Tôi đã gặp Người bên bờ biển chiều nay
Vầng trán cao dưới mái tóc mây bềnh bồng màu nắng
Tôi gặp Người trên những con đường vắng
Phút dừng chân bên giếng, trước cổng làng
Bao năm rồi Người vẫn mãi lang thang
Dọc bờ Gio-đan, xóm núi lô xô miền Thập Tỉnh
Khi nắng chiều rơi bên kia triền Biển Chết
Người cầu nguyện một mình trên đồi nhuốm màu sương
Tôi gặp thấy Người rộng trải tình thương
Cúi xuống trên bao phận người đau khổ
Băng bó, chữa lành vết thương lòng dang dở
Đón tội nhân về trong suối lệ đầy vơi
Người đẹp đến vô cùng Giêsu ơi!
Trái tim nhân gian bao lần lỗi nhịp
Muốn dâng Người khúc tình ca tha thiết
Ấp ủ mãi trong lòng, sao chẳng viết nên câu?
Tôi thầm ước được theo Người từ lâu
Tiếng gọi ươm thơm qua muôn ngả đời trăn trở
Ánh mắt quá đỗi dịu hiền, hằng đêm tôi về nhớ
Lời ngọt ngào vọng vẳng giấc mơ êm
Từ thuở có Người, niềm vui lớn dần lên
Miệng chớm lời yêu, tay trao tình mến
Trong cơn gió chiều nay… Người lại đến
Tôi gặp thấy mình trong suối nắng linh lang.


Vân Du
(trích trong Có Một Vườn Thơ Đạo, tập V, Lm Trăng Thập Tự chủ biên, tr. 460-461)

em chỉ có thể đi lên
bằng con đường của người đi xuống
người xuống cõi trần không oan uổng
bởi người muốn em theo người mà lên

người xuống nhẹ tênh và lên cũng nhẹ tênh
bởi đã bỏ quên những cồng kềnh trĩu nặng
quên tuổi, quên tên, quên uy quyền, danh phận
chỉ một tình yêu trong trắng đến trắng tay

người bảo em đi theo lối yêu đương này
rẽ qua phải là đường ngay nẻo chính
chẳng so đo, không dùng dằng, toan tính
yêu là yêu kiên định chết vì yêu

để được lên, phải ngang dọc bao chiều
cho nhẹ hẫng cả trăm điều vương vấn
đã mấy lần em ngô nghê, ngớ ngẫn
thèm chùn chân nơi lữ quán niềm riêng

hồn bay lên mà xác cứ chung chiêng
giữa cô vắng em chòng chành chao đảo
bởi ích kỷ không thể là chính đạo
nên lòng mình nặng sầu não thê lương

cho em xin ơn can đảm kiên cường
cho đi tất cả vì tình thương cao cả
tình liều mạng đến tiêu hao tàn tạ
nhẹ tênh đời cất cánh lạ, bay lên

ả giang hồ
Được tạo bởi Blogger.