây bên kia cũng thật thà kể lể. Bà kể về cuộc đời cô con gái trong nước mắt, chỉ vì chút bồng bột của tuổi trẻ mà cô phải bỏ đi đứa con của mình để chạy theo những xa hoa phù phiếm. Để rồi giờ cô phải mang trong mình căn bệnh thế kỷ, cô trở về nhà, chỉ mong gặp đứa con mình đã từng dại dột đem bỏ. Nói đến đây giọng bà như nghẹn lại, đầu dây bên kia là những tiếng khóc không ngừng. Chị cố an ủi bà, hỏi xin địa chỉ nhà. Chị biết lúc này trái tim chị đang mách bảo chị đúng đường.

Chị dẫn con bé ra phần mộ của bà ngoại, nằm trơ trọi ở nơi bãi đất trống mà hơn ba mươi năm trước chị đã từng có thời thơ ấu tươi đẹp ở đây. Con bé vẫn ngây ngô, tay cầm bó nhang đang nghi ngút khói, tay kia ngắt vài nhành hoa cúc cài vội lên đầu. Nó thấy chị khóc nhưng chẳng hiểu vì sao, lon ton chạy đến lấy tay lau khô những giọt nước mắt ấy.

Con bé thấy mẹ dắt nó ra khỏi nhà cùng túi quần áo trong tay nên cũng dò hỏi, thắc mắc. Chị ôm chặt con vào lòng, hôn lên mái tóc vàng như màu nắng. Chỉ bảo chị sẽ đưa nó đi, đến nơi nó thực sự thuộc về. Những tia nắng cuối hè như nhuộm vàng theo từng bước chân hai mẹ con trên con đường trải đầy đá sỏi, như ánh lên những tia hy vọng tươi sáng của những phận người nơi miền quê nghèo, xen lẫn trong tiếng cười khúc khích của đứa trẻ từng là khát khao cháy bỏng của chị với ước mơ về một gia đình, nhỏ bé thôi, đơn sơ thôi nhưng ngập tràn hạnh phúc.

(mã số VVYT 17-056)

Anh tồn tại nhưng anh đâu hiện hữu

Cuộc đời này vội vã lánh xa anh

Anh vươn lên, anh vẫn muốn trọn lành

Như Chúa dạy Phúc Âm ngàn xưa đó.

Nhưng than ôi nào đâu phải chuyện nhỏ

Khi cuộc đời - tha nhân sợ hãi anh

Cũng chỉ vì một lần xưa lỡ đành

Mang trong mình căn bệnh “ngàn năm” đó.

 

Để tồn tại đã thập phần gian khó

Để hiện hữu ôi sao khó gấp trăm

Đằng sau đó, sau khuôn mặt “hầm hầm”

Một mảnh hồn đang âm thầm sám hối.

 

Một mảnh hồn đang ngày ngày mong mỏi

Sống cuộc đời hiện hữu với tha nhân

Hồn khắc khoải một cuộc sống thiên thần

Đời mai hậu tồn tại và hiện hữu.

VIẾT VĂN ĐƯỜNG TRƯỜNG

[VIẾT VĂN ĐƯỜNG TRƯỜNG][fbig1][#D58645]

VIẾT VỀ YÊU THƯƠNG

[VIẾT VỀ YÊU THƯƠNG][fbig1][#D58645]

CÓ MỘT VƯỜN THƠ ĐẠO

[CÓ MỘT VƯỜN THƠ ĐẠO][fbig1][#D58645]

THI CA CẦU NGUYỆN

[THI CA CẦU NGUYỆN][fbig1][#D58645]
Được tạo bởi Blogger.